Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Giang Sơn Đổi Lấy Một Người
Chương 5
“Nghe nói cảnh sắc Giang Nam rất đẹp, trẫm muốn cùng nàng đi xem.”
“Được.” Ta tựa vào lòng người, khẽ nói: “Thần thiếp sẽ ở bên người.”
“Đến lúc đó, trẫm sẽ không làm hoàng đế nữa, nàng cũng không làm hoàng hậu.” Người tiếp tục nói, giọng trầm xuống: “Chúng ta chỉ làm một đôi phu thê bình thường, sống cuộc đời của người thường.”
“Bệ hạ thật sự có thể buông bỏ tất cả sao?” Ta khẽ hỏi.
Người trầm mặc một lúc rồi đáp: “Không biết, nhưng trẫm sẽ cố gắng.”
Ta mỉm cười: “Vậy thần thiếp chờ đến ngày ấy.”
“Sẽ có thôi.” Người hứa hẹn. “Trẫm bảo đảm với nàng.”
Thế nhưng, cảnh đẹp chẳng kéo dài được bao lâu, ngay trước một ngày hoàng đế chuẩn bị chính thức hạ chỉ lập ta làm hoàng hậu thì biến cố xảy ra.
Có người dâng sớ đàn hặc huynh trưởng ta, cáo buộc huynh ấy tư tàng binh khí, ý đồ mưu phản.
Ngày tin tức truyền đến, ta đang chuẩn bị lễ phục cho đại điển lập hậu thì cung nữ hoảng hốt chạy vào, gấp giọng bẩm báo rằng Binh bộ Thượng thư đại nhân đã bị người ta đàn hặc.
Cây kim trong tay ta rơi xuống đất, ta kinh hãi hỏi lại: “Cái gì?!” rồi lập tức chạy thẳng đến Ngự Thư Phòng.
Khi đến nơi, bên trong đã ồn ào náo loạn, các quan viên Ngự Sử Đài cầm chứng cứ trong tay, đồng loạt chỉ trích Thẩm Ngọc tư tàng binh khí, chiêu binh mãi mã, mưu đồ bất chính.
Huynh trưởng ta quỳ dưới điện, sắc mặt tái xanh, lớn tiếng kêu oan rằng thần đối với bệ hạ trung thành tuyệt đối, tuyệt không có nhị tâm.
Ngự sử đại phu cười lạnh, nói rằng nhân chứng vật chứng đều đầy đủ, hỏi huynh ấy còn dám biện bạch hay sao, rồi lập tức ra lệnh dẫn chứng nhân lên điện.
Rất nhanh, mấy binh sĩ bị áp giải lên, tất cả đều là người dưới trướng của huynh trưởng ta, khi bị hỏi có phải Thẩm Ngọc đã sai họ tư tàng binh khí hay không thì bọn họ cúi đầu, run giọng đáp là có.
Huynh trưởng ta gầm lên, nói rằng bọn họ nói bậy, bọn họ là bị ép buộc, còn mình thì chưa từng làm những chuyện như vậy.
“Thẩm ái khanh, trẫm tin ngươi.” Hoàng đế đột nhiên mở miệng, giọng điệu bình thản. “Nhưng trẫm cũng phải tra rõ chân tướng. Người đâu, áp giải Thẩm Ngọc vào thiên lao, chờ xử lý.”
“Bệ hạ!” Ta lao vào trong điện. “Huynh trưởng thần thiếp là bị oan!”
Hoàng đế nhìn ta, ánh mắt phức tạp. “Quý Phi, đây là chuyện triều đình, nàng không được xen vào.”
“Nhưng mà—”
“Lui xuống!” Người quát lạnh.
Ta sững người tại chỗ.
Đây là lần đầu tiên người đối với ta nghiêm khắc đến như vậy.
Ta nhìn người, trong khoảnh khắc chợt hiểu ra, người đã thay đổi, hoặc cũng có thể nói, người vốn dĩ chưa từng thay đổi.
