Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Hải Đường Tàn, Trăng Sáng Chẳng Soi Kẻ Bạc Tình
Chương 4
“Đồ đạc trong phủ, ta đều có thể tùy ý sử dụng.”
“Tỷ tỷ hẳn sẽ không nhỏ nhen đến mức ấy chứ.”
Đúng lúc ấy, Tô đại nhân tan triều trở về, bước thẳng về phía chúng ta.
Chàng trước tiên liếc nhìn Liễu Y Y, giọng nói ôn hòa.
“Y Y, đứng ở đây làm gì.”
“Gió lớn, cẩn thận cảm lạnh.”
Sau đó, chàng mới quay sang nhìn ta, hàng mày khẽ nhíu lại.
“Uyển Uyển, nàng lại làm sao vậy.”
“Chỉ là mấy chậu hoa cỏ thôi.”
“Y Y đã thích, thì cứ để nàng ấy mang đi.”
“Hà tất phải so đo như thế.”
Ta nhìn người nam nhân trước mắt.
Người từng vì một câu ta nói thích hoa hải đường, mà chạy khắp thành tìm cho bằng được giống tốt nhất.
Vậy mà giờ đây, lại dễ dàng đem thứ ta trân quý, tùy tay tặng cho người khác.
Ta khẽ mỉm cười.
“Nếu Tô đại nhân đã mở lời, chỉ là mấy chậu hoa cỏ thôi, cứ mang đi là được.”
Tô Mặc Ngôn vì câu nói ấy của ta mà sững người tại chỗ.
Ta xoay người rời đi.
Đúng lúc này, Liễu Y Y đột nhiên kêu lên một tiếng “ôi”, dưới chân như vấp phải vật gì đó, thân hình loạng choạng, thẳng hướng về phía ta mà va tới.
Ta hoàn toàn không kịp đề phòng, chỉ kịp nhận ra bản thân sắp ngã ngửa về sau.
“Phu nhân.”
Nha hoàn thân cận của ta thét lên một tiếng, liều mạng lao tới định đỡ lấy ta, nhưng chỉ kịp làm chậm đà ngã.
Ta ngã phịch xuống lối đá cuội, bụng dưới lập tức cuộn lên cơn đau dữ dội, sắc mặt trong nháy mắt tái nhợt, mồ hôi lạnh túa ra.
“Uyển Uyển.”
Tô Mặc Ngôn kinh hô, theo bản năng định bước tới đỡ ta.
Nhưng Liễu Y Y đã nhanh hơn một bước, chộp lấy cánh tay chàng, nước mắt rơi như mưa, toàn thân run rẩy.
“Mặc Ngôn ca ca, ta không cố ý.”
“Là… là tỷ tỷ đột nhiên quay người, ta giật mình nên đứng không vững.”
“Ta thật sự không cố ý đâu.”
“Chân ta đau quá…”
Động tác của Tô Mặc Ngôn cứng đờ lại.
Chàng nhìn ta đang đau đớn co quắp dưới đất, rồi lại nhìn Liễu Y Y khóc đến lê hoa đái vũ, ánh mắt rối loạn không yên.
Cơn đau nơi bụng dưới từng đợt siết chặt hơn.
Một dòng nóng ấm không sao khống chế nổi, trào ra.
Ta cúi đầu, nhìn thấy trên váy áo loang ra một mảng m/á/u đỏ thẫm, chói mắt đến ghê người.
Đứa trẻ…
Đứa trẻ của ta…
Ta ngẩng đầu lên, dùng toàn bộ sức lực còn sót lại, nhìn chằm chằm vào Tô Mặc Ngôn, giọng nói khàn đặc.
“Tô Mặc Ngôn… đứa trẻ…”
Trước mắt tối sầm.
Ta hoàn toàn mất đi ý thức.
Khi tỉnh lại, ta đã nằm trên chính chiếc giường của mình.
Trong phòng nồng nặc mùi thuốc.
Cảm giác trống rỗng nơi bụng dưới cùng sự suy kiệt của thân thể, nhắc nhở ta tất cả những gì đã xảy ra.
Đứa trẻ của ta…
Đã m/ấ/t rồi.
Nước mắt lặng lẽ trượt xuống, thấm ướt bên gối.
Đó là sợi dây ràng buộc cuối cùng giữa ta và chàng.
Giờ đây, cũng đã không còn.
“Uyển Uyển, nàng tỉnh rồi sao.”
Giọng Tô Mặc Ngôn vang lên bên cạnh, mang theo vẻ mệt mỏi và khàn khàn.
Chàng ngồi bên giường, quầng mắt thâm đen, thần sắc tiều tụy, trong ánh mắt là nỗi đau xót tưởng như thật lòng.
“Đứa trẻ… không giữ được.”
Chàng nói khẽ, giọng khàn đi, nắm lấy tay ta.
“Chúng ta còn trẻ.”
“Sau này… vẫn còn có thể.”
“Nàng đừng quá đau buồn.”
“Hãy giữ gìn thân thể cho tốt.”
Sau này… vẫn còn có ư.
Một câu nói nhẹ bẫng đến thế.
