Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
CẢ HAI KIẾP – TA ĐỀU SỐNG TỐT
Chương 4
Phụ thân cùng kế mẫu lập tức bịt miệng kế muội, nhanh chóng kiểm tra vẻ mặt ta.
Thấy ta vẫn tỏ ra không hiểu chuyện gì, bọn họ mới thở phào nhẹ nhõm.
Sau đó lại vội vàng dặn dò kế muội không được để lộ sơ hở.
Còn dặn nàng trước khi thành thân không được gọi La lang.
Ta nhìn cảnh ấy, trong lòng chỉ thấy buồn cười.
Kiếp trước ta đã nói rồi, cái gọi là trưởng tỷ phải định thân trước, chẳng qua chỉ là cái cớ vô nghĩa.
Ngay cả kế muội cũng biết, nếu ta không phải trọng sinh, thì căn bản sẽ không thèm nhìn trúng La Vĩnh Quân.
Không đúng.
Kế muội trọng sinh rồi, nhìn trúng La Vĩnh Quân, còn chưa định thân đã không biết liêm sỉ mà gọi La lang.
Còn ta, dù đã trọng sinh…cũng vẫn không thèm nhìn trúng La Vĩnh Quân.
Hôn sự của ta ở kiếp này, trong kinh thành ai tốt ai xấu, ta đều đã rõ từ kiếp trước, nên không vội, cứ từ từ chọn.
Chuyện không gả chồng, ta chưa từng nghĩ tới. Bởi vì nữ tử không thành thân trong thế đạo này, căn bản không an toàn.
Chỉ riêng việc từng nam nhân một không kiêng dè gì mà dòm ngó, quấy rối, thậm chí còn động tay động chân, cũng đủ khiến người ta lạnh sống lưng.
Ta lại nói:
“Phụ thân, vị La tiến sĩ này… trông rất lạ mặt, e rằng không phải xuất thân thế gia. Hơn nữa, những người năm nay có hy vọng đứng đầu bảng, nữ nhi chưa từng nghe qua ai họ La. Hôn sự này hay là thôi đi, tránh để muội muội chịu thiệt.”
Thấy có dấu hiệu ta muốn cản trở hôn sự, bọn họ lại càng sốt ruột.
“Ngươi thì hiểu cái gì! Tuy nhà La tiến sĩ chỉ là gia đình bình thường, khoa cử cũng chỉ đỗ đồng tiến sĩ hạng hai trăm chín mươi ba, nhưng tiền đồ của hắn vô hạn! Ta rất coi trọng hắn!”
“La công tử tài hoa vô song, sau này nhất định sẽ vị cực nhân thần, dưới một người trên vạn người! Trưởng tỷ cứ chờ mà xem đi, đến lúc đó đừng có đến tìm ta giúp! La công tử ta gả định rồi!”
“Đây là hôn sự của Tử nhi nhà ta, tự có ta và phụ thân nó quyết định. La tiến sĩ ra sao lẽ nào chúng ta không nhìn ra? Chúng ta nhất định sẽ tìm cho Tử nhi người tốt nhất, không cần tỷ tỷ như ngươi phải bận tâm!”
“Mau mời La tiến sĩ vào, đừng để ý tới nó nữa!”
Thấy phụ thân bọn họ lại vội vàng phản bác ta như vậy, ta cũng không nói thêm lời nào nữa.
Chỉ cần gây cho bọn họ chút trở ngại nhỏ là đủ.
Còn những trở ngại lớn…chính bọn họ sẽ tự đào cho mình.
Ta ngồi yên, nhìn bọn họ hai mắt sáng rực, sai hạ nhân đi mời La Vĩnh Quân vào.
Kế muội còn sợ ta nhìn trúng La Vĩnh Quân, thậm chí còn cố ý đứng chắn trước mặt ta, hết sức che tầm nhìn của ta.
Ta suýt nữa đã muốn trợn trắng mắt.
08
“La tiến sĩ! Hiền điệt!”
La Vĩnh Quân còn chưa bước vào đại sảnh, phụ thân cùng bọn họ đã nhiệt tình chạy ra nghênh đón.
Phụ thân tuy chỉ là chức quan nhàn tản, nhưng dù sao cũng có quan thân, vậy mà còn chủ động khom lưng hành lễ với La Vĩnh Quân.
Đó đều là thói quen mang theo từ kiếp trước.
