Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Hoa Nở Sau Giao Ước
Chương 8
Không phải ta lòng dạ độc ác, mà ta hiểu rõ, nhân từ với kẻ đối địch, chính là tàn nhẫn với bản thân.
Nếu Lâm Uyển Nhi thật sự biết sai, nàng đã không đợi đến lúc đường cùng mới đến cầu xin.
Nàng chỉ là sợ, chứ không phải hối.
Sự suy sụp của Lâm gia khiến lời đồn ở Giang Nam lập tức lắng xuống.
Tất cả đều nhìn rõ một sự thật: Thẩm Nghiên là nghiêm túc. Hắn bảo vệ ta, không cho phép bất kỳ ai bôi nhọ.
Cuộc sống lại trở nên yên bình.
Thẩm Nghiên vẫn thường lui tới, có lúc dẫn ta đi xem hí kịch, có lúc cùng ta du hồ, có lúc chỉ ngồi trong sân nhìn ta thêu thùa.
“Nàng đang thêu gì?” Hắn hỏi.
“Uyên ương.” Ta đáp.
Hắn cười: “Thêu cho ta?”
Mặt ta khẽ đỏ: “Ngươi nghĩ đẹp quá rồi.”
“Vậy là thêu cho chúng ta.” Hắn nói một cách hiển nhiên.
Ta không phản bác, chỉ cúi đầu tiếp tục thêu.
Ánh nắng rất đẹp, rọi xuống người, ấm áp dễ chịu.
Ta chợt thấy, những ngày tháng như thế này cũng không tệ.
Bình lặng, yên ổn, có người bên cạnh, có người che chở.
Có lẽ, ta thật sự có thể buông bỏ quá khứ, bắt đầu cuộc sống mới.
Có lẽ, Thẩm Nghiên thật sự là người đúng.
Nhưng số mệnh dường như luôn thích trêu đùa con người.
Ngay lúc ta cho rằng mọi chuyện sẽ dần tốt lên, kinh thành truyền đến tin tức.
Cố Trường Uyên vượt ngục.
Trên đường áp giải về kinh, hắn đả thương lính canh rồi bỏ trốn.
Cùng hắn chạy thoát còn có mấy tên gian tế Bắc Địch.
Tin tức truyền đến, huynh trưởng lập tức gửi thư từ Bắc Cương, dặn ta cẩn thận.
Thẩm Nghiên cũng tăng cường nhân thủ, ngày đêm bảo vệ biệt viện.
Nhưng Cố Trường Uyên giống như bốc hơi khỏi nhân gian, không còn tung tích.
Một tháng trôi qua, hai tháng trôi qua…
Cố Trường Uyên vẫn không xuất hiện.
Ngay khi tất cả mọi người đều cho rằng hắn đã trốn ra ngoài ải, sẽ không bao giờ trở lại, thì hắn xuất hiện.
Vào đêm trước ngày ta và Thẩm Nghiên đại hôn.
Đêm đó, ta đang thử giá y.
Bộ giá y đỏ thẫm, thêu phượng hoàng vàng kim, lộng lẫy đến chói mắt.
Ta đứng trước gương, nhìn chính mình trong gương, bỗng có chút hoảng hốt.
Một năm trước, ta cũng từng khoác giá y, chờ một người.
Người đó đã đến, rồi lại rời đi.
Còn ngày mai, ta sẽ khoác giá y, gả cho một người khác.
“Tiểu thư, Thẩm công tử đến.” Nha hoàn bẩm ngoài cửa.
“Cho hắn vào.”
Thẩm Nghiên đẩy cửa bước vào, nhìn thấy ta trong giá y thì khựng lại một thoáng.
“Sao vậy?” Ta hỏi.
“Không có gì.” Hắn cười, “chỉ là thấy nàng thật đẹp.”
Mặt ta khẽ đỏ, cúi đầu xuống.
Hắn bước tới, từ trong tay áo lấy ra một chiếc hộp gấm, mở ra, bên trong là một cây trâm bạch ngọc.
“Đây là di vật mẫu thân ta để lại.” Hắn nói, “trước lúc lâm chung, bà dặn phải trao cho thê tử tương lai của ta.”
Ta nhận lấy cây trâm, ngọc mát trong tay, chạm vào ấm nhuận, chạm khắc tinh xảo, vừa nhìn đã biết không tầm thường.
“Quá quý trọng.” Ta nói.
“Dù quý đến đâu, cũng không bằng nàng.” Hắn nhìn ta, “Thanh Từ, ngày mai nàng sẽ là thê tử của ta. Ta sẽ dùng cả đời đối tốt với nàng, bảo vệ nàng, thương nàng, không để nàng chịu nửa phần ủy khuất.”
Ta nhìn ánh mắt nghiêm túc của hắn, trong lòng dâng lên một luồng ấm áp.
“Ta tin chàng.” Ta nói.
Hắn cười, trong nụ cười có thỏa mãn, có dịu dàng, còn có thứ cảm xúc ta không hiểu nổi.
“Ngủ sớm đi.” Hắn nói, “ngày mai ta đến đón nàng.”
Hắn rời đi, để lại ta một mình, nhìn giá y trong gương, và cây trâm ngọc trong tay.
Một đêm không ngủ.
Khi trời sắp sáng, ta mới mơ mơ màng màng thiếp đi.
Rồi, ta mơ một giấc mộng.
Trong mộng, ta mặc giá y, ngồi trong kiệu hoa.
Kiệu lắc lư chòng chành, không biết sẽ đi về đâu.
Bỗng nhiên, kiệu dừng lại.
Ta vén rèm kiệu, nhìn thấy Cố Trường Uyên đứng ngoài kiệu, một thân hắc y, trong mắt là nụ cười điên cuồng.
“Thanh Từ.” Hắn nói, “ta đến đón nàng.”
Ta giật mình tỉnh giấc, mồ hôi lạnh thấm ướt lưng áo.
Ngoài cửa sổ, trời đã sáng.
Nha hoàn vào hầu ta trang điểm, mặc giá y, đội phượng quan.
Người trong gương đẹp đến mức xa lạ.
“Tiểu thư, giờ lành đã đến.” Quản gia nói ngoài cửa.
