Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Đêm Hòa Thân Thay Gả, Ta Đánh Bạo Quân Thành Mắt Gấu Trúc
Chương 4
06
Trở về nội điện, Tiêu Triệt đặt ta xuống giường, sắc mặt khó coi vô cùng.
“Thẩm Vị, ngươi giỏi lắm rồi đấy.”
“Dám chân trần chạy loạn trên nền đất, có phải muốn sinh b/ệ/n/h hay không?”
Ta quấn chặt chiếc ngoại bào còn vương hơi ấm của hắn, bĩu môi đáp.
“Thân thể ta tốt lắm.”
“Đến bơi mùa đông còn không thành vấn đề, chút lạnh này tính là gì chứ?”
“Ngươi còn dám cãi?”
Hắn tức giận trừng ta, kết quả kéo theo vết thương nơi hốc mắt, đau đến mức “xì” một tiếng.
Nhìn con mắt gấu trúc kia của hắn, ta không nhịn được, “phì” một tiếng bật cười.
“Ngươi còn cười?”
Hắn càng thêm tức, trông như một con đại miêu bị chọc giận.
“Ta làm vậy là vì ai chứ?”
“Vì ta, vì ta.”
Ta qua loa xua tay, nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm giác ấm áp khó tả.
Tên này, miệng thì hung dữ, nhưng hành động lại rất thành thật.
Những lời hắn vừa nói ngoài kia, rõ ràng là giúp ta lập uy, thay ta chống lưng.
“À đúng rồi.”
“Vị Thục phi kia, rốt cuộc là lai lịch thế nào?”
Ta hỏi.
Sắc mặt Tiêu Triệt trầm xuống.
“Là nữ nhi của Thượng thư Bộ Binh Liễu Chính Đức.”
“Liễu gia trong quân đội cũng có chút thế lực.”
“Liễu Chính Đức vốn là người của phe Thái tử tiền triều, sau khi ta đăng cơ, hắn là kẻ đầu tiên dâng biểu quy thuận.”
“Vì để trấn an hắn, ta mới nạp nữ nhi của hắn vào hậu cung.”
“Phe Thái tử tiền triều?”
Ta lập tức bắt được mấu chốt.
“Vậy ngươi giữ lại hắn, không sợ hắn quay đầu cắn ngược một nhát sao?”
“Không dám.”
Tiêu Triệt cười lạnh.
“Tính mạng cả nhà hắn đều nằm trong tay ta.”
“Chỉ có điều, loại cỏ tường đầu gió này, giữ lại sớm muộn cũng là tai họa.”
“Ta đang đau đầu chưa tìm được cớ động vào hắn, thì nữ nhi của hắn hôm nay đã tự mình lao tới.”
Ta đã hiểu.
Tiêu Triệt muốn lấy Liễu gia ra khai đao, g/iết g/à dọa kh/ỉ, triệt để thanh trừ tàn dư tiền triều.
Mà ta, chính là con d/ao hắn đưa ra ngoài.
“Khá lắm đấy, Tiêu Triệt.”
Ta liếc xéo hắn một cái.
“Tính toán thật tinh.”
“Ngay cả ta cũng bị ngươi kéo vào bàn cờ.”
Hắn cười hì hì, ghé sát lại, gương mặt tuấn tú phóng đại ngay trước mắt ta.
“Chẳng phải là ta tin vào bản lĩnh của ngươi sao?”
“Đối phó một Liễu Nhược Vân, còn chẳng phải là chuyện trong lòng bàn tay?”
“Cút đi.”
Ta đẩy mặt hắn ra.
“Ít đội mũ cao cho ta.”
“Giúp ngươi cũng không phải là không được.”
“Nhưng ta được lợi gì?”
Dù là người quen cũ, sổ sách cũng phải tính cho rõ ràng.
Đó là nguyên tắc của ta, Thẩm Vị.
“Ngươi muốn lợi ích gì?”
Mắt Tiêu Triệt sáng lên, dường như chỉ chờ đúng câu này.