Bọn họ thậm chí còn không cảm thấy có gì không ổn, chỉ khiến La Vĩnh Quân ngơ ngác không hiểu chuyện gì.
Xem ra, La Vĩnh Quân không trọng sinh.
Rất tốt.
Ta vốn còn lo hắn sẽ dây dưa với ta.
Sau một hồi phụ thân tươi cười chào hỏi, liền bắt đầu bàn chuyện định thân.
“Hiền điệt à, đây là ái nữ của ta, tên là Ninh Tử, ngươi cùng nó định thân, được chứ?”
Kế muội lộ vẻ thẹn thùng.
Kế mẫu thì mặt đầy vẻ tán thành.
Trong lòng La Vĩnh Quân vui mừng khôn xiết. Vị hôn thê đồng ý, nhạc mẫu tương lai cũng đồng ý, bản thân hắn có thể cưới được một tiểu thư Hầu phủ đương nhiên là chuyện tốt.
Hắn cố gắng kìm nén nụ cười, giữ dáng vẻ điềm đạm, nói:
“Kẻ hèn này trước đó đã ở ngoài công khai nhận lời với Tiêu Hầu gia rằng sẽ cưới đích trưởng nữ của quý phủ, hiện giờ tự nhiên sẽ không nuốt lời.”
Kế muội bọn họ lập tức ngây người.
Thấy phản ứng vui vẻ của La Vĩnh Quân, bọn họ còn tưởng hắn hài lòng việc cưới kế muội, nào ngờ hắn lại cho rằng kế muội chính là đích trưởng nữ Hầu phủ.
Kiếp trước, phụ thân sợ chuyện ta hạ giá gả cho La Vĩnh Quân xảy ra biến cố, nên đã công khai nói sẽ gả đích trưởng nữ của Hầu phủ cho hắn.
Không ngờ…hiện tại chuyện đó lại trở thành một trở ngại nhỏ cho chính việc bọn họ muốn dựa vào La Vĩnh Quân.
Kế muội vừa nghe vậy liền cuống lên, phụ thân cùng kế mẫu vội vàng trấn an nàng.
Phụ thân lập tức nói:
“Hiền điệt hiểu lầm rồi! Không phải cưới đích trưởng nữ, mà là cưới Tử nhi! Là đích thứ nữ của ta!”
La Vĩnh Quân ngẩn người, sắc mặt trở nên khó coi, nói:
“Cái gì? Hầu gia ở bên ngoài chẳng phải đã nói là để ta cưới đích trưởng nữ sao? Chuyện này…”
Theo sự hiểu biết của ta về hắn, La Vĩnh Quân rõ ràng là sợ rằng cưới đích thứ nữ thì lợi ích không bằng cưới đích trưởng nữ.
Hắn cho rằng mình đã bị phụ thân ta lừa gạt.
Mãi đến khi nghe kế mẫu nói Tử Nhi chính là đứa con gái duy nhất của bà với thân phận đương gia chủ mẫu, sắc mặt hắn mới dần dễ coi trở lại.
Lúc này phụ thân cũng vội vàng tìm lời lấp liếm, nói rằng hôm đó lúc bảng vàng vừa công bố, vì quá căng thẳng nên mới lỡ lời nói sai.
La Vĩnh Quân tự nhiên cũng không để tâm nữa. Con gái của đương gia chủ mẫu, dẫu sao cũng có phân lượng hơn nhiều so với con gái của vị chủ mẫu tiền nhiệm.
Bọn họ cứ thế kẻ tung người hứng, tâng bốc lẫn nhau, ta cũng lười nghe tiếp.
Ta lặng lẽ ngồi xuống, trong đầu lại nhớ tới một vấn đề vô cùng quan trọng.
Vì sao ta lại có thể trùng sinh?
Rốt cuộc là lực lượng nào đã giúp ta có thể sống lại một lần nữa?
Nghĩ hồi lâu vẫn không hiểu nổi, ta cũng không muốn tiếp tục suy nghĩ nữa.
Mà lúc này, bọn họ cũng đã bàn bạc xong xuôi.
“Mọi việc xin để Tiêu bá phụ quyết định…”
Ngay khi hôn sự sắp được định đoạt, mọi người đều tạm thời hài lòng, thì bỗng từ bên ngoài truyền vào một giọng nói gấp gáp, vang dội:
“Ta không đồng ý!”
Ta quay đầu nhìn ra ngoài, vừa thấy người tới, chân mày liền hơi nhíu lại.