Hoa Nở Phía Bắc

Chương 4



Không còn kịp nữa, đoàn hòa thân đã đến cửa thành!

Hắn gần như không kịp suy nghĩ, huýt sáo gọi Hãn Huyết bảo mã, xoay người lên ngựa, phi thẳng về phía cửa thành.

“Điện hạ! Điện hạ bình tĩnh! Việc hòa thân không thể thay đổi, cũng không thể ngăn cản!”

Ám vệ phía sau lớn tiếng gọi, nhưng không nhận được lấy một cái ngoảnh đầu.

Nhanh hơn nữa! Nhanh thêm chút nữa!

Chúc Thanh Hoan không nên đi hòa thân!

Tiêu Vân Lan dùng tốc độ nhanh nhất lao tới cửa thành.

Dân chúng đứng hai bên đường xem lễ nghị luận ồn ào, không ngừng trách hắn làm rối chuyện vui của họ.

Công chúa hòa thân, rải xuống toàn thành một trận mưa vàng vụn, dân chúng hoặc vì chút vàng ấy, hoặc vì muốn hưởng chút hỉ khí, đều tranh nhau cúi nhặt.

Bị Tiêu Vân Lan làm gián đoạn, ai nấy đều oán trách không thôi.

Nhưng hắn chẳng còn tâm trí để ý.

Khi vất vả lắm mới đến được cửa thành, vừa lúc nhìn thấy bá quan văn võ đang tiễn biệt ta.

“Chúc Triều Huy công chúa chuyến này lên đường bình an, kết giao hai nước hữu hảo, vì thiên hạ mà đổi lấy một thời thịnh thế thái bình!”

Văn võ bá quan đồng loạt cúi mình hành lễ tiễn đưa, ai nấy cung kính vô cùng.

Ta khẽ vén tấm sa đỏ trước kiệu liễn, từ xa nhìn lướt qua hàng quan viên, không ngoài dự liệu thấy phụ thân.

Ta chỉ bình thản cong nhẹ khóe môi: “Đứng dậy đi. Bổn cung đã đến lúc xuất giá, các vị đại nhân cũng nên hồi phủ.”

Thanh âm trong trẻo vang lên, rơi vào tai từng người tại chỗ.

Phụ thân sững sờ đứng nguyên tại chỗ, trừng lớn mắt nhìn người trên kiệu, môi theo bản năng khẽ động.

“Chúc Thanh Hoan?”

Phụ thân không kìm được nỗi phức tạp và cơn giận vì bị giấu trong màn tối, theo bản năng bước lên một bước.

Nhưng còn chưa kịp đến trước kiệu liễn của ta, Tiêu Vân Lan đã phi ngựa tới.

Nhìn thấy ta khoác phượng quan hỉ phục, dung mạo rực rỡ như tranh vẽ, hắn sững người trong chốc lát.

Sau đó xoay người xuống ngựa, bước lên kiệu, vươn tay về phía ta.

“Chúc Thanh Hoan, nàng thật lòng muốn đi hòa thân sao? Nếu phụ hoàng làm khó nàng, ép nàng phải đi, hiện tại nàng theo cô rời đi, cô sẽ thay nàng nghĩ cách!”

Bàn tay rộng lớn, khớp xương rõ ràng, phủ một lớp chai mỏng, dấu vết của những năm tháng luyện võ.

Nếu là trước kia, ta nhất định sẽ khát khao vô cùng được hắn vươn tay về phía mình, đưa ta rời đi, đến một nơi chỉ có hai người, sống một đời bình dị.

Nhưng sau bao nhiêu chuyện, ta đã hoàn toàn thất vọng, hoàn toàn c /hết tâm với hắn.

Hắn không yêu ta, người hắn yêu là thứ muội của ta, Chúc Minh Nguyệt. Nay hắn đến đưa ta đi, chẳng qua chỉ vì chút ân tình năm xưa mà thôi.

10

Ta mỉm cười nhàn nhạt, hai tay chồng lên nhau đặt trước bụng, chậm rãi nói:

“Thái tử điện hạ, cuối cùng ngươi cũng chịu thừa nhận thân phận của mình. Nhưng nay ta là Triều Huy công chúa do bệ hạ thân phong, việc hòa thân là do ta cầu xin, ta không có nửa phần miễn cưỡng.”

“Hiện giờ ngươi và ta thân phận đã khác, chuyện hòa thân đã định, bất luận kẻ nào cũng không được thay đổi, dù là ngươi cũng không.”

