Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Giang Sơn Đổi Lấy Một Người
Chương 6
Ngày ca ca xuất chinh, trống trận vang dậy ngoài thành, mười vạn đại quân chỉnh tề như sóng cuộn, chiến kỳ che kín bầu trời.
Ta đứng trên thành lâu, nhìn bóng ca ca dẫn đầu đoàn quân tiến về phương Nam, trong lòng tuy lo lắng, nhưng càng nhiều hơn là tin tưởng.
Lần này, ta không còn cảm giác bất an như trước.
Bởi ta biết, ca ca ta ra trận, không phải để chịu đựng, mà là để kết thúc chiến tranh.
Một tháng sau, tin tức từ Nam Cương truyền về, chấn động triều đình.
Ca ca ta dùng kế nghi binh, dụ chủ lực Bách Mông rời khỏi rừng sâu, rồi nhân lúc đối phương phân tán mà đánh thẳng vào đại doanh.
Ba trận liên tiếp, quân Bách Mông đại bại.
Chủ soái bị bắt, quân tâm tan rã, các bộ lạc tranh nhau xin hàng.
Cuối cùng, Bách Mông phải dâng quốc thư cầu hòa, xin triều Đại Tề phong đất, giữ mạng, vĩnh viễn không xâm phạm biên giới nữa.
Cùng với quốc thư, bọn họ còn dâng lên một người.
Công chúa A Nhã của Bách Mông.
Hai tháng sau, ca ca khải hoàn hồi triều.
Toàn kinh thành ra đón, tiếng hoan hô vang dội, chiến công lẫy lừng, uy danh hiển hách.
Trong buổi yến mừng công, ca ca dẫn theo một nữ tử dung mạo dị vực, ánh mắt trầm tĩnh mà kiêu hãnh.
“Tiểu muội,” ca ca nói, “đây là A Nhã, công chúa Bách Mông. Nàng thay mặt Bách Mông nhập triều cầu hòa.”
Ta nhìn A Nhã, trong lòng hiểu rõ. Đây không phải tình cờ. Đây là chiến lợi phẩm của một trận đại thắng, là cục diện chính trị được đổi bằng binh đao và máu lửa.
Ánh mắt ca ca nhìn A Nhã, không hề hỗn loạn, chỉ có sự tỉnh táo của người từng đứng giữa sinh tử, cũng có một tia phức tạp ẩn sâu trong mắt ca ca mà ta chưa thể gọi tên.
Quả nhiên, vài ngày sau, ca ca đến tìm ta.
Ca ca đến tìm ta vào buổi tối sau khi nghị hòa với Bách Mông chính thức được ban bố, sắc mặt khác hẳn ngày thường, không còn khí thế chiến trường, mà là sự trầm ổn của người đã cân nhắc rất lâu.
“Tiểu muội,” ca ca mở lời, giọng thấp đi một nhịp, “ca ca có một việc, cần phải nói với muội trước.”
Ta khẽ gật đầu, đặt chén trà xuống, trong lòng đã mơ hồ đoán được nguyên do.
“Ca ca muốn cưới A Nhã.”
Ta không lập tức đáp lời, chỉ nhìn ca ca một lúc lâu, rồi mới chậm rãi hỏi: “Là quyết định của huynh, hay là sắp đặt của triều đình?”
Ca ca hơi khựng lại, rồi thở ra một hơi thật dài. “Là cả hai.”
Huynh ấy nói, sau khi đại quân Đại Tề phá tan phòng tuyến chủ lực của Bách Mông, tiến thẳng vào trung tâm Nam Cương, các bộ tộc Bách Mông buộc phải nghị hòa. Nhưng Bách Mông không chịu dâng thành, cũng không chịu xưng thần hoàn toàn, chỉ đồng ý quy phục trên danh nghĩa, giữ quyền tự trị nội bộ.
Muốn kết thúc chiến sự mà không để mầm họa về sau, chỉ còn một con đường duy nhất: hòa hiếu bằng hôn ước.
