Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Đêm Hòa Thân Thay Gả, Ta Đánh Bạo Quân Thành Mắt Gấu Trúc
Chương 3
Hắn khẽ cười một tiếng, nụ cười ấy mang theo mấy phần tự giễu cùng cảm xúc khó gọi tên.
“Ngươi gọi đó là tình nghĩa sao?”
“Thẩm Thập Thất, ngươi đúng là một khúc gỗ.
Ngươi nghĩ xem, năm đó vì sao ta lại cam tâm tình nguyện theo sau lưng ngươi, suốt ngày gọi ngươi một tiếng ‘đại ca’?”
Ta sững người.
“Chẳng lẽ không phải vì ta mạnh hơn ngươi, đánh giỏi hơn ngươi sao?”
“Phải.”
Hắn gật đầu, rồi lại lắc đầu.
“Nhưng không chỉ có vậy.”
“Từ lúc ngươi đào ta ra khỏi đống t/h/i thể kia, rồi chia cho ta nửa miếng lương khô cứng hơn cả đá, ta đã nghĩ…”
“Trên đời này sao lại có người… ngu ngốc đến mức ấy.”
Vừa nói, hắn vừa đưa tay lên, khẽ chạm vào gò má ta.
Đầu ngón tay hắn mang theo lớp chai mỏng, là cảm giác quen thuộc ta từng biết, nhưng động tác cẩn thận dè dặt ấy, lại khiến toàn thân ta không được tự nhiên.
“Về sau, ta nhìn ngươi lăn lộn giữa đám nam nhân, bò lê lết lết, liều m/ạng hơn bất kỳ ai, ta càng nghĩ không ra.”
“Cho đến một lần, ngươi uống say, ôm lấy ta, nói rằng ngươi nhớ nhà, nhớ người mẫu thân m/ất sớm của mình…”
Giọng hắn trầm hẳn xuống.
“Khi đó ta mới phát hiện, Thẩm Thập Thất trong mắt ta, chưa từng là sắt thép.”
“Ngươi cũng chỉ là một người… cần được người khác thương yêu.”
Ầm một tiếng, đầu óc ta trống rỗng.
Hắn…
Hắn đã biết từ lâu rồi sao?
“Ngươi… từ khi nào thì…”
“Ngươi cho rằng lớp ngụy trang của mình kín kẽ không tì vết sao?”
Hắn khẽ cười, đầu ngón tay lướt qua chỗ cổ họng ta.
“Chỗ này, quá phẳng.”
“Còn nữa, mỗi tháng ngươi luôn có mấy ngày như vậy, tính khí đặc biệt nóng nảy, lại nhất quyết không chịu xuống nước.”
“Ngươi thật sự nghĩ ta ngu đến thế sao?”
Cả người ta lập tức cứng đờ, mặt nóng rát như bị lửa đốt.
Xong rồi.
Tất cả đều bị lật tẩy sạch sẽ.
Ta, Thẩm Vị, tung hoành sa trường, tự nhận ngàn chén không say, rốt cuộc lại uống đến đứt đoạn ký ức.
Không những thế, còn ôm lấy hắn mà khóc.
Đây quả thực là vết nhơ lớn nhất đời ta.
“Ngươi… ngươi… ngươi…”
Ta tức đến mức nói không tròn câu.
“Ngươi biết từ lâu rồi mà không nói?
Ngươi trêu đùa ta cho vui lắm sao?”
“Ta không dám nói.”
Tiêu Triệt thu tay lại, ánh sáng trong mắt dần tối xuống.
“Ta sợ chỉ cần ta nói ra, ngươi sẽ lập tức cắt đứt tất cả.”
“Ta sợ ngươi cho rằng ta có tâm tư không trong sạch, rồi một cước đá văng ta.”
Hắn ngừng một chút, khóe môi cong lên một nụ cười tự giễu.
“Ngươi xem, chẳng phải bây giờ đã ứng nghiệm rồi sao?”
“Ngươi vừa mở miệng, đã muốn cùng ta ‘hai ta không ai nợ ai’.”