“Đường đến Bắc Địch núi cao vạn dặm, Thái tử điện hạ, ngươi nên hồi cung đi, bằng không ngày mai quần thần e rằng sẽ dâng tấu đàn hặc ngươi.”

Trong mắt ta thoáng hiện ý châm biếm nhàn nhạt, rồi dứt khoát buông màn sa xuống, phủ hồng cái lên đầu.

Bàn tay Tiêu Vân Lan nắm lấy hông xe giá siết mạnh đến mức gần như muốn bóp n /át.

Lời của ta tựa như một chậu nước lạnh dội thẳng từ đỉnh đầu xuống, khiến toàn thân Tiêu Vân Lan như rơi vào hầm băng, từng cơn hàn ý dâng lên.

Sao lại như vậy?

Ta sớm đã biết thân phận của hắn, lại còn là tự nguyện hòa thân!

Hết tin dữ này đến tin dữ khác gần như đánh hắn đến tan tác.

Hắn còn muốn nói gì đó, nhưng ta chỉ khẽ nâng bàn tay trắng muốt lên, phất nhẹ.

Mấy thị vệ hộ tống hòa thân lập tức tiến lên, liên tục khuyên Tiêu Vân Lan rời đi.

“Thái tử điện hạ, bệ hạ có lệnh, hôm nay bất luận kẻ nào dám quấy nhiễu đoàn hòa thân, g/iết không tha, xin điện hạ hồi cung!”

Nói rồi, thị vệ còn đưa ra lệnh bài do hoàng đế đặc biệt ban xuống.

Sắc mặt Tiêu Vân Lan từng chút từng chút trầm xuống, đôi mắt đen thẫm u ám sâu không thấy đáy.

“Nếu hôm nay cô nhất quyết muốn đổi người khác đi hòa thân thì sao?”

“Vậy thì đừng trách trẫm tàn nhẫn.” Thanh âm uy nghiêm của hoàng đế vang lên phía sau.

Thần sắc Tiêu Vân Lan phức tạp, môi mỏng khẽ động, vừa định mở lời.

Ám vệ bên cạnh hoàng đế đã nhanh như chớp, đánh ngất hắn rồi mang đi.

Thân hình cao lớn ngã xuống, hoàng đế giận vì hắn không biết tranh, trừng mắt nhìn một cái, trong lòng thầm nghĩ: “Kẻ sa vào tình ái khó gánh đại sự!”

“Nếu thật sự coi trọng như vậy, vì sao trước kia không đứng ra ngăn cản, lại nhất định phải chọn đúng lúc này?”

Hoàng đế phất tay, ra hiệu đưa Tiêu Vân Lan rời đi, tiếp tục tiễn ta xuất giá.

Đoàn hòa thân một đường đi về phía Bắc, rời xa kinh thành, cũng bỏ lại toàn bộ yêu hận ân oán nơi kinh thành phía sau.

Sau bao gian nan dọc đường, ta thuận lợi đến được Bắc Địch.

Bắc Địch khắc nghiệt giá lạnh, đoàn người đến nghênh thân đều mặc áo da dày cộm, gương mặt đồng hun bị đông đến đỏ ửng, ánh mắt lại hung hãn như dã thú.

Họ không liếc ngang liếc dọc, toàn bộ ánh nhìn đều tập trung vào vị quân chủ đứng đầu.

Tân nhiệm Bắc Địch vương thân hình cường tráng như một ngọn núi nhỏ.

Áo da sói thượng hạng cùng vải vóc được may đo tỉ mỉ thành một bộ y phục ôm sát, phác họa rõ thân hình tam giác ngược rắn chắc thẳng tắp của hắn.

Tóc hắn được bện thành vô số bím nhỏ, chải gọn ra sau, để lộ hoàn toàn gương mặt lập thể sắc lạnh.

Đôi mắt mang màu hổ phách, hơi hẹp dài như mắt ưng, khi quét qua từng người đều toát lên áp lực cực mạnh.

Chỉ là rất rõ ràng, vai trái của hắn có chút trầm xuống không tự nhiên.

Ta lúc này mới nhớ ra, thời gian trước Bắc Địch và Thịnh triều giao chiến không ngừng, lại có các nước xung quanh tham gia hỗn chiến.

Bắc Địch quân chủ lấy một địch vạn, tựa như một binh khí sát thương cực lớn, vô số người kiêng dè năng lực của hắn, liên thủ vây g/iết.

