Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Bệ Hạ, Nương Nương Lại Đang Dạy Học Cho Tứ Hoàng Tử
Chương 3
06
Ngày Tiêu Hằng trở về, trời âm u nặng nề.
Hắn bị giam ở Đông cung ba ngày, cả người trông gầy đi, sắc mặt cũng tái nhợt đến đáng sợ.
Ta nhìn hắn, muốn nói vài lời an ủi, lại chẳng thốt nổi một chữ.
Hắn cũng không nhìn ta, trực tiếp đi về phòng mình, “rầm” một tiếng đóng sập cửa.
Ta nhìn cánh cửa khép chặt ấy, trong lòng khó tả.
Ta biết, hắn đang giận.
Giận Thái tử, giận Triệu Chiêu nghi, cũng giận cả ta.
Giận ta — kẻ “giám hộ” — lúc hắn bị ức hiếp lại chẳng thể làm gì.
Tối đó, ta bảo phòng bếp hầm canh gà cho hắn, tự tay bưng tới.
Ta gõ cửa.
“Tiêu Hằng, là ta.”
Bên trong không có hồi đáp.
“Ta mang canh gà tới cho ngươi, uống một chút đi, cả ngày nay ngươi chưa ăn gì rồi.”
Vẫn là một mảnh tĩnh mịch.
Ta thở dài, đặt khay xuống trước cửa.
“Canh ta để ở đây, nhớ uống. Đừng lấy thân mình ra mà giận dỗi.”
Ta xoay người định rời đi, thì cánh cửa phía sau “kẽo kẹt” mở ra.
Tiêu Hằng đứng nơi cửa, nhìn ta, trong mắt giăng đầy tơ máu đỏ.
“Ngươi đi đi.” Hắn nói, giọng khàn đặc.
“Ta không đi.” Ta quay lại, cố chấp nhìn hắn, “Ta là người giám hộ của ngươi, ta phải chịu trách nhiệm với ngươi.”
“Chịu trách nhiệm?” Hắn như nghe được chuyện buồn cười nhất thế gian, cười lạnh một tiếng, “Ngươi chịu trách nhiệm thế nào? Giống hôm đó sao? Trơ mắt nhìn ta bị dẫn đi?”
“Ta…” Ta mở miệng, lại không sao phản bác nổi.
“Khương Nguyệt, đừng tự dối mình nữa.” Hắn từng bước ép sát ta, đôi mắt từng trong trẻo nay phủ đầy hàn ý, “Ngươi với ta, chẳng qua đều là quân cờ trong tay phụ hoàng! Người vui thì trêu đùa chúng ta một chút, không vui thì bất cứ lúc nào cũng có thể nghiền nát!”
“Ngươi nghĩ người thật sự sủng ái ngươi sao? Ngươi nghĩ người thật sự quan tâm đến ta sao? Đừng ngốc nữa! Chúng ta chỉ là công cụ để người dùng đối phó Thái tử!”
Lời hắn như từng lưỡi đao sắc, đâm thẳng vào tim ta.
Thì ra hắn hiểu hết.
Đứa trẻ mới mười tuổi này, so với ta tưởng, thông thấu hơn nhiều, cũng tàn nhẫn hơn nhiều.
“Vậy thì sao?” Ta nhìn hắn, cố nén cơn đau nơi lồng ngực, “Vậy nên ngươi muốn tự buông xuôi sao? Muốn trở thành kẻ vô dụng như họ mong đợi sao?”
“Chứ còn có thể thế nào?” Hắn đỏ mắt gào lên, “Mẫu thân ta không còn! Người duy nhất đối tốt với ta cũng không bảo vệ nổi ta! Ta còn có thể thế nào!”
“Ngươi có thể trở nên mạnh mẽ!” Ta cũng hét lại hắn, “Ngươi có thể mạnh hơn bất cứ ai! Mạnh đến mức bảo vệ được người mình muốn bảo vệ! Mạnh đến mức đem những kẻ từng ức h/ iếp ngươi, từng khinh rẻ ngươi, tất cả giẫm dưới chân!”
Lời ta dường như khiến hắn chấn động.
Hắn ngây người nhìn ta, hận ý trong mắt dần dần bị mê mang thay thế.
Ta bước đến trước mặt hắn, khom người xuống, nhìn thẳng vào mắt hắn.
“Tiêu Hằng, nghe cho rõ.” Ta nắm lấy vai hắn, từng chữ từng chữ nói ra, “Thế gian này vốn dĩ bất công. Có người sinh ra đã ở nơi phú quý, có người sinh ra đã mang số phận thấp hèn. Chúng ta không thể lựa chọn xuất thân.”