Ta nhìn nỗi thất vọng và tổn thương trong mắt hắn, cơn tức giận vì xấu hổ trong lòng bỗng dưng tan đi, thay vào đó là một cảm giác bức bối khó nói thành lời.
“Thôi được rồi, thôi được rồi.”
Ta phất tay, cố gắng lật sang trang khác.
“Chuyện cũ còn nhắc làm gì.”
“Tóm lại, làm hoàng hậu là chuyện không thể.”
“Nếu ngươi còn coi ta là người từng kề vai sát cánh, thì cứ làm theo cách ta nói.”
“Nếu ta không thì sao?”
Giọng hắn lạnh hẳn xuống.
“Nếu không đồng ý?”
Ta nhướng mày, xoay xoay cổ tay một chút.
“Vậy ta chỉ còn cách tự mình nghĩ biện pháp ‘bạo b/ệ/n/h m/à c/h/ế/t’ thôi.”
“Dù sao ta cũng là cái m/ạng rách, ở đâu mà chẳng sống?”
“Ngươi dám!”
Tiêu Triệt chộp lấy cổ tay ta, lực đạo mạnh đến mức gần như muốn bóp nát xương.
Vành mắt hắn đỏ au, không phải vì bị đánh, mà vì tức giận.
“Thẩm Vị, ta đợi ngươi suốt một năm, tìm ngươi suốt một năm.”
“Cái ngôi hoàng hậu này, ta để trống suốt một năm, chính là để chờ ngươi.”
“Giờ ngươi lại nói với ta rằng ngươi muốn đi sao?”
“Ta… ta đâu có biết!”
Ta bị hắn quát đến mức chột dạ.
“Giờ thì ngươi biết rồi!”
Hắn gần như nghiến răng nói từng chữ.
“Từ hôm nay trở đi, ngươi chính là hoàng hậu của ta, là quốc mẫu của Đại Yến.”
“Ngươi đừng hòng đi đâu cả.”
“Ngươi mà dám chạy, cho dù ta có lật tung cả thiên hạ này, cũng nhất định sẽ tìm ngươi trở về!”
Những lời ấy hắn nói ra dứt khoát không chút do dự, mang theo sự bá đạo không cho phép phản bác.
Đổi lại là người khác, ta đã sớm tung một quyền rồi.
Nhưng nhìn đôi mắt đỏ ngầu của hắn, cùng vết hằn đỏ in trên cổ tay ta vì bị hắn bóp chặt, câu “ngươi có tin ta đánh ngươi không” vừa tới miệng, lại bị ta nuốt trở lại.
Tên này… là thật sự nghiêm túc rồi.
05
Sáng sớm ngày hôm sau, chuyện ta “đ/ánh” hoàng đế bệ hạ đã lan truyền khắp hậu cung với một tốc độ quỷ dị.
Ta tỉnh dậy giữa một tràng âm thanh thỉnh an ồn ào.
“Thần thiếp khấu kiến hoàng hậu nương nương.”
“Hoàng hậu nương nương thiên tuế kim an.”
Ta đội một mái tóc rối bù, mắt còn ngái ngủ, nhìn đám oanh oanh yến yến quỳ kín cả mặt đất, đầu óc vẫn còn có chút mơ hồ.
Đứng đầu là một vị phi tần ăn mặc hoa lệ, giữa mày mắt mang theo vài phần kiêu ngạo, chính là Thục phi Liễu Nhược Vân, người có địa vị cao nhất trong hậu cung của Tiêu Triệt.
Nàng là nữ nhi của Thượng thư Bộ Binh, trước khi Tiêu Triệt đăng cơ đã theo hầu bên cạnh, xem như người cũ trong phủ.
Lúc này, nàng đang dùng ánh mắt soi mói xen lẫn khinh miệt mà đánh giá ta.
“Hoàng hậu nương nương hôm qua đường xa mệt nhọc, hẳn là đã mệt rồi, nên mới dậy muộn như vậy.”
“Chỉ là quy củ trong hậu cung xưa nay vẫn thế, mong nương nương vì thể diện của bệ hạ, sau này có thể dậy sớm hơn một chút, chớ để các muội muội phải chờ lâu.”