“A Nhã là người chủ động đứng ra,” ca ca nói, giọng trầm ổn, “nàng lấy thân phận công chúa, dâng thư cầu hòa, đề nghị kết thân với Đại Tề để đổi lấy việc rút quân toàn diện. Không có nàng, trận chiến ấy còn kéo dài ít nhất ba năm.”
Ta nghe đến đó, trong lòng đã hiểu rõ hơn một nửa.
“Cho nên,” ta nói chậm rãi, “nếu huynh không cưới nàng, Bách Mông sẽ không cam tâm, mà triều đình cũng không thể yên ổn.”
“Đúng.” Ca ca gật đầu. “Đây không phải là lựa chọn cá nhân. Là trách nhiệm.”
Ta im lặng giây lát, rồi hỏi tiếp: “Vậy huynh có từng nghĩ đến việc chỉ coi đây là hôn ước chính trị, sau này… mỗi người một ngả?”
Ca ca lắc đầu, ánh mắt kiên định. “Ca ca không làm chuyện đó. Nếu đã cưới, thì là cưới thật.”
Huynh ấy kể, trong suốt quá trình nghị hòa, A Nhã luôn đứng giữa hai phía, thay mặt Bách Mông chịu áp lực từ tộc nhân, cũng thay Đại Tề gánh lấy nghi kỵ của triều đình. Nàng không một lần lùi bước, cũng chưa từng yêu cầu điều gì vượt quá hòa ước.
“Người như vậy,” ca ca nói khẽ, “nếu chỉ xem là con cờ, thì là sỉ nhục nàng, cũng là sỉ nhục chính ca ca.”
Ta nhìn ca ca, bỗng bật cười nhẹ. “Xem ra huynh đã suy nghĩ rất kỹ.”
“Ca ca đã quỳ trước bệ hạ xin chỉ,” huynh ấy nói tiếp, “không phải xin ban hôn, mà là xin được gánh trách nhiệm hòa hiếu trọn đời.”
Ta hơi nhướng mày. “Bệ hạ nói sao?”
“Bệ hạ hỏi ca ca một câu,” ca ca thuật lại, “‘Nếu một ngày Bách Mông phản loạn, ngươi có dám tự tay chém nàng không?’”
Ta khẽ siết tay.
“Ca ca trả lời,” giọng huynh ấy không cao, nhưng rất chắc, “‘Nếu ngày đó đến, thần xin chịu tội trước, rồi tự mình kết liễu.’”
Ta hiểu. Chính câu trả lời ấy, khiến hoàng đế không còn lý do để từ chối.
“Bệ hạ đồng ý ban hôn,” ca ca nói, “không chỉ vì hòa hiếu, mà vì cần một người đủ thân phận, đủ năng lực, cũng đủ ràng buộc, để giữ Bách Mông không phản.”
Ta gật đầu chậm rãi. “Vậy thì muội không có lý do gì để phản đối.”
Ca ca thoáng sững ra.
“Nhưng muội có một điều kiện.” Ta nhìn thẳng vào huynh ấy. “Huynh cưới A Nhã, không chỉ là cưới thê tử, mà là cưới cả một vận mệnh phía sau lưng nàng. Từ nay về sau, huynh không chỉ là ca ca của muội, mà còn là trụ cột của một mối hòa ước.”
Ca ca không do dự. “Ca ca hiểu.”
Hôn lễ được cử hành long trọng theo nghi lễ tối cao của Đại Tề, vừa là đại hôn, vừa là lễ tuyên cáo hòa hiếu với thiên hạ. Hoàng đế thân hạ chỉ ban hôn, phong A Nhã làm Nhất phẩm cáo mệnh phu nhân, ghi rõ trong quốc thư, để hậu thế không ai dám xem nhẹ thân phận của nàng.