“Những thứ hồi môn ta mang theo, ngươi phải hoàn trả nguyên vẹn cho ta.”
“Còn nữa, lúc trước phụ thân ta vì ép ta thay gả, đã đưa cho ta mười vạn lượng ngân phiếu, ngươi phải đổi hết thành vàng cho ta, tiện mang theo.”
“Ngươi cần nhiều vàng như vậy để làm gì?”
Tiêu Triệt nhíu mày.
“Ngươi vẫn còn nghĩ đến chuyện bỏ trốn sao?”
“Đương nhiên.”
Ta nói đầy lẽ thẳng.
“Lỡ như có ngày ngươi không còn đáng tin, ta cũng phải có đường lui chứ.”
“Hơn nữa, ta đã vét sạch tư khố của phụ thân ta rồi, chẳng lẽ không cần tìm chỗ cất hay sao?”
“…Ngươi vét sạch tư khố của phụ thân ngươi?”
Biểu cảm của Tiêu Triệt trong khoảnh khắc như vỡ ra.
Ta đắc ý hất cằm.
“Chưa hết.”
“Ta còn đốt luôn tấm bản đồ phòng thủ binh mã mà ông ta định dâng cho ngươi.”
“Thứ đó mà rơi vào tay ngươi, Bắc Cảnh của Đại Chu coi như xong.”
Tiêu Triệt nhìn ta, hồi lâu không nói nên lời.
Cuối cùng, hắn đột ngột ôm chặt lấy ta, vùi đầu vào hõm cổ ta, cười khẽ một tiếng đầy bất lực.
“Thẩm Vị à Thẩm Vị.”
“Kiếp trước ta đã tạo nghiệp gì, kiếp này mới ngã nhào trong tay ngươi thế này.”
Tiếng cười của hắn làm lồng ngực ta rung lên tê dại, hơi thở nóng hổi phả lên cổ ta, nhột nhạt đến khó chịu.
Ta có chút lúng túng, đưa tay đẩy hắn.
“Đủ rồi, đủ rồi, mau đứng dậy.”
“Ngươi nặng lắm, đè c/h/ế/t ta rồi.”
Hắn chẳng những không buông, ngược lại còn siết chặt hơn.
“Vị Vị.”
Hắn bỗng gọi tiểu danh của ta, giọng nói trầm thấp khàn khàn.
“Đừng đi nữa.”
“Ở lại đi, được không?”
“Ta giúp ngươi san phẳng Liễu gia, san phẳng tất cả những kẻ dám đối đầu với ngươi.”
“Ta giao cho ngươi toàn bộ chìa khóa quốc khố của Đại Yến.”
“Chỉ cần ngươi ở lại, ở bên cạnh ta.”
Trong giọng nói của hắn, mang theo một tia yếu mềm và khẩn cầu mà ta chưa từng nghe thấy.
Tim ta khẽ run lên, những lời từ chối vốn đã tới bên môi, bỗng nhiên lại không sao thốt ra được.
07
Đối phó với Liễu Nhược Vân, ta thậm chí còn chẳng cần dùng tới mưu kế cao thâm gì.
Ta chỉ sai người đem mấy rương lớn vàng bạc châu báu ta mang từ Đại Chu sang, toàn bộ khiêng tới chính điện Phượng Nghi Cung, rồi mở toang ra, mặc cho chúng lấp lánh dưới ánh mặt trời.
Sau đó, ta truyền lời xuống, nói rằng hoàng hậu nương nương mới tới, muốn cùng các tỷ muội trong cung chơi một trò tiêu khiển, gọi là “Đấu phú hào”.
Kẻ thắng, thưởng ngay lá vàng tại chỗ.
Chỉ trong chốc lát, cả hậu cung đã náo động.
Những phi tần ngày thường nhàn rỗi đến mức chỉ biết thêu thùa, tranh sủng, nào đã từng thấy qua trận thế như thế này?
Từng người một, hưng phấn như được chích m/áu gà, ùn ùn kéo tới.
