CẢ HAI KIẾP – TA ĐỀU SỐNG TỐT

Chương 1



Kế mẫu, kế muội và phụ thân đều trọng sinh, việc đầu tiên bọn họ làm là đoạt phu quân kiếp trước của ta, gả cho kế muội.

Kiếp trước, ta dốc hết tâm trí nâng đỡ hắn, giúp hắn từng bước vào quan trường, cuối cùng quan bái Thừa tướng, quyền khuynh triều dã.

Còn ta, cũng tự tay quản thúc hắn, khiến hắn cả đời chỉ có một mình ta là chính thê.

Địa vị đạt tới đỉnh cao quyền lực, lại hết mực sủng ái thê tử, khiến tất cả mọi người trong kinh thành đều phải ngưỡng mộ.

Sau khi ta thọ chung chính tẩm, không biết vì sao lại trọng sinh trở về thời điểm phụ thân định hôn sự giữa ta và La Vĩnh Quân.

Không ngờ rằng, ta lại nghe thấy phụ thân nói muốn để kế muội đính hôn với La Vĩnh Quân.

Ta vô cùng kinh ngạc, cũng vô cùng khó hiểu.

Rõ ràng kiếp trước không phải như vậy.

Nhưng khi nhìn thấy vẻ tham lam lộ rõ trên gương mặt phụ thân và kế muội, ta liền hiểu ra.

Phụ thân bọn họ… cũng đã trọng sinh rồi.

Bọn họ đang thèm muốn vinh hoa phú quý vô hạn mà ta từng có ở kiếp trước.

01

Ta là đích nữ do chính thất của phụ thân sinh ra, cũng là đứa con duy nhất mà mẫu thân để lại cho ông.

Khi mang thai ta được chín tháng, vào một ngày mưa lớn, mẫu thân không may trượt ngã, cuối cùng vì khó sinh ta mà qua đời.

Sau khi trưởng thành, ta từng hỏi ma ma thân cận của mẫu thân, cũng âm thầm cho người tra xét lại, kết quả đều cho thấy chuyện năm đó quả thật chỉ là một tai nạn.

Sau khi mẫu thân mất, theo lẽ thường, khi ấy ta vẫn còn trong tã lót, phụ thân buộc phải tái giá, cưới một vị chính thê mới để chăm sóc đứa trẻ vừa chào đời là ta, đồng thời lo liệu việc hậu viện.

Vì thế, phụ thân cưới Thường thị — cũng chính là kế mẫu hiện tại của ta.

Sau khi vào phủ, chỉ trong ba năm, Thường thị liên tiếp sinh hai đứa con, một trai một gái, địa vị trong phủ cũng vì thế mà ngày càng vững chắc.

Từ khi mang thai, thái độ của bà ta đối với ta đã lạnh nhạt đi không ít.

Đến khi sinh được trưởng tử, bà ta lại càng chẳng buồn che giấu sự thờ ơ, thậm chí ngay cả một ánh mắt cũng lười ban cho ta.

Mà phụ thân cũng dần dần thiên vị Thường thị cùng một đôi nhi nữ của bà ta, còn đối với ta thì ngày một xa cách, lạnh nhạt đến cực điểm.

Giờ đây khi trọng sinh trở lại, phụ thân đã tận mắt chứng kiến ta ở kiếp trước phong quang hiển hách đến nhường nào, muốn tranh đoạt cho đứa con gái mà ông ta thiên vị một tiền đồ tốt đẹp, cũng chẳng phải chuyện khó hiểu.

Chỉ là…

Vinh hoa phú quý mà ta có được ở kiếp trước, há lại là thứ dễ dàng có thể đạt được sao.

02

Kiếp trước khi ta gả cho La Vĩnh Quân, công danh khoa cử của hắn bất quá chỉ là thân phận đồng tiến sĩ, hơn nữa còn xếp cuối bảng, đứng tận thứ 293 (hai trăm chín mươi ba).

Nói trắng ra, theo lẽ thường, ngay cả cơ hội được triều đình bổ nhiệm làm quan cũng khó mà tới lượt hắn.

Còn nếu muốn dựa vào tiền bạc hay quan hệ để mua một chức quan thì càng không có phần của hắn.