Người mãi mãi là vị đế vương lạnh lùng ấy, còn ta, suy cho cùng chỉ là một quân cờ trong tay người.
“Thần thiếp cáo lui.” Ta đỏ hoe mắt hành lễ, rồi xoay người rời đi.
Vừa bước ra khỏi Ngự Thư Phòng, nước mắt liền không kìm được mà rơi xuống.
Ta từng cho rằng giữa ta và người đã có chân tình, nhưng hiện thực lại cho ta biết, ta đã nhầm.
Trước quyền lực, mọi tình cảm đều chẳng đáng nhắc tới.
Trở về Chiêu Hoa điện, ta ngồi bên giường, đầu óc rối loạn không thành mạch.
Huynh trưởng bị bắt, chuyện lập hậu chắc chắn cũng tan thành mây khói.
Đáng sợ hơn nữa là, nếu huynh trưởng thật sự bị kết tội, ta cũng sẽ bị liên lụy, đến lúc đó, đừng nói đến ngôi vị Hoàng Hậu, ngay cả mạng sống này e rằng cũng khó giữ.
Ngay khi ta rơi vào tuyệt vọng, một cung nữ lén nhét vào tay ta một mảnh giấy.
Ta mở ra xem, trên đó chỉ có mấy chữ: đêm nay giờ Tý, gặp ở Bắc Môn.
Là ai?
Ta do dự một lát, cuối cùng vẫn quyết định đi xem thử.
Dù sao thì tình cảnh hiện tại cũng không thể tệ hơn được nữa.
Giờ Tý, ta làm theo chỉ dẫn trên giấy, lặng lẽ đến Bắc Môn.
Một hắc y nhân đứng chờ sẵn ở đó.
“Ngươi là ai?” Ta cảnh giác hỏi.
Hắc y nhân tháo mặt nạ xuống, lộ ra một gương mặt quen thuộc, chính là vị đại thái giám thân cận bên cạnh hoàng đế.
“Công công?” Ta sững người, ngạc nhiên hỏi. “Là ngài sao?”
“Thưa nương nương, lão nô phụng mệnh bệ hạ đến đây.” Đại thái giám đáp.
“Bệ hạ?” Ta càng thêm nghi hoặc. “Người sai ngài đến làm gì?”
“Bệ hạ bảo lão nô chuyển lời cho nương nương rằng, chuyện của Thẩm Ngọc là có kẻ hãm hại.” Đại thái giám nói chậm rãi. “Chỉ là hiện tại bệ hạ chưa thể công khai ra tay giúp nương nương, cho nên mới sai lão nô đến nói rõ chân tướng.”
“Ai đã hãm hại huynh trưởng ta?” Ta nôn nóng hỏi.
“Là Lễ bộ Thượng thư và Hộ bộ Thị lang.” Đại thái giám đáp. “Bọn họ mua chuộc thuộc hạ của Thẩm Ngọc, ngụy tạo chứng cứ, mục đích chính là lật đổ Thẩm Ngọc, tiện thể ngăn cản việc nương nương được sách lập làm Hoàng Hậu.”
Ta siết chặt nắm tay. “Vì sao bọn họ phải làm như vậy?”
“Bởi vì bọn họ sợ.” Đại thái giám thở dài. “Thẩm đại nhân nắm trong tay binh quyền, mà nương nương lại sắp được lập hậu, đến lúc đó thế lực Thẩm gia quá lớn, đám văn thần này sẽ không còn đường sống, cho nên bọn họ buộc phải ra tay trước.”
“Vậy vì sao bệ hạ không trực tiếp vạch trần bọn họ?” Ta không hiểu.
“Bởi vì thời cơ chưa đến.” Đại thái giám nói. “Bệ hạ cần mượn cơ hội này để lôi ra toàn bộ những kẻ phản đối việc nương nương lập hậu trong triều, vì thế mới hy vọng nương nương có thể nhẫn nại mấy ngày, phối hợp cùng bệ hạ diễn xong vở kịch này.”
