Diêm Vương Sống Là Phu Quân Ta

Chương 1



Phụ thân muốn gả ta cho Thẩm Lẫm, vị Trấn Bắc Đại Tướng Quân trong truyền thuyết, kẻ chỉ cần nghe tên cũng đủ khiến trẻ con nín khóc ban đêm.

Cả kinh thành đều đang chờ xem nhà ta trở thành trò cười.

Ai mà chẳng biết Thẩm Lẫm là một “Diêm Vương sống”, gương mặt lạnh lẽo, lòng dạ băng giá, ra tay g/i/ế/t người chưa từng chớp mắt.

Nghe đồn hắn quanh năm trấn thủ biên cương, sát khí trên người nặng đến mức sinh linh trong phạm vi ba dặm đều phải tránh xa, mấy cô nương trước kia không sợ c/h/ế/t, liều mạng tiến lại gần hắn, kẻ thì hóa đ/i/ê/n, người thì thành ra ng/ố/c n/g/ế/ch.

Còn ta, Tô Duyệt Linh, thiên kim “bày lười” số một kinh thành.

Cầm kỳ thư họa, món nào cũng không thông.

Nữ công trù nghệ, một chữ cũng chẳng biết.

Thứ duy nhất miễn cưỡng có thể mang ra khoe, đại khái chỉ còn gương mặt này, cùng chức vị Hộ Bộ Thượng Thư của phụ thân ta.

Trong thư phòng, phụ thân thở dài liên hồi, mẫu thân đứng bên cạnh không ngừng lau nước mắt.

“Linh nhi à, là cha có lỗi với con, chuyện này… đây là thánh thượng ban hôn, nhà ta không thể kháng chỉ.”

Ta vừa nhai hạt dưa, vừa thản nhiên nhổ vỏ xuống đất.

“Gả thì gả thôi, có gì ghê gớm đâu.”

Phụ thân và mẫu thân đồng loạt nhìn ta chấn kinh, ánh mắt như thể ta vừa trúng tà.

“Linh nhi, con có biết Thẩm Lẫm là người thế nào không? Hắn chính là… chính là…”

Phụ thân “chính là” hồi lâu, vẫn chẳng nói ra được điều gì cho ra hồn.

Ta khoát tay, giọng điệu thản nhiên.

“Cha à, chẳng qua là gả chồng thôi, gả cho ai mà chẳng là gả, dù sao cũng là sống qua ngày. Thẩm Lẫm có hung dữ đến đâu, chẳng lẽ còn ăn thịt con được sao. Huống hồ hắn quanh năm không ở kinh thành, con gả qua đó chính là nữ chủ nhân của phủ tướng quân, không ai quản thúc, trời cao chim bay, tự tại biết bao.”

Phụ thân nghe xong, sắc mặt càng thêm sầu não.

“Con bé này, sao lại chẳng có chút đoan trang của nữ nhi gia nào cả. Những lời này mà truyền ra ngoài…”

1

Mẫu thân khẽ kéo tay phụ thân.

“Lão gia, chuyện đã đến nước này, Linh nhi có thể nghĩ thông suốt cũng là điều tốt.”

Bà quay sang ta, nắm chặt tay ta, vành mắt lại đỏ hoe.

“Con của nương, con nhất định đừng sợ. Nếu Thẩm Lẫm dám ức h/i/ế/p con, con cứ nói với nương, dù có liều cái m/ạ/n/g này, nương cũng sẽ đòi lại công đạo cho con.”

Trong lòng ta ấm lên, liền trở tay vỗ nhẹ mu bàn tay mẫu thân.

“Nương yên tâm, nữ nhi của nương lanh lợi lắm, sẽ không chịu t/hi/ệ/t đâu.”

Nói thật, đối với chuyện gả cho Thẩm Lẫm, ta không những không sợ, mà còn có chút mong chờ nho nhỏ.

Bởi vì ta có một bí mật.

Ta đã từng gặp Thẩm Lẫm, không chỉ một lần.

Năm ấy vào tiết Thượng Nguyên, ta lén trốn khỏi phủ ra ngoài chơi, kết quả bị dòng người xô đẩy tản mác, còn gặp phải mấy tên lưu m/a/n/h tâm địa chẳng lành.