Gia cảnh hắn chỉ là tiểu môn tiểu hộ, cha mẹ dựa vào chút sinh ý nhỏ nơi đầu đường xó chợ mà tần tảo nuôi hắn ăn học, trong tộc mấy đời cũng chưa từng có ai bước chân vào quan trường.

Mà những người có thể đọc sách ứng thí, phần lớn không phải con nhà đại phú đại quý thì cũng là hậu duệ của các thế gia quyền thế.

Chuyện mua quan như vậy, làm sao có thể đến lượt hắn?

Sau khi ta gả cho La Vĩnh Quân, chính mắt ta nhìn thấy hắn ở nhà chờ đợi hơn một năm, lại chạy vạy khắp nơi, lo lót quan hệ thêm hơn một năm nữa, vậy mà vẫn không nhận được một tờ bổ nhiệm từ triều đình.

Con đường làm quan, gần như đã bị chặt đứt.

Thế nhưng về sau, La Vĩnh Quân không chỉ bước được vào quan lộ, mà còn từng bước thăng tiến, thậm chí quan bái Hữu tướng…

Tất cả những điều đó — Đều là nhờ ta.

03

Chính ta đã dùng chút ân tình tích lũy từ trước, cầu xin một vị công tử xuất thân quyền quý giúp La Vĩnh Quân an bài một chức vị.

Nhờ vậy hắn mới có thể được bổ nhiệm làm huyện lệnh ở một vùng xa xôi hẻo lánh.

Nếu không, với năng lực của hắn, e rằng cả đời cũng không thể có được một chức quan.

Mà việc phải tới nhậm chức ở nơi xa xôi ấy… cũng là do chính ta yêu cầu.

Bởi vì sau hơn một năm quan sát, ta đã nhìn thấu con người La Vĩnh Quân — chỉ được cái mã ngoài, thực chất vô dụng.

Hắn chỉ biết giữ vẻ đạo mạo, giỏi đứng trên đạo đức mà chỉ trích người khác, nhưng lại không đưa ra nổi một biện pháp giải quyết thực sự.

Nếu để hắn ở lại kinh thành hoặc những nơi phồn hoa khác, chỉ e sẽ làm hỏng việc, còn liên lụy cả gia đình.

Mà ta… không muốn chết sớm vì bị vạ lây.

Quả nhiên, sau khi hắn tới địa phương nhậm chức, phán đoán của ta hết lần này tới lần khác đều được chứng thực.

Hắn không biết tra án.

Có người tới báo bị mất bạc, sự tình còn chưa điều tra rõ ràng, hắn đã mở miệng thao thao bất tuyệt nào là đạo hiếu, nào là tình huynh đệ, nào là không nên đối xử với phụ mẫu thế này, không nên đối xử với huynh đệ thế kia…

Hắn cũng không hiểu những việc thực tế căn bản. Có người tới bẩm:

“Thanh thiên đại lão gia, ruộng đồng trong trấn chúng tôi không còn nước tưới nữa!”

Hắn lại đứng đó nói một tràng nào là ruộng đồng quan trọng ra sao, đời sống bá tánh quan trọng thế nào…

Hắn cũng không hiểu dân sinh. Có bá tánh tới khóc lóc:

“Lão gia! Thiên tai rồi! Chúng tôi sắp chết đói rồi!”

Hắn lại chỉ đứng đó nói một đống đạo lý, nào là cái gì quan trọng, cái gì cần thiết.

Thuộc hạ hỏi hắn tiếp theo nên xử lý thế nào, hắn lại không nói ra được một biện pháp cụ thể nào.

Cũng may, từ khi còn ở trong khuê phòng, ta đã sớm không có hi vọng vào ngoại gia mình. Ta từng nghĩ, nếu sau này phu gia cũng không đáng trông cậy thì phải làm sao? Chẳng lẽ thật sự phải chịu khổ cả đời?

Vì vậy từ rất sớm ta đã bắt đầu học đủ loại kiến thức.

Ta học nếu phu quân không có tiền thì phải làm ăn buôn bán ra sao, nếu phu quân làm quan mà không có năng lực thì phải làm quan thế nào.

Những thứ như tra án, thủy lợi… ta thật sự đã nghiêm túc nghiên cứu qua.

Mỗi khi La Vĩnh Quân cau mày, đầu óc rối bời, bực bội trở về nhà vì không nghĩ ra cách giải quyết, ta liền nói cho hắn biết nên xử lý ra sao.

 

Chương tiếp
Loading...