Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
CẢ HAI KIẾP – TA ĐỀU SỐNG TỐT
Chương 2
Hắn không có biện pháp nào khác, cũng chỉ có thể nghe theo lời ta.
Mà ta lại thật sự có năng lực, những đối sách ta đưa ra chưa từng sai sót, mọi chính vụ đều được giải quyết trọn vẹn.
Từ đó, dần dần hình thành một kiểu xử sự:
Ở trước công đường, La Vĩnh Quân luôn tỏ ra chính khí lẫm liệt, miệng đầy đạo lý mà phê phán người khác.
Sau khi về phủ, lại hỏi ta nên làm thế nào.
Ban đầu, đối với cách làm việc này, không ít người bất mãn, ngay cả khi tấu lên triều đình, hoàng đế cùng quần thần cũng từng có ý kiến.
Về sau, thấy hắn quả thật có thể giải quyết được sự việc, thành tích chính vụ lại vô cùng nổi bật, nên mọi người cũng mặc cho hắn.
Thậm chí còn có người sau lưng chế giễu hắn rằng:
Chỉ giỏi một cái miệng ở trước mặt người khác.
Còn ta, từ lúc ban đầu xử lý chính vụ còn lúng túng vấp váp, dần dần trở nên thành thạo, ung dung tự tại, trong lòng nắm chắc mọi việc, ngày càng lão luyện.
Chính ta đã khiến chính tích của La Vĩnh Quân trở nên chói mắt, giúp hắn từng bước được đề bạt, cuối cùng bước lên tới vị trí tể tướng.
Cho nên, những chính tích trong suốt những năm La Vĩnh Quân làm quan, cho tới khi hắn trở thành thừa tướng rồi qua đời…
Có thể nói, tất cả đều là công lao của ta.
Là bản lĩnh của ta!
Mà giờ đây, phụ thân cùng bọn họ sau khi trọng sinh trở về, lại vọng tưởng chỉ cần để kế muội gả cho La Vĩnh Quân là có thể hưởng được vinh quang của gia quyến thừa tướng.
“Tử nhi, con thấy mối hôn sự này thế nào?”
Phụ thân ta, Tiêu Bất Định, mở miệng hỏi.
04
Nghe lời phụ thân, kế muội Tiêu Ninh Tử lập tức lộ vẻ vui mừng trên mặt.
Nàng ta còn e lệ liếc mắt nhìn về phía La Vĩnh Quân đang chờ bên ngoài đại sảnh.
Giống như sợ mối hôn sự này xảy ra biến cố, nàng ta vội vàng đáp ứng ngay.
Nhìn vẻ thẹn thùng trên gương mặt kế muội, ta liền biết rõ.
Ngoài việc thèm muốn vị trí phu nhân thừa tướng, nàng ta còn thèm muốn cả sự sủng ái mà ta kiếp trước từng được hưởng — thân phận chính thê duy nhất của thừa tướng.
Suy cho cùng, ai mà không mong hậu viện của phu quân chỉ có duy nhất mình chứ.
Nhưng chuyện kiếp trước người đời ngưỡng mộ việc La Vĩnh Quân chỉ có một mình ta là chính thê, không phải vì hắn sủng ái ta bao nhiêu, cũng không phải vì hắn tốt đẹp thế nào, mà là vì ta quản thúc hắn!
Con người La Vĩnh Quân này rất coi trọng thể diện, thích giữ dáng vẻ thanh cao, không chịu hạ mình.
Tuy hắn sẽ không chủ động đòi hỏi tiền tài hay mỹ nhân, nhưng nếu người khác dâng tới tận cửa, hắn vẫn sẽ ra vẻ đứng đắn mà nhận lấy.
Mỹ nhân thì còn dễ xử lý.
Nhưng việc nhận tiền tài, đã có không ít lần suýt khiến hắn rơi vào bẫy của người khác.
Nhẹ thì mất chức.
Nặng thì vào ngục, thậm chí mất mạng.
May mà mấy lần đó đều bị ta kịp thời chặn lại, nên hắn mới chưa kịp tham ô thành công, cũng chưa kịp liên lụy tới ta.
