Bệ Hạ, Nương Nương Lại Đang Dạy Học Cho Tứ Hoàng Tử

Chương 2



Khóe môi Tiêu Diễn khẽ cong lên, rồi đột nhiên hỏi: “Ngươi muốn ban thưởng điều gì?”

Đến rồi.

Chủ tử chuẩn bị ban thưởng cuối năm đây mà.

Ta đảo mắt một vòng, lập tức xoa xoa tay, nở nụ cười lấy lòng: “Bệ hạ, người xem Bắc Uyển này của thần thiếp, phải chăng còn thiếu chút hoa cỏ? Hay là người ban cho thần thiếp mấy chậu lan quý? Nghe nói thứ đó… rất đáng giá.”

Tiêu Diễn: “……”

Sắc mặt hắn lấy tốc độ mắt thường có thể thấy được mà trầm xuống.

“Khương Nguyệt,” hắn nghiến răng gọi tên ta, “Ngươi chỉ có chút tiền đồ ấy thôi sao?”

“Tiền đồ cũng không thể dùng làm cơm ăn, bệ hạ.” Ta lẩm bẩm nho nhỏ.

Tiêu Diễn bị ta chọc đến bật cười.

Hắn đưa tay ra, dùng đầu ngón tay khẽ chạm lên trán ta, động tác không tính là dịu dàng, nhưng cũng chẳng nặng.

“Trẫm thấy trong cái đầu này của ngươi, ngoài bạc ra thì chẳng còn gì khác.”

“Có chứ.” Ta lập tức phản bác, “Còn có cách tiêu bạc thế nào nữa.”

Tiêu Diễn hoàn toàn hết cách với ta.

Hắn thở dài một tiếng, dường như đã nhượng bộ: “Được, lan sẽ sai người mang tới. Còn nữa?”

Còn nữa ư?

Hai mắt ta sáng lên.

“Bệ hạ, thần thiếp nghe nói trong tư khố của người có một thanh bảo kiếm do đại sư rèn kiếm triều trước là Âu Dương Tử đích thân chế tác, sắc bén chém sắt như bùn…”

Lời còn chưa dứt, ta đã thấy sắc mặt Tiêu Diễn càng lúc càng trầm xuống.

Ta vội vàng đổi giọng: “…ý thần thiếp là, đem cho Tứ hoàng tử gọt táo, tiện rèn luyện chút lực cổ tay, cũng rất tốt.”

Không khí lập tức lặng như tờ.

Tiêu Diễn nhìn ta chằm chằm mấy nhịp thở, rồi đột ngột xoay người rời đi, buông lại một câu lạnh lẽo.

“Đừng hòng.”

Ta nhìn theo bóng lưng hắn khuất dần, bĩu môi.

Keo kiệt.

Điều ta không biết là, phía sau ta, Tiêu Hằng vẫn luôn lặng lẽ dựng tai nghe lén, bàn tay nhỏ siết chặt thành quyền.

Trong đôi mắt đen ấy thoáng qua một tia u quang mà ta không hiểu nổi.

Hắn nhìn về hướng Tiêu Diễn rời đi, lại nhìn ta một cái, rồi cúi đầu, tiếp tục luyện chữ.

Chỉ là lần này, trên trang giấy hắn viết ra, không còn là thứ trúc vẽ như rong biển nữa, mà là một chữ mạnh mẽ hữu lực:

Kiếm.

04

Ngày tháng cứ vậy trôi qua, nhạt nhẽo mà bình yên.

Quan hệ giữa ta và Tiêu Hằng cũng từ “người ban lệnh – kẻ chấp hành”, dần dần chuyển sang thứ tình nghĩa như đồng đội cùng chung chiến tuyến.

Tiểu tử này thông minh đến mức đáng sợ.

Những thủ đoạn điều người và mấy lời khích lệ ta từng học được nơi chốn quan trường trước khi nhập cung, hắn lĩnh hội nhanh hơn bất cứ ai.

Có khi ta thấy hắn nghiêm trang đứng trước đám cung nữ thái giám, nói nào là “phải tìm ra sở trường của bản thân, tạo nên khác biệt”, ta còn không khỏi hoài nghi, có phải mình đã nuôi ra một vị quyền thần tương lai hay không.

Hôm ấy, ta ngả người trên chiếc ghế quý nhân đặt giữa sân viện, tay nhàn nhã bóc hạt dưa, mắt vẫn không rời khỏi Tiêu Hằng đang đứng tấn luyện mã bộ dưới nắng.

“Chân hạ thấp thêm chút nữa! Lưng thẳng lên! Lấy ra khí thế vương bá tương lai của ngươi đi!”

