Diêm Vương Sống Là Phu Quân Ta

Chương 2



Nhưng chuyện đó, hắn đâu có biết.

Hắn nhìn miếng bánh quế hoa ta đưa đến bên môi, ánh mắt thoáng hiện vài phần phức tạp.

Do dự chốc lát, cuối cùng hắn vẫn mở miệng, ăn vào.

“Thế nào, có ngon không.”

Ta nhìn hắn bằng ánh mắt đầy mong đợi.

Động tác nhai của hắn chậm rãi, lại vô cùng nhã nhặn.

Một lúc sau, hắn mới khẽ gật đầu.

“Cũng được.”

Trong lòng ta lập tức nở hoa.

“Cũng được”, tức là ngon rồi còn gì.

Ta thừa thắng xông lên, lại gắp cho hắn một miếng cá.

“Phu quân, chàng ăn thêm chút nữa đi. Chàng quanh năm chinh chiến nơi sa trường, hẳn là rất vất vả, phải bồi bổ thân thể cho tốt.”

Hắn nhìn miếng cá trong bát, hàng mày gần như không thể nhận ra khẽ nhíu lại.

Tim ta “thịch” một cái.

Chẳng lẽ hắn không thích ăn cá.

Ngay lúc ta định gắp miếng cá trở về, hắn lại lặng lẽ ăn hết.

Cả bữa ăn trôi qua, ta bận rộn đến mức không kịp nghỉ tay.

Hắn tuy không nói nhiều, nhưng hầu như những món ta gắp cho, hắn đều ăn cả.

Ta nhìn hắn, trong lòng ngọt ngào đến lạ.

Dùng bữa xong, ta tranh thủ lúc khí thế còn đang tốt, liền mở lời.

“Phu quân, tối qua chàng ngủ trên trường kỷ có ngon giấc không. Trường kỷ vừa nhỏ vừa cứng, nhất định không thoải mái. Tối nay chàng vẫn nên ngủ trên giường thì hơn.”

Hắn đang nâng chén trà, động tác bỗng khựng lại, chậm rãi ngước mắt nhìn ta.

Ánh nhìn ấy sâu lắng đến mức ta không sao đoán được trong đó đang giấu điều gì.

“Không cần.”

Hai chữ ngắn gọn, lạnh nhạt.

Ta lập tức nóng ruột.

“Sao lại không cần được. Chúng ta là phu thê, vốn nên chung chăn chung gối. Nếu chàng chưa quen thì ta… ta ngủ phía trong, chàng ngủ phía ngoài, ở giữa còn cách một tấm chăn, tuyệt đối sẽ không chạm vào chàng.”

Hắn đặt chén trà xuống bàn, đứng thẳng dậy, từ trên cao nhìn xuống ta.

“Ta nói, không cần.”

Giọng hắn trầm thấp mà kiên quyết, mang theo khí thế không cho người khác có đường lui.

Dứt lời, hắn xoay người rời đi, không hề ngoảnh lại.

Ta nhìn theo bóng lưng lạnh lùng ấy, tức đến mức giậm chân tại chỗ.

Đúng là một khúc gỗ chẳng hiểu phong tình.

Một tảng băng đúng nghĩa.

Tô Duyệt Linh ta còn không tin, lại có người sưởi mãi mà không ấm.

3

Những ngày sau đó, ta gần như dùng hết mọi biện pháp có thể nghĩ ra.

Mỗi buổi sáng, ta dậy còn sớm hơn hắn, tự tay giúp hắn thay y phục, chỉnh lại đai áo, vấn tóc đội quan.

Ban đầu hắn kháng cự rất rõ ràng, cả người cứng đờ như một khối đá.

Thế nhưng không chịu nổi ta vừa mềm mỏng vừa dai dẳng, lại còn không ngại động tay động chân.

Hắn là một đại nam nhân, rốt cuộc cũng không tiện ra tay nặng với một nữ tử như ta.

Qua vài lần như vậy, hắn dường như mặc nhiên chấp nhận sự “hầu hạ” này.

Cũng từ đó, ta phát hiện ra một chuyện.

Hắn thực ra… rất nhạy cảm.

Đầu ngón tay ta vô tình chạm vào yết hầu của hắn, hắn sẽ theo phản xạ khẽ nuốt một cái.

Mái tóc ta lướt qua cổ hắn, hơi thở hắn liền khựng lại trong chốc lát.

Những phản ứng nhỏ nhặt ấy khiến ta âm thầm vui sướng trong lòng.

Ban ngày, ta lui tới nhà bếp, mày mò nghiên cứu đủ loại món mới.

Nào là cánh gà kho cô-la, nào là lẩu cay tê, nào là trà sữa trân châu.

Tất cả đều là những món tủ của ta ở kiếp trước.

Lần đầu bưng lên bàn, Thẩm Lẫm nhìn đĩa cánh gà đen sì kia, hàng mày nhíu chặt đến mức như thể có thể kẹp c/h/ế/t một con ruồi.

“Đây là thứ gì.”

“Cánh gà kho cô-la đó, phu quân chàng nếm thử đi, đảm bảo chàng chưa từng ăn qua.”

Ta như dâng bảo vật, gắp một miếng đưa đến bên môi hắn.

Hắn lộ vẻ ghét bỏ rõ rệt, nhưng vẫn mở miệng ăn.

Rồi đôi mắt hắn bỗng sáng lên.

Đêm ấy, cả đĩa cánh gà kho cô-la, hơn nửa đều vào bụng hắn.