Hắn dù sao cũng là thân x/ác bằng x/ương bằng th/ịt, trong chiến trận liên miên đã mệt mỏi kiệt quệ, một lúc sơ suất chịu trọng thương, hẳn là bị thương ở vai trái và trước ngực, nên mới bất đắc dĩ lựa chọn cầu hòa với Thịnh triều.

Hơn nữa, nếu Bắc Địch và Thịnh triều tiếp tục giao chiến, thương v/ong vô số, hao người tốn của, đối với hai nước đều không phải chuyện tốt.

Nay xuân hạ sắp đến, cũng cần nhân cơ hội này dưỡng sức nghỉ ngơi.

Ta dần thu hồi ánh mắt khỏi Bắc Địch quân chủ, dưới sự dìu đỡ của tỳ nữ bước xuống kiệu.

“Thịnh triều Triều Huy công chúa Chúc Thanh Hoan đặc biệt đến hòa thân, bái kiến Bắc Địch quân chủ.”

Ta cung kính hành một lễ theo nghi thức Thịnh triều.

Bắc Địch quân chủ nhướng mày, rút từ thắt lưng ra một cây r /oi lóe lên hàn quang.

Vô số quan viên và thị tòng đưa tiễn lập tức cảnh giác, nhanh chóng vây quanh ta bảo vệ.

Tựa hồ như hắn sắp làm chuyện mưu hại ta vậy.

11

Ta vẫn không đổi sắc mặt, nhìn thẳng vào mắt Bắc Địch quân chủ.

Thấy ta bình tĩnh như vậy, đối phương khẽ bật cười một tiếng.

“Bọn họ đều sợ, còn ngươi không sợ sao?”

“Có gì phải sợ? Ta đến hòa thân. Nếu c /hết tại đây, Thịnh triều và Bắc Địch sẽ lại thành kẻ địch, đến lúc đó chỉ có lưỡng bại câu thương, thương v/ong vô số. Ngươi sẽ không động đến ta.”

Ta bình tĩnh nhìn hắn, ánh mắt giao nhau như tóe lửa.

Đột nhiên, cây r /oi trong tay Bắc Địch quân chủ xé gió lao về phía ta.

Ta thậm chí không chớp mắt, nhưng những người xung quanh đồng loạt thắt tim, theo bản năng nhắm mắt lại.

Khoảnh khắc sau, r /oi như có sinh mệnh, quấn quanh eo ta mấy vòng. Hắn giật mạnh, một bàn tay lớn siết lấy eo kéo ta vào lòng.

Khí tức lạnh lẽo mà cường thế bao trùm toàn thân, ta theo bản năng ngẩng đầu nhìn gương mặt nghiêm nghị của hắn.

Khoảng cách giữa chúng ta quá gần.

Gần đến mức hơi thở giao hòa, ta thậm chí nhìn rõ vết sẹo nhỏ nơi đầu mày trái của hắn.

“Cảnh Cố Lặc, tên ta.”

Hơi thở nóng rực phả bên cổ ta, giọng trầm khàn khiến vành tai tê dại.

Ta chậm một nhịp mới nhận ra hắn đang nói cho ta biết tên mình.

Chưa kịp hoàn hồn, Cảnh Cố Lặc đã bá đạo áp môi lên môi ta, bàn tay lớn giữ sau đầu, môi lưỡi quấn quýt, nụ hôn cuồng liệt như dã thú, tựa muốn nuốt trọn ta vào lòng.

Trong lúc môi răng giao triền, nhân lúc ta ý thức mơ hồ, hắn dùng một tay tháo chuỗi răng sói trên cổ mình, đeo lên cổ ta.

Như đang tuyên cáo với tất cả mọi người, Chúc Thanh Hoan là người của hắn.

Người Thịnh triều theo bản năng trừng lớn mắt, còn người Bắc Địch lại thấy quen thuộc, thậm chí còn đồng loạt hoan hô.

Có quan viên không hiểu, lén hỏi một người Bắc Địch vì sao lại như vậy.

Người Bắc Địch cười sảng khoái: “Điều này đương nhiên chứng tỏ vương của chúng ta đã công nhận công chúa! Cô gái được nhận chuỗi răng sói của vương, nàng là người đầu tiên!”

Lại có người phụ họa: “Đúng vậy, chuỗi răng sói chỉ tặng cho người trong lòng, bao kẻ muốn vinh dự ấy còn không có được!”

“Những năm này vương bận chinh chiến, không hứng thú chuyện nam nữ, bao nhiêu kẻ theo đuổi cũng chẳng được hắn liếc mắt đặc biệt, công chúa Thịnh triều quả thật không tầm thường.”