Thì ra là vậy.
Ta đã hiểu.
Hoàng đế không hề bỏ rơi ta, người chỉ là tương kế tựu kế mà thôi.
“Vậy ta nên làm thế nào?” Ta hỏi.
“Giả vờ tuyệt vọng, giả vờ phẫn nộ.” Đại thái giám đáp. “Khiến cho bọn họ tưởng rằng nương nương và bệ hạ đã trở mặt với nhau, như vậy bọn họ mới buông lỏng cảnh giác, lộ ra nhiều sơ hở hơn.”
Ta gật đầu. “Ta hiểu rồi, xin công công chuyển lời với bệ hạ, ta sẽ phối hợp.”
“Nương nương bảo trọng.” Đại thái giám hành lễ, rồi lặng lẽ biến mất trong màn đêm.
Ta đứng yên tại chỗ, ngước nhìn bầu trời đêm, trong lòng ngổn ngang trăm mối.
Hóa ra, người vẫn luôn âm thầm bảo vệ ta, chỉ là dùng một cách mà ta không thể hiểu được.
Những ngày tiếp theo, ta làm đúng theo kế hoạch, cố ý tỏ ra vô cùng tuyệt vọng.
Ngày nào ta cũng khóc, ngày nào cũng làm ầm ĩ, thậm chí còn xông thẳng vào Ngự Thư Phòng gây náo loạn một phen, lớn tiếng trách mắng hoàng đế vô tình vô nghĩa.
Chuyện ấy rất nhanh đã lan khắp hậu cung, ai ai cũng biết —— Quý Phi và bệ hạ đã trở mặt thành thù.
Những phi tần trước đây vẫn thường nịnh nọt lấy lòng ta, lúc này cũng bắt đầu nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của.
“Nghe nói huynh trưởng của Quý Phi nương nương sắp bị ch/ém đ/ầu rồi.”
“Đáng đời, ai bảo huynh muội bọn họ kiêu căng như vậy.”
“Ta thấy chức vị Quý Phi này cũng khó mà giữ nổi.”
Những lời ấy, ta nghe lọt tai, ghi sâu trong lòng.
Cứ chờ đó đi, chờ đến ngày bệ hạ thu lưới, ta sẽ để các ngươi biết thế nào là hối hận.
Cuối cùng, năm ngày sau, chân tướng được phơi bày.
Hoàng đế đột ngột tuyên bố trước triều đình rằng người đã điều tra rõ ràng —— huynh trưởng ta hoàn toàn là bị hãm hại.
“Lễ bộ Thượng thư, Hộ bộ Thị lang, hai người các ngươi lén lút mua chuộc thuộc hạ của Thẩm Ngọc, ngụy tạo chứng cứ, mưu đồ hãm hại trọng thần của triều đình.” Hoàng đế lạnh giọng nói. “Các ngươi có nhận tội hay không?”
Hai vị quan kia sắc mặt tái mét, phịch một tiếng quỳ sụp xuống.
“Bệ hạ tha m/ạng! Bệ hạ tha m/ạng!”
“Tha m/ạng?” Hoàng đế cười lạnh. “Khi các ngươi hãm hại Thẩm Ngọc, có từng nghĩ đến việc tha cho hắn hay chưa?”
“Thần biết s/ai rồi! Thần biết s/ai rồi!”
“Muộn rồi.” Hoàng đế phất tay. “Người đâu, áp giải hai kẻ này vào thiên lao, thu sang thu sẽ ch/ém. Ngoài ra, lập tức triệt để điều tra đồng đảng của chúng, một kẻ cũng không được bỏ sót!”
Rất nhanh sau đó, một loạt quan viên bị liên lụy, toàn bộ đều là những kẻ trước nay vẫn phản đối huynh trưởng ta, phản đối việc ta được sách lập làm Hoàng Hậu.
