Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
ĐẾ VƯƠNG MUỐN HOÀNG HẬU CÙNG TUẪN TÁNG
Chương 3
Ta khóc không thành tiếng, nói đây không phải là mộng.
Nhưng hắn đã hôn mê, không thể nghe thấy nữa.
Ta chỉ còn biết thì thầm bên tai hắn lần lượt:
Tâm duyệt chàng, đã lâu rồi.
Nhưng ta hiểu ra điều ấy, quá muộn, quá muộn.
Muộn đến nỗi… Tống Chiếu Tuần sắp chết rồi.
Không ai tin ta thực lòng thương hắn.
Ngày cuối cùng trước khi lâm chung, hắn bất chợt tỉnh lại, thần trí hiếm khi sáng rõ.
Hắn nói:
“Hoàn Hoàn, cổ nhân không lừa ta, yêu mà không đắc, tình sâu chẳng bền.
“Ta nghĩ… kiếp sau, vẫn là chớ nên gặp lại nàng nữa.”
“Được, vậy thì đừng gặp nữa.”
“Thứ lỗi cho ta.”
Cuối cùng, ta khe khẽ nói: “Nhưng kiếp này… cho ta được cùng chàng đi nốt đoạn cuối, được chăng?”
Nhưng hắn lại ngủ thiếp đi.
Đời này, ta sẽ theo phụ thân rời khỏi Dương Châu, còn chàng trở về kinh thành.
Mỗi người một nơi, kẻ khác gả cưới, chẳng còn tương phùng.
Tống Chiếu Tuần, ta khẽ thì thầm trong đáy lòng:
Nguyện chàng đời này — sống lâu trăm tuổi.
9
Dự Châu. Đầu xuân.
Chẳng rõ hôm nay là bà mối thứ bao nhiêu đến cửa.
Ta lặng thinh, khẽ lắc đầu.
Phụ mẫu thở dài nhìn ta:
“Hoàn Hoàn, rốt cuộc là người thế nào thì con mới vừa lòng?”
Ta nghĩ, ai cũng chẳng vừa lòng cả.
Gặp qua Tống Chiếu Tuần — kẻ điên như thế, ta sao còn có thể cam tâm sống yên bình trong cuộc hôn nhân gọi là “tương kính như tân”?
Ta hỏi phụ mẫu: “Con có thể… không thành thân chăng?”
Mẫu thân dịu giọng nhưng kiên quyết:
“Sao có thể không lấy chồng? Con không gả, sau này ai chăm lo cho con?”
Ta khẽ thở dài.
Bên ngoài chợt có tiếng ồn ào truyền đến.
Phụ thân nói: “Dạo gần đây có một gia đình dọn đến bên cạnh, chắc là bọn họ đến rồi.”
Ta ngẫm nghĩ, hiếm khi cảm thấy có chút vui vẻ.
Kiếp trước, tuy ta không cùng phụ thân chuyển đến Dự Châu, nhưng vì gần đến ngày xuất giá, phụ thân nhớ con, nên sai người đưa ta đến ở tạm một năm.
Năm ấy, ta gặp một tiểu cô nương nhỏ hơn ta vài tuổi.
Nàng là một cô bé câm, song lại thông tuệ khả ái.
Ngày thường ta rất thích dẫn nàng theo chơi đùa.
Chỉ tiếc sau khi rời Dự Châu, ta chưa từng gặp lại nàng nữa.
Ta đứng dậy, đi sang nhà bên.
Liền thấy một tiểu cô nương mặc váy hồng, mặt mày lạnh nhạt.
Song ngay cái nhìn đầu tiên, ta đã sững người tại chỗ.
Sao ta lại không nhớ rõ — năm đó tiểu cô nương này, lại có mấy phần giống với Tống Chiếu Tuần?
Giống đến mức, ta gần như tưởng nàng chính là Tống Chiếu Tuần.
Tiểu cô nương cũng thấy ta.
Nàng tên là Xuân Minh.
Nàng bước đến bên ta, lặng lẽ kéo tay áo ta, không tiếng mà gọi:
“Tỷ tỷ.”
Người lớn nhà nàng vừa thấy đã cười:
“Xuân Minh rất quý mến tiểu thư đó.”
So với kiếp trước, vì yêu mà yêu lây, nay ta càng thêm yêu mến Xuân Minh.
