Bệ Hạ, Nương Nương Lại Đang Dạy Học Cho Tứ Hoàng Tử
Chương 1
Ta nghi ngờ hoàng thượng đang giăng b /ẫy ta, hơn nữa còn có đủ chứng cứ.
Chỉ vì ta nhập cung ba năm, sống như cá mặn nằm thẳng, vậy mà người lại ném ta vào lãnh cung, bảo ta đi “b /ắt nạt” cái Tứ hoàng tử xui xẻo vừa bị phế mẫu thân.
Nhưng ta đến một con gà còn chưa từng g /iếc, thì biết b /ắt nạt người khác kiểu gì?
Ta đành đem cái bánh màn thầu duy nhất còn lén giấu ném cho hắn, rồi hung dữ cảnh cáo: “Sau này tránh xa ta ra! Nếu không gặp ngươi một lần, ta đ /ánh ngươi một lần!”
Ai ngờ tối hôm đó, hoàng đế Tiêu Diễn hắn liền lật thẻ bài của ta.
Hắn nắm cằm ta, ánh mắt đầy vẻ trêu ngươi: “Nghe nói hôm nay ngươi rất uy phong? Con trai của trẫm, ngươi cũng dám động?”
Ta sợ đến mềm cả chân, còn tưởng cái m /ạng nhỏ này khó mà giữ được.
Nào ngờ hắn bỗng bật cười, ghé sát bên tai ta, hơi nóng thổi tới khiến ta run lên một cái: “Làm không tệ, tiếp tục đi. Trẫm thích nhất là loại dã tường vi có g /ai như ngươi.”
Ta: “?”
Không phải chứ, huynh đài, ngươi có chút gì đó không ổn rồi!
01
Ta nhập cung ba năm, đến nay vẫn chỉ là một tiểu tài nhân, khuê danh Khương Nguyệt.
Trong cái hậu cung ăn th /ịt người này, ta không có vốn liếng tranh sủng, cũng không có bản sự sinh con, chỉ đành kẹp chặt đuôi mà sống, mỗi ngày nằm trong Toái Ngọc Hiên của mình, nghiên cứu xem làm sao mới moi thêm được chút “lông dê” từ ngự thiện phòng.
Nhưng ngày tháng yên ổn còn chưa trôi qua được mấy hôm, tiền triều và hậu cung đã đồng loạt biến sắc.
Dụ Quý phi được sủng ái nhất lục cung vì thông địch phản quốc mà bị tống vào thiên lao, còn đứa con ruột của nàng ta, Tứ hoàng tử Tiêu Hằng, mới mười tuổi, chỉ trong một đêm đã từ mây xanh rơi xuống bùn lầy, bị dời tới Bắc Uyển hẻo lánh nhất.
Cây đổ bầy khỉ tan, tường nứt người người xô đẩy sập.
Chỉ trong một đêm, tất cả mọi người đều vội vã vạch rõ ranh giới với Dụ Quý phi và Tứ hoàng tử.
Hoàng hậu vì muốn gõ đầu đám tiểu tần từng dựa dẫm vào Dụ Quý phi chúng ta, đặc biệt hạ lệnh, bảo chúng ta đến Bắc Uyển “thăm hỏi” Tứ hoàng tử.
Gọi là thăm hỏi, kỳ thực là nhân lúc người gặp nạn mà ném đá xuống giếng, tiện thể bày tỏ lòng trung thành.
Đến lượt ta, ta nắm chặt cái bánh màn thầu lạnh ngắt giấu trong tay áo, trong lòng đánh trống liên hồi.
Ta nào biết b /ắt nạt người khác chứ?
Bình thường đến cung nữ ta còn chẳng nỡ lớn tiếng mắng lấy một câu.
Nhưng không đi cũng không được, ánh mắt hoàng hậu sắc bén như dao.
Ta lề mề lê bước tới trước cửa Bắc Uyển, liền thấy vị tiểu hoàng tử từng được nuôi nấng trong gấm vóc lụa là, lúc này chỉ khoác một chiếc áo bào cũ giặt đến bạc màu, một mình đứng dưới gốc hòe, gầy gò như một con gà con.
