CẢ HAI KIẾP – TA ĐỀU SỐNG TỐT

Chương 3



Phụ thân cũng trầm giọng nói:

“Hôn sự của con cái là do phụ mẫu quyết định, mai mối sắp đặt, đâu đến lượt ngươi không hài lòng!”

“Huống hồ ta đã nói trước mặt mọi người rằng sẽ nhận La tiến sĩ làm con rể rồi.”

“Ngươi là trưởng nữ, ngươi không định thân trước thì ai định trước!”

“Chẳng lẽ lại để muội muội ngươi định thân trước, còn ra thể thống gì nữa!”

“Việc này cứ quyết như vậy, không còn gì để bàn!”

Nào là đã công khai nhận La Vĩnh Quân làm con rể, nào là trưởng tỷ phải định thân trước, tất cả chẳng qua chỉ là những lý do vô nghĩa.

Rõ ràng là muốn ta gả đi cho xong chuyện!

Nhưng chỉ một câu “phụ mẫu chi mệnh, môi chước chi ngôn” đã khiến ta chỉ có thể cúi đầu nhận mệnh.

Lễ pháp đè nặng trên đầu, không cho phép có nửa phần vượt khuôn phép.

Chỉ cần ta dám phản kháng một chút, thế gian này sẽ không còn chỗ dung thân cho ta nữ

Quay lại lúc này, phụ thân hồ hởi nói:

“Được! Mau mời La… La tiến sĩ vào đây, chúng ta gặp mặt một chút rồi nhanh chóng định hôn sự!”

Kế mẫu cùng bọn họ đều lộ vẻ kích động.

Lúc này, nhìn nụ cười hưng phấn trên gương mặt phụ thân bọn họ, ta lại c’ay/o-t không muốn để bọn họ được như ý.

Trong quá trình định thân giữa bọn họ và La Vĩnh Quân, ta định âm thầm gây chút trở ngại.

Còn về La Vĩnh Quân, ta không hề có chút lưu luyến nào.

Biểu hiện của hắn từ lúc định thân ở kiếp trước, giữa ta và hắn vốn chỉ có tính toán lợi ích mà thôi.

06

Nhớ lại kiếp trước, khi La Vĩnh Quân nghe tin phụ thân muốn hắn định thân với ta, đích trưởng nữ Hầu phủ, hắn vô cùng vui mừng.

Nhưng ngay sau đó, khi kế mẫu đột nhiên nói ta là con gái của chính thất đã mất, nụ cười trên mặt hắn liền khựng lại.

Con cái của chính thất đã khuất trong phủ địa vị ra sao, ai cũng rõ.

Khoảnh khắc đó, hắn lập tức hiểu rằng ta là nữ nhi không được sủng ái trong nhà, là cái gai trong mắt kế mẫu.

Hy vọng dựa vào ta để thật sự bám víu Hầu phủ của hắn, cũng theo đó tan thành mây khói.

Nhưng dù sao, một kẻ “bình dân” như hắn có thể cưới được tiểu thư Hầu phủ cũng đã là chuyện nở mày nở mặt, cho nên dù trong lòng thất vọng, hắn vẫn đồng ý định thân với ta.

Sau khi thành thân, hắn vẫn chưa từ bỏ ý định dựa vào quan hệ của ta trong Hầu phủ.

Khi hắn chờ đợi, chạy vạy mà vẫn không thể cầu được chức quan, hắn thậm chí còn từng nảy sinh ý nghĩ muốn ta trở về nhà ngoại gia (mẹ đẻ) cầu phụ thân giúp đỡ.

Đương nhiên, khi ấy hắn vẫn còn giữ thể diện, không trực tiếp nói muốn ta quay về cầu phụ thân, chỉ mấy lần nhắc tới nhà ngoại gia ta.

Ta hiểu ý hắn, vì muốn hắn hoàn toàn dứt hy vọng, liền thuận nước đẩy thuyền đưa hắn cùng trở về.

Khi trở về Hầu phủ, hắn ngồi đó một lời không nói, vẫn cố giữ dáng vẻ, không nhắc tới chuyện mình chưa có chức quan.

