CHIẾT MAI QUY

Chương 7



Ngay cả tư cách để nàng nhìn thêm một cái.

Cũng không còn.

Hắn có hận không?

Không.

Vì đến cả hận.

Nàng cũng không còn dành cho hắn nữa.

Tạ Uyên tự giễu kéo khóe môi, nở một nụ cười chua chát.

Trong đôi mắt trong veo như suối của nàng.

Hắn không tìm được dù chỉ một chút hận ý.

Đó là một loại lạnh nhạt còn khiến người ta tuyệt vọng hơn cả hận thù.

Như thể hắn là thứ ô uế mà nàng chỉ muốn tránh thật xa.

Nàng chỉ muốn rời đi.

Đến một chút sức lực cũng không muốn lãng phí thêm cho hắn.

Trong lồng ngực hắn dâng lên một cảm giác tê dại chậm chạp.

Cuối cùng hắn cũng nhìn rõ rồi.

Thẩm Tân Đồng đối với hắn.

Đã không còn tình.

Ngay cả sự oán hận o't.c/ay.

Cũng đã theo gió mà tan biến.

Hắn từng thống lĩnh vạn quân.

Tính toán không sai một bước.

Nhưng giờ đây.

Chỉ cầu một nụ cười thật lòng của chính thê.

Lại trở thành điều xa vời nhất đời này.

Tòa phủ cao tường sâu viện này.

Vậy mà còn khiến hắn bất lực hơn cả chiến trường chất đầy t/h/i t/h/ể.

“Hầu gia.”

Thân vệ Trần Thất đứng ngoài cửa, giọng có chút do dự.

“Vào đi.”

Giọng Tạ Uyên khàn đục, mang theo vẻ mệt mỏi như cách một đời người.

Trần Thất cúi đầu dâng lên một phong mật báo.

“Hầu gia, đây là những tin đồn mới lan ngoài phố.”

Tạ Uyên mở tờ giấy mỏng.

Ngay khoảnh khắc ánh mắt lướt qua.

Ngón tay hắn đột nhiên siết chặt.

Trong các trà lâu tửu quán kinh thành.

Đang nổi lên một khúc bình đàn mới.

Tên là “Nỗi hận bẻ mai.”

Hát về khí phách của con nhà tướng.

Hát về sự hoang lạnh của người phụ nữ cô độc giữ cửa không.

Lời hát như dao.

Phơi bày sự kiên cường của chủ mẫu.

Và sự hèn mọn của ngoại thất.

Tàn nhẫn như m/á/u chảy đầm đìa.

Hát về việc vị tướng quân kia đã bội tín bội nghĩa ra sao.

Hát về việc hắn lấy danh nghĩa báo ân, ép một liệt nữ phải cắt tóc rời nhà thế nào.

Nỗi hận bẻ mai.

Thẩm Tân Đồng sinh ra ở phương Bắc.

Thứ nàng yêu thích nhất.

Chính là cành mai chịu tuyết ấy.

Ba chữ này.

Như chiếc đinh nung đỏ.

Đóng thẳng vào lồng ngực hắn.

Hắn trở thành đề tài bàn tán của cả kinh thành.

Một kẻ giả nhân giả nghĩa.

Sủng thiếp diệt thê.

Hắn giữ được biên quan.

Giữ được lời hứa với bằng hữu đã mất.

Giữ được phú quý công danh ngập trời.

Đến cuối cùng.

Lại giữ cho mình.

Một thân cô độc tôn quý nhất trong Hầu phủ này.

Một tràng bước chân rất khẽ, lúc này tiến lại gần.

“Hầu gia, ngài thức trắng đêm, thiếp mang chút canh nóng tới…”

Là Liễu Nhược Vân.

Nàng ta bưng chén canh, gương mặt đầy vẻ dịu dàng và lo lắng.

Tạ Uyên ngẩng đầu.

Ánh mắt rơi trên gương mặt từng khiến hắn cảm thấy an tâm.

Giờ phút này.

Dung nhan ấy.

Lại trở thành tấm gương phản chiếu sự ngu xuẩn của hắn.

Chính vì vẻ yếu đuối này.

Vì cái gọi là ân nghĩa này.

Hắn đã tự tay đẩy Thẩm Tân Đồng ra xa.

Tự tay phá nát gia đình mình.

Tạ Uyên chỉ cảm thấy trong lồng ngực dâng lên một cơn đau sắc nhọn.