Hắn nhìn thấy ta, đôi mắt đen lay động nhẹ, trên mặt không có biểu cảm gì, nhưng cái cảm giác xa cách cùng đề phòng bẩm sinh ấy lại khiến lòng ta chua xót.
Ta cắn răng một cái, móc ra cái bánh màn thầu cứng đơ kia, bắt chước dáng vẻ ác bá trong tuồng tích, nhét mạnh vào ngực hắn.
“Ê! Nhìn cái gì mà nhìn!” ta hạ giọng, cố gắng làm cho mình trông dữ tợn hơn, “Từ nay ngươi chỉ xứng ăn thứ này thôi! Nếu còn để ta thấy ngươi, gặp một lần ta đ /ánh ngươi một lần!”
Nói xong, ta còn giả bộ hung hăng đẩy hắn một cái.
Kết quả dùng sức quá đà, chính ta suýt nữa thì ngã bổ nhào.
Mười tuổi, Tiêu Hằng siết chặt cái bánh màn thầu trong tay, thân hình nhỏ bé lảo đảo mấy cái nhưng không ngã.
Hắn ngẩng đầu lên, đôi mắt đen láy nhìn chòng chọc vào ta, tựa như muốn xuyên thấu cái vỏ bọc phô trương thanh thế của kẻ ngoài mạnh trong yếu là ta.
Ta bị hắn nhìn đến da đầu tê dại, bèn bỏ chạy thục mạng.
B /ắt nạt trẻ con, thật sự không phải chuyện con người làm ra.
Ta cứ tưởng chuyện này coi như xong rồi, nhiều lắm là tối đến nằm mơ thấy á /c mộng.
Không ngờ rằng, ngay trong đêm đó, thái giám của Kính Sự Phòng đã kéo giọng the thé gọi tên ta.
“—— Khương tài nhân, thị tẩm!”
Hạt dưa trong tay ta rơi vãi đầy đất.
Cái gì cơ? Ta á? Cái kẻ nửa năm rồi còn chưa từng thấy hoàng thượng trông ra sao là ta á?
Cả hậu cung đều cho rằng ta vì b /ắt nạt Tứ hoàng tử mà lọt vào mắt xanh của hoàng hậu, chỉ có mình ta biết rõ, ta hoảng đến mức nào.
02
Đêm đó, vị đế vương trong truyền thuyết s /át ph /ạt quả đoán, hỷ nộ không lộ ra ngoài —— Tiêu Diễn, bước vào Toái Ngọc Hiên của ta.
Người quả thực rất tuấn tú, mày kiếm mắt sao, sống mũi cao thẳng, chỉ là ánh mắt nhìn người quá lạnh, lạnh đến mức giống như đang nhìn một kẻ đã ch /ết.
Người chẳng buồn liếc nhìn bộ váy mới ta cố ý thay, cũng chẳng để tâm chiếc khăn tay trong tay ta sắp bị xoắn đứt.
Người chỉ ngồi ở đó, tiện tay lật mấy trang quyển Nữ Tắc đặt trên bàn, rồi uể oải xoa xoa giữa mày.
Ta còn tưởng người muốn cùng ta bàn luận học vấn, sợ đến mức ngay cả thở mạnh cũng không dám.
Nào ngờ, người bỗng ngước mắt nhìn ta, trên gương mặt lạnh lùng ấy, lại hiếm hoi lộ ra một nụ cười.
“Ngươi tên Khương Nguyệt?”
“D… dạ, bệ hạ.” bắp chân ta hơi co rút.
“Hôm nay đã đến Bắc Uyển?”
“Đ… đã đến.” Xong rồi, phen này chắc bị ch /à x /ương r /ắc t /ro mất thôi.
Nụ cười của người càng sâu hơn, trong đôi mắt thăm thẳm ấy lóe lên thứ ánh sáng mà ta không sao hiểu được.
“Nghe nói, hôm nay ngươi rất uy phong?”