Tiêu Hằng đứng vững như bàn thạch, mí mắt cũng chẳng buồn nhấc lên.

“Khương quý nhân, vỏ hạt dưa nơi khóe miệng người nên lau đi.”

Ta: “……”

Đứa nhỏ này, càng lúc càng chẳng đáng yêu chút nào.

Đúng lúc ấy, một giọng nói mềm mỏng yểu điệu từ ngoài cửa truyền vào.

“Ôi chao, muội muội sống thật nhàn nhã đấy.”

Vừa nghe cái giọng điệu nửa cười nửa châm chọc ấy, ta biết phiền toái đã đến.

Ta khẽ nhấc mí mắt, chỉ thấy một nữ nhân ăn vận lộng lẫy như hoa như gấm, được đám cung nữ vây quanh tiến vào.

Là Triệu Chiêu nghi, tân sủng phi sau khi mẫu thân của Tiêu Hằng bị phế bỏ, cũng là tay sai đắc lực của Hoàng hậu.

Phía sau nàng ta còn có một thiếu niên trạc tuổi nàng, áo gấm hoa lệ, thần sắc kiêu ngạo.

Đó là Tam hoàng tử Tiêu Cảnh.

“Thỉnh an Triệu Chiêu nghi.” Ta lười nhác ngồi thẳng dậy từ ghế quý nhân, đến cả khom người hành lễ cũng lười.

Triệu Chiêu nghi chẳng bận tâm, ánh mắt nàng ta rơi xuống Tiêu Hằng đang đứng tấn mã bộ bên cạnh, trong đó tràn đầy khinh miệt.

“Ôi, đây chẳng phải Tứ điện hạ sao? Nghe nói dạo này sống cũng không tệ, còn có người bầu bạn luyện võ nữa cơ.” Nàng ta che miệng cười, “Chỉ tiếc là, mẫu phi của ngươi không còn nhìn thấy nữa.”

Thân thể Tiêu Hằng chợt cứng lại, sắc mặt tức thì tái nhợt.

Ánh mắt ta lạnh đi.

“Triệu Chiêu nghi, cơm có thể ăn bừa, lời không thể nói bừa.” Ta đứng dậy, chắn trước mặt Tiêu Hằng, “Dụ Quý phi tuy có tội, nhưng dù sao cũng là sinh mẫu của Tứ điện hạ. Ngươi công khai khơi lại vết thương của người khác như vậy, có phải quá thất đức rồi chăng?”

“Ta thất đức chỗ nào?” Triệu Chiêu nghi tỏ vẻ vô tội, “Ta nói đều là sự thật. Huống hồ, con trai của một tội phi, chẳng lẽ còn không được nhắc tới?”

Phía sau nàng ta, Tam hoàng tử Tiêu Cảnh cũng hùa theo: “Đúng vậy! Một tên sao chổi, nếu không có phụ hoàng che chở, đã sớm cùng mẫu thân thông địch phản quốc của hắn bị ch /ém đầu rồi!”

“Ngươi câm miệng!”

Ta còn chưa kịp mở lời, Tiêu Hằng đã đỏ mắt xông lên.

Hắn tuy tuổi còn nhỏ, nhưng thời gian này bị ta ép luyện tập, sức lực chẳng hề yếu.

Chỉ một cái đẩy, đã khiến Tiêu Cảnh không kịp phòng bị ngã ngồi xuống đất.

Tiêu Cảnh ngã phịch một cái, lập tức bật khóc.

Triệu Chiêu nghi thét lên một tiếng, vội vàng lao tới đỡ lấy bảo bối của mình.

“Ái chà!” ,“Phản rồi! Phản thật rồi! Tiêu Hằng, ngươi dám đánh hoàng tử!” Nàng ta chỉ tay về phía Tiêu Hằng, tức đến run người, “Người đâu! Bắt cái tiểu súc sinh này lại cho ta! Ta sẽ đi bẩm báo bệ hạ và Hoàng hậu nương nương, để họ trị tội ngươi!”

Thị vệ nàng ta mang theo lập tức tiến lên.

Ta một bước xông tới, dang hai tay che chắn trước mặt Tiêu Hằng, giống hệt gà mái bảo vệ con non.

Ta trợn mắt nhìn Triệu Chiêu nghi, giọng lạnh lẽo mà sắc bén: “Triệu Chiêu nghi, ngươi chớ quên, Tứ điện hạ hiện nay do ta nuôi dưỡng. Đánh chó còn phải nhìn chủ. Ngươi động đến hắn, chính là đánh vào thể diện của ta.”

