Hoa Nở Phía Bắc

Chương 5



Hắn chỉ là không muốn nhìn thấy nàng bị Bắc Địch vương hành hạ mà thôi.

Tiêu Vân Lan cố tự nhủ như thế.

Sau đó hắn liếc nhìn đám thái giám khiêng sính lễ tiến vào, trong mắt thoáng hiện vẻ hài lòng.

Tên thái giám đứng đầu cung kính hành lễ: “Thái tử điện hạ, sính lễ đưa tới Chúc gia nhị tiểu thư đã đầy đủ, hôm nay Chúc gia nhị tiểu thư sẽ nghị thân lần thứ hai, đã đến lúc nên đi rồi.”

Tiêu Vân Lan tùy ý gật đầu, đối diện gương đồng xác nhận y phục trên người không có gì sai sót, lúc ấy mới lên xe ngựa.

Hắn còn hờ hững ném lại một câu: “Chuyện lần trước phá hỏng hôn sự đã định của Minh Nguyệt làm rất khá, trọng thưởng.”

“Đa tạ Thái tử điện hạ!”

Thái giám lập tức cười tít mắt, liên tục tạ ơn.

Hắn chẳng qua chỉ đến từng nhà một chào hỏi, nói rằng Chúc nhị tiểu thư là người được quý nhân để mắt tới, bọn họ liền hiểu ý, dứt hẳn tâm tư tiếp tục thương lượng hôn sự với Chúc gia.

Vì thế mới có lần nghị thân thứ hai này.

Nếu chuyện tốt như vậy còn có lần nữa thì hay biết mấy, hắn lại có thể được ban thưởng như thế, lại được Thái tử điện hạ để mắt tới.

Tiêu Vân Lan vốn chẳng để tâm đến suy nghĩ của thái giám, chỉ mang theo sính lễ như nước chảy thành dòng đến Chúc gia.

Những gia tộc khác cũng đến nghị thân thấy cảnh ấy, ai nấy đều tự thẹn không bằng.

“Thái tử điện hạ đích thân đến cầu cưới Chúc nhị tiểu thư, chúng ta nào còn dám tranh với Thái tử điện hạ!”

“Chẳng phải vậy sao, sớm biết Thái tử điện hạ sẽ đến, chúng ta đã không tới rồi, thật đáng tiếc, không giành được mối lương duyên tốt thế này.”

Còn có người không nhịn được hạ giọng bàn tán về Chúc Minh Nguyệt.

“Chúc Minh Nguyệt chỉ là thứ nữ, thật sự xứng với vị trí Thái tử phi sao? Đích xuất đại tiểu thư Chúc Thanh Hoan đã đi hòa thân, nàng ta một thứ nữ dựa vào đâu mà may mắn đến vậy?”

“Ngươi không biết đấy thôi, đại tiểu thư đã hòa thân rồi, nhị tiểu thư ngày ngày ở bên cạnh Chúc đại tướng quân, tướng quân tự nhiên dồn hết sủng ái cho nàng, sau này mọi thứ của Chúc gia chẳng phải đều rơi vào tay phu quân của nhị tiểu thư sao?”

“Nhị tiểu thư trước kia ở dưới tay đại tiểu thư sống cũng không dễ dàng gì, về sau cuối cùng cũng có thể hưởng phúc.”

Tiêu Vân Lan phớt lờ mọi lời nghị luận, tiến đến trước mặt Chúc đại tướng quân cầu cưới Chúc Minh Nguyệt.

“Chúc đại tướng quân, Bạch di nương, nghe nói Chúc gia nhị tiểu thư tính tình ôn hòa, hiền lương thục đức, có thể quản gia an thất, hôm nay Tiêu Vân Lan đặc biệt đến cầu cưới Chúc gia nhị tiểu thư Chúc Minh Nguyệt làm Thái tử phi, sau này nhất định sẽ chăm sóc Minh Nguyệt suốt đời, mong hai vị chấp thuận.”

Từ trước tới nay, hắn luôn che mặt xuất hiện với thân phận ám vệ, đây là lần đầu tiên quang minh chính đại bước vào Chúc gia để cầu cưới, trong lòng khó tránh khỏi có vài phần thấp thỏm.

Chỉ là nghĩ đến tình nghĩa từng qua lại trước kia, hắn tin rằng Minh Nguyệt hẳn sẽ không quá mức kinh hoảng.

Thấy Thái tử điện hạ đích thân tới cầu thân, Bạch di nương mừng đến nở nụ cười rạng rỡ, ngay cả Chúc đại tướng quân vốn nghiêm nghị cũng không giấu được ý cười nơi khóe môi.