Nàng cũng chẳng còn xa lạ như thuở ban đầu kiếp trước.
Chỉ cần thấy ta là cười, nắm tay thì đỏ mặt, nghe ta kể chuyện thì hào hứng tột cùng…
Đặc biệt là lúc ta kể chuyện ta cứu Tống Chiếu Tuần, nàng phấn khích đến đỏ bừng đôi má, ánh mắt sáng như sao.
Ta nghi hoặc nhìn nàng: “Ngươi biết Tống Cảnh Hoà?”
Nàng lắc đầu liên tục.
Ta nghĩ cũng phải, Tống Chiếu Tuần lúc này hẳn vẫn ở kinh thành.
— Tỷ tỷ, Tống Cảnh Hoà là ai?
Xuân Minh giơ giấy viết, kéo tay áo ta.
Ta hoàn hồn, Tống Chiếu Tuần thân phận đặc biệt, chẳng thể để lộ.
Ta bèn lảng sang chuyện khác.
Xuân Minh chu môi, không vui.
Trông nàng thật đáng yêu, ta khẽ nhéo mũi nàng:
“Muốn cùng tỷ cưỡi ngựa chăng?”
Xuân Minh lập tức hết giận, ngoan ngoãn gật đầu.
Nàng cưỡi ngựa không thạo, ta đề nghị hai người cùng cưỡi một con.
Xuân Minh lắc đầu quầy quậy, nhưng vẫn bị ta kéo lên.
“Nếu một mình ngươi cưỡi, ngựa lồng lên thì ta cũng chẳng kéo nổi đâu.”
Không hiểu sao câu ấy khiến Xuân Minh biến sắc, lập tức trắng bệch cả mặt, không dám chống cự nữa.
Trên lưng ngựa, ta kéo tay nàng vòng qua thắt lưng ta.
“Ôm chặt chút đi, ngã xuống thì sao?”
Xuân Minh cả người cứng đờ, cánh tay cũng chỉ vòng hờ.
Ta cố tình nghịch ngợm, bất chợt thúc ngựa phóng đi.
Ngựa vọt ra, người phía sau theo bản năng ôm chặt lấy ta.
Ta cười vang.
Khi xuống ngựa, Xuân Minh giận dỗi, viết lên giấy:
— Chẳng trách tiểu danh của tỷ gọi là “Hoàn Hoàn”!
Ta đưa tay khẽ gõ mũi nàng, chợt nhận ra — tiểu cô nương này chỉ trong chưa đầy một năm, đã cao hơn ta một đoạn.
Quả nhiên, nữ tử phương Bắc quả là cao lớn.
Song ta nhìn gương mặt nàng đã dần nảy nở.
Sao càng nhìn… lại càng giống Tống Chiếu Tuần?
Xuân Minh bị ta nhìn đến chột dạ, trán đổ mồ hôi.
Ta vừa định hỏi, phụ thân từ nhà chạy đến, thấy ta liền nói:
“Hoàn Hoàn, còn không mau về, bà mối chờ đã lâu.”
Không rõ có phải ảo giác của ta hay không, khi nghe đến hai chữ “bà mối”, sắc mặt Xuân Minh liền trở nên u ám.
10
Về đến nhà, phụ mẫu thái độ vô cùng cứng rắn:
“Người này đã là thanh niên tài tuấn tốt nhất rồi, cũng chẳng chê con tuổi lớn, không thể không gả!”
Ta ủ rũ chẳng vui.
Xuân Minh tới cửa, viết trên giấy:
— Tỷ tỷ, chúng ta bỏ trốn đi.
Ta kinh ngạc trước lá gan to bằng trời của một tiểu cô nương câm như nàng.
Lòng nổi hứng trêu chọc.
Ta nhéo má nàng, cười nói:
“Xuân Minh thích tỷ đến vậy sao?
“Tiếc là, nếu muội là nam nhân, tỷ liền gả cho muội, khỏi phải phiền não thế này.”
Không ngờ, ánh mắt Xuân Minh sáng rực, viết liền:
— Tỷ tỷ nói lời phải giữ lời.
Ta hơi cau mày, nhìn nàng thật kỹ.
Nhìn đến mức nàng mặt đỏ tai hồng.
Xuân Minh đối diện ánh mắt ta thật lâu, dường như đang hạ quyết tâm gì đó.