Một chiêu này của hoàng đế, trực tiếp thanh trừng gần nửa triều đình.
Đợi khi triều hội tan, ta liền đến thiên lao đón huynh trưởng.
Nhìn dáng vẻ gầy gò tiều tụy của huynh ấy, tim ta đau đến mức nước mắt không kìm được mà rơi xuống.
“Ca, muội xin lỗi, để ca phải chịu khổ rồi.”
“Ngốc quá, khóc cái gì chứ.” Huynh trưởng mỉm cười, đưa tay xoa xoa đầu ta. “Ca không sao đâu.”
“Đều tại muội không tốt, nếu không phải vì muội sắp được sách lập làm Hoàng Hậu, ca cũng sẽ không bị người ta hãm hại.”
“Không phải lỗi của muội.” Huynh ấy nói. “Là do bọn họ quá độc ác mà thôi. Có điều, bệ hạ lần này xử lý rất tốt, một lưới bắt gọn toàn bộ phe phản đối.”
“Ừ.” Ta gật đầu. “Bệ hạ đã nói rồi, sẽ minh oan cho ca, còn sẽ phong thưởng thêm cho ca.”
“Phong thưởng thì không cần.” Huynh ấy khoát tay. “Giờ ca chỉ mong được sống yên ổn, nhìn thấy muội hạnh phúc là đủ rồi.”
Sống mũi ta cay xè, liền ôm chặt lấy huynh ấy.
“Ca, cảm ơn ca.”
“Ngốc thật.”
Tiễn huynh trưởng về phủ xong, ta quay lại hoàng cung.
Hoàng đế đã đợi sẵn trong Chiêu Hoa điện.
Thấy ta bước vào, người đứng dậy.
“Còn giận trẫm không?” Người hỏi.
Ta lắc đầu. “Không giận nữa. Thiếp biết bệ hạ là vì thiếp.”
“Vậy thì tốt.” Người thở phào nhẹ nhõm, tiến tới ôm ta vào lòng. “Mấy ngày nay đã để nàng chịu uất ức rồi.”
“Không uất ức.” Ta tựa vào ngực người. “Chỉ cần kết quả cuối cùng là tốt, quá trình có khổ một chút cũng không sao.”
“Thẩm Chiêu Ngôn, trẫm thật sự rất may mắn khi gặp được một nữ nhân như nàng.” Người nghiêm túc nói.
“Thần thiếp cũng rất may mắn khi gặp được bệ hạ.” Ta ngẩng đầu nhìn người. “Dù lúc đầu cuộc gặp gỡ của chúng ta không mấy tốt đẹp, nhưng bây giờ, thiếp rất may mắn vì ngày ấy đã lựa chọn ở lại.”
Người mỉm cười, cúi đầu hôn lên môi ta.
Nụ hôn này, sâu lắng hơn bất cứ lần nào trước đó.
Rất lâu sau, người mới buông ta ra, trán áp trán, hơi thở quấn quýt.
“Thẩm Chiêu Ngôn, ba ngày nữa trẫm sẽ chính thức hạ chỉ lập nàng làm Hoàng Hậu.” Hắn nói. “Lần này sẽ không còn ai dám phản đối nữa.”
“Vâng.” Ta gật đầu. “Thần thiếp chờ đến ngày ấy.”
Ba ngày sau, đại điển lập hậu được cử hành đúng hẹn.
So với lễ sách phong phi tần, nghi thức lập hậu long trọng và rườm rà hơn rất nhiều.
Từ tờ mờ sáng, ta đã bị cung nhân vây quanh trang điểm, mãi đến giờ Ngọ mới chuẩn bị xong xuôi.
Phượng quan hà bội, châu ngọc đầy đầu.
Người trong gương đẹp đến mức ngay cả ta cũng không dám tin đó là chính mình.