“Nhưng chúng ta có thể chọn, là cả đời làm kẻ bị người khác chà đạp, hay trở thành người đặt ra quy tắc.”
“Phụ hoàng ngươi nói không sai, ngươi là một thanh đao. Nhưng giá trị của đao không nằm ở người mài, cũng không nằm ở kẻ rèn, mà nằm ở người cầm đao —— chính là ngươi!”
“Ngươi muốn thanh đao ấy dùng để thái rau, hay dùng để mở mang bờ cõi, tất cả đều do ngươi quyết định!”
Ta cũng không rõ mình lấy đâu ra dũng khí để nói ra những lời như vậy.
Có lẽ vì chiếc bánh vẽ của Tiêu Diễn quá lớn, cũng có lẽ mấy ngày đè nén đã khiến ta bộc phát hoàn toàn.
Ta chỉ muốn nói với đứa trẻ trước mặt rằng, nó không cô độc.
Xung quanh lặng như tờ.
Tiêu Hằng cứ thế nhìn ta, tơ máu trong mắt dần dần tan đi.
Rất lâu, rất lâu sau, lâu đến mức ta tưởng hai chân mình đã tê cứng, hắn mới chậm rãi, chậm rãi giơ tay ôm lấy ta.
Thân thể hắn vẫn run khẽ, mặt vùi vào hõm cổ ta, nước mắt nóng hổi thấm ướt vạt áo.
“Khương Nguyệt…” Hắn nghẹn ngào, hết lần này đến lần khác gọi tên ta, “Khương Nguyệt… Khương Nguyệt…”
“Ta ở đây.” Ta khẽ vỗ lưng hắn, chỉ thấy hốc mắt mình cũng ươn ướt theo.
“Ngươi đừng bỏ ta…”
“Ta sẽ không bỏ ngươi.”
“Ngươi đừng rời xa ta…”
“Ta sẽ không rời xa ngươi.”
Ta ôm hắn, như ôm một con thú nhỏ vừa trải qua thương tổn.
Ta biết, từ khoảnh khắc ấy, vận mệnh của ta và hắn đã thực sự buộc chặt vào nhau.
Chúng ta là đao của nhau, cũng là vỏ đao của nhau.
Trong hoàng cung lạnh lẽo này, chúng ta chính là chút ấm áp hiếm hoi còn sót lại của đối phương.
Từ ngày đó, Tiêu Hằng thay đổi.
Hắn không còn đắm chìm trong đau thương quá khứ, cũng không còn oán trách số mệnh.
Hắn bắt đầu chuyên tâm đọc sách, dốc sức luyện võ.
Kinh sử tử tập, binh thư chiến sách, hắn như khát nước gặp nguồn, ngày đêm miệt mài không nghỉ.
Ánh mắt hắn cũng đổi khác.
Sự mê mang và yếu mềm năm nào, dần dần bị một thứ gọi là chí lớn thay thế.
Còn ta, cũng từ đó bắt đầu thật sự nghiêm khắc với hắn.
Ta dựa theo tình thế trong cung, theo những gì bản thân từng học được, từng nhìn thấy, từng suy ngẫm, mà định ra cho hắn một lộ trình rèn luyện khắc nghiệt.
Sáng giờ Dần thức dậy, mang vật nặng chạy mười dặm.
Ban ngày học cưỡi ngựa bắn cung, chiều luyện kiếm pháp.
Ban đêm đọc binh thư, bàn luận thế cuộc.
Có lúc, ngay cả ta cũng tự hỏi liệu mình có quá nhẫn tâm.
Thế nhưng Tiêu Hằng chưa từng kêu một tiếng khổ.
Dù mệt mỏi đến đâu, dù gian nan thế nào, hắn đều nghiến răng chịu đựng.
Bàn tay hắn nổi đầy vết chai, thân thể cũng thêm vô số vết thương.
Đứa bé gầy gò năm xưa, dưới sự rèn giũa ngày ngày, nhanh chóng lớn thành một thiếu niên thân hình thẳng tắp, ánh mắt kiên nghị.
Hắn không còn cần ta chắn trước mặt nữa.
Thậm chí có khi, khi những nô tài không biết điều trong cung lại tìm đến gây sự, hắn còn bước lên trước, chắn ta ở phía sau.
Hắn dùng đôi mắt đã dần lộ ra phong mang ấy, lạnh lùng quét qua đám người trước mặt, không nói một lời, cũng đủ khiến bọn họ sợ đến tái mặt.