Để dập tắt chút hy vọng còn sót lại trong lòng hắn, chính ta đã chủ động nói với phụ thân:

“Phụ thân, phu quân đến nay vẫn chưa có chức quan.”

Nhưng phụ thân giả vờ hồ đồ, đẩy lời ấy trở lại:

“Chưa có chức thì cũng không vội, người trẻ tuổi phải chịu khó rèn luyện. Khi ta bằng tuổi con thì…”

Ông c’ay/o-t tự mình thao thao bất tuyệt một hồi lâu, nhưng từ đầu đến cuối tuyệt nhiên không nhắc tới việc giúp La Vĩnh Quân chạy quan lộ.

Huống hồ bản thân phụ thân cũng chỉ là một chức quan nhàn rỗi bên rìa triều đình, ngay cả việc đưa kế đệ vào Quốc Tử Giám còn không làm nổi, thì chuyện tìm chức quan cho La Vĩnh Quân lại càng mong manh.

La Vĩnh Quân cũng hiểu điều đó, nhưng hắn không còn đường lui, vẫn ôm chút hy vọng rằng vị nhạc phụ này có thể giúp hắn tìm được một chức nhàn tản cũng được.

Để triệt để dập tắt chút hy vọng cuối cùng của hắn đối với ta và Hầu phủ, ta liền thẳng thắn nói:

“Phụ thân, người có thể tìm cho phu quân một chức vị nào đó không? Chức gì cũng được.”

Phụ thân không từ chối ngay, chỉ nói:

“Được, con cứ yên tâm, ta sẽ cố gắng giúp. Về nhà chờ tin đi.”

Nhưng sau lần trở về ấy, phụ thân không hề có thêm bất kỳ tin tức nào.

Lời nói giúp đỡ kia, chẳng qua chỉ là để tiễn khách mà thôi.

La Vĩnh Quân từ đó cũng hoàn toàn hết hy vọng, nhận rõ rằng Hầu phủ đối với ta vô cùng lạnh nhạt.

Cuộc hôn nhân giữa ta và hắn vốn dĩ đã bắt đầu từ tính toán lợi ích chứ không phải tình cảm.

Sau khi thành thân, sự bất tài của hắn, ý đồ tham ô, lại còn trăng hoa bên ngoài, tất cả đều khiến ta không thể nào nảy sinh chút tình cảm nào với hắn.

Cho nên lúc này, khi phụ thân bọn họ muốn để kế muội định thân với La Vĩnh Quân, ta hoàn toàn không có ý phản đối.

Chỉ là nhìn thấy bọn họ kích động, mong chờ đến vậy, trong lòng ta có chút khó chịu, muốn âm thầm gây cho bọn họ vài trở ngại nhỏ.

07

Ta chậm rãi nói, giọng đầy ý vị:

“Phụ thân, con là trưởng tỷ, trưởng tỷ còn chưa định thân mà muội muội đã định thân trước, như vậy không ổn đâu, còn ra thể thống gì nữa?”

Những lời này, đều là kiếp trước ông từng nói với ta.

Hôm nay, ta đem nguyên vẹn trả lại.

Ta vừa dứt lời, phụ thân đã vội vàng, giống như sợ hôn sự này xảy ra biến cố:

“Không ổn chỗ nào! Chẳng lẽ ngươi cả đời không gả, thì cũng bắt muội muội ngươi cả đời không gả theo sao!”

Kế mẫu cùng kế muội cũng lập tức sốt ruột trách móc ta:

“Hôn sự do cha mẹ quyết định, mai mối sắp đặt, ta xem ai dám nói con gái ta!”

“Nam chưa cưới, nữ chưa gả, có gì mà không ổn!”

“La lang đời này là của ta, Tiêu Ninh Tỉnh, ngươi đừng hòng cướp!”

Ta khẽ nhíu mày:

“Ngươi sao lại muốn La Vĩnh Quân?”

“Chẳng lẽ ngươi cũng trọ…!”

“Ưm!!!”

“Tử nhi, cẩn ngôn!”

“Không được nói!”

Chương trước Chương tiếp
Loading...