Ngay lúc ta sợ đến mức sắp bật khóc, một nam nhân cao lớn khoác áo bào màu huyền đột ngột xuất hiện như từ trên trời rơi xuống, chỉ vài chiêu đã đ/á/n/h g/ụ/c mấy tên kia ngã dúi dụi xuống đất.

Hắn đứng ngược sáng, ta không nhìn rõ khuôn mặt, chỉ nhớ trên người hắn mang theo mùi xà hương thanh khiết dễ chịu, cùng cảm giác lành lạnh nơi đầu ngón tay khi hắn đưa cho ta một chiếc khăn tay.

Sau đó, ta lại gặp hắn tại trường săn trong buổi thu liệp của hoàng gia.

Hắn ngồi trên lưng ngựa, thân hình thẳng tắp, động tác giương cung bắn tên liền mạch như nước chảy mây trôi, khiến đám quý nữ xung quanh không ngừng liếc mắt nhìn trộm.

Lần đó, ta đã nhìn rõ gương mặt của hắn.

Hàng mày kiếm sắc sảo, đôi mắt sáng tựa sao, sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng khẽ mím lại, quả thực giống hệt lời đồn, lạnh lùng đến mức khiến người ta không dám đến gần.

Thế nhưng chẳng hiểu vì sao, ta lại mơ hồ cảm thấy, trong đôi mắt sâu thẳm ấy, dường như cất giấu một tia dịu dàng không ai hay biết.

Vì vậy, khi thánh chỉ ban hôn được ban xuống, “Diêm Vương sống” mà các quý nữ trong kinh thành tránh né không kịp, trong mắt ta lại trở thành một khối ngọc thô chờ ta mài giũa.

Ngày thành thân, mười dặm hồng trang, cảnh tượng huy hoàng vô cùng.

Ta đội khăn voan đỏ, được hỷ nương dìu đỡ, từng bước vượt qua chậu lửa, bước vào cánh cổng phủ tướng quân.

Nghi lễ rườm rà kết thúc, ta được đưa vào tân phòng.

Trong phòng tĩnh lặng đến lạ, ta có thể nghe rõ nhịp tim mình đập dồn dập như trống trận.

Không biết đã qua bao lâu, cửa phòng khẽ “két” một tiếng rồi bị đẩy ra.

Ta siết chặt góc áo, thân thể bất giác căng cứng.

Tiếng bước chân ngày càng gần, cuối cùng dừng lại ngay trước mặt ta.

Ta cảm nhận được một ánh nhìn nóng rực rơi trên người mình, mang theo sự dò xét và thăm dò.

Ngay giây sau, khăn voan đỏ của ta bị một bàn tay to với những khớp xương rõ ràng chậm rãi vén lên.

Dưới ánh nến mờ vàng, cuối cùng ta cũng được nhìn rõ phu quân của mình, Thẩm Lẫm, ở cự ly gần đến vậy.

Hắn còn tuấn tú hơn cả những gì ta từng tưởng tượng.

Ngũ quan sâu sắc, rắn rỏi như được tạc khắc bằng đao, đôi mắt đen thẳm trầm tĩnh như một đầm nước lạnh sâu không thấy đáy.

Hắn khoác trên người bộ hỉ phục đỏ thẫm, vậy mà khí chất lạnh lẽo, cứng rắn quanh thân chẳng những không hề suy giảm, trái lại còn phảng phất thêm vài phần cấm d/ụ/c khó nói thành lời.

Ta nhìn hắn, bất giác nín thở.

Hắn cũng đang nhìn ta, trong ánh mắt không gợn nổi một tia sóng.

“Ngươi chính là Tô Duyệt Linh?”

Hắn mở miệng, giọng trầm thấp mà từ tính, mang theo chút khàn khàn.

Ta gật đầu, cố gắng để giọng mình nghe không quá căng thẳng.

“Vâng, thần nữ Tô Duyệt Linh, bái kiến tướng quân.”

Hắn dường như khẽ hừ một tiếng, cảm xúc thế nào không ai đoán ra được.

