Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Chính Thê Mưu
Chương 5
Tiết Uyển không ngẩng đầu nhìn hắn.
Sau khi chịu phạt quỳ, Trưởng công chúa lệnh cấm túc nàng ta, lại phái Tôn ma ma đắc lực nhất bên cạnh, mỗi ngày đến dạy Tiết Uyển quy củ, sau đó đem đối bài chìa khóa giao cho ta: “Chuyện trong phủ, sau này do con quản.”
6
Từ đó về sau hơn nửa tháng, Bùi Chiêu gần như đều nghỉ ở trong phòng Tiết Uyển.
Không nói rõ là áy náy hay là điều gì khác, lần đó nàng quỳ suốt một ngày một đêm, đầu gối bầm tím suốt nhiều ngày, mỗi lần hắn nhìn thấy dáng vẻ nàng đi lại hơi khập khiễng, cổ họng liền giống như bị nghẹn một khối bông.
Tiết Uyển giải cấm túc, khi đến chính viện thỉnh an, mặc một chiếc áo cổ mở rất thấp, bên cổ lộ ra vài vết đỏ xanh tím, dù đã phủ một lớp phấn vẫn mơ hồ nhìn thấy, nàng cười tươi tắn đưa tay vuốt cổ, đắc ý nói rằng quốc công gia mỗi ngày trước khi lên triều đều ‘sẵn’ dùng điểm tâm ở viện của nàng.
Trong viện truyền đến tiếng bước chân, Bùi Chiêu xách theo bánh quế hoa và một cây trâm bạch ngọc bước vào, Tiết Uyển nghênh đón, mềm giọng gọi một tiếng “phu quân”.
Hắn “ừ” một tiếng, lướt qua bàn tay nàng đang vươn ra, đi thẳng đến trước mặt ta, đặt bánh quế hoa lên bàn, cắm cây trâm bạch ngọc vào búi tóc ta.
“Mời thái y vào đi.”
Lão thái y đặt tay lên mạch của o-t.c-ay ta, nhắm mắt thật lâu, rồi đứng dậy, khom người thật sâu: “Chúc mừng quốc công gia, phu nhân có hỉ rồi.” Ông dừng lại một chút, “Mạch tượng trơn mà hữu lực, theo lão thần thấy—là tượng song thai.”
Tiết Uyển đứng nép trong góc, vẻ đắc ý còn chưa kịp tắt, vừa nghe thấy lời ấy, nụ cười trên môi lập tức tan biến không còn dấu vết.
7
Từ đó về sau ta an tâm dưỡng thai, chỉ là về sau Bùi Chiêu vẫn mềm lòng.
Bùi Chiêu đi cầu Trưởng công chúa, xin cho Tiết Uyển gặp đứa trẻ một lần.
Sau chuyện đêm đại hôn, Tiết Uyển đã rất lâu không gặp Niệm An, Trưởng công chúa trầm mặc thật lâu, chén trà trong tay nâng lên lại đặt xuống, cuối cùng chỉ nói một chữ: “Được.”
Ngày gặp mặt, Tiết Uyển chờ trong viện của Trưởng công chúa, khi Niệm An được ma ma dẫn vào, nàng liền ngồi xổm xuống, hai tay dang ra, môi run rẩy, Niệm An đứng ở cửa ngây ra một lát, rồi chạy tới, Tiết Uyển bế nó lên, vùi mặt vào bờ vai nhỏ của nó, bả vai run dữ dội, Niệm An ôm cổ nàng, cứ cười mãi.
Hôm đó Niệm An rất vui, lúc ăn cơm ăn thêm nửa bát, khi đọc thơ giọng còn vang hơn bình thường, lúc Tiết Uyển rời đi, nó đuổi đến tận cổng viện, bị ma ma ngăn lại, nó bám lấy khung cửa, kiễng chân, nhìn theo mãi đến khi bóng lưng của Tiết Uyển khuất sau hành lang, mới buông tay xuống.
Nhưng sau khi từ viện Trưởng công chúa trở về, Niệm An liền héo đi.