Ngày đại hôn, ta với thân phận hoàng hậu, tự tay cầm hỷ khăn, phủ lên đầu A Nhã, nhìn nàng trong lễ phục dị vực mà thần sắc bình thản, không hề hoảng loạn.
Ta khẽ nói: “Từ hôm nay, muội không chỉ là thê tử của Thẩm Ngọc, mà còn là cầu nối giữa hai quốc gia. Con đường này không dễ đi.”
A Nhã ngẩng đầu, ánh mắt kiên định. “Ta biết. Nhưng ta đã chọn, sẽ không hối hận.”
Ta mỉm cười.
Lần này, ca ca không chỉ thắng một trận chiến, mà còn khóa chặt được một phương trời phía Nam cho Đại Tề.
“Hoàng hậu nương nương xin cứ yên tâm.” Giọng A Nhã hơi run, nhưng ánh mắt lại kiên định. “Ta sẽ làm được.”
Sau khi hôn lễ kết thúc, ta trở về cung.
Hoàng đế đã ở đó chờ ta từ trước.
“Mệt rồi phải không?” Hắn nhìn ta, giọng nói đầy xót xa.
“Có một chút.” Ta ngồi xuống, khẽ mỉm cười. “Nhưng nhìn ca ca vui vẻ như vậy, trong lòng thần thiếp cũng thấy rất vui.”
“Thẩm Ngọc là một huynh trưởng tốt.” Hoàng đế chậm rãi nói. “Mà nàng, là một muội muội rất tốt.”
“Bệ hạ,” ta bỗng hỏi, “người nói xem, sau này chúng ta có thể giống như họ, sống hạnh phúc như vậy không?”
“Sẽ có.” Hắn trả lời rất chắc chắn. “Không chỉ vậy, chúng ta còn sẽ hạnh phúc hơn.”
“Thật sao?”
“Trẫm bảo đảm.” Hắn nắm lấy tay ta. “Trẫm sẽ để nàng trở thành người phụ nữ hạnh phúc nhất thiên hạ.”
Ta mỉm cười, tựa đầu lên vai hắn.
Khoảnh khắc ấy, ta bỗng cảm thấy tất cả đều đáng giá.
Dù khởi đầu đầy đau đớn, dù đã trải qua không biết bao nhiêu sóng gió, nhưng cuối cùng, ta vẫn nắm được hạnh phúc thật sự trong tay.
Thế nhưng, cảnh đẹp vẫn chẳng kéo dài được bao lâu.
Ngay lúc ta tưởng rằng mọi chuyện rồi sẽ thuận lợi trôi qua, tai họa lại ập đến.
Lần này, người xảy ra chuyện, là Hoàng đế.
Đêm đó, Hoàng đế đang ở Ngự thư phòng phê duyệt tấu chương thì đột ngột ngã quỵ.
Ngự y vội vàng được triệu đến, chẩn đoán là tích lao thành bệnh, cần phải tĩnh dưỡng cho tốt.
Ta canh giữ bên long sàng, nắm chặt tay hắn, lòng đau đến mức nước mắt không ngừng rơi.
“Đều là do thần thiếp, khiến bệ hạ phải lao tâm lao lực quá nhiều.”
“Đừng khóc.” Hắn nở một nụ cười yếu ớt. “Trẫm không sao.”
“Nhưng ngự y nói…”
“Lời ngự y chưa chắc đã đúng.” Hắn cắt ngang. “Thân thể của trẫm, trẫm tự rõ. Trẫm còn có thể sống rất nhiều năm nữa.”
“Bệ hạ…”
“Ngoan.” Hắn đưa tay xoa nhẹ đầu ta. “Trẫm mệt rồi, muốn nghỉ ngơi một lát.”
“Vâng.” Ta gật đầu. “Thần thiếp ở đây bồi bệ hạ.”
“Ngốc.” Hắn nhắm mắt lại.
Nhìn gương mặt tái nhợt của hắn, trong lòng ta dâng lên một nỗi đau không sao nói thành lời.