“Không cần đa lễ.”

Hắn nói xong liền xoay người bước tới bàn, tự rót cho mình một chén rượu, ngửa đầu uống cạn.

Ta có phần lúng túng ngồi bên giường, nhìn theo bóng lưng hắn.

Chuyện này… rốt cuộc là thế nào.

Chẳng lẽ lời đồn đều là thật.

Hắn thực sự không hề có chút hứng thú nào với người thê tử mới cưới là ta.

Ta còn đang miên man suy nghĩ, hắn bỗng nhiên xoay người, từng bước tiến về phía ta.

Tim ta thoáng chốc nhảy vọt lên tận cổ họng.

Hắn chậm rãi đứng trước mặt ta, thân hình cao lớn che phủ lấy ta hoàn toàn.

Ta ngửi thấy trên người hắn mùi rượu nhàn nhạt, hòa quyện cùng hương bồ kết quen thuộc, thanh khiết mà mát lạnh.

Ta nuốt khan một ngụm nước bọt, ngẩng đầu nhìn hắn.

Ánh mắt hắn vẫn sâu thẳm như cũ, không nhìn ra được vui buồn.

“Ngủ sớm đi.”

Hắn ném lại một câu như vậy, rồi thẳng thừng quay người bước về phía trường kỷ trong nội thất.

Ta đứng sững tại chỗ, trơ mắt nhìn hắn gọn gàng cởi áo ngoài, nằm xuống chiếc trường kỷ nhỏ hẹp kia.

Vậy là… xong rồi sao.

Đêm động phòng hoa chúc mà người ta vẫn nói đâu.

Trong lòng ta dâng lên một chút hụt hẫng, lại xen lẫn vài phần buồn cười.

Xem ra, muốn sưởi ấm khối đá này, quả thật phải tốn thêm không ít công phu.

Nhưng Tô Duyệt Linh ta, thứ không thiếu nhất, chính là kiên nhẫn và cách làm.

Thẩm Lẫm, chàng cứ đợi đấy.

2

Sáng hôm sau, khi ta tỉnh lại, bên cạnh trống không, trên trường kỷ cũng chẳng còn bóng dáng Thẩm Lẫm.

Chỉ có chăn đệm được gấp gọn gàng, chứng tỏ tối qua hắn quả thực đã ngủ ở đây.

Ta bĩu môi một cái.

Tên này, chạy còn nhanh hơn thỏ.

Nha hoàn thân cận Xuân Đào bưng chậu nước bước vào, thấy ta đã tỉnh liền cười nói.

“Tiểu thư… à không, bây giờ phải gọi là phu nhân rồi. Tướng quân sáng sớm đã đến thao trường luyện binh, còn dặn chúng nô tỳ đừng đánh thức người.”

Ta vừa rửa mặt, vừa làm ra vẻ thuận miệng hỏi.

“Hắn… lúc rời đi có nói gì không.”

Xuân Đào nghĩ ngợi một lát rồi lắc đầu.

“Tướng quân không nói gì cả, chỉ là sắc mặt… hình như không được tốt lắm.”

Trong lòng ta “thịch” một tiếng.

Sắc mặt không tốt sao.

Chẳng lẽ là tối qua ngủ không ngon.

Cũng phải, thân hình hắn cao lớn như vậy, chen chúc trên chiếc trường kỷ nhỏ hẹp kia, làm sao có thể ngủ yên được chứ.

Trong lòng ta lập tức dâng lên một tia áy náy.

Xem ra, phải nghĩ cách để hắn chịu lên giường ngủ mới được.

Dùng xong bữa sáng, ta bắt đầu thong thả dạo quanh phủ tướng quân, danh nghĩa là làm quen với hoàn cảnh.

Phủ tướng quân rất rộng, nhưng lại vắng vẻ lạnh lẽo đến lạ.

Ngoài những binh sĩ tuần tra và hạ nhân quét dọn, gần như chẳng thấy bóng người nào khác.

Hạ nhân vừa trông thấy ta liền cung kính hành lễ, sau đó cúi đầu vội vã rời đi, từng người từng người đều im lặng như hồ lô bị cưa mất miệng.