“Tốt! Tốt lắm!”

“Thái tử điện hạ, từ nay về sau Minh Nguyệt xin giao cho ngài chăm sóc, con bé tính tình nhút nhát, nhu nhược, là chúng ta dạy dỗ chưa chu toàn, mong ngài bao dung, lại chọn người chỉ bảo để nó có thể trở thành một Thái tử phi xứng chức.”

Ông sang sảng cười mấy tiếng, đồng thời dùng ánh mắt ra hiệu cho Bạch di nương.

Bạch di nương lập tức niềm nở dẫn Tiêu Vân Lan cùng đoàn người tiến về hậu viện.

“Thái tử điện hạ, tuy làm cha mẹ chúng ta đã gật đầu, nhưng rốt cuộc vẫn nên để Minh Nguyệt tự mình gặp qua.”

“Chỉ là ngài phong tư như rồng như phượng thế này, Minh Nguyệt nhất định sẽ nguyện ý gả cho ngài.”

14

Tạm thời gác lại những phiền não liên quan đến Chúc Thanh Hoan, khóe môi Tiêu Vân Lan khẽ cong lên, trong lòng hiếm khi dâng lên vài phần mong đợi.

Ngay trước khi bước vào viện của Chúc Minh Nguyệt, hắn chợt dừng chân.

“Bạch di nương, Chúc đại tướng quân, cô và nhị tiểu thư vốn là cố nhân, chỉ là trước kia nàng chưa từng thấy dung mạo thật của cô, cô lo rằng nay đột ngột cầu cưới sẽ khiến nàng kinh hoảng, muốn dùng thân phận cũ xuất hiện trước mặt nàng, coi như cho nàng một bất ngờ.”

Lời ấy vừa dứt, Chúc phụ và Bạch di nương nhìn nhau, trong lòng vui mừng khôn xiết.

Họ chưa từng nghĩ Thái tử điện hạ và Minh Nguyệt lại có duyên phận sâu như vậy, con bé ngốc ấy, chuyện lớn đến thế mà cũng không nói cho họ biết.

Nhưng hiện tại lại vừa vặn, quả thực là duyên trời định.

Chúc phụ và Bạch di nương liên tục gật đầu: “Thái tử điện hạ, viện bên cạnh không có người ở, ngài có thể qua đó thay lại trang phục trước kia.”

Tiêu Vân Lan khẽ gật đầu, bước vào thay bộ y phục ám vệ của Chúc gia, che mặt kín mít, chỉ để lộ đôi mắt mang theo hàn ý.

Khi hắn trong bộ dạng ấy bước ra, cả Chúc gia lập tức lặng như tờ.

“Ám vệ Tiêu A Thương?!”

Chúc đại tướng quân không nhịn được mà kinh ngạc thốt lên.

Trong lòng ông dần dâng lên một nỗi bất an, nhưng cục diện đã tới mức này, dường như cũng không kịp làm gì nữa.

Sắc mặt Bạch di nương trắng bệch, trong lòng chỉ âm thầm cầu khẩn, mong lát nữa Minh Nguyệt đừng quá tùy hứng, đừng lộ ra chân tướng.

Tiêu Vân Lan không hề nhận ra dị dạng trong lòng mọi người, chỉ cho rằng bọn họ kinh ngạc vì thân phận của mình.

Hắn khẽ gật đầu, dễ dàng đổi giọng, nhàn nhạt nói: “Là cô.”

“Trước kia cô từng giấu thân phận ở Chúc gia bầu bạn với Minh Nguyệt một thời gian, cũng bồi dưỡng được vài phần tình cảm, nay đã đến lúc nói cho nàng biết chân tướng, lát nữa các ngươi không cần vào.”

Thái tử điện hạ đã hạ lệnh, ai dám không nghe.

Người Chúc gia đồng loạt cúi đầu, cùng đoàn người mang sính lễ do Tiêu Vân Lan dẫn tới đứng chờ ở ngoài.

Viện của Chúc Minh Nguyệt tính ra cũng rộng, đi qua mấy lớp cửa mới tới trước khuê phòng của nàng.

Cốc cốc.

Tiêu Vân Lan gõ cửa, vừa định mở lời, Chúc Minh Nguyệt đã “rầm” một tiếng mở toang cửa, tức giận ném ra một đống đồ.

“Mẫu thân, con đã nói rồi, mấy vị công tử đó con không ưng, con không gả cho họ đâu, người đừng tiếp tục nghị thân cho con nữa, trong lòng con đã có tính toán!”

Tiếng va đập bốp xoảng vang lên liên hồi.