Người đàn ông này, vì quốc gia này, vì ta, đã trả giá quá nhiều.
Ta nhất định phải để hắn khỏe lại.
Những ngày tiếp theo, ta dốc hết tâm sức chăm sóc Hoàng đế.
Mỗi ngày đều tự tay sắc thuốc, tự tay đút hắn dùng bữa, nửa bước cũng không rời, luôn canh giữ bên cạnh.
Triều chính tạm thời giao cho ca ca ta cùng mấy vị đại thần thân tín xử lý.
Dần dần, thân thể Hoàng đế bắt đầu chuyển biến tốt.
Một tháng sau, hắn cuối cùng cũng có thể xuống giường đi lại.
“Hoàng hậu, trẫm đã khá hơn nhiều rồi.” Hắn mỉm cười nói. “Nàng cũng nên nghỉ ngơi một chút.”
“Thần thiếp không mệt.” Ta đỡ hắn, khẽ đáp. “Có thể chăm sóc bệ hạ, là phúc phận của thần thiếp.”
“Trẫm có tài đức gì, lại có thể cưới được thê tử như nàng.” Hắn cảm khái.
“Là phúc phận của thần thiếp, có thể gả cho bệ hạ.” Ta nói rất nghiêm túc.
Chúng ta nhìn nhau mỉm cười.
Khoảnh khắc ấy, ta chợt nhận ra, tình cảm giữa chúng ta đã sớm vượt qua hai chữ tình yêu.
Chúng ta là người thân cận nhất của nhau, là chỗ dựa duy nhất của nhau.
Bất luận xảy ra chuyện gì, chúng ta đều sẽ ở bên nhau.
Ngay lúc thân thể Hoàng đế vừa mới hồi phục, lại xảy ra một đại sự khác.
Có người ám s /át Hoàng đế.
Đêm đó, ta cùng Hoàng đế tản bộ trong Ngự hoa viên.
Đột nhiên, mấy kẻ áo đen từ trong bóng tối lao ra, thẳng hướng Hoàng đế mà tới.
“Bệ hạ cẩn thận!” Ta theo bản năng chắn trước người hắn.
Một lưỡi đ/ao g/ăm đ/âm tới.
Ta chỉ cảm thấy bờ vai đau nhói, rồi trước mắt tối sầm.
Khi tỉnh lại, ta đã nằm trên giường.
“Hoàng hậu!” Hoàng đế nắm chặt tay ta, vành mắt đỏ hoe. “Nàng tỉnh rồi!”
“Bệ hạ…” Giọng ta khàn đi. “Người không sao chứ?”
“Trẫm không sao.” Hắn nói. “Là nàng, vì cứu trẫm, suýt nữa m/ất m/ạng.”
Lúc này ta mới kịp phản ứng, hóa ra người bị thương, là ta.
“Những kẻ thích k/hách đó…”
“Đều đã bắt được.” Hoàng đế nghiến răng nói. “Trẫm nhất định sẽ khiến bọn chúng phải trả giá.”
“Là ai sai khiến?” Ta hỏi.
“Là…” Hắn do dự một chút, rồi nói ra. “Là người trong hoàng tộc.”
Ta kinh hãi nhìn hắn. “Cái gì?!”
“Bọn họ nhòm ngó ngôi vị đã lâu.” Hoàng đế nói tiếp. “Nhân lúc trẫm lâm bệnh, liền muốn ra tay. May mà trẫm đã sớm có đề phòng.”
“Bệ hạ không sao là tốt rồi.” Ta thở phào nhẹ nhõm.
“Hoàng hậu, trẫm nợ nàng một m/ạng.” Hắn nói rất nghiêm túc. “Từ nay về sau, m/ạng của trẫm chính là của nàng.”
“Đừng nói lời ngốc nghếch.” Ta mỉm cười. “Phu thê một thể, nào có chuyện nợ hay không nợ.”
“Trẫm yêu nàng.” Hắn cúi xuống hôn lên môi ta.