Ta đi một vòng quanh phủ, cuối cùng dừng lại trước thư phòng của Thẩm Lẫm.

Thư phòng là trọng địa, nếu không có sự cho phép của hắn, người ngoài vốn không được tùy tiện bước vào.

Nhưng ta là ai.

Ta là thê tử mới cưới của hắn.

Thế nên ta đường đường chính chính đẩy cửa thư phòng bước vào.

Bên trong thư phòng được bày trí vô cùng giản lược, khắp nơi đều toát lên một luồng khí túc sát.

Từng dãy giá sách xếp ngay ngắn, trên đó chất đầy binh thư cùng các loại quyển tông văn thư.

Trên tường treo một tấm dư hành đồ khổ lớn, phía trên dùng bút chu sa đánh dấu chi chít đủ loại ký hiệu.

Ta tò mò tiến lại gần xem, lúc này mới phát hiện trên bản đồ vẽ chính là địa hình biên giới của Đại Chu triều.

Xem ra Thẩm Lẫm quả thực là một vị tướng quân tận trung chức trách.

Ta đang mải nhìn đến xuất thần, phía sau bỗng vang lên một tiếng ho khẽ.

Ta giật mình, lập tức xoay người lại, liền thấy Thẩm Lẫm chẳng biết từ lúc nào đã đứng nơi cửa.

Hắn đã thay bộ giáp trụ, trên người khoác một thân thường phục màu mực, khí tức sát phạt nơi sa trường giảm đi vài phần, lại thêm mấy phần thanh quý lạnh lùng.

Hắn cau mày nhìn ta, trong ánh mắt mang theo chút bất mãn.

“Ai cho nàng vào đây.”

Ta ưỡn thẳng lưng, bày ra khí thế của chủ mẫu trong phủ.

“Ta là thê tử của chàng, thư phòng của chàng, vì sao ta lại không thể vào.”

Hắn dường như bị ta làm nghẹn lại, khẽ mím môi, cuối cùng không nói thêm lời nào.

Ánh mắt ta khẽ đảo một vòng, trong lòng liền nảy ra chủ ý.

Ta bước đến trước mặt hắn, kiễng chân lên, đưa tay định giúp hắn chỉnh lại cổ áo có phần xộc xệch.

“Phu quân chàng xem này, cổ áo đã nhăn rồi.”

Giọng ta mềm mại ngọt ngào, còn mang theo vài phần làm nũng.

Thân thể hắn thoáng chốc cứng lại, theo phản xạ liền lùi về sau một bước, tránh khỏi bàn tay ta.

Ta vồ hụt, đành có chút ngượng ngùng thu tay về.

Không khí trong chốc lát trở nên trầm lắng khó nói.

Trong lòng ta thầm mắng một câu, đúng là khúc gỗ không hiểu phong tình.

Thế nhưng trên mặt ta vẫn giữ nụ cười đoan trang, giọng nói vẫn dịu dàng như cũ.

“Phu quân vừa từ trong cung trở về sao, đã dùng bữa trưa chưa.”

Hắn chỉ nhàn nhạt đáp một tiếng “Ừ”, coi như trả lời.

“Vậy thì vừa hay, ta cũng đang đói, chúng ta cùng dùng bữa đi.”

Ta nắm lấy ống tay áo hắn, chẳng để hắn kịp phản ứng, liền kéo hắn ra ngoài.

Hắn dường như chưa quen với sự thân cận như vậy, mày khẽ nhíu chặt hơn, nhưng rốt cuộc cũng không giằng ra.

Trong lòng ta khẽ vui lên, xem ra vẫn còn có hi vọng.

Đến bàn ăn, ta lập tức dốc hết tâm sức.

“Phu quân, chàng nếm thử món này đi, đây là bánh quế hoa do chính tay ta làm.”

Ta gắp một miếng bánh quế hoa, đưa thẳng đến bên môi hắn.

Thực ra, bánh quế hoa này là do Vương đại nương trong bếp làm, ta chỉ đứng bên cạnh xem qua một lát mà thôi.

Chương tiếp
Loading...