Mỗi khi như vậy, trong lòng ta lại dâng lên một cảm giác an ủi, như thể con sói nhỏ mình nuôi dưỡng cuối cùng cũng đã trưởng thành.
Dĩ nhiên, đôi khi cũng có chút phiền não.
Chẳng hạn như… con sói nhỏ này, dường như có phần quá quấn người.
07
“Khương Nguyệt, chữ này đọc thế nào?”
“Khương Nguyệt, hôm nay ta đứng tấn có đúng không?”
“Khương Nguyệt, con thỏ này ta vừa săn được, nướng xong rồi, ngươi nếm thử đi.”
“Khương Nguyệt… Khương Nguyệt… Khương Nguyệt…”
Ta nhìn thiếu niên trước mặt.
Thân hình hắn đã vươn cao, gần bằng ta, nhưng vẫn ngày ngày theo sát bên cạnh, hỏi han không ngớt.
Lúc này ta mới thật sự thấm thía cái gọi là “ngọt ngào mà nặng gánh”.
Năm nay Tiêu Hằng đã mười bốn tuổi.
Thân hình thanh tú vươn dài, mày mắt sáng sủa, dần dần đã có vài phần phong thái của Tiêu Diễn năm xưa, thậm chí còn hơn thế.
Chỉ có điều không đổi, là thói quen luôn gọi tên ta.
“Điện hạ,” ta nghiêm giọng nói, “Ngươi đã lớn rồi, phải học cách tự lập. Khi phụ hoàng ngươi bằng tuổi này, người đã bắt đầu xử lý triều chính.”
“Phụ hoàng là phụ hoàng, ta là ta.” Tiêu Hằng thản nhiên đáp, thậm chí còn đứng gần ta hơn một bước, “Huống hồ, phụ hoàng có ngươi sao?”
Ta lặng người.
Lời ấy ta không biết phải đáp thế nào.
Mấy năm nay, Tiêu Diễn vẫn ba ngày hai bữa lại đến Bắc Uyển.
Giữa ta và hắn hình thành một thứ ăn ý rất kỳ lạ.
Hắn chưa từng lưu lại qua đêm, cũng chưa từng cùng ta nói lời phong nguyệt.
Chúng ta giống như hai người cùng đứng một phía, chung tay vun bồi cho Tiêu Hằng.
Hắn cho ta sự che chở và nguồn lực, ta toàn tâm toàn ý dốc sức dạy dỗ hoàng tử.
Thỉnh thoảng, chúng ta cũng ngồi cùng nhau, nhàn nhã uống trà, nói đôi câu chuyện tiền triều hậu cung.
Hắn sẽ phàn nàn rằng Thái tử lại âm thầm giở thủ đoạn gì đó, đám lão thần trong triều lại khó đối phó ra sao.
Còn ta thì kể cho hắn nghe Tiêu Hằng dạo này cao thêm bao nhiêu, ăn khỏe thêm thế nào, thiếu niên tuổi đang lớn quản dạy khó nhọc ra sao.
Cách ở chung như vậy khiến ta cảm thấy nhẹ nhõm.
Không có dây dưa lợi ích, cũng không có gánh nặng tình cảm.
Cho đến ngày Hoàng hậu mở một buổi yến thưởng hoa.
Theo lẽ thường, một quý nhân đã “thất sủng” nhiều năm như ta vốn không có tư cách dự tiệc.
Thế nhưng Hoàng hậu đặc biệt hạ thiếp mời, chỉ đích danh ta phải đưa theo Tứ hoàng tử cùng đến.
Chỉ cần nghĩ bằng đầu ngón chân cũng biết, đây lại là một bữa yến chẳng lành.
“Không đi.” Tiêu Hằng không hề do dự mà cự tuyệt.
“Không được, phải đi.” Ta dứt khoát, “Ngươi không thể cả đời trốn trong Bắc Uyển. Có những người, có những chuyện, sớm muộn gì ngươi cũng phải đối diện.”
Tiêu Hằng im lặng.
Ta biết hắn không phải sợ, chỉ là không muốn nhìn lại những gương mặt giả dối ấy.
“Yên tâm.” Ta vỗ nhẹ vai hắn, “Có ta ở đây. Ai dám ức h/ iếp ngươi, ta bảo đảm khiến hắn không yên ổn.”
Tiêu Hằng nhìn ta, ánh mắt khẽ dao động, cuối cùng vẫn gật đầu.
