Hải Đường Tàn, Trăng Sáng Chẳng Soi Kẻ Bạc Tình

Chương 3



“Nữ nhân khi mới có thai cần cẩn trọng đủ điều, kiêng kỵ rất nhiều, nhất là… nhất là không nên gần gũi phu quân, kẻo làm động thai khí.”

Giọng nàng ta ân cần chu đáo, dường như tất thảy đều là vì ta mà tính toán.

“Vì sự an ổn của tỷ tỷ và đứa trẻ, những ngày này… Mặc Ngôn ca ca tuyệt đối không thể tùy tiện.”

Gương mặt tuấn tú của Tô Mặc Ngôn khẽ ửng đỏ, ánh mắt lại vô thức bị những đường cong ẩn hiện dưới lớp sa y của nàng ta cuốn hút, chàng thấp giọng đáp.

“Phải… là Y Y nghĩ chu toàn, là ta sơ suất.”

Thế nhưng chàng lại không làm theo ý nàng ta mà rời đi, trái lại còn ngồi xuống mép giường, siết chặt tay ta.

“Chính vì Uyển Uyển mang thai, thân thể không khỏe, ta càng nên ở lại chăm sóc.”

“Y Y, nàng hãy về nghỉ ngơi trước đi.”

Liễu Y Y không ngờ chàng lại từ chối, vành mắt lập tức đỏ lên, uất ức nói.

“Mặc Ngôn ca ca… là Y Y nhiều chuyện rồi.”

Nói xong liền che mặt quay người rời đi.

Trong phòng rốt cuộc chỉ còn lại ta và chàng.

Chàng thổi tắt ngọn nến, nằm xuống bên cạnh, định đưa tay kéo ta vào lòng.

Ta nghiêng người tránh đi, trong bóng tối khẽ lên tiếng.

“Tô Mặc Ngôn, phong hòa ly thư ta viết… chàng đã xem chưa.”

Thân thể chàng khựng lại, trầm mặc một lúc, giọng nói dần nặng xuống.

“Ta đã xem.”

“Nhưng chỉ coi đó là lời giận dỗi nhất thời.”

“Uyển Uyển, nay nàng đã mang thai, đừng nhắc đến chuyện này nữa.”

Ta xoay người, nhìn thẳng vào dáng hình mờ mịt của chàng trong màn đêm.

“Nếu ta không phải nói trong lúc giận dỗi, mà là thật sự muốn hòa ly với chàng thì sao.”

“Hoang đường.”

Chàng đột ngột ngồi bật dậy, trong giọng nói đã nhuốm cơn tức giận.

“Nàng là thê tử ta cưới hỏi đàng hoàng, nay lại đang mang cốt nhục của ta, sao có thể nói hòa ly là hòa ly.”

“Đừng nhắc thêm những chuyện hoang đường như thế nữa.”

Trong lòng ta lạnh lẽo như băng.

Ta khẽ thở dài.

“Tô Mặc Ngôn, chàng đã muốn ôm người mới vào lòng, cớ sao còn giam giữ người cũ không buông.”

“Ta chưa từng nói sẽ bỏ mặc nàng.”

“Ta đã nói rồi, nàng vĩnh viễn là chính thê của ta.”

Giọng chàng đầy bực bội.

“Rốt cuộc nàng còn muốn ta phải làm thế nào.”

“Y Y đã chịu nhún nhường, cớ sao nàng vẫn cứ không chịu bỏ qua.”

“Ta hứa với nàng, sau này ta chỉ sống cùng nàng và Y Y.”

Trong phòng yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ từng nhịp thở quấn lấy nhau.

Rất lâu sau, ta mới lên tiếng.

“Tô Mặc Ngôn, ta muốn rời đi.”

“Hãy thả ta đi.”

“Coi như vì tình cảm từng hai lòng tương duyệt của chúng ta.”

“Không thể.”

Chàng dứt khoát cự tuyệt, mạnh tay hất chăn đứng dậy.

“Ta thấy nàng là do mang thai nên nghĩ ngợi nhiều, tâm thần bất ổn.”

“Nàng hãy ở yên mà tĩnh tâm cho tốt.”

Nói xong, chàng tức giận phất tay áo bỏ đi, đóng sầm cửa phòng.

Ngoài cửa, chàng lớn tiếng dặn dò nha hoàn canh giữ.

“Chăm sóc phu nhân cho cẩn thận.”

“Nếu phu nhân và đứa trẻ trong bụng có nửa phần sơ suất, ta sẽ hỏi tội các ngươi, toàn bộ đều đem bán đi.”

Hôm sau, chàng tan triều trở về.

“Uyển Uyển, ta cố ý vòng thêm hai con phố, mua thứ bánh quế hoa nàng thích nhất.”

Chàng đặt đĩa bánh quế hoa trước mặt ta.

Ta chỉ quay lưng lại, tiếp tục thêu chiếc yếm nhỏ cho đứa trẻ.

Liên tiếp ba ngày, ta lạnh nhạt như thế, không nói một lời.

Đến ngày thứ tư, chàng ngồi bên mép giường ta, trong giọng nói mang theo mấy phần bồn chồn và bất lực khó giấu.

“Uyển Uyển, ta biết trong lòng nàng không vui.”

“Nhưng chuyện đón Y Y vào phủ đã là định cục.”

“Dù nàng có đau lòng đến đâu, cũng không thể thay đổi được điều gì.”

Giọng chàng dịu xuống.

“Nàng ấy tính tình ngoan ngoãn, hiểu lễ biết điều, sau này nhất định sẽ giữ đúng bổn phận, tuyệt không đến mức khiến nàng phiền lòng.”

“Nàng… hà tất phải cố chấp như vậy.”