Ta “bịch” một tiếng quỳ sụp xuống, nước mắt lập tức tuôn ra ào ào: “Bệ hạ thần thiếp biết sai rồi! Thần thiếp không phải người! Thần thiếp b /ắt n /ạt trẻ con! Thần thiếp có tội! Xin bệ hạ tha cho thần thiếp một mạng!”
Tiêu Diễn sững người một lát, dường như không ngờ phản ứng của ta lại lớn đến vậy.
Người bước tới, những ngón tay thon dài nắm lấy cằm ta, ép ta phải ngẩng đầu lên.
“Hoàng hậu?” Tiêu Diễn cười lạnh một tiếng, ý cười không chạm tới đáy mắt, “Nàng ta nếu biết nuôi dạy con cái, Thái tử đã không thành ra bộ dạng bây giờ.”
Ta: “……”
Khá lắm, trước mặt ta mà dám buông lời chê chính thất, vị này đúng là chẳng xem chúng ta là người ngoài chút nào.
“Trẫm đã xem qua lai lịch của ngươi,” Tiêu Diễn nói tiếp, “Con gái của Khương Viễn Sơn, nhập cung ba năm, không tranh không đoạt, an phận thủ thường, mỗi ngày ngoài ăn ra chỉ ngủ.”
Hắn ngừng lại một chút, rồi bổ sung: “Rất tốt, tâm rộng thân béo, thích hợp nuôi dạy trẻ nhỏ.”
Ta cúi đầu nhìn lớp thịt nơi eo mình, nhất thời không biết đáp lại ra sao.
Hóa ra ba năm ta nằm yên mặc kệ đời, còn tự nằm ra được cái danh ‘hiền thê lương mẫu’ ư?
“Nhưng… nhưng hôm nay thần thiếp còn ‘b /ắt nạt’ Tứ hoàng tử…” ta cố giãy giụa lần cuối.
“Đó không phải b /ắt nạt,” Tiêu Diễn sửa lời, giọng mang theo một tia trêu chọc, “Đó là dạy dỗ. Con trai của trẫm không thể yếu ớt như vậy. Kiểu giáo dưỡng lối tắt của ngươi, trẫm rất thưởng thức.”
Ta hoàn toàn cạn lời.
Được thôi, người đẹp trai, người nói là đúng.
Người bảo ta đang dạy dỗ, thì chính là dạy dỗ. Ta nghi ngờ nghiêm trọng, khi ấy nếu ta thực sự đánh Tiêu Hằng một trận, e rằng hắn còn phong ta tại chỗ làm Quý phi.
“Chuyện này, trẫm đã quyết.” Tiêu Diễn đứng dậy, không cho ta phản bác thêm, “Ngày mai ngươi chuyển đến Bắc Uyển, ở cùng Tứ hoàng tử. Cần gì cứ nói thẳng với Nội vụ phủ. Trẫm chỉ có một yêu cầu.”
“Bệ hạ xin cứ dặn.” Ta đành nhận mệnh.
“Nuôi Tiêu Hằng cho trẫm ‘sống’ lại.” Hắn nhìn ta, ánh mắt nghiêm túc chưa từng có, “Không phải sống sót, mà là sống. Khiến nó giống người bình thường, có hỉ nộ ái ố, chứ không phải như bây giờ, như một con rối.”
Trong lòng ta khẽ động.
Thì ra đó mới là mục đích của hắn.
Hắn không thực sự muốn ta đi b/ắ/t n/ạ/t con trai mình, mà là muốn ta đi “kích hoạt” con trai hắn.
Ta chợt cảm thấy người đàn ông trước mắt này, có lẽ không hề lạnh lùng vô tình như vẻ bề ngoài.
“Thần thiếp… lĩnh chỉ.” Ta hít sâu một hơi, khẽ khom người hành lễ.
Việc này, ta nhận.
Không vì điều gì khác, chỉ vì câu “nuôi cho sống” vừa rồi của Tiêu Diễn, cũng vì đứa trẻ gầy guộc như gà con dưới gốc hòe hôm ấy.