Đúng lúc này, phụ thân nàng đứng ngoài gọi:
“Xuân Minh, còn không về nhà?”
Xuân Minh hơi sững người, cúi đầu viết thêm một dòng:
— Ta có ca ca, đang ở kinh thành ứng thí…
Nét chữ mạnh mẽ, xuyên giấy lộ mực.
Ta chỉ mỉm cười, không đáp.
Tính tính lại lại, phụ thân sắp được điều nhiệm về kinh.
Nhưng nếu đến kinh thành…
Tống Chiếu Tuần cũng ở đó.
Không ngờ, khi ta hỏi đến Thái tử, phụ thân lại nói:
“Còn đâu Thái tử, mấy năm trước vất vả tìm lại, ai ngờ lại gặp biến trong cung…”
Người lắc đầu: “Chỉ e điện hạ dữ nhiều lành ít.”
“Choang!”
Tách trà trong tay ta rơi xuống đất, vỡ tan từng mảnh.
Sao có thể?
Tống Chiếu Tuần chẳng phải đã đăng cơ xưng đế ư?
Sao lại… gặp hiểm?
Chẳng lẽ, là bởi vì… ta?
“Hoàn Hoàn, sao con lại khóc?” Phụ thân ngạc nhiên nhìn ta.
Ta đưa tay lau mặt, mới phát hiện nước mắt đã rơi đầy.
“Cha…” Ta nghẹn ngào, “Con muốn đến kinh thành.”
Phụ thân nhíu mày: “Con đang nói bậy bạ gì đó?”
Thế nhưng chẳng mấy hôm sau, điều lệnh giáng xuống.
Phụ thân đành mang theo ta cùng vào kinh, lòng đầy khó hiểu.
Trước lúc lên đường, Xuân Minh nắm chặt tay ta, trong lòng bàn tay viết từng nét rõ ràng:
— Tỷ tỷ, chờ ta.
Lần này phụ thân chịu đưa ta theo, cũng bởi vì mẫu thân ra lệnh cho nàng —
Bảng hạ tróc tế.
Ta nào còn tâm trí nghĩ đến hôn nhân, chỉ muốn biết Tống Chiếu Tuần có bình an hay không.
Đến kinh thành đã là một tháng sau.
Vừa xuống xe, đã nghe khắp phố phường vang tiếng chiêng trống, hô lớn:
Tân đế đăng cơ!
Chân mềm nhũn, ta suýt quỳ sụp tại chỗ.
May có Bích Lạc kịp đỡ lấy ta.
Lúc này ta mới giật mình, suốt một tháng nay, ta luôn lo lắng thấp thỏm.
Chợt nhớ lại, kiếp trước cũng vào thời điểm này, ta cùng Chu Kỵ tiến vào kinh thành.
Cũng là mùa xuân năm ấy, trong buổi săn bắn, ta lần đầu gặp Tống Chiếu Tuần.
Ta nắm tay phụ thân, vừa khẽ vừa gấp gáp hỏi:
“Cha, người chẳng phải nói Thái tử đã mất tích, vậy tân đế là ai? Danh húy thế nào?”
“Hoàn Hoàn!” Phụ thân hạ giọng quát nhẹ.
Giờ thế cục hỗn loạn, lòng người bấp bênh.
Ta chỉ đành cắn môi, không dám hỏi nữa.
Nhưng ta nhất định… phải tự mình nhìn thấy Tống Chiếu Tuần!
Ta quay sang nhìn phụ thân:
“Cha, lúc bảng vàng xướng tên, chọn tế tử thì chọn giúp con một vị tiến sĩ nhị giáp là được.”
Phụ thân gõ trán ta: “Không phải nói không gả sao? Giờ lại còn biết chọn lựa?”
Ta mỉm cười, chẳng nói chi thêm.
Ta nhớ, năm ấy sau khi bảng đề danh, tân đế có tổ chức một cuộc săn lớn, gọi toàn bộ tân tiến sĩ cùng đi.
Ta khi ấy là thân thích Chu gia, được phép đi theo vào trường săn.
11
Ngày ban bảng điện thí.
Bích Lạc còn sốt ruột hơn cả ta, xoay quanh trong phòng như con vụ.
May thay, kết quả hẳn là không tệ.
Phụ thân sai người về báo tin, bảo trong nhà sớm chuẩn bị rượu thịt.