“Còn phải nói! Nếu là ta chọn, ta cũng thích công chúa Thịnh triều xinh đẹp hơn. Nữ tử Bắc Địch quá mạnh mẽ thô dã, còn đa số nữ tử Thịnh triều lại nhát gan yếu đuối, vị công chúa này thì khác hẳn.”

Nghe những lời ấy, quan viên và tùy tùng Thịnh triều đưa dâu mới hơi yên tâm.

Ta được Cảnh Cố Lặc ôm trong lòng, cùng cưỡi một ngựa trở về vương cung. Gió lạnh rít bên tai, thổi vạt giá y phần phật bay.

Ta lại không hề sợ hãi, trong lòng trái lại vô cùng bình lặng.

Ta biết, hôm nay cửa ải Bắc Địch vương coi như đã qua.

Sau này quan hệ giữa Thịnh triều và Bắc Địch vẫn cần ta nỗ lực.

Mẫu thân, cuối cùng sẽ có một ngày ta thực hiện được tâm nguyện của người, khiến thiên hạ thái bình, bách tính an cư lạc nghiệp.

Ta nhìn về phương xa, thầm nghĩ trong lòng.

Trong vương cung Bắc Địch, quan viên tướng sĩ phóng khoáng, ca múa đón nghênh quân chủ và quân hậu.

Dưới sự chứng kiến của vô số người, ta và Cảnh Cố Lặc cử hành đại hôn.

Hai người cùng bái thiên thần, uống chung một chén hợp cẩn tửu.

Cảnh Cố Lặc bỏ mặc mọi ánh nhìn, trực tiếp bế ngang ta trở về tẩm điện.

Suốt dọc đường không một bóng người, y phục ta cũng theo động tác của hắn mà rơi vương vãi.

Trong tẩm điện ấm áp, dù không còn mảnh vải che thân cũng không thấy lạnh.

12

Người Bắc Địch xưa nay tính tình cường liệt, không câu nệ lễ pháp, một khi đã để mắt tới ai, chỉ cần đối phương thuận ý, liền cùng nhau một đêm xuân tình; hợp ý thì kết làm phu thê, không hợp cũng coi như chưa từng phát sinh chuyện gì.

Cảnh Cố Lặc lại là ngoại lệ ấy, bởi từ trước đến nay chưa từng có người nào lọt vào mắt ta.

Giờ phút này, hắn cũng ngang nhiên đem ta trần trụi toàn thân ép xuống giường, dục ý trong mắt sâu thẳm, vậy mà vẫn cố chấp hỏi một câu: “Nàng có nguyện ý không?”

“Ta cam tâm tình nguyện.”

Hai má ta đỏ bừng, vẫn kiên định gật đầu.

Khoảnh khắc tiếp theo, Cảnh Cố Lặc lại cúi xuống hôn lên môi ta.

Trong tẩm điện, tiếng ái muội vang suốt một đêm mới dần lắng lại.

Trong lúc ấy gọi nước không biết bao nhiêu lần, nghỉ được chốc lát lại từng trận thanh âm nối tiếp truyền ra.

Các tỳ nữ hầu ngoài cửa đều đỏ mặt, trong lòng âm thầm cảm thán đêm qua bọn ta kịch liệt nhường nào.

Ta mệt đến mức đầu ngón tay cũng chẳng nhấc nổi, làn da trắng mịn khắp người phủ kín những dấu hôn dày đặc.

Nam nhân bên cạnh tựa mãnh thú ôm chặt lấy ta, như giữ trân bảo, hận không thể dung ta vào tận cốt tủy.

Ta ngủ say, không còn chút sức lực động đậy, chỉ đành mặc hắn ôm.

Ý thức ta mê man, dần chìm sâu vào mộng cảnh.

Cùng lúc ấy, Tiêu Vân Lan lúc này đang trút giận vô cớ lên ám vệ…

Hắn trầm mặt, túm lấy ám vệ chất vấn: “Chúc Thanh Hoan chẳng phải xưa nay ái mộ cô sao? Nàng sao có thể tự nguyện đi hòa thân? Nàng có biết Bắc Địch nguy hiểm bậc nào không? Nàng không sợ bị nuốt đến xương cốt cũng chẳng còn sao?”

Ám vệ run rẩy, không dám nói thật, chỉ trái lòng đáp: “Thuộc hạ không biết.”

Tiêu Vân Lan cũng không thật sự trông đợi ám vệ có thể đưa ra câu trả lời hữu dụng.