Còn về mỹ nhân… hừ, không phải vì ta yêu hắn đến mức không cho hắn nạp thiếp, mà chỉ là ta không muốn những gì ta vất vả gây dựng — tiền tài, địa vị — lại bị người khác ngồi không mà hưởng.
Lý do ta có thể quản thúc hắn không nạp thiếp là vì thiên hạ đều biết hắn là một kẻ đọc sách thanh cao, không vướng bụi trần.
Những chuyện như nạp thiếp vì ham muốn nữ sắc sẽ làm tổn hại hình tượng của hắn.
“Phu quân, chàng cũng không muốn bị người đời nhìn bằng ánh mắt vẩn đục chứ?”
La Vĩnh Quân vốn luôn thích giữ bộ dạng cao cao tại thượng.
Sau khi bị ta nói như vậy, trong lòng dù không cam tâm, ngoài mặt cũng chỉ có thể gượng gạo gật đầu.
Mà ta… tiếp tục sống những ngày tháng tốt đẹp của mình.
Nếu không quản thúc hắn, chỉ sợ số thiếp thất hắn nạp vào đã đủ người khiêng quan tài cho hắn, thậm chí còn dư.
Cho nên, việc kế muội mong rằng sau khi gả cho La Vĩnh Quân sẽ được hưởng vinh sủng vì hắn chỉ có một mình nàng làm thê tử…
Chỉ là ngây thơ.
Cũng là ảo tưởng.
Phụ thân nhìn thấy bộ dạng kích động của kế muội và kế mẫu, liền biết bọn họ cũng đã trọng sinh, trong lòng ai nấy đều hiểu ý nhau.
“Được được được! Cha cũng thấy mối hôn sự này rất tốt!”
Dáng vẻ vui mừng của bọn họ khiến ta trong khoảnh khắc nhớ lại cảnh tượng kiếp trước — khi bọn họ đã ép ta gả cho La Vĩnh Quân như thế nào.
05
Khi ấy, ta đang ở trong khuê phòng, bỗng bị gọi ra chính sảnh trong tâm trạng đầy nghi hoặc.
Vừa bước vào, phụ thân liền nói với ta rằng nam tử xa lạ đang đứng ngoài kia chính là vị hôn phu của ta, là tiến sĩ khoa này, ta sẽ phải cùng hắn định thân.
Đầu óc ta nhất thời trống rỗng, chỉ nhìn thấy người nam tử đứng ngoài kia, y phục giản dị, trên người không có chút khí chất quý tộc nào.
Ta hỏi:
“Xin hỏi phụ thân, thứ hạng khoa cử của hắn có cao không?”
Tiến sĩ cũng chia làm tiến sĩ cập đệ, tiến sĩ xuất thân, và đồng tiến sĩ xuất thân, đãi ngộ giữa các bậc ấy có thể nói là một trời một vực.
Những người đứng đầu gần như có thể trực tiếp vào triều làm quan, còn những người xếp cuối, có khi cả đời cũng không được bổ nhiệm chức quan nào.
“Hắn là đồng tiến sĩ xuất thân! Xếp hạng thứ 293 (hai trăm chín mươi ba) đó, trưởng tỷ!”
Kế muội không chờ được mà vội vàng lên tiếng.
Nghe xong lời này, trong lòng ta chấn động không nhẹ.
Nam tử đứng ngoài kia nhìn thế nào cũng không giống người xuất thân quyền quý, thậm chí e rằng ngay cả tiểu phú cũng chưa tới.
Hiện tại khoa cử lại chỉ đỗ đồng tiến sĩ hạng 293 (hai trăm chín mươi ba), giữa tầng lớp quyền quý cũng chẳng khác gì một kẻ bạch thân.
Mà ta, đường đường là đích trưởng nữ Hầu phủ, lại phải gả cho một người dân thường sao?
Phụ thân sao có thể đối xử với ta như vậy!
Thấy vẻ mặt ta không vui, kế muội liền giả vờ dịu giọng nói:
“Trưởng tỷ, tỷ chẳng lẽ muốn trái lệnh phụ mẫu hay sao?”