Liễu Nhược Vân dĩ nhiên là khinh thường.
Nàng bày ra dáng vẻ Thục phi cao cao tại thượng, lạnh lùng đứng ngoài quan sát, còn sai người tới chỗ Tiêu Triệt tố cáo, nói rằng ta thân là hoàng hậu lại không giữ lễ nghi, tụ tập người trong cung đánh bạc, làm bại hoại phong khí hậu cung.
Kết quả, Tiêu Triệt cho người truyền lời trở lại, chỉ vỏn vẹn tám chữ:
“Hoàng hậu vui vẻ, chính là quốc sự.”
Sắc mặt Liễu Nhược Vân tại chỗ lại xanh thêm một tầng.
Nàng không đến, tự khắc sẽ có kẻ khác đến.
Ta vừa giảng giải quy tắc cho các nàng, vừa thản nhiên trò chuyện cùng họ.
“Ây da, Lý Tài Nhân, đôi khuyên tai của ngươi đẹp thật đấy, mua ở đâu vậy?”
“Vương Mỹ Nhân, loại vải này là cống phẩm mới tiến từ Giang Nam phải không?
Sờ tay vào thích thật.”
Chuyện của nữ nhân, quanh đi quẩn lại cũng chỉ là y phục trang sức, chuyện nhà cửa trong ngoài.
Vài vòng bài trôi qua, lá vàng vung ra không ít, mà tin tức thu về cũng cả một đống.
Chẳng hạn như, huynh trưởng của Liễu Nhược Vân, vị Liễu đại công tử kia, là một kẻ ăn chơi vô dụng, gần đây mê mẩn một sòng bạc ở phía tây thành, thua không ít tiền.
Lại như, phụ thân của Liễu Nhược Vân, Thượng thư Bộ Binh Liễu Chính Đức, dạo này thường xuyên lén lút gặp gỡ vài vị tướng nắm binh quyền, hành tung vô cùng khả nghi.
Ta vừa ghi nhớ trong lòng, vừa cười tươi thu trọn một ván “Xuân Thiên” vào túi.
“Ây da, ngại quá, lại thắng nữa rồi.”
08
Một tuần sau, Liễu Nhược Vân rốt cuộc cũng không ngồi yên được nữa.
Bởi vì nàng phát hiện ra, trong hậu cung đã chẳng còn ai nghe lời nàng.
Mọi người gặp nàng, không còn cung kính răm rắp, mà chỉ qua loa hành lễ, rồi ba năm người tụ lại một chỗ, bàn tán xem hôm nay dùng “phi cơ” hay dùng “bom”.
Nàng đã trở thành kẻ bị cô lập.
Hôm ấy, nàng cuối cùng cũng không nhịn nổi, khí thế hùng hổ xông thẳng vào Phượng Nghi Cung của ta.
“Thẩm Vị, rốt cuộc ngươi muốn làm gì?”
Ta đang vắt chéo chân, nhẩn nha nhai hạt dưa, xem hai tiểu phi tần đánh bài.
Thấy nàng tới, mí mắt ta còn lười chẳng buồn nhấc lên.
“Ồ kìa, chẳng phải là Thục phi nương nương đó sao?”
“Hôm nay rảnh rỗi, tới đây chơi vài ván à?”
“Ngươi bớt giả bộ đi cho ta nhờ!”
Nàng tức đến run cả người.
“Ngươi khuấy tung hậu cung thành ra thế này, còn ra thể thống gì nữa?”
“Thể thống ư?”
Ta nhổ vỏ hạt dưa, bật cười.
“Ta thấy ổn lắm mà.”
“Mọi người cười nói vui vẻ, hòa hòa thuận thuận, chẳng phải tốt hơn suốt ngày tụm lại nghiên cứu xem h/ạ độc thế nào, tranh sủng ra sao hay sao?”
“Ngươi… ngươi giảo biện!”
“Ta gọi đó là vừa chơi vừa dạy.”
Ta đứng dậy, bước tới trước mặt nàng, hạ thấp giọng.