“Ngươi!” Triệu Chiêu nghi nghẹn lời, “Khương Nguyệt, ngươi đừng quá ngông cuồng! Ngươi chẳng qua chỉ là một quý nhân nho nhỏ, lại dám vì con trai của tội phi mà đối đầu với ta?”

“Quan lớn một cấp là có thể đè chết người sao?” Ta cười lạnh, “Vậy sao ngươi không đi đối đầu với Hoàng hậu nương nương? Ở đây ra oai với ta làm gì? Huống hồ, ta ngông cuồng thì đã sao? Ta ngông cuồng là do bệ hạ sủng! Ngươi có ý kiến, cứ đi tìm bệ hạ mà nói!”

Ta trực tiếp đem Tiêu Diễn ra làm bia chắn.

Dù sao cẩu hoàng đế ấy chẳng phải thích ta là đóa dã tường vi có gai sao?

Vậy thì ta sẽ để hắn thấy ta gai góc đến mức nào.

Triệu Chiêu nghi bị ta chặn họng đến mức không nói nên lời, gương mặt xinh đẹp đỏ bừng như gan lợn.

Nàng ta biết gần đây thánh sủng của ta đang thịnh, Tiêu Diễn ba ngày hai bữa lại ghé Bắc Uyển. Nàng ta không dám thật sự xé rách mặt với ta.

Thế nhưng cứ vậy mà rút lui, nàng ta lại nuốt không trôi cơn tức này.

Đúng lúc hai bên giằng co không dứt, một giọng nói lạnh lẽo bỗng vang lên.

“Ở đây ồn ào cái gì?”

Ta quay đầu nhìn lại, tim khẽ “lộp bộp” một tiếng.

Là Thái tử, Tiêu Sách.

Phía sau hắn còn có mấy thị vệ Đông cung, ai nấy thần sắc lạnh lùng.

Triệu Chiêu nghi vừa thấy Thái tử, như gặp được cứu tinh, lập tức khóc lóc chạy tới: “Thái tử điện hạ! Người phải làm chủ cho thần thiếp và Tam điện hạ! Tứ điện hạ hắn… hắn vô cớ đánh Tam điện hạ, Khương quý nhân còn bao che cho hắn!”

Thái tử Tiêu Sách là đích tử của Hoàng hậu, cũng là trưởng tử của Tiêu Diễn.

Năm nay hắn đã mười bảy, dung mạo coi như đoan chính, chỉ tiếc tính tình lại giống hệt mẫu thân, âm trầm khó lường, ánh mắt nhìn người luôn mang theo vài phần thẩm xét và tính toán.

Nghe xong lời khóc kể của Triệu Chiêu nghi, ánh mắt hắn rơi xuống Tiêu Hằng sau lưng ta, chân mày khẽ nhíu.

“Tiêu Hằng, là ngươi ra tay?”

Tiêu Hằng mím môi, không đáp, nhưng sống lưng vẫn thẳng tắp.

“Thái tử điện hạ, là Tam điện hạ buông lời vô lễ trước!” Ta không nhịn được mà lên tiếng.

Thái tử lại chẳng thèm liếc ta một cái, chỉ nhìn chằm chằm Tiêu Hằng, giọng càng lạnh hơn: “Ta hỏi ngươi, có phải ngươi ra tay không?”

Tiêu Hằng ngẩng đầu, đón lấy ánh mắt hắn, từng chữ một nói rõ ràng: “Phải.”

Trong mắt Thái tử thoáng qua một tia thất vọng cùng chán ghét.

“Thân là hoàng tử, lòng dạ hẹp hòi, hành sự nóng nảy. Xem ra sự thanh tĩnh nơi Bắc Uyển cũng không thể mài đi lệ khí trong xương ngươi.” Hắn lạnh lùng nói, “Người đâu, đưa Tứ hoàng tử về Đông cung, cấm túc ba ngày, chép 《Hiếu Kinh》 một trăm lần.”

“Dựa vào đâu!” Ta nóng ruột kêu lên, “Rõ ràng là bọn họ khiêu khích trước!”

“Càn rỡ!” Thái tử quát lớn, “Khương quý nhân, chú ý thân phận của mình! Cô đang dạy dỗ hoàng đệ, khi nào đến lượt một phi tần hậu cung như ngươi xen vào?”

Một câu ấy của hắn, trực tiếp vạch rõ ranh giới giữa ta và Tiêu Hằng.

Hắn đang nhắc nhở ta rằng, ta chỉ là người ngoài.

Ta tức đến run người, lại bất lực không làm được gì.

Hắn là Thái tử, là trữ quân.