Hiển nhiên trong phòng cũng đã đập vỡ không ít đồ vật.

Tiêu Vân Lan khẽ nhíu mày, trong lòng thoáng qua một tia khác lạ, nhưng vẫn chỉ cho rằng vì nàng để tâm đến hắn, nên mới đặc biệt cự tuyệt nghị thân.

Một nhị tiểu thư yếu mềm như nàng làm sao có thể trái ý song thân, e rằng bị dồn đến đường cùng mới đành mượn cơn giận dữ để bộc lộ lòng mình.

Hắn khom người nhặt những chiếc trâm cài rơi vãi trên đất, cẩn thận chỉnh lại từng món, rồi đặt ngay ngắn trên bàn trang điểm.

“Minh Nguyệt tiểu thư, nàng không muốn gả cho bọn họ thì không cần gả, ta tới cưới nàng đây.”

“Theo ta đi được không? Sau này nàng muốn gì, ta đều có thể cho nàng.”

Chúc Minh Nguyệt xoay người lại, vừa nhìn thấy ám vệ Tiêu A Thương, sắc mặt càng thêm khó coi.

“Tiêu A Thương? Sao lại là ngươi?”

“Ngươi chẳng phải là ám vệ của tỷ tỷ sao? Không theo nàng đi hòa thân, tới cầu cưới ta làm gì?”

Nàng cau chặt mày, giọng điệu lộ rõ vẻ không kiên nhẫn.

Trong lòng Tiêu Vân Lan khẽ chùng xuống, nhưng vẫn cố giữ niềm vui nơi đáy mắt.

“Đại tiểu thư không cần ta đi theo hòa thân, ta ái mộ nàng, chỉ muốn cưới nàng.”

Giọng hắn ôn hòa mà kiên định, vẫn tưởng Chúc Minh Nguyệt cũng giống mình, một lòng mong được gả cho hắn.

Vì thế hắn còn nắm lấy tay nàng, đặt lên chiếc mặt nạ trên mặt mình.

“Minh Nguyệt tiểu thư, dung mạo của ám vệ xưa nay không lộ trước người ngoài, một khi nàng tháo mặt nạ của ta xuống, nàng phải chịu trách nhiệm với ta, phải gả cho ta, trước kia nàng từng nói thích ta, nay có thể thay ta tháo mặt nạ không?”

“Ta muốn cưới nàng, dung mạo thật của ta nhất định sẽ khiến nàng hài lòng.”

15

Nghe xong những lời ấy, sắc mặt Chúc Minh Nguyệt tức khắc đen lại như đáy nồi, nàng ghét bỏ rút tay về, còn hung hăng đá hắn một cái.

“Ngươi là thứ gì mà dám đòi ta gả cho? Đúng là mơ tưởng hão huyền!”

“Chúc Thanh Hoan đã đi hòa thân rồi, ta giữ ngươi lại còn có ích gì? Ngươi cũng chỉ có chút tác dụng giúp ta chọc tức Chúc Thanh Hoan mà thôi, lại còn gan lớn vọng tưởng cưới ta, cũng không soi xem mình là thân phận gì!”

Lời ấy vừa dứt, Tiêu Vân Lan chỉ cảm thấy như bị một cái tát nặng nề giáng thẳng vào mặt, nhục nhã đến cùng cực.

Hắn kinh hãi đến tột cùng, gần như không dám tin những lời ấy lại phát ra từ miệng Chúc Minh Nguyệt, người xưa nay vẫn luôn ôn nhu nhút nhát.

Hít sâu mấy lần, hắn mới miễn cưỡng khống chế được cảm xúc, chỉ là trong giọng nói đã ẩn ẩn mang theo vài phần nguy hiểm.

“Minh Nguyệt tiểu thư, nàng thật sự nghĩ như vậy sao? Nàng chưa từng thích ta, đối với ta chỉ là lợi dụng? Rõ ràng trước kia nàng…”

Lời còn chưa dứt đã bị Chúc Minh Nguyệt không hề nhận ra nguy hiểm, mất kiên nhẫn cắt ngang.

“Đương nhiên. Trước kia ta nói thích ngươi, chẳng qua vì Chúc Thanh Hoan thích ngươi, phàm những thứ thuộc về nàng ta đều phải thuộc về ta, ngươi chỉ là một ám vệ nhỏ bé, ta muốn thì chỉ có thể là của ta!”

“Nhưng ngươi lấy đâu ra gan dám tới cầu cưới ta? Ta là nhị tiểu thư Chúc gia đường đường chính chính, sao có thể gả cho một ám vệ thân phận cũng chẳng tự do như ngươi?”

