Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Chính Thê Mưu
Chương 2
“Tiết gia vốn là thế gia trăm năm, phụ thân của ta là Tiết Minh Viễn, trọng thần được tiên đế tin cậy nhất.”
“Năm bảy tuổi ta đã quen biết thế tử phủ Trấn Quốc Công là Bùi Chiêu, hai nhà trưởng bối từng miệng hứa hôn sự.”
“Về sau tiên đế băng hà, đương kim đăng cơ, Tiết gia bị tham tấu với tội danh thông địch phản quốc, buôn bán quân lương, làm lỡ quân cơ, cả nhà bị xử trảm, hôn sự cũng theo đó mà tan vỡ.”
“Hắn đã cứu ta ra.” Giọng Tiết Uyển rốt cuộc khẽ dao động.
“Mạo hiểm rất lớn, sửa lại hộ tịch, đổi thân phận, từ đó trên đời không còn nữ tử Tiết gia nữa, chỉ còn lại một kẻ không rõ lai lịch.”
Tiết Uyển dừng lại một chút, ánh mắt khẽ lặng đi, như đang nhớ lại quãng năm tháng đã bị chôn vùi kia.
“Sau khi ta xảy ra chuyện, hắn nhiều năm không cưới thê, không phải trong triều không có hôn sự tốt, mà là hắn không muốn.”
Nàng ta nhìn thẳng vào ta.
“Sau đó nàng cứu hắn một mạng, hôn sự này liền được định xuống, nàng là ân nhân của hắn, ta nên tạ nàng, nhưng nàng cũng nên biết, cái mạng này của hắn, sở dĩ còn sống để chờ nàng đến cứu, là bởi vì ta đã chết thay hắn một lần rồi.”
Trên hí đài, Lý Thiên Kim đang hát đến câu “Tường đầu mã thượng dao tương cố, nhất kiến tri quân tức đoạn trường (vừa gặp đã yêu sâu đậm, nhưng tình yêu ấy lại mang theo nỗi đau khắc cốt)”.
Ta trầm mặc một lát, rồi nâng chén trà trước mặt lên.
“Trà không tệ.”
Mặc dù trà đã nguội, vị đắng nhè nhẹ nơi đầu lưỡi lan ra.
“Những gì ngươi nói, ta tin, án của Tiết gia ta cũng biết, tình nghĩa giữa ngươi và hắn, ta cũng nhận.” Ta đặt chén trà xuống, ánh mắt dừng trên người nàng ta, “Nhưng ngươi đã làm sai một việc, ngươi không nên đem đứa trẻ đẩy ra trước mặt thiên hạ.”
Nụ cười nơi khóe môi nàng ta nhạt đi một phần.
“Đứa trẻ mới sáu tuổi, ngươi lại để nó quỳ trước cửa phủ Bá, còn sai bà vú đứng giữa phố mà gào lên những lời ấy, ngươi tưởng đó là một nước cờ cao minh, nhưng đó lại chính là cốt nhục của hắn, ngươi đem máu mủ ruột thịt của hắn biến thành lưỡi đao để sử dụng, ngươi thử đặt mình vào vị trí của hắn mà nghĩ xem, trong lòng hắn sẽ nhìn ngươi ra sao?”
Tiết Uyển không nói gì, ngón tay đang xoay vòng ngọc khựng lại giữa chừng.
Ta đứng dậy, bước đến bên cửa sổ.
“Ta có thể chỉ cho ngươi một con đường, ngươi an phận thủ kỷ, đừng giở thêm bất cứ thủ đoạn nào nữa, đợi hôn lễ qua đi, đợi chuyện này lắng xuống, ta sẽ sắp xếp cho ngươi cùng đứa trẻ vào phủ, danh phận ta không thể cho ngươi quá cao, nhưng ta sẽ để ngươi giữ được thể diện.”
Ta quay người lại.