Tiêu Diễn dường như rất hài lòng với câu trả lời của ta.
Hắn gật đầu, xoay người rời đi.
Đi tới cửa, hắn lại dừng bước, quay đầu nhìn ta một cái.
“À phải,” hắn như chợt nhớ ra điều gì, “Hôm nay ngươi đẩy nó một cái, lực quá nhẹ. Lần sau, mạnh tay hơn một chút.”
Ta: “……”
Ta thu lại lời vừa nói khi nãy.
Cẩu hoàng đế này đúng là một kẻ điên!
Hôm sau, trận thế dọn nhà của ta còn rầm rộ hơn cả lúc tuyển tú nhập cung năm xưa.
Hoàng hậu đại khái không ngờ, bà ta bảo ta đến đạp một cước, kết quả lại đạp thẳng ta vào “nhà cao cửa rộng”.
Bà ta phái người mang tới một đống ban thưởng, lời trong lời ngoài đều nhắc nhở ta chớ quên thân phận của mình.
Ta nghe tai trái ra tai phải, trong lòng thầm mắng Hoàng hậu không thôi.
Bắc Uyển tuy hẻo lánh, nhưng diện tích rất lớn.
Tiêu Diễn hiển nhiên đã bỏ ra không ít tâm tư, cả tòa cung điện được tu sửa lại từ đầu, còn điều đến một đám cung nữ thái giám đông đảo.
Ta trở thành chủ tử trên danh nghĩa của Bắc Uyển, Khương tài nhân, à không, giờ đã là Khương quý nhân rồi.
Tiêu Diễn vì tiện cho ta “nuôi con”, trực tiếp nâng ta liền ba cấp, từ tài nhân nhảy thẳng lên quý nhân.
Tốc độ thăng chức này, nhanh đến mức còn hơn cưỡi hỏa tiễn.
Ta đứng trước cửa điện lộng lẫy huy hoàng, chống nạnh, cảm thấy đời mình đã đạt tới đỉnh cao.
Rồi ta nhìn thấy “KPI” của mình —— Tứ hoàng tử Tiêu Hằng.
Hắn vẫn khoác bộ bào cũ, đứng giữa sân viện, ánh mắt lạnh lẽo nhìn ta cùng đám cung nhân phía sau ta, những kẻ cũng mang vẻ mặt thờ ơ như vậy.
Ta khẽ hắng giọng, chuẩn bị nói vài lời.
“Khụ khụ, từ hôm nay trở đi, ta chính là…”
Lời còn chưa dứt, Tiêu Hằng bỗng mở miệng, thanh âm lạnh mà sắc.
“Ngươi tới làm gì?”
Ta thoáng sững người, rồi miễn cưỡng nở một nụ cười ôn hòa: “Điện hạ, ta phụng mệnh bệ hạ, tới… tới chăm sóc người.”
“Ta không cần.” Hắn cắt ngang, dứt khoát.
“Chuyện này không do ngươi quyết.” Ta cũng nổi nóng. Đứa trẻ này, lẽ nào ta còn không trị nổi?
Ta bước tới, bắt chước dáng vẻ kẻ quyền thế trong hí khúc, đưa tay muốn nâng cằm hắn lên.
Nào ngờ hắn còn thấp bé, ta vừa khom người xuống, suýt nữa làm trẹo lưng mình.
Không khí nhất thời lặng như tờ.
Tiêu Hằng nhìn ta, khóe môi khẽ động, trong ánh mắt dường như thoáng qua một tia khinh miệt.
Mặt ta nóng ran, miễn cưỡng giữ lấy chút thể diện: “Khụ, tóm lại, từ nay ta chính là người giám hộ của ngươi. Ăn uống sinh hoạt, học hành đọc sách, đều do ta quản. Hiện tại, tất cả đứng ngay ngắn, nghe ta nói chuyện.”
Ta quyết định đem chút bản lĩnh lăn lộn chốn nhân gian năm xưa ra dùng, cho đám người này một phen mở mang tầm mắt.