“Người ta nên gả, phải là những hoàng tử tôn quý cao cao tại thượng kia!”

Nàng nhìn Tiêu A Thương bằng ánh mắt khinh miệt, hận không thể giẫm n /át mặt mũi và ngạo cốt của hắn xuống đất.

Sau lớp mặt nạ, sắc mặt Tiêu Vân Lan trắng bệch, hai nắm tay siết chặt đến mức phát ra tiếng răng rắc chói tai.

Trái tim hắn tựa như bị một bàn tay vô hình bóp n /át, đ /au đến không cách nào chịu nổi.

Hừ, thì ra những gì nàng từng thể hiện trước mặt hắn đều là ngụy trang, thì ra hắn vẫn luôn bị nàng che mắt, thì ra hắn từ đầu đến cuối chỉ là công cụ để nàng lợi dụng!

Thật nực cười biết bao, hắn đường đường là Thái tử một triều, lại bị một nữ nhân như vậy lừa dối suốt bấy lâu!

Thế nhưng, như muốn dập tắt hoàn toàn tia vọng tưởng cuối cùng trong lòng hắn, Chúc Minh Nguyệt dần dần bình tĩnh lại, cánh tay mềm mại như rắn nước chậm rãi quấn lấy vai hắn, cả người dựa sát vào lòng hắn.

“Tiêu A Thương à, thực ra ta đối với ngươi cũng có vài phần tình ý, chỉ là ngươi cũng biết đấy, tỷ tỷ đã đi hòa thân, nay ta là nữ nhi duy nhất trong phủ Tướng quân, binh quyền trong tay phụ thân bị các thế lực dòm ngó, ta chỉ có thể gả vào hoàng thất.”

“Nhưng như vậy cũng đâu có nghĩa chúng ta không thể ở bên nhau, thân phận của ngươi không thể đặt ngoài sáng, vậy thì ở trong tối bầu bạn với ta, được không?”

“Sau này ngươi chỉ làm ám vệ của riêng ta, đợi ta gả vào hoàng thất rồi âm thầm ở bên bảo hộ ta, nơi không người, chúng ta xưng phu thê với nhau, có được không?”

Bàn tay nàng không an phận mà lần mò, vượt qua từng lớp y phục, chạm vào bên trong, còn mập mờ khẽ khàng lướt trên lồng ngực hắn mấy lần.

“Tiêu A Thương, ta cũng là thân bất do kỷ, ngươi đã có thể bỏ tỷ tỷ để đến cầu cưới ta, đủ chứng tỏ ngươi rất yêu ta, đã yêu ta thì chẳng phải nên vì ta mà làm mọi chuyện trong khả năng sao?”

“Chỉ cần ngươi đáp ứng yêu cầu của ta, ta cũng có thể thỏa mãn ngươi một… yêu cầu nho nhỏ.”

Giọng nàng mập mờ, mang theo vài phần ám chỉ sâu xa.

Thế nhưng nàng lại không hề nhận ra người bên cạnh đang tỏa ra hàn ý đáng sợ.

Càng nghe lời Chúc Minh Nguyệt, Tiêu Vân Lan càng thấy bản thân trước kia nực cười đến mức nào.

Hắn sao lại có thể để mắt tới một nữ nhân hèn hạ như vậy?

Mơ tưởng gả vào hoàng thất cũng thôi đi, lại còn muốn nuôi hắn, bắt hắn cúi đầu hầu hạ, thật đúng là si tâm vọng tưởng!

Ngay cả Chúc Thanh Hoan trước kia cũng chưa từng nghĩ đến điều này!

Thân là đích nữ của Chúc đại tướng quân, nàng thậm chí từng nguyện vứt bỏ tất cả những gì mình có, gả cho hắn, cùng hắn rời khỏi nơi này mãi mãi.

Nàng đã vô số lần chân tâm đối đãi hắn, vậy mà hắn lại vì một nữ nhân như Chúc Minh Nguyệt mà cự tuyệt.

Thật là vì cá mắt mà bỏ lỡ trân châu!

16

Tiêu Vân Lan hối hận đến tột cùng, cơn phẫn nộ trong lòng không ngừng dâng lên, gần như nhấn chìm toàn bộ lý trí của hắn.

“Ồ? Thật sao?”

Đôi mắt đen thẳm của hắn cuộn trào sát khí, lời nói gần như bị ép ra từ tận cổ họng.

Thấy Chúc Minh Nguyệt gật đầu, hắn khẽ cười nhạt, bàn tay khớp xương rõ ràng đặt lên chiếc mặt nạ trên mặt mình.

“Nếu cô mang dung mạo thế này, nàng còn muốn cô cúi đầu làm kẻ hầu hạ sao?!”