Liễu Y Y đứng một bên, cầm khăn tay lau nước mắt, vừa thút thít vừa lên tiếng.
“Tỷ tỷ, tỷ cứ trách ta đi, tất cả đều là lỗi của ta…”
“Là ta không tốt, hại tỷ m/ấ/t đứa trẻ…”
“Nhưng ta thật sự không cố ý…”
“Mặc Ngôn ca ca, ta sợ quá…”
Tô Mặc Ngôn vỗ nhẹ lên mu bàn tay nàng ta, thở dài một tiếng, rồi quay sang nói với ta.
“Uyển Uyển, sự tình đã đến nước này, Y Y cũng đã biết lỗi.”
“Mấy ngày nay nàng ấy không ăn không uống, ngày đêm cầu phúc cho nàng.”
“Nàng… hãy tha thứ cho nàng ấy đi.”
“M/ấ/t đứa trẻ, ta cũng đau lòng không kém.”
Ta rút mạnh tay khỏi tay chàng, không muốn còn bất kỳ tiếp xúc nào nữa.
Ta chậm rãi xoay đầu, ánh mắt trống rỗng nhìn về phía bọn họ.
“Ra ngoài.”
Tô Mặc Ngôn sững lại.
“Uyển Uyển…”
“Ta bảo các người ra ngoài.”
Ta đột ngột nâng cao giọng, dốc cạn toàn bộ sức lực còn sót lại, tiếng nói khàn đặc mà sắc nhọn.
“Cút.”
Tô Mặc Ngôn bị dáng vẻ của ta làm cho kinh hãi, sắc mặt đổi thay, cuối cùng mím chặt môi, đứng dậy kéo Liễu Y Y vẫn còn nức nở.
“Nàng nghỉ ngơi cho tốt.”
“Lát nữa ta sẽ quay lại thăm nàng.”
Sau khi bọn họ rời đi, ta rốt cuộc cũng không thể chịu đựng thêm được nữa.
Ta vùi mặt vào chăn, bật khóc nức nở.
Vì đứa trẻ chưa kịp chào đời của ta.
Và vì tấm chân tâm ta đã trao nhầm chỗ.
Khi mẫu thân đến, ta đã tĩnh dưỡng được ba ngày.
Bà ôm ta vào lòng, giống hệt khi còn nhỏ mỗi lần ta chịu uất ức, nhẹ nhàng vỗ về sau lưng ta.
Vòng tay ấy ấm áp mà vững vàng, mang theo mùi hương quen thuộc khiến ta an tâm.
“Con gái của nương đã phải chịu khổ rồi…”
Giọng bà nghẹn lại, nhưng vẫn cố kìm nén nỗi đau trong lòng.
“Khóc ra đi cũng tốt, khóc ra rồi sẽ nhẹ hơn.”
“Là nương đã nhìn nhầm người, cứ tưởng hắn là kẻ tử tế, nào ngờ lại là một kẻ hồ đồ bị mỡ lợn che mắt.”
Bà chậm rãi hỏi ta đầu đuôi mọi chuyện, ta đứt quãng kể lại.
Mẫu thân nghe xong, lặng im rất lâu.
Ánh mắt bà dần dần trở nên lạnh lẽo và cứng rắn.
“Nương mới rời kinh chưa đầy một tháng, vậy mà đã sinh ra chuyện như thế này.”
“Nương quay về nhất định sẽ tìm phụ thân con mà hỏi cho ra lẽ.”
“Uyển Uyển, con bây giờ… còn muốn tiếp tục sống cùng hắn hay không.”
Ta lắc đầu, nước mắt lặng lẽ rơi xuống.
“Nương à, giữa con và hắn, chút tình nghĩa cuối cùng…”
“…cũng đã cạn rồi.”
“Được.”
Mẫu thân siết chặt tay ta.
“Đây mới đúng là con gái của nương, cầm lên được, buông xuống cũng dứt khoát.”
“Nhà họ Tô này, chúng ta không ở nữa.”
“Hôm nay, con theo nương về nhà.”
“Hòa ly thư, nương sẽ để phụ thân con đi nói chuyện với hắn.”
“Cho dù hắn có hỗn trướng đến đâu, cũng không dám mặc kệ con.”
Ta theo mẫu thân bước lên cỗ xe hồi phủ.
Tô Mặc Ngôn vội vàng đuổi theo đến trước xe, dường như muốn ngăn cản, nhưng dưới ánh nhìn lạnh lẽo của mẫu thân, chàng khựng lại, không dám tiến thêm bước nào.
Yết hầu chàng khẽ chuyển động, cuối cùng chỉ có thể lắp bắp mở miệng, trong giọng nói còn lẫn vài phần lúng túng khó giấu.
“Uyển Uyển dạo này… quả thực tâm trạng không yên.”
“Về nhà nhạc mẫu tạm ở một thời gian, đổi cảnh khuây khỏa cũng tốt.”
“Chuyện xảy ra như vậy, không phải điều ta mong muốn…”
Chàng ngập ngừng một chút, quay sang mẫu thân ta, giọng điệu càng thêm khẩn thiết.
“Mong nhạc mẫu thay ta khuyên nhủ nàng ấy nhiều hơn.”