Ở nơi này, lời hắn nói là quyết định.

Thị vệ tiến lên, muốn dẫn Tiêu Hằng đi.

Tiêu Hằng không phản kháng.

Chỉ là khi đi ngang qua ta, hắn chợt dừng bước, quay đầu nhìn ta một cái.

Ánh mắt ấy rất phức tạp.

Có không cam lòng, có ấm ức, còn có một tia… hàn ý sâu không thấy đáy mà ta chưa từng thấy nơi hắn.

Rồi hắn dùng thanh âm chỉ đủ cho hai người chúng ta nghe được, nói với ta một câu.

“Ngươi… cũng cho rằng ta sai sao?”

Tim ta như bị kim nhọn đâm mạnh một cái.

05

Sau khi Tiêu Hằng bị đưa đi, cả Bắc Uyển chìm trong tĩnh lặng.

Ta một mình ngồi giữa sân viện, nhìn cây hòe trơ trụi lá, trong lòng nghẹn đến khó chịu.

Dĩ nhiên ta không cho rằng Tiêu Hằng sai.

Nếu đổi lại là ta, có kẻ dám trước mặt ta sỉ nhục mẫu thân mình, ta cũng có thể tại chỗ bẻ gãy cổ hắn.

Nhưng ở nơi này, đúng sai vốn chẳng quan trọng.

Quan trọng là ai có nắm đấm cứng hơn.

Mà hiện tại, kẻ có nắm đấm cứng nhất là Thái tử.

Lần đầu tiên ta nhận ra rõ ràng đến vậy rằng, cái gọi là “thánh sủng” của ta, trước hoàng quyền thực sự, yếu ớt đến mức nào.

Tiêu Diễn có thể vì nhất thời hứng thú mà sủng ái ta, cũng có thể vì nhất thời không vui mà phế bỏ ta.

Những gì ta có trong tay, chẳng qua chỉ là hoa trong gương, trăng đáy nước.

Tối đến, Tiêu Diễn tới.

Khi hắn đến, ta đã uống liền hai vò rượu nhạt, đang nằm sấp trên bàn đá, đếm những vì sao trên trời.

Một ngôi, hai ngôi, ba ngôi…

Mẹ kiếp, sao càng đếm lại càng nhiều thế này.

“Lấy rượu giải sầu?”

Thanh âm trầm thấp của hắn vang lên trên đỉnh đầu ta.

Ta ngẩng đôi mắt mơ màng vì men rượu, nhìn gương mặt tuấn tú đã nhòe đi trước mắt, bỗng bật cười.

“Bệ hạ, người nói xem, con người sống trên đời, rốt cuộc là vì điều gì?”

Hắn không đáp, chỉ ngồi xuống bên cạnh ta, lấy mất vò rượu trong tay.

“Đừng uống nữa.”

“Ta cứ muốn uống!” Ta đưa tay giành lại, nào ngờ trọng tâm không vững, cả người trực tiếp ngã vào lòng hắn.

Vòng tay hắn rộng rãi vững vàng, mang theo hương long diên hương nhè nhẹ.

Ta sững lại một thoáng, rồi nhân men rượu nổi loạn, giơ hai tay đấm mạnh vào ngực hắn.

“Ngươi, cái cẩu hoàng đế này! Kẻ lừa gạt! Không phải ngươi nói bảo ta nuôi nó ‘sống’ sao? Không phải ngươi nói thích ta có gai sao? Giờ ta có gai rồi, nó cũng sống rồi, kết quả thì sao? Kết quả lại bị người ta bắt nạt! Ngươi làm cha mà cứ trơ mắt nhìn con mình bị người ta ức h/ iếp sao?”

Ta càng nói càng tủi thân, nước mắt không kìm được mà rơi xuống.

“Ngươi có biết nó khó khăn thế nào không? Nó mới mười tuổi! Mười tuổi thôi! Mẫu thân không còn, phụ thân chẳng thương, còn phải bị những huynh đệ tỷ muội kia dẫm đạp dưới chân! Dựa vào đâu chứ?”

Ta khóc đến rối loạn, đem hết mọi uất ức và đè nén mấy ngày qua trút sạch.

Tiêu Diễn chỉ lặng lẽ ôm lấy ta, mặc cho nước mắt nước mũi ta thấm lên long bào giá trị không nhỏ của hắn.

Đợi đến khi ta khóc mệt, hắn mới nâng mặt ta lên, dùng đầu ngón tay khẽ lau đi lệ trên má.

“Khóc đủ chưa?”

“…Ừm.” Ta nấc lên, thanh âm khàn khàn.