Nửa canh giờ sau, ta nhìn đám cung nữ thái giám đứng xiêu vẹo trước mặt, ai nấy đều lộ vẻ ngơ ngác, cùng với Tiêu Hằng từ đầu đến cuối đều nhìn ta như nhìn một kẻ hồ đồ, không khỏi trầm mặc.
Xem ra những lời ta vừa nói, đều vô dụng.
Đúng lúc ta định cho mọi người lui xuống, Tiêu Hằng bỗng mở miệng.
“Ngươi nói, ngươi có thể chăm sóc ta?”
“Đương nhiên.” Ta vỗ ngực bảo đảm.
“Vậy thì,” hắn ngẩng mắt lên, trong đôi đồng tử đen kịt phản chiếu bóng dáng ta, “Ta đói rồi, ta muốn ăn loại ‘điểm tâm’ hôm qua ngươi đưa cho ta.”
Hắn cố ý nhấn mạnh hai chữ “điểm tâm”.
Ta nhìn cái màn thầu lạnh cứng trong tay hắn, thứ đã đủ sức đem làm gạch xây tường, khóe môi giật mạnh một cái.
Tiểu tử này… cố ý chọc ta sao?
03
Ta nhìn gương mặt không chút biểu cảm của Tiêu Hằng, rồi lại nhìn cái màn thầu cứng như hóa thạch trong tay hắn, lần đầu tiên cảm nhận được ác ý đến từ “người nhận lệnh”.
“Điện hạ, cái đó… e rằng đã không còn thích hợp để dùng nữa.” Ta uyển chuyển nói.
“Ta chỉ muốn ăn cái đó.” Hắn kiên quyết, giọng điệu không cho phép bàn cãi.
Ta hít sâu một hơi, tự nhủ phải bình tĩnh.
Chẳng qua chỉ là một cái màn thầu, có gì ghê gớm.
“Được, ngươi muốn ăn phải không? Chờ đó!”
Ta xắn tay áo, hùng hổ xông vào tiểu trù phòng.
Đám cung nhân ở Bắc Uyển hẳn không ngờ vị tân chủ tử này lại có “tinh lực” như vậy, ai nấy đều nhìn đến ngẩn người.
Ta sai người nhóm lửa thì nhóm lửa, nhào bột thì nhào bột.
Nửa canh giờ sau, một đĩa táo hoa cao vừa ra lò, mềm thơm ngọt ngào, được bày trước mặt Tiêu Hằng.
“Đây, điểm tâm mới ra lò, so với thứ hôm qua còn hơn gấp bội, mới thật sự hợp với thân phận của người.” Ta đẩy nhẹ chiếc đĩa về phía hắn, giọng điệu vẫn còn vương chút bực dọc.
Tiêu Hằng nhìn đĩa táo hoa cao tinh xảo, lại nhìn ta, trầm mặc không nói.
Ta còn tưởng hắn lại muốn sinh chuyện, đang chuẩn bị cùng hắn đấu thêm vài hiệp.
Không ngờ hắn cầm lấy một miếng, chậm rãi ăn từng chút một.
Ăn rất chậm, rất chăm chú, tựa như đang nếm thử món trân vị thế gian.
Ăn xong một miếng, hắn ngẩng đầu nhìn ta, nói một câu khiến ta suýt nữa hóa đá tại chỗ.
“…Đa tạ.”
Thanh âm rất nhỏ, còn mang theo vài phần cứng ngắc không tự nhiên, nhưng ta nghe rất rõ.
Ta nhìn gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của hắn, lại thấy vành tai hắn khẽ ửng đỏ, lửa giận trong lòng “vụt” một cái tan biến sạch.
Đứa nhỏ này, còn biết ngượng ngùng.
Từ ngày ấy, ta chính thức mở ra cuộc đời “nuôi con” của mình.
Ta phát hiện Tiêu Hằng đúng là điển hình của kẻ thiếu thốn tình thương.
Bề ngoài lạnh lùng cứng rắn, như một con nhím nhỏ dựng đầy gai nhọn, kỳ thực trong lòng lại khát khao được quan tâm hơn bất cứ ai.