Không phải trách nhiệm.

Không phải áy náy.

Mà là nỗi đau như bị ngàn đao l /ăng tr/ì.

16

Ta thắp cho phụ thân và huynh trưởng nén nhang cuối cùng.

Khói xanh lượn lờ.

Quấn quanh những hàng chữ lạnh lẽo khắc trên bài vị.

Ta thay một bộ kình trang gọn gàng.

Y phục đen tuyền.

Không một hoa văn.

Thẳng thớm.

Lạnh lẽo.

Như một lưỡi đao đã thu lại ánh sắc.

Đây là lần cuối cùng.

Ta đứng trong từ đường Thẩm gia.

Với thân phận phu nhân Trấn Quốc Hầu.

Cánh cửa gỗ nặng phía sau phát ra tiếng kẽo kẹt.

Gió lạnh tràn vào.

Ta không quay đầu.

Mùi khí tức pha trộn giữa gió sương biên tái và mùi tanh của sắt gỉ.

Không cần quay đầu.

Ta cũng biết người đến là ai.

Tạ Uyên.

Hắn cho người lui hết.

Bước chân nặng nề đi tới đứng bên cạnh ta.

Hắn ngẩng đầu nhìn hai bài vị trước mặt.

Trong làn khói hương lượn lờ.

Chúng ta đứng đối diện nhau.

Ngăn cách bởi ranh giới giữa sống và chết.

Trong mắt hắn giăng đầy tơ m/á/u.

Cằm lún phún râu xanh.

Cả người giống như một pho tượng đá đã bị phong sương bào mòn nghìn năm.

Suy sụp đến mức không còn chút sinh khí.

“Bịch” một tiếng.

Không hề báo trước.

Vị Trấn Quốc Hầu từng hiệu lệnh vạn quân ấy.

Lại quỳ mạnh xuống trước linh vị phụ thân và huynh trưởng ta.

Đầu gối cứng nện xuống nền đá xanh.

Âm thanh trầm đục vang lên giữa gian linh đường tĩnh mịch.

Ánh đèn trường minh leo lét chiếu lên mặt hắn.

Làm lộ ra những vết nứt sâu không thấy đáy trong mắt.

“Huynh trưởng… nhạc phụ…”

Hắn mở miệng.

Giọng khàn như bị cát đá mài qua. “Tạ Uyên… có lỗi với hai người.”

Ta lặng lẽ nhìn.

Hồ nước chết trong lòng.

Không gợn nổi một làn sóng.

Sự hối hận đến quá muộn.

Còn rẻ rúng hơn cả cỏ dại ven đường.

Hắn bắt đầu kể lại câu chuyện đã bị chôn vùi từ lâu.

Kể về tình nghĩa thiếu niên giữa hắn, Trần Tranh và Liễu Nhược Vân.

Kể về lần bị quân địch vây khốn.

Trần Tranh đã dùng thân mình chắn cho hắn mũi tên chí mạng ra sao.

“Mũi tên đó… vốn là nhắm vào ta.”

“Ta còn ngửi được mùi m/á/u bắn lên mặt… còn nóng… mang theo hơi thở cuối cùng của hắn.”

“Hắn bảo ta… phải sống cho tốt… chăm sóc mẹ con Nhược Vân.”

Giọng hắn run lên.

Như bị kéo trở lại chiến trường đầy t/h/i t/h/ể năm đó.

Hắn nói.

Năm năm qua hắn đối xử đặc biệt với Liễu thị.

Chỉ là vì muốn thay một người đã chết tiếp tục sống.

Hắn đang trả món nợ đổi bằng mạng người.

“Ta không dám về kinh… không dám gặp nàng.”

“Những lá thư của nàng… những lá thư nhuốm mùi m/á/u… ta không dám mở một bức nào.”

“Ta sợ… chỉ cần mở ra… Trần Tranh sẽ xuất hiện trong mộng hỏi ta…”

“Dựa vào đâu hắn chết… còn ta lại có thể yên tâm hưởng cảnh vợ chồng đoàn tụ?”

Nghe tới đây.

Ta chỉ thấy nực cười.

Hắn tiếp tục nói.

Nói rằng cho tới khi hồi kinh.

Nhìn thấy ánh mắt xa cách của A Chiêu.

Nhìn thấy bức huyết thư được viết bằng ngón tay rách m/á/u.

Hắn mới nhận ra.

Mình đã rơi xuống vực sâu từ lâu.