“Vậy bây giờ, có thể nghe trẫm nói chưa?”

Ta nhìn hắn.

Dưới ánh trăng, đôi mắt sâu thẳm ấy sáng đến lạ thường.

“Khương Nguyệt,” hắn nói từng chữ một, rõ ràng vô cùng, “Ngươi cho rằng, vì sao trẫm lại giao Tiêu Hằng cho ngươi?”

Ta mờ mịt lắc đầu.

“Bởi vì ngươi và nó, là cùng một loại người.”

Ta sững lại.

“Các ngươi đều giống như cỏ dại mọc bên bờ vực. Nhìn qua thì yếu ớt, thực chất lại kiên cường. Các ngươi không tin bất kỳ ai, chỉ tin chính mình. Các ngươi khát khao ấm áp, nhưng lại sợ bị thiêu cháy.”

Hắn nhìn thẳng vào mắt ta, tựa hồ muốn xuyên thấu đến tận đáy linh hồn.

“Trẫm giao nó cho ngươi, không phải để ngươi nuôi nó thành một con cừu ngoan ngoãn. Trẫm muốn ngươi, nuôi nó thành một con sói thực thụ.”

Tim ta đập dồn dập.

“Hôm nay Thái tử ra tay, không chỉ là gõ vào nó, mà còn là gõ vào trẫm. Hắn muốn nói với tất cả mọi người rằng, thiên hạ Đại Chu này, ngày sau thuộc về hắn.” Tiêu Diễn cười lạnh, “Nhưng hắn quên mất, chỉ cần trẫm còn một ngày, thiên hạ này vẫn mang họ Tiêu.”

“Trẫm cần một lưỡi đao, một lưỡi đao có thể vì trẫm mà mở đường chém lối, quét sạch mọi chướng ngại.”

“Và Tiêu Hằng, chính là lưỡi đao mà trẫm đã chọn.”

“Còn ngươi…” hắn khựng lại, ánh mắt rực sáng nhìn ta, “ngươi chính là người mài đao.”

Lượng tin tức trong lời hắn khiến ta chấn động đến nửa ngày không thốt nổi một lời.

Thì ra ván cờ này, từ đầu đã không giống như ta tưởng.

Nào là nuôi con, nào là quy củ Bắc Uyển, tất cả đều là ta tự mình ảo tưởng.

Đây là một ván cược lớn, liên quan đến hoàng quyền, liên quan đến ngôi vị trữ quân.

Còn ta và Tiêu Hằng, đều chỉ là quân cờ trong tay Tiêu Diễn.

Không, có lẽ đến quân cờ cũng chưa phải.

Chúng ta chỉ là công cụ để hắn đối phó với Thái tử.

Một luồng hàn ý thấu xương ập tới.

Ta đột ngột đẩy hắn ra, lảo đảo lùi lại mấy bước.

“Bệ hạ… tâm cơ của người, thật sâu.” Ta nhìn hắn, giọng nói run rẩy.

“Trong thâm cung này, không có tâm cơ, không thể sống.” Hắn thản nhiên đáp, trên mặt không gợn một tia sóng.

“Vậy còn ta? Còn Tiêu Hằng thì sao? Chúng ta là gì? Sau khi người lợi dụng xong, có phải sẽ như vứt bỏ một miếng giẻ lau mà ném chúng ta đi không?”

“Không.” Hắn trả lời rất nhanh, rất dứt khoát.

Hắn đứng dậy, từng bước tiến về phía ta.

Ta theo bản năng muốn lùi lại, nhưng phát hiện mình đã bị dồn tới góc tường, không còn đường lui.

Hắn ép ta giữa thân mình và bức tường, cúi đầu xuống, hơi thở ấm nóng phả lên gò má ta.

“Khương Nguyệt, ngươi không giống bọn họ.”

Giọng nói của hắn mang theo vài phần mê hoặc.

“Trẫm đã nói, trẫm thích đóa dã tường vi có gai.”

“Trẫm không chỉ muốn ngươi làm người mài đao,” hắn ghé sát bên tai ta, dùng thanh âm chỉ hai người nghe thấy, “trẫm còn muốn ngươi làm… vỏ đao của thanh đao này.”

“Đợi đến ngày bảo kiếm rời vỏ, phong mang rực rỡ, ngươi sẽ là nơi duy nhất nó quay về.”

Đầu óc ta trống rỗng.

Tên cẩu hoàng đế này… rốt cuộc muốn làm gì?

Hắn đang vẽ bánh cho ta sao?

Nhưng vì sao, tim ta lại đập nhanh đến vậy?

Chương trước Chương tiếp
Loading...