Ngươi đối tốt với hắn một phần, hắn có thể ghi nhớ trong lòng mười phần.
Thế là ta đổi chiến lược, không còn cứng rắn đối đầu với hắn nữa.
Ta thay cho hắn bộ y phục mới, nói với hắn: “Người nhờ y phục mà tôn quý, ngựa nhờ yên mà oai phong. Cho dù là cá mặn, cũng phải làm con cá mặn sáng chói nhất.”
Ta ép hắn cùng ta chạy bộ trong sân viện, mỹ danh là: “Sinh mệnh quý ở vận động, thân thể cường kiện mới có thể đối đầu với kẻ địch.”
Ta thậm chí còn mang đến bút mực giấy nghiên, tự tay dạy hắn viết chữ vẽ tranh.
Dù chữ bút lông của ta xiêu vẹo như gà bới, tranh trúc ta vẽ ra nhìn chẳng khác gì đám rong biển.
Mỗi lần Tiêu Hằng đều dùng ánh mắt “ngươi có được không vậy” mà nhìn ta, nhưng cây bút trong tay hắn chưa từng dừng lại.
Chữ hắn viết đẹp hơn ta, vẽ tranh cũng có thiên phú hơn ta.
Ta chẳng những không ghen tị, trái lại còn sinh ra một cảm giác vui mừng như thể “con nhà mình đã lớn”.
Để tiện bề “quản lý” Bắc Uyển, ta còn đặt ra một bộ quy chế khảo hạch vô cùng chi tiết.
Mỗi cung nữ thái giám đều có chức trách riêng, có mục tiêu cần đạt.
Làm tốt có thưởng bạc, làm không tốt thì trừ tiền.
Ban đầu ai nấy đều oán than, cho rằng ta cố tình gây khó dễ.
Thế nhưng đến cuối tháng, khi ta thật sự lấy bạc trắng phát thưởng, ánh mắt mọi người lập tức sáng rực lên.
Toàn bộ Bắc Uyển như được thay da đổi thịt, tinh thần phấn chấn hẳn, hiệu suất làm việc tăng lên trông thấy.
Tiêu Diễn thỉnh thoảng sẽ ghé qua “thị sát”.
Hắn mỗi lần đến đều chẳng nói gì, chỉ lặng lẽ ngồi một bên, nhìn ta dẫn theo Tiêu Hằng “quậy phá”.
Có một lần, ta đang cùng Tiêu Hằng và mấy tiểu thái giám đá cầu giữa sân viện, chơi đến mồ hôi nhễ nhại.
Vừa ngẩng đầu lên, đã thấy Tiêu Diễn đứng dưới hành lang, không biết đã nhìn bao lâu.
Ánh chiều tà rơi xuống người hắn, dát lên long bào màu minh hoàng một viền vàng dịu dàng.
Hắn nhìn ta và Tiêu Hằng, trong ánh mắt là thứ ấm áp mà ta chưa từng thấy qua.
Trong lòng ta khẽ “lộp bộp” một tiếng, bỗng nhiên có chút hoảng loạn.
Cẩu hoàng đế này… chẳng lẽ thật sự nhìn trúng ta rồi?
Đừng mà.
Ta chỉ muốn lo sự nghiệp, không muốn lo tình ái.
Huống hồ lại là tình ái với một kẻ mang thân phận cao nguy như thế này.
Ngay lúc ta còn đang suy nghĩ miên man, Tiêu Diễn đã giơ tay ra hiệu với ta.
Ta đành cắn răng bước tới.
“Bệ hạ.”
“Ừm.” Hắn đáp một tiếng, ánh mắt rơi lên bóng dáng Tiêu Hằng vẫn còn đuổi theo quả cầu phía xa, “Gần đây nó nói nhiều hơn rồi.”
“Phải vậy.” Ta hơi ưỡn ngực, trong lòng có chút tự đắc, “Đó đều là công lao của ‘giáo dưỡng bằng yêu thương’ của thần thiếp.”