Lời nói nghe thì khách sáo, nhưng cảm giác hơn người trong giọng điệu lại không giấu nổi.
Ta ngáp một cái, dụi dụi mắt, lười biếng mở miệng.
“Quy củ?”
“Ai đặt ra?”
Liễu Nhược Vân sững người, hiển nhiên không ngờ ta lại hỏi như vậy.
“Tự nhiên là quy củ tổ tông truyền lại.”
“Ồ.”
Ta gật gật đầu.
“Vậy từ hôm nay trở đi, sửa đi.”
“Sau này thỉnh an, đến cuối giờ Thìn hãy tới.”
“Đến sớm, thì đứng ngoài chờ.”
Một câu nói, cả gian phòng lập tức chấn động.
Sắc mặt Liễu Nhược Vân trong nháy mắt xanh mét.
“Hoàng hậu nương nương.”
“Như vậy là không hợp quy củ!”
“Ta nói hợp quy củ, thì chính là hợp quy củ.”
Ta hất chăn xuống giường, chân trần giẫm lên nền đá lạnh băng, đi thẳng tới trước mặt nàng.
“Sao?”
“Thục phi có ý kiến gì sao?”
Ta cao hơn nàng nửa cái đầu, thân thể rèn luyện quanh năm trong võ nghệ cũng rắn rỏi hơn nhiều so với nữ tử được nuôi dưỡng nơi khuê phòng như nàng.
Cứ thế từ trên cao nhìn xuống, áp lực tỏa ra mười phần.
Liễu Nhược Vân bị khí thế của ta làm cho chấn động, theo phản xạ lùi lại nửa bước, rồi lại cảm thấy mất mặt, bèn ưỡn thẳng lưng mà nói.
“Thần thiếp không dám.”
“Chỉ là quy củ tổ tông không thể phế bỏ.”
“Nương nương mới tới, vẫn nên đừng quá… khác người thì hơn.”
“Khác người ư?”
Ta bật cười.
“Ta còn có thứ khác người hơn nữa.”
“Ngươi có muốn mở mang kiến thức một chút không?”
Lời ta vừa dứt, Tiêu Triệt đã từ bên ngoài bước vào.
Hắn đã thay một thân thường phục màu minh hoàng, tóc búi gọn gàng không một sợi rối, ngoại trừ vệt bầm xanh nơi hốc mắt vẫn chưa tan hẳn, khí thế đế vương lạnh lùng kia đã hoàn toàn trở lại.
“Tham kiến bệ hạ!”
Mọi người lập tức ào ào quỳ rạp xuống.
“Đều đứng lên đi.”
Tiêu Triệt thản nhiên lên tiếng, ánh mắt lướt qua ta và Liễu Nhược Vân, cuối cùng dừng lại trên đôi chân trần của ta, lông mày tức thì nhíu chặt.
“Hồ đồ.”
“Sao lại không mang giày?”
Hắn vừa quở trách, vừa cởi áo ngoài của mình, không nói hai lời liền khoác lên người ta, rồi cúi xuống, bế ngang ta lên.
“A—”
Ta kêu khẽ một tiếng, theo phản xạ vòng tay ôm lấy cổ hắn.
Cả gian phòng đầy phi tần, kể cả Liễu Nhược Vân, trong khoảnh khắc ấy đều hóa đá.
Có lẽ đây là lần đầu tiên các nàng tận mắt chứng kiến, vị bệ hạ xưa nay lạnh lùng vô tình của mình lại có thể làm ra những cử chỉ… thân mật đến như vậy.
Tiêu Triệt ôm ta trong lòng, ánh mắt nhìn thẳng, sải bước về phía nội điện.
Khi đi ngang qua Liễu Nhược Vân, hắn bỗng khựng lại, giọng nói lạnh lẽo như băng.
“Hoàng hậu của trẫm, muốn khi nào dậy thì khi đó dậy.”
“Ai còn dám lấy quy củ ra làm phiền nàng, thì cút cho trẫm đến Tông Nhân Phủ, đọc quy củ suốt cả đời!”
Sắc mặt Liễu Nhược Vân “vèo” một cái, trắng bệch như tờ giấy.