Lời vừa dứt, hắn mạnh tay giật phăng chiếc mặt nạ.

“Bộp” một tiếng, mặt nạ rơi xuống đất, vang lên âm thanh trong trẻo.

Âm thanh ấy tựa như trái tim Chúc Minh Nguyệt, rơi thẳng xuống vực sâu.

Khoảnh khắc nhìn rõ dung mạo thật của Tiêu Vân Lan, nàng chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm từng trận.

Trước kia trong yến tiệc nơi cung đình, nàng từng từ xa nhìn thấy hắn một lần, liền kinh diễm đến ngẩn người.

Sau đó nàng còn cố ý tạo ra một lần “vô tình” gặp gỡ, cố ý khiến hắn để tâm đến mình.

Dẫu mấy năm sau không gặp lại, nàng cũng tuyệt đối không thể nhận sai gương mặt này.

Huống hồ xưng “cô” đâu phải ai cũng có thể dùng!

Giờ đây, tất cả đều sụp đổ!

Chúc Minh Nguyệt như rơi vào hầm băng, toàn thân mềm nhũn đến mức không đứng vững nổi.

“Sao có thể… sao lại thành ra thế này?”

“Ngươi không phải Tiêu A Thương sao? Sao có thể là Thái tử điện hạ? Là ta nhìn nhầm, nhất định là ta nhìn nhầm!”

Nàng không thể tin mà lắc đầu, còn cúi xuống nhặt chiếc mặt nạ, định lại đeo lên mặt hắn.

“Đủ rồi!”

Tiêu Vân Lan siết chặt cổ tay nàng, gần như muốn bóp n /át xương tay nàng.

“Nàng cho rằng làm vậy có thể xóa sạch những lời vừa rồi sao? Đừng mơ!”

“Nàng nói cô là ám vệ hèn hạ, nói cô không xứng với nàng, chỉ xứng làm tình nhân trong bóng tối, nàng còn nói mọi quan tâm và ân cần dành cho cô, tất cả đều để chọc tức Chúc Thanh Hoan…”

“Từng câu từng chữ ấy, cô đều khắc ghi trong đầu!”

Hắn lạnh lùng bật cười một tiếng, như tuyên án tử với Chúc Minh Nguyệt.

“Chỉ bằng nàng mà cũng dám vọng tưởng gả vào hoàng thất? Nằm mơ!”

“Người đâu!”

Tiêu Vân Lan quát lớn về phía góc phòng.

“Truyền lệnh ra ngoài, Chúc gia nhị tiểu thư Chúc Minh Nguyệt phạm thượng, nhục mạ Thái tử, tội không thể dung!”

“Lập tức kéo nàng xuống, tống vào thiên lao, dùng đủ hình phạt, chờ cô xử trí!”

Lời vừa dứt, mấy ám vệ lập tức từ góc phòng nhảy ra, mặt không cảm xúc, thô bạo kéo Chúc Minh Nguyệt đi.

Nàng điên cuồng giãy giụa, tuyệt vọng đến cùng cực.

“Không, Tiêu A Thương, Thái tử điện hạ, ngài không thể đối xử với ta như vậy!”

“Ta chỉ nhất thời hồ đồ nói bậy, những lời ấy không phải bản ý của ta, ta thật sự để tâm đến ngài! Là… là Chúc Thanh Hoan! Nhất định là Chúc Thanh Hoan giở trò với ta!”

Nhắc đến Chúc Thanh Hoan, nàng như tìm được cọng rơm cứu mạng, giọng nói càng thêm cứng rắn.

“Chúc Thanh Hoan xưa nay thủ đoạn tàn nhẫn, luôn hãm hại bắt nạt ta, lần này nhất định là nàng ta hạ vu cổ lên người ta, khiến ta nói ra những lời trái lòng vừa rồi! Thái tử điện hạ, bao ngày qua ta để tâm đến ngài, lẽ nào ngài không nhìn ra sao?”

“Ta thật sự không muốn vào thiên lao, xin ngài tha cho ta được không?”

Chúc Minh Nguyệt túm lấy vạt áo Tiêu Vân Lan, khản giọng cầu xin.

Tiêu Vân Lan từ lâu đã đ /au đớn và thất vọng đến tận cùng, nhìn nàng lúc này vẫn cố trăm phương nghìn kế chối tội, trong lòng chẳng hề bất ngờ.

Hắn khẽ nhắm mắt, hít sâu một hơi, rồi cúi xuống, từng ngón tay một bẻ rời những ngón tay đang bấu víu lấy mình.

Chương trước Chương tiếp
Loading...