Nụ hôn này mang theo niềm may mắn sống sót sau kiếp nạn cùng tình ý sâu nặng.
Ta nhắm mắt lại, đáp lại hắn.
Khoảnh khắc ấy, ta biết, tình cảm giữa chúng ta đã vững như thành đồng vách sắt, không gì có thể lay chuyển.
Sau vụ ám s /át, Hoàng đế bắt đầu một cuộc thanh trừng lớn.
Tất cả những hoàng tộc tham gia ám s /át đều bị giáng làm thứ dân, lưu đày đến biên cương.
Những đại thần ngấm ngầm ủng hộ bọn họ cũng lần lượt bị lôi ra ánh sáng, kẻ bị ch/ém, kẻ bị giáng chức, không một ai thoát được.
Trong thời gian ngắn, triều đình chấn động dữ dội.
Mọi người đều hiểu, lần này Hoàng đế thực sự nổi giận.
Còn ta, với thân phận hoàng hậu, cũng bắt đầu chỉnh đốn hậu cung.
Những phi tần trước đây ngoài mặt thuận theo, sau lưng giở trò, tất cả đều bị giáng vị hoặc đày vào lãnh cung.
Toàn bộ hậu cung được ta quét dọn sạch sẽ, không để lại chút tai họa ngầm nào.
“Nương nương anh minh!” Các cung nhân đồng loạt quỳ xuống.
Ta ngồi trên phượng tọa, thản nhiên nói. “Bổn cung không phải anh minh, chỉ là không muốn lại có kẻ nào uy hiếp đến an nguy của bệ hạ. Từ nay về sau, ai dám ở trong cung giở thủ đoạn, đừng trách bổn cung vô tình.”
“Tuân mệnh!”
Sau cuộc thanh trừng lần này, dù là triều đình hay hậu cung, tất cả đều hoàn toàn ổn định.
Không còn ai dám thách thức uy quyền của Hoàng đế, cũng không còn ai dám tỏ ra bất kính với ta.
Địa vị của ta và Hoàng đế đã đạt tới một đỉnh cao chưa từng có.
Những ngày sau đó, yên bình đến lạ.
Không còn chiến tranh, không còn âm mưu, cũng không còn ám s /át.
Mọi thứ đều an ổn.
Mỗi ngày ta xử lý công việc trong cung, rồi cùng Hoàng đế tản bộ, trò chuyện.
Thỉnh thoảng lại đến thăm ca ca và A Nhã, chơi đùa với đứa trẻ của họ.
Phải, ca ca và A Nhã đã có con.
Một bé trai kháu khỉnh, mập mạp, đôi mắt sáng ngời, vô cùng đáng yêu.
Mỗi lần nhìn đứa trẻ ấy, ta lại không kìm được nghĩ, nếu ta cũng có một đứa con thì tốt biết bao.
Chỉ tiếc rằng, thân thể ta trước sau vẫn không có động tĩnh gì.
“Hoàng hậu, lại đang nghĩ đến chuyện con cái sao?” Hoàng đế bỗng hỏi.
“Vâng.” Ta gật đầu. “Nhìn con của ca ca, thần thiếp liền không nhịn được mà nghĩ.”
“Vậy chúng ta nhận một đứa làm con nuôi đi.” Hắn nói. “Chọn trong hoàng tộc một đứa trẻ thông minh, làm nhi tử của chúng ta.”
“Thật sự có thể sao?” Ta có chút mong đợi.
“Đương nhiên.” Hắn mỉm cười. “Trẫm là hoàng đế, trẫm nói được là được.”
Vì thế, chúng ta chọn trong hoàng tộc một bé trai năm tuổi.
Tên đứa trẻ là Triệu Dục, lanh lợi thông minh, vô cùng khiến người khác yêu thích.
“Mẫu hậu!” Nó ngọt ngào gọi ta.