Hôm thưởng hoa, ta cố ý chọn cho hắn một bộ cẩm bào màu nguyệt bạch, càng tôn lên dáng người thẳng tắp và gương mặt tuấn tú, tựa như một khối mỹ ngọc được mài giũa kỹ lưỡng.
Chúng ta vừa xuất hiện, liền thu hút mọi ánh nhìn.
Những phi tần từng tránh ta như tránh tà, nay đều mang vẻ mặt tươi cười tiến lại hàn huyên.
Còn những hoàng tử công chúa từng khinh rẻ Tiêu Hằng, nhìn dáng vẻ hắn nay như lột xác, trong mắt không giấu nổi kinh ngạc và đố kỵ.
Ta hưởng thụ cảm giác vạn chúng chú mục ấy, lưng thẳng, thần thái ung dung, tựa như người rạng rỡ nhất giữa buổi yến.
Triệu Chiêu nghi và Tam hoàng tử Tiêu Cảnh cũng có mặt.
Mấy năm không gặp, Triệu Chiêu nghi vẫn giữ dáng vẻ yêu mị ngày nào, chỉ là những nếp nhăn nơi khóe mắt đã không còn giấu nổi.
Nàng ta vừa trông thấy ta và Tiêu Hằng, sắc mặt lập tức khó coi, như nuốt phải ruồi.
“Ôi chao, đây chẳng phải Khương quý nhân sao? Mấy năm không gặp, muội muội càng lúc càng có phúc khí.” Nàng ta nói giọng nửa cười nửa châm chọc, “Chỉ có điều, phong thủy Bắc Uyển có phải quá dưỡng người rồi chăng? Nuôi Tứ điện hạ đến mức… suýt nữa ta không nhận ra.”
“Đúng vậy.” Ta khẽ mỉm cười, “Không như Triệu Chiêu nghi, năm này qua năm khác vẫn… càng thêm già dặn.”
Sắc mặt Triệu Chiêu nghi thoáng chốc xanh mét.
Tam hoàng tử Tiêu Cảnh bên cạnh hẳn là muốn lấy lại thể diện cho mẫu thân, bước lên một bước, khiêu khích nhìn Tiêu Hằng.
“Tiêu Hằng, nghe nói dạo này võ nghệ của ngươi tiến bộ không ít? Hay là chúng ta so tài một phen?”
Đến rồi.
Ta đã biết bọn họ sẽ giở trò này.
Ta còn chưa kịp lên tiếng từ chối, Tiêu Hằng đã lên tiếng trước, giọng bình thản.
“Được.”
Ta sững lại.
Mọi người đều sững lại.
Không ai ngờ Tứ điện hạ vốn trước nay điềm tĩnh ẩn nhẫn, hôm nay lại chủ động ứng chiến.
Tam hoàng tử Tiêu Cảnh cũng thoáng ngạc nhiên, rồi lập tức mừng rỡ.
Hắn từ nhỏ theo sát Thái tử, tự phụ võ nghệ không tầm thường, vốn chẳng xem Tiêu Hằng — kẻ từng bị đày đến Bắc Uyển — vào mắt.
Trong mắt hắn, đây là cơ hội tốt để làm nhục đối phương.
Chẳng mấy chốc, giữa sân đã dọn ra một khoảng trống.
Tiêu Cảnh chọn một cây trường thương, múa lên khí thế hùng hổ, tiếng hò reo vang lên không dứt.
Còn Tiêu Hằng, chỉ lặng lẽ bước đến giá binh khí, cầm lên một thanh trường kiếm tầm thường nhất.
Thanh kiếm ấy, chính là thứ năm xưa ta mềm mỏng khẩn cầu Tiêu Diễn mới xin được cho hắn.
Đó không phải thần binh lợi khí gì, chỉ là một thanh kiếm tinh cương bình thường.
“Tứ đệ, ngươi cẩn thận đấy, thương của ta… không có mắt đâu!” Tiêu Cảnh đắc ý nói.
Tiêu Hằng không đáp lời, chỉ khẽ xoay cổ tay, vẽ ra một vòng kiếm hoa, mũi kiếm thẳng tắp chỉ về phía đối phương.
Trong khoảnh khắc ấy, ánh mắt hắn đổi khác.
Không còn là thiếu niên luôn quấn quýt bên ta, mà là một mãnh thú sắp sửa phá lồng.
Kiếm khí lạnh lẽo, thế công sắc bén, khiến những người đứng quanh đều vô thức nín thở.