“Nếu ngươi không nghe—chuyện bà vú hôm đó, phủ Kinh Triệu vẫn chưa kết án, bôi nhọ huân quý, theo luật là kết cục gì, ngươi hẳn phải rõ, án của Tiết gia là do tiên đế khâm định, tin ngươi còn sống nếu truyền ra ngoài—”
Ta không nói hết.
Trong nhã gian im lặng rất lâu.
Hí dưới lầu phía đối diện, không biết từ khi nào đã tan.
Tiết Uyển bỗng nhiên cười khẽ một tiếng.
Tiếng cười ấy không lớn, lại như một viên đá ném vào mặt nước tĩnh lặng, gợn sóng lan ra từng vòng từng vòng, nàng chậm rãi đứng dậy, chỉnh lại ống tay áo, ngẩng đầu nhìn ta, lớp ý cười nhàn nhạt, đúng mực trên gương mặt tựa như bị gió thổi tan, để lộ ra thứ ẩn giấu phía dưới.
“Thuẩn cô nương, lời nàng nói thật là dễ nghe.”
Giọng nàng vẫn không lớn, nhưng từng chữ từng chữ đều như bị mài ra từ kẽ răng:
“An phận thủ kỷ. Vào phủ. Thể diện. Nàng đang bố thí cho ta sao?”
Tiết Uyển bước về phía trước một bước.
“Ta nói cho nàng biết, Bùi Chiêu từ đầu đến cuối chỉ yêu một mình ta, ta bảy tuổi đã quen hắn, nàng lấy gì mà so với ta, nàng cứu hắn một mạng, hắn đã lấy mạng trả nàng rồi—hắn cưới nàng, nàng còn muốn gì nữa?”
Viền mắt nàng đỏ lên, nhưng khóe môi vẫn còn treo nụ cười o.t/c.ay, nụ cười ấy khiến người nhìn không khỏi lạnh sống lưng.
“Bà vú bị đánh thành như vậy, thất khiếu chảy m/áu mà bị khiêng ra, nàng đã nhìn thấy chưa, bà ấy nuôi lớn Niệm An, từ năm ta gặp nạn đã theo bên ta, từng ngụm từng ngụm thay ta cho con bú, bà ấy quỳ trước cửa phủ Bá là do ta bảo bà ấy đi, nhưng bà ấy bị sống sờ sờ đ/ánh ch/ế/t, là vì ai?”
Tiết Uyển đưa một ngón tay ra, chỉ thẳng vào ta.
“Là vì nàng, vì nàng đã đem chuyện này đẩy đến phủ quốc công, nàng trói bà ấy lại rồi đưa đi, nàng cho rằng mình đang bảo vệ danh tiếng của phủ Bá sao, nàng là đang đưa bà ấy đi ch/ế/t, trên tay nàng dính m/áu của bà ấy, Thuẩn cô nương.”
Tiết Uyển thu tay lại, cúi đầu nhìn bàn tay của chính mình.
“Còn Niệm An, nó mới sáu tuổi, lúc bị đưa ra khỏi phủ Trấn Quốc Công đã hôn mê bất tỉnh, khuôn mặt nhỏ trắng bệch như tờ giấy, nó là cốt nhục ruột thịt của Bùi Chiêu, là trưởng tử của quốc công phủ, nhưng nó bị coi là thứ gì, là một thứ không thể để lộ ra ngoài, bị nhét vào xe ngựa, từ cổng này đưa sang cổng khác, giống như vận chuyển một kiện hàng.”
Tiết Uyển ngẩng đầu lên, nước mắt rốt cuộc rơi xuống, từng giọt từng giọt nối tiếp nhau, nhưng nàng vẫn đang cười.
“Thuẩn Uân Ninh, nàng nợ ta, nàng nợ bà vú một mạng, nợ con trai ta một công đạo, nàng ngồi ở đây, nâng chén trà, nói với ta ‘ta cho ngươi chỉ một con đường’—”
Tiết Uyển nâng chén trà lên, chậm rãi, từng chút từng chút, một giọt cũng không sót mà hắt xuống nền.
“Con đường của ta, không cần nàng chỉ.”