“Ta giống như mắc phải tâm bệnh, Tân Đồng.”

“Ta không phân rõ đâu là ân nghĩa, đâu là trách nhiệm.”

“Ta sống như cái bóng của Trần Tranh.”

“Mà lại quên mất ta là Tạ Uyên.”

“Là phu quân của nàng.”

“Là phụ thân của A Chiêu.”

Hắn từng câu từng chữ nói ra.

Như tự tay moi vết thương đã thối rữa trong lòng.

Hắn đang cầu xin sự thương xót của ta.

Hương đàn trong linh đường cháy đến cuối.

Tàn tro rơi vào lư hương.

Không một tiếng động.

“Nói xong rồi?”

Ta hỏi.

Giọng bình thản.

Như đang nói chuyện thời tiết.

Hắn đột nhiên ngẩng đầu.

Trong mắt lóe lên một tia hy vọng mong manh.

“Nếu ngươi đã sinh tâm bệnh.”

Ta khẽ hạ mắt.

“Vậy thì tìm một ngôi chùa cổ nơi núi sâu.”

“Ngày ngày đối diện đèn xanh Phật cổ.”

“Tự mà hóa giải tâm ma của mình đi.”

“Còn ta…”

Ta dừng lại một chút, từng chữ rõ ràng.

“Thứ lỗi, không thể phụng bồi.”

“Tạ Uyên, trong lòng ngươi chứa quá nhiều thứ.”

“Ân tình, đạo nghĩa, di nguyện của người đã chết.”

“Chỉ duy không còn chỗ cho một mình ta.”

Ta nhìn gương mặt hắn trong nháy mắt trắng bệch, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười mỉa mai.

“Tạ Uyên.”

“Thẩm Tân Đồng ta không cần nữa.”

“Giờ nhìn lại ngươi, chỉ thấy cả người đầy bụi trần của những tháng ngày bôn ba, mục nát đến khó ngửi.”

Ta hạ thấp giọng, sắc lạnh như lưỡi dao rạch trên mặt băng.

“Khiến người ta buồn nôn.”

“Con gái tướng môn.”

“Từ trước đến nay chưa từng hạ mình ăn chung phần cơm thừa của kẻ khác.”

Vành mắt hắn lập tức đỏ ngầu.

Hắn nhìn chằm chằm ta.

Như muốn khắc ta vào tận xương tủy.

Nhưng cuối cùng.

Sự sắc bén trong ánh mắt ấy từng chút từng chút vỡ vụn.

Chỉ còn lại một mảng tro tàn.

Hắn chậm rãi quay đầu.

Đối diện linh vị phụ thân và huynh trưởng ta.

Dập đầu thật mạnh ba cái.

Trán nện xuống nền đá.

Từng tiếng trầm đục.

“Là ta… phụ nàng, Tân Đồng.” Giọng hắn nghẹn lại.

Như một con thú bị dồn vào đường cùng.

Ta lấy từ trong ngực ra tờ văn thư.

Đưa tới trước mắt hắn.

Hắn ngẩng đầu.

Nhìn rất lâu.

Cuối cùng vẫn run tay nhận lấy.

Hắn cầm bút chu sa bên cạnh.

Ở chỗ ký tên.

Ấn thật mạnh con dấu riêng của mình.

Dấu son đỏ thẫm.

Như một giọt m/á/u đã khô.

Từ đó.

Mọi chuyện cũ.

Đoạn tuyệt.

Ta thu lại văn thư.

Xoay người.

“Tân Đồng.” Hắn gọi ta từ phía sau.

Giọng thấp đến tận bụi đất.

“Gọi ta thêm một lần nữa…”

“Tử Quy… được không?”

Bước chân ta khựng lại một nhịp.

Nhưng không quay đầu.

Rất lâu sau.

Ta khẽ mở môi.

Nhìn về khoảng không ngoài cửa.

Nhẹ giọng gọi:

“Tử Quy.”

Giọng không vui.

Không buồn.

Như đang tiễn biệt một cái tên đã mục nát từ lâu.

“Từ nay núi cao sông dài.”

“Không còn yêu.”

“Cũng không còn hận.”

“Tạ Hầu gia, mỗi người tự bảo trọng.”

Ta bước qua ngưỡng cửa.

Thế giới phía sau.

Cùng với người đàn ông đang quỳ dưới đất ấy.

Bị ta đóng lại ngoài cánh cửa.

Chương trước Chương tiếp
Loading...