Đến tối, ta lại càng bày ra đủ trò.

Ta ôm một tấm chăn tơ tằm mới may, vẻ mặt đáng thương nhìn hắn.

“Phu quân, trường kỷ kia cứng quá, để ta đổi cho chàng một tấm chăn mới nhé.”

Hắn nhìn ta, rồi lại liếc sang tấm chăn mềm mại kia, mím môi không nói gì.

Ta coi như hắn đã ngầm đồng ý, trong lòng mừng rỡ, liền vui vẻ giúp hắn trải chăn ngay ngắn.

Kết quả, sáng hôm sau tỉnh dậy, ta phát hiện tấm chăn mới kia đã bị hắn gấp gọn gàng chỉnh tề, đặt sang một bên.

Còn hắn, vẫn ngủ trên chiếc trường kỷ cứng ngắc ấy như cũ.

Ta tức đến mức nghiến răng ken két.

Đêm đó, kinh thành đổ một trận mưa lớn, sấm chớp đan xen, tiếng sét vang trời.

Từ nhỏ ta đã rất sợ sấm sét.

Một tiếng sét nổ vang, ta hoảng hốt kêu lên một tiếng, chẳng kịp nghĩ ngợi gì, liền bật khỏi giường, lao thẳng về phía trường kỷ.

“Phu quân, ta sợ.”

Ta như một con thỏ nhỏ bị kinh hãi, trực tiếp chui tọt vào trong lòng Thẩm Lẫm.

Hắn vừa mới nằm xuống, bị ta xông tới như vậy, liền khẽ hừ một tiếng nghẹn trong cổ họng.

Ta vòng chặt tay ôm lấy eo hắn, vùi đầu vào lồng ngực hắn, toàn thân run rẩy.

Thân thể hắn cứng đờ, cơ bắp căng lên rõ rệt.

Ta có thể cảm nhận được nhịp tim gấp gáp của hắn, cùng hơi ấm nóng rực truyền qua lớp y phục.

“Xuống đi.”

Giọng hắn khàn đến lạ.

“Ta không.”

Ta ôm chặt lấy hắn, sống ch/ế/t cũng không buông tay.

“Bên ngoài có sấm, ta sợ.”

Lại một tiếng sét vang lên, ta hoảng hốt rúc sâu hơn vào trong lòng hắn.

Hắn trầm mặc.

Qua một lúc khá lâu, ta cảm giác được một bàn tay to đặt nhẹ lên lưng mình, động tác có phần vụng về, khẽ vỗ nhè nhẹ.

“Đừng sợ.”

Giọng hắn dường như đã dịu đi mấy phần.

Ta lén lút cong môi, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười.

Ta cứ thế nấn ná trong vòng tay hắn, lắng nghe tiếng gió mưa ngoài cửa sổ hòa cùng nhịp tim vững vàng bên tai, rồi dần dần thiếp đi lúc nào không hay.

Sáng hôm sau tỉnh lại, ta phát hiện mình đang nằm trên giường.

Vừa mở mắt ra, ta đã chạm phải một đôi mắt đen sâu thẳm.

Thẩm Lẫm đang nằm bên cạnh ta, nghiêng người nhìn ta.

Ánh sớm mai xuyên qua song cửa, rơi lên gương mặt tuấn tú của hắn, phủ lên những đường nét cứng rắn kia một tầng sáng dịu dàng.

Tim ta khẽ hẫng đi một nhịp.

“Chào buổi sáng, phu quân.”

Ta nở với hắn một nụ cười thật tươi.

Hắn dường như có chút không được tự nhiên, liền dời ánh mắt sang chỗ khác, còn vành tai thì lộ ra một mảng đỏ khả nghi.

“Khụ… dậy thôi.”

Hắn ngồi dậy, giọng nói nghe có phần gượng gạo.

Ta nhìn vành tai ửng đỏ kia của hắn, trong lòng vui đến nở hoa.

Thì ra khối băng này, cũng biết ngượng ngùng.

Từ sau đêm đó, Thẩm Lẫm coi như ngầm đồng ý để ta ngủ bên cạnh hắn.

Tuy rằng chúng ta vẫn chỉ là “đắp chăn nói chuyện”, ở giữa còn cách một ranh giới phân minh như Sở Hà Hán Giới, nhưng như vậy đã là một bước tiến rất lớn rồi.

Ít nhất, ta không cần phải vắt óc nghĩ cách kéo hắn lên giường nữa.

Hôm ấy là thọ yến của lão phu nhân phủ Trấn Quốc Công.

Trấn Quốc Công là ngoại tổ gia của Thẩm Lẫm, chúng ta dĩ nhiên phải đến chúc thọ.

Ta đặc biệt sửa soạn một phen, khoác lên người chiếc váy dài màu lam nhạt như mặt hồ, càng tôn lên làn da trắng mịn như tuyết.

Thẩm Lẫm vừa nhìn thấy ta, ánh mắt rõ ràng khựng lại một nhịp.

Ta đắc ý xoay một vòng trước mặt hắn.

“Phu quân, ta có đẹp không.”

Yết hầu hắn khẽ động, từ cổ họng miễn cưỡng bật ra một chữ.

“Ừ.”

Ta kéo tay hắn, cười đến cong cả mày mắt.

“Đi thôi, chúng ta không thể đến muộn được.”

Tại thọ yến, tân khách tụ hội đông đủ.

Ta khoác tay Thẩm Lẫm, vừa xuất hiện đã lập tức trở thành tâm điểm của toàn trường.

Chương trước Chương tiếp
Loading...