Chẳng bao lâu sau, phụ thân đích thân dẫn theo một thiếu niên khí khái hiên ngang trở về.
Ta chợt đứng bật dậy, suýt nữa hất đổ cả bình phong.
May được Bích Lạc kịp thời đỡ lấy.
Ta sững người nhìn thiếu niên ấy.
Niên kỷ còn nhỏ, mà gương mặt kia lại giống Tống Chiếu Tuần đến năm sáu phần.
Khiến ta tưởng phụ thân bắt hắn về.
Giữa yến tiệc, phụ thân hỏi thiếu niên kia: “Nhà ở đâu? Bao nhiêu tuổi? Tổ nghiệp thế nào…”
Thiếu niên ứng đối trôi chảy.
Thì ra, hắn là huynh trưởng của Xuân Minh.
Tên gọi: Xuân Hòa.
Ta liền nghĩ, quả nhiên chẳng phải Tống Chiếu Tuần rồi. Ta cụp mắt, thu hồi ánh nhìn.
Nghe Xuân Hòa nói, hắn từ lâu đã nghe muội muội nhắc đến tên ta, lòng đã hướng về.
Vì thế, chủ động trò chuyện cùng phụ thân ta.
Chẳng trách gương mặt kia lại có nét tương tự Tống Chiếu Tuần đến thế.
Ta chầm chậm ngồi lại, chỉ thấy bản thân thật buồn cười.
“Vậy ngươi có ưng ý tiểu thư nhà ta chăng?”
Không biết từ bao giờ, bình phong đã bị dời đi, ta ngẩng đầu, ánh mắt chạm phải Xuân Hòa.
Khoảnh khắc ấy, mắt ta hãy còn hoe đỏ, thoáng nhìn qua, lại thấy hắn giống Tống Chiếu Tuần như đúc.
Nhưng hắn, rốt cuộc cũng không phải Tống Chiếu Tuần.
Ta hơi nghiêng đầu, né tránh ánh nhìn.
Không rõ có phải ta hoa mắt hay không, mà Xuân Hòa vì động tác ấy mà bỗng siết chặt lấy chén rượu.
Ý cười nơi môi cũng trở nên gượng gạo, hắn nghiến răng, giọng vẫn ôn hòa:
“Vãn sinh rất ưng ý Tô tiểu thư.”
Phụ thân vui mừng nói: “Vậy thì tốt, vậy thì tốt.”
Ta cúi đầu lắng nghe, trong lòng lại dâng lên một cảm giác lạ lùng.
Nhìn biểu cảm của Xuân Hòa, rõ ràng không giống đang thật lòng xem trọng ta.
Vậy vì sao lại gật đầu nhận lời?
Khi nãy ta có nghe — tuy Xuân Hòa không vào nhất giáp, nhưng lại là thủ khoa nhị giáp.
Chức quan của phụ thân ta cũng chẳng đủ lớn để hắn phải nể mặt.
“ Xuân thư sinh.” Ta ngẩng đầu nhìn hắn.
“Tô cô nương có gì chỉ giáo?”
“Ta tuổi không còn nhỏ, không thể chậm trễ nữa. Có thể sớm định ngày thành thân chăng?”
“Tốt nhất trong vòng một tháng.”
Xuân Hòa thoáng khựng người, nét mặt đổi mấy lượt.
Vặn vẹo mà quái lạ.
“Hoàn Hoàn!” Phụ thân trừng mắt nhìn ta, lúng túng cười xòa: “Con bé này còn non dại, sao lại gấp gáp như vậy…”
“Được.” Xuân Hòa đáp, “Ba ngày nữa, ta sẽ đưa thiếp canh tới, hợp bát tự xong liền định ngày cưới.”
Phụ thân: “…”
Ông cũng sợ vất vả lắm mới bắt được chàng rể, lại để chạy mất.
Tuy rằng có hơi không ổn, nhưng rốt cuộc vẫn lựa chọn im lặng.
Y phục tân nương của ta đã chuẩn bị sẵn từ lúc cập kê, sính lễ mẫu thân cũng ngày đêm chạy gấp đưa vào kinh thành.
Lần thứ hai khoác lên xiêm y tân nương, ngồi vào kiệu hoa.
Tâm ta bình lặng như nước.
Đá kiệu, bước qua chậu than, bái thiên địa, nhập động phòng…