Thấy ta vẫn không hề lay chuyển, chàng trầm mặc một lát, rồi đưa tay khẽ đặt lên bụng ta, trong cử chỉ mang theo ý khuyên nhủ.

“Dẫu không nghĩ cho bản thân, cũng nên nghĩ cho đứa trẻ trong bụng.”

“Cứ để nỗi uất ức đè nén trong lòng như thế, rốt cuộc… cũng không có lợi cho thai nhi.”

Ta rốt cuộc vẫn không nói một lời.

Bảy ngày sau, chàng không còn đến nữa.

Thay vào đó là bóng dáng dè dặt, cẩn trọng của đám nha hoàn ngày ngày ra vào.

“Phu nhân, Tô đại nhân đặc biệt dặn nhà bếp hầm cho người món này…”

“Tô đại nhân nhắn hỏi phu nhân hôm nay có muốn dùng thêm món gì không ạ…”

Ta lạnh lùng cất tiếng.

“Các ngươi quay về hỏi Tô đại nhân của mình xem, đến khi nào mới cho ta rời đi.”

Đám nha hoàn lập tức im bặt, từng người cúi gằm đầu, không dám đáp lời, cũng chẳng dám nhúc nhích.

Nhưng ta nghe rất rõ.

Sau khi lui ra, tại khúc quanh hành lang, những lời thì thầm khe khẽ vang lên, từng chữ từng chữ, không sai một chút nào, đâm thẳng vào tai ta.

“Tô đại nhân đối đãi với phu nhân như vậy đã là hết mực yêu trọng rồi, cớ sao phu nhân cứ mãi lạnh nhạt, thật là…”

“Nam nhân đường đường, thê thiếp đông đúc vốn là lẽ thường, Tô đại nhân thân phận như thế, đến nay cũng mới chỉ có hai vị, phu nhân còn bất mãn điều gì nữa.”

“Bên ngoài đồn đãi phu nhân hay ghen, ta trước kia còn không tin, giờ xem ra e rằng… ai, thật thay Tô đại nhân mà lạnh lòng.”

“Vẫn là Liễu phu nhân tính tình dễ chịu, gặp ai cũng giữ ba phần tươi cười, đối đãi với bọn hạ nhân cũng hòa nhã.”

“Không giống vị trong kia, suốt ngày lạnh lẽo như băng, Tô đại nhân về sau càng thích sang Tây viện nghỉ ngơi, cũng chẳng có gì lạ…”

“Suỵt, khẽ thôi.”

“Vị kia giờ đây dựa vào cái bụng mà trở nên quý giá đấy.”

“…Nhưng nếu có ngày Liễu phu nhân cũng mang thai, thì người trong kia… hừ, còn chưa biết sẽ ra sao.”

Không khí trong phủ đổi chiều rất nhanh.

Đám hạ nhân bắt đầu tranh nhau lui tới Thính Vũ Hiên, ra sức nịnh nọt vị “Liễu phu nhân” mới đến.

Một hôm, ta tản bộ trong vườn hoa, tình cờ gặp Liễu Y Y.

Nàng ta đang chỉ huy hạ nhân khiêng mấy chậu lan quý vào Thính Vũ Hiên.

Đó chính là những chậu lan ta dày công chăm sóc suốt hai năm, dự định năm nay đem tặng mẫu thân mừng sinh thần.

Thấy ta, nàng ta mỉm cười bước tới, ánh mắt lướt qua bụng ta còn chưa lộ rõ, giọng điệu ân cần.

“Tỷ tỷ cũng đến ngắm hoa sao.”

“Trông sắc mặt tỷ tỷ không được tốt, có phải do mang thai mà mệt mỏi không.”

“Tỷ tỷ phải giữ gìn thân thể cho cẩn thận, dù sao… tuổi tác cũng không còn trẻ, thai này lại đến chẳng dễ dàng gì.”

“Còn Mặc Ngôn ca ca, tỷ tỷ cũng không cần lo.”

“Mặc Ngôn ca ca nói ta dịu dàng biết chăm sóc, so với tỷ tỷ, lại càng thích hợp ở bên cạnh chàng hơn.”

Giọng nói vẫn mềm mỏng, nhưng từng chữ đều mang theo ý khiêu khích.

Ta ngẩng mắt lên, ánh nhìn nhàn nhạt đặt trên người nàng ta.

“Nếu đã như vậy.”

“Vậy thì xin phiền Liễu cô nương, thay ta chăm sóc thật tốt phu quân của ta.”

Dứt lời, ánh mắt ta chuyển sang chậu lan trong tay nàng ta.

“Những chậu lan này vốn là đồ cũ trong viện của ta.”

“Liễu cô nương chưa được phép đã tự tiện dời đi, e rằng… không hợp lễ.”

Một tiếng “Liễu cô nương”, một câu “không hợp lễ”.

Nàng ta hẳn hiểu rất rõ ý tứ trong lời ta.

Chưa có sính lễ đàng hoàng, chưa danh phận rõ ràng, đêm đêm lưu lại trong phòng nam nhân.

Chỉ riêng điều ấy thôi, đã đủ giẫm nát hai chữ “lễ số” đến không còn hình dạng.

Nàng ta dĩ nhiên hiểu.

Sắc mặt lập tức đổi khác.

Nhưng chỉ thoáng chốc, nàng ta đã che miệng bật cười khẽ, trong mắt lóe lên một tia đắc ý.

“Tỷ tỷ hiểu lầm rồi.”

“Là Mặc Ngôn ca ca thấy những chậu lan này sinh trưởng đẹp đẽ, bảo ta dời sang để thưởng ngoạn.”

“Mặc Ngôn ca ca còn nói, tỷ tỷ nay đã mang thai, không nên vất vả.”

Chương trước Chương tiếp
Loading...