Tim ta mềm ra, bế nó xoay một vòng. “Dục nhi thật ngoan.”
“Phụ hoàng nói, sau này Dục nhi phải nghe lời mẫu hậu.” Nó nói bằng giọng non nớt.
“Ừm, Dục nhi ngoan nhất.” Ta trìu mến xoa đầu nó.
Có Dục nhi, trong cung náo nhiệt hơn rất nhiều.
Mỗi ngày nghe tiếng cười của con, trong lòng ta cảm thấy vô cùng mãn nguyện.
Dù nó không phải do ta sinh ra, nhưng trong tim ta, nó chính là con trai của ta.
Mười năm sau.
Ta và Hoàng đế đã ở bên nhau tròn mười năm hơn.
Hơn mười năm ấy, chúng ta đã trải qua quá nhiều chuyện.
Từ những toan tính và uy hiếp ban đầu, cho đến thấu hiểu và nương tựa về sau.
Tình cảm giữa chúng ta, từ lâu đã vượt lên trên mọi thứ khác.
Hôm ấy, Hoàng đế đột nhiên nói với ta: “Hoàng hậu, trẫm muốn thoái vị rồi.”
Ta kinh hãi nhìn hắn: “Cái gì?!”
“Trẫm mệt rồi.” Hắn nói chậm rãi. “Những năm qua, trẫm vì quốc gia này mà trả giá quá nhiều. Giờ trẫm chỉ muốn nghỉ ngơi, muốn cùng nàng sống cuộc đời của người bình thường.”
“Nhưng mà…”
“Triệu Dục đã mười lăm tuổi rồi, đủ để kế thừa ngôi vị.” Hắn tiếp lời. “Trẫm sẽ sắp xếp ổn thỏa mọi thứ, sau đó đưa nàng rời khỏi nơi này, đến Giang Nam, sống cuộc đời mà chúng ta hằng mong.”
Ta nhìn hắn, nước mắt lặng lẽ rơi xuống.
“Bệ hạ, lời này là thật sao?”
“Trẫm từng lừa nàng bao giờ chưa?” Hắn mỉm cười, đưa tay lau nước mắt cho ta.
“Chưa từng.” Ta lắc đầu.
“Vậy thì tin trẫm.” Hắn nhìn ta, giọng nói kiên định. “Trẫm sẽ thực hiện lời hứa của mình, đưa nàng đến Giang Nam, làm một đôi phu thê bình thường.”
Ta ôm chặt lấy hắn, nước mắt tuôn rơi.
“Được, thần thiếp tin bệ hạ.”
—
Một năm sau, đại điển nhường ngôi được cử hành.
Hoàng đế chính thức thoái vị, Thái tử Triệu Dục đăng cơ.
Còn ta, cũng buông xuống thân phận hoàng hậu.
Chúng ta rời khỏi thâm cung ấy, đến Giang Nam.
Bên hồ Tây mua một tiểu viện, trồng hoa nuôi cỏ, sống cuộc đời bình dị của người thường.
“Chiêu Ngôn, nàng có hối hận không?” Hắn hỏi ta.
“Không hối hận.” Ta mỉm cười nói. “Đây mới chính là cuộc sống mà ta mong muốn.”
“Ta cũng vậy.” Hắn ôm lấy ta. “Chỉ cần có nàng bên cạnh, ta đi đâu cũng cam lòng.”
Chúng ta nhìn nhau cười.
Hoàng hôn dần buông, ánh chiều vàng rực rỡ phủ lên hai người.
Khoảnh khắc này, chúng ta không còn là hoàng đế và hoàng hậu, chỉ là một đôi phu thê yêu nhau.
Quãng đời còn lại còn rất dài, chúng ta sẽ cùng nhau đi tiếp.
Bất luận gió mưa, bất luận sinh tử, chúng ta đều sẽ ở bên nhau.
Bởi vì, chúng ta chính là chỗ dựa duy nhất của đời nhau.
(TOÀN VĂN HOÀN)