Tim ta chợt thắt lại.
Ta biết, hôm nay Tiêu Hằng sẽ khiến tất cả phải kinh ngạc.
08
Ngay khi cuộc tỷ thí bắt đầu, Tiêu Cảnh đã chủ động tấn công mãnh liệt.
Thương pháp của hắn đại khai đại hợp, từng chiêu từng thức đều kèm theo tiếng xé gió, hiển nhiên đã khổ luyện không ít.
Tiếng hò reo xung quanh vang lên liên hồi.
Triệu Chiêu nghi càng tỏ rõ vẻ đắc ý, dường như đã nhìn thấy cảnh con trai mình đại thắng.
Thế nhưng, trước những đợt công kích dồn dập như mưa bão ấy, Tiêu Hằng lại tỏ ra thong dong tự tại.
Hắn thậm chí chưa từng lùi một bước.
Chỉ đứng nguyên tại chỗ, trường kiếm trong tay khi thì đỡ gạt, khi thì chếch lên phản kích, mỗi lần đều chuẩn xác chặn đứng mũi thương của đối phương.
Động tác của hắn không thừa một phân, giản lược mà hữu hiệu, lại mang theo một vẻ tao nhã đến trí mạng.
Tựa như một thợ săn lão luyện, đang thong thả trêu đùa con mồi của mình.
Ban đầu Tiêu Cảnh còn cho rằng đối phương chỉ là may mắn.
Nhưng sau mười chiêu, trán hắn đã lấm tấm mồ hôi.
Hắn phát hiện, bất luận mình tấn công thế nào, cũng không thể phá vỡ phòng tuyến tưởng chừng mong manh kia.
Thanh kiếm của Tiêu Hằng như một tấm lưới vô hình, trói chặt hắn ở giữa.
“Không thể nào… chuyện này không thể…”
Tâm thế của Tiêu Cảnh bắt đầu rối loạn.
Thương pháp cũng dần mất đi trật tự vốn có.
Ngay khi hắn thoáng phân thần, Tiêu Hằng đã động thủ.
Không hề báo trước, nhanh như một tia chớp.
Mọi người chỉ thấy một luồng bạch quang lóe lên, giây tiếp theo, mũi kiếm của Tiêu Hằng đã kề sát cổ họng Tiêu Cảnh.
Lưỡi kiếm lạnh lẽo chỉ cách da thịt hắn một khoảng cực nhỏ, thêm một phân nữa thôi là đủ rạch thủng.
Toàn trường lặng như tờ.
Tất cả đều bị cảnh tượng đột ngột này làm cho kinh hãi đến câm lặng.
Tiêu Cảnh càng sợ đến trắng bệch mặt mày, trường thương trong tay “choang” một tiếng rơi xuống đất, cả người mềm nhũn quỵ xuống, nơi hạ thân rất nhanh đã ướt sẫm một mảng.
Hắn… bị dọa đến mất cả thể diện.
“Đa tạ Tam ca nhường tay.”
Tiêu Hằng thu kiếm, vẫn là dáng vẻ nhàn nhạt như mây trôi nước chảy, như thể kẻ vừa tung hoành bốn phía không phải là hắn.
Hắn quay người, từng bước tiến về phía ta.
Khi đi ngang qua Triệu Chiêu nghi, hắn còn khẽ gật đầu một cái, lễ độ đến mức khiến người ta nghẹn lời.
Triệu Chiêu nghi nhìn đứa con trai đang ngồi bệt dưới đất, dáng vẻ chật vật không chịu nổi, lại nhìn thiếu niên tựa thiên thần giáng thế trước mắt, sắc mặt đỏ bầm như gan lợn, nửa ngày không thốt nổi một lời.
Những khách dự yến xung quanh nhìn nàng ta, ánh mắt đầy vẻ khinh miệt và giễu cợt.
Ta biết, từ hôm nay, Triệu Chiêu nghi và Tam hoàng tử đã trở thành trò cười của hậu cung.
Mà Tứ hoàng tử Tiêu Hằng, một trận này danh tiếng vang xa.
“Khương Nguyệt, ta đói rồi.”
Thiếu niên đứng trước mặt ta, trong chớp mắt đã thu hết phong mang, lại trở về dáng vẻ quen thuộc.
Ta nhìn hắn, trong lòng trăm mối ngổn ngang.
Ta đưa tay lên, định như trước kia xoa đầu hắn.
Nhưng bàn tay vừa giơ tới giữa chừng đã khựng lại.
Hắn đã cao hơn ta một cái đầu.