“Nương nương, đến giờ rồi.”
Chưởng sự cô cô nhẹ giọng nhắc nhở.
Ta hít sâu một hơi, đứng dậy.
Qua hôm nay, ta chính là Hoàng Hậu.
Hoàng Hậu mẫu nghi thiên hạ.
Khi đến Thái Hòa điện, văn võ bá quan đã xếp hàng chờ sẵn.
Ta chậm rãi bước lên bậc thềm, quỳ trước mặt hoàng đế.
“Phụng thiên thừa vận, hoàng đế chiếu viết……”
Giọng của Tư Lễ thái giám vang lên.
“……nay sách phong Quý Phi Thẩm thị làm Hoàng Hậu, mẫu nghi thiên hạ, chủ chưởng lục cung, khâm thử.”
Sách văn dài rốt cuộc cũng đọc xong, hoàng đế tự tay đội phượng quan cho ta.
“Hoàng Hậu nương nương thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế!”
Bách quan đồng thanh hô lớn.
Khoảnh khắc ấy, nước mắt ta rơi xuống.
Không phải vì vinh quang, mà vì ta nhớ lại chặng đường gian nan đã trải qua.
Từ lúc bị tính kế đưa vào cung, trở thành con tin, cho đến hôm nay đứng ở vị trí Hoàng Hậu.
Ta đã đi qua quá nhiều sóng gió.
“Ái phi, vì sao lại khóc?”
Hoàng đế hạ giọng hỏi.
“Thần thiếp chỉ là quá vui mừng.”
Ta lau nước mắt, mỉm cười đáp.
“Ngốc.”
Hắn cười đầy cưng chiều.
Sau khi đại điển kết thúc, các cung phi đều lần lượt đến Phượng Nghi cung triều bái.
Ta ngồi ở chính vị, tiếp nhận lễ quỳ của họ.
Cảm giác ấy vô cùng kỳ diệu.
Ngày trước, ta chỉ là một nữ tử giả làm cung nữ, sống lặng lẽ nơi góc khuất của lãnh cung.
“Nhưng bệ hạ cần có hoàng tự mà.” Ta lo lắng nói. “Nếu thiếp không sinh được, bệ hạ chỉ có thể sủng hạnh những phi tần khác.”
“Vậy thì không cần.” Người đáp rất dứt khoát. “Trẫm đâu phải nhất định phải có con.”
Ta chấn động nhìn người. “Bệ hạ, người vừa nói gì?”
“Trẫm nói, trẫm không cần hoàng tự.” Người nghiêm túc nói. “Chỉ cần có nàng là đủ rồi.”
“Nhưng… như vậy sao được?” Ta hoảng hốt. “Bệ hạ là hoàng đế, nhất định phải có người kế thừa.”
“Vậy thì từ tông thất nhận một người làm con nuôi.” Người không để tâm. “Dù sao trẫm cũng không muốn chạm vào nữ nhân khác.”
Ta nhìn người, trong lòng vừa cảm động vừa đau xót.
Cảm động vì người lại nguyện ý vì ta mà từ bỏ hoàng tự.
Đau xót vì ta đã trở thành gánh nặng của người.
“Bệ hạ không cần như vậy.” Ta nói. “Nếu thiếp thật sự không sinh được, bệ hạ cứ sủng hạnh những phi tần khác, thiếp sẽ không để tâm.”
“Nhưng trẫm sẽ để tâm.” Người cắt ngang lời ta. “Thẩm Chiêu Ngôn, cả đời này trẫm chỉ cần một mình nàng, những nữ nhân khác, trẫm nhìn cũng chẳng muốn nhìn.”
Những lời ấy quá bá đạo, cũng quá thâm tình.
Ta không nhịn được mà bật khóc.
“Bệ hạ…”
“Đừng khóc.” Người đưa tay lau nước mắt cho ta. “Trẫm ghét nhất là nhìn nàng rơi lệ.”