Hắn mạnh tay hất văng ám vệ, một chưởng nặng nề giáng xuống bàn bên cạnh, gần như trong chớp mắt, chiếc bàn đã vỡ thành bốn năm mảnh.

“Hừ.”

Đáy mắt hắn đỏ ngầu, chỉ lạnh lùng khẽ cười một tiếng: “Chúc Thanh Hoan, cô biết nàng ái mộ cô, vì ghen cô đối tốt với Minh Nguyệt, nhất thời hồ đồ mới chọn đi hòa thân, cô chờ ngày nàng hối hận quay về cầu cứu!”

Ngay sau đó, Tiêu Vân Lan liếc ám vệ một cái, hạ lệnh: “Theo dõi bên Chúc Thanh Hoan, nếu nàng hối hận cầu cứu, liền tìm một nữ nhân thay thế nàng, cứu nàng trở về, coi như trả lại ân cứu mạng trước kia nàng dành cho cô.”

“Đến khi ấy, ân tình giữa cô và nàng coi như xóa bỏ, cô có thể không vướng bận mà nghênh cưới Minh Nguyệt.”

“Tuân lệnh.”

Ám vệ cúi đầu đáp, trong lòng lại không khỏi thầm nghĩ.

“Đại tiểu thư Chúc gia trông đâu giống nhất thời ghen tuông bốc đồng, nếu nàng sớm biết điện hạ vẫn luôn che giấu thân phận ở bên cạnh nàng, nàng còn có thể ái mộ điện hạ sao?”

“Vì điện hạ, nàng bị thương biết bao lần, chịu bao nhiêu tủi nhục, nếu nàng biết hết mọi chuyện, sao còn cầu cứu? Chỉ sợ gả tới Bắc Địch mới là giải thoát…”

Dẫu sao hắn cũng chỉ là ám vệ, dù trong lòng nghĩ nhiều đến đâu cũng không dám nói thẳng với Thái tử điện hạ.

Suy nghĩ của chủ tử đâu phải thứ hắn có thể lay chuyển.

Tiêu Vân Lan chờ liền mấy ngày, lại không nhận được bất cứ tin tức nào từ Chúc Thanh Hoan. Nàng không hề có ý cầu cứu hắn.

Tính thời gian, Chúc Thanh Hoan hẳn đã đến Bắc Địch, cùng Bắc Địch quân chủ thành hôn.

Nàng không truyền tin cầu cứu, nghĩa là nàng thật sự đã gả cho Bắc Địch vương!

Nàng không hề hối hận, cũng không chút không cam lòng, nàng thật sự đã gả cho người khác!

Hiểu rõ hiện thực ấy, trong lòng Tiêu Vân Lan vô cùng khó chịu.

Một cỗ chua xót dày đặc gần như nuốt chửng toàn thân hắn, ép đến mức hắn không thở nổi.

Ngực đ /au âm ỉ dày đặc, không kịch liệt, nhưng cảm giác tồn tại lại vô cùng rõ ràng, khiến người ta không thể xem nhẹ.

Sau khi hít sâu mấy lần, Tiêu Vân Lan đưa tay day nhẹ mi tâm, nghiến răng dứt khoát ném hết mọi chuyện liên quan đến Chúc Thanh Hoan ra sau đầu.

Nếu nàng đã không biết điều như vậy, hắn cũng không cần tiếp tục vì nàng mà bận lòng.

Hắn ngược lại muốn xem nàng rốt cuộc đến khi nào mới chịu hối hận!

13

Thế nhưng sang ngày hôm sau, Tiêu Vân Lan rốt cuộc vẫn không nhịn được hỏi ám vệ: “Ám vệ phái tới Bắc Địch đã truyền tin về chưa? Hôm nay Chúc Thanh Hoan có hối hận hay không?”

Ám vệ run rẩy lắc đầu.

“Điện hạ, Chúc đại tiểu thư chẳng những không hối hận, còn ở cùng Bắc Địch vương hòa hợp, chưa từng nhắc tới ngài dù chỉ một lần…”

Nói đến mấy chữ cuối, thanh âm của ám vệ càng lúc càng nhỏ, nhỏ như tiếng muỗi vo ve, gần như không nghe thấy.

Nhưng Tiêu Vân Lan vẫn nghe rõ ràng.

Hắn trầm mặt, chiếc chén sứ trong tay bị bóp vỡ vụn.

“Hừ! Không cần để ý tới nàng, sớm muộn gì nàng cũng hối hận!”

Lời tuy nói vậy, hắn vẫn phái người tới khuyên Chúc Thanh Hoan.

Chương trước Chương tiếp
Loading...