Không cười nữa, không thích nói chuyện nữa, cơm dọn lên, nó cầm đũa gẩy qua gẩy lại, gẩy nửa ngày, hạt cơm chẳng vơi đi bao nhiêu, hỏi nó làm sao, nó lắc đầu, dạy nó viết chữ, nó cầm bút, mực nhỏ xuống giấy loang ra một mảng, nó nhìn mảng mực ấy mà ngẩn người, gọi mấy tiếng mới hoàn hồn, ban đêm ma ma canh bên cạnh, nghe thấy nó trở mình trong chăn, lật qua lật lại, lật đến nửa đêm mới yên.
Ta thấy không ổn.
Ta sai người đi dò lời của ma ma đã theo Niệm An ra ngoài hôm đó, ban đầu bà không chịu nói, hỏi gì cũng chỉ đáp “tiểu công tử vẫn ổn”, “có lẽ nhiễm gió”, về sau ta sai nha hoàn thân cận mời bà uống rượu, vài chén xuống bụng, lời nói liền nhiều lên.
“Tiểu công tử ở viện Trưởng công chúa gặp xong Tiết cô nương thì vẫn còn tốt, trên đường về đi qua hoa viên, đột nhiên dừng lại, nói muốn đến dưới gốc cây hòe già xem một chút, lão nô nói có gì mà xem, nó vẫn nhất định đòi đi, đến nơi thì ngồi xổm xuống, thò tay vào cái lỗ dưới rễ cây mà móc hồi lâu, móc ra một thứ gì đó rồi giấu vào trong ngực, lão nô hỏi là gì, nó không nói, trở về sau liền thành như vậy.”
Cây hòe già.
Ta dẫn theo hai người đến dưới gốc cây hòe kia, xẻng sắt vừa hạ xuống, đất đã rất tơi xốp, giống như mới bị người ta xới lên gần đây, đào đến ba thước sâu thì chạm phải một thứ.
Một con búp bê vải được khâu lại, trên đó viết sinh thần bát tự của ta, ngay vị trí tim bị cắm ba cây kim.
Ta lật con búp bê vải kia lại, đường kim mũi chỉ xiêu vẹo, nét chữ cũng xiêu vẹo, không phải chữ của Niệm An, nó mới sáu bảy tuổi, không thể viết ra những nét bút đã thành hình như vậy, là có người viết mẫu cho nó, để nó dựa theo mà đồ lại.
Ta cầm con búp bê vải trở về phòng, đóng cửa lại, trải giấy ra, mài mực, từ nhỏ ta theo ngoại tổ phụ học viết chữ, ngoại tổ phụ nói, lâm thiếp trước phải lâm cái cốt, sau đó mới lâm cái thần, lực đạo khi viết, chỗ dừng bút, thói quen thu bút của một người, so với hình dạng chữ càng khó bắt chước hơn, nhưng cũng càng dễ bị nhận ra hơn.
Ta từng thấy chữ của Tiết Uyển, nàng từng chép cho Niệm An một quyển “Thi Kinh”, có một trang rơi lại chỗ ta, ta tìm trang giấy đó ra, đặt bên cạnh, từng nét từng nét đối chiếu, từng ngang từng sổ mà lâm theo.
Mô phỏng nét chữ của một đứa trẻ sáu bảy tuổi theo mẫu mà đồ lại, còn khó hơn mô phỏng chữ của người lớn, không thể quá giống, quá giống thì không còn giống chữ trẻ con, cũng không thể hoàn toàn không giống, hoàn toàn không giống thì không thể đổ lên đầu nàng.
Ta liên tiếp viết mấy trang, mỗi một trang đều cố ý để lại một chút sơ hở ở một nét nào đó, chỗ ngang gập dừng quá nặng, nét móc dọc thu quá gấp, những sơ hở này, cùng với thói quen dùng bút của Tiết Uyển khi dạy Niệm An viết chữ, gần như giống hệt nhau.
Sau đó ta lại khâu một con búp bê vải mới, dùng loại vải bông thô giống hệt con ban đầu, mật độ mũi kim cũng giống như cũ, chỉ là sinh thần bát tự trên đó được đổi thành của Trưởng công chúa Chu Trì Doanh.
Tên cũng là của bà.
>>>MỌI NGƯỜI ĐỌC CÁC CHƯƠNG TIẾP THEO tại đây nha: https://saytruyen.vn/truyen/chinh-the-muu