“Nhưng thiếp có lỗi với người.” Ta nghẹn ngào. “Vì thiếp, người đã từ bỏ quá nhiều…”
“Trẫm không từ bỏ gì cả.” Người nghiêm giọng nói. “Thứ trẫm có được, nhiều hơn những gì trẫm mất.”
“Bệ hạ…”
“Thẩm Chiêu Ngôn, trẫm yêu nàng.” Người bỗng nhiên nói.
Ta sững người.
Đây là lần đầu tiên, người nói với ta ba chữ ấy.
“Trẫm biết, lúc ban đầu trẫm đối với nàng không tốt, còn dùng nàng để uy hiếp ca ca của nàng.” Người tiếp tục nói. “Nhưng không biết từ khi nào, trẫm phát hiện mình đã yêu nàng. Sự quật cường của nàng, sự kiên cường của nàng, từng chút từng chút một, đều khiến trẫm mê muội. Cho nên, đừng nói gì đến xin lỗi nữa. Có thể có được nàng, là may mắn lớn nhất trong đời này của trẫm.”
Ta khóc càng dữ dội hơn.
Người đàn ông này, sao có thể tốt đến mức ấy chứ?
“Bệ hạ, thiếp cũng yêu người.” Ta ôm chặt lấy người. “Bắt đầu từ khi nào, thiếp cũng không rõ. Nhưng hiện tại, thiếp chỉ muốn ở bên người, mãi mãi, mãi mãi.”
“Được.” Người hôn lên môi ta. “Trẫm hứa với nàng, mãi mãi, mãi mãi.”
Đêm đó, chúng ta ôm nhau mà ngủ.
Trong mộng, ta mơ thấy tương lai của chúng ta.
Một tương lai không có tranh đấu, không có mưu tính, chỉ có yêu thương và hạnh phúc.
Thế nhưng, cảnh đẹp chẳng kéo dài được bao lâu.
Ngay sau khi ta được lập làm hoàng hậu tròn một tháng, biên quan phương Nam lại nổi lên biến cố.
Lần này không phải Hung Nô, mà là Bách Mông.
Bách Mông liên kết các bộ lạc phía Nam, bất ngờ khởi binh, liên tiếp chiếm giữ ba tòa thành trọng yếu ở Nam Cương, khí thế hung hăng, lòng người chấn động.
Triều đình lập tức rơi vào cảnh tranh cãi gay gắt.
Có người chủ trương nghị hòa, lấy ổn định làm trọng.
Có người chủ trương xuất binh, dùng sấm sét trấn áp.
Cuối cùng, vẫn là ca ca ta bước ra giữa điện, giáp trụ chưa cởi, khí thế như núi.
“Bệ hạ, thần xin lĩnh mệnh nam chinh.”
Ca ca ta quỳ một gối giữa đại điện, lưng thẳng như thương, giọng nói vang dội.
“Bách Mông dám xâm phạm biên cương, nếu không đánh, thiên hạ sẽ cho rằng Đại Tề mềm yếu. Thần nguyện dẫn binh bình định phương Nam, khiến bọn họ từ nay không dám vọng động.”
Hoàng đế nhìn ca ca ta hồi lâu, ánh mắt trầm ngâm.
“Nam Cương địa thế hiểm trở, Bách Mông quen rừng núi, lại giỏi dùng độc trùng, chuyến đi này không dễ.”
“Thần biết.” Ca ca ta đáp, không chút do dự. “Nhưng thần là võ tướng, bảo vệ xã tắc là bổn phận, không thể lùi.”
Cuối cùng, hoàng đế đứng dậy, trầm giọng phán quyết.
“Chuẩn. Trẫm giao cho khanh mười vạn đại quân, toàn quyền điều động, không cần chờ chỉ thị. Nhất định phải đánh cho Bách Mông cúi đầu cầu hòa.”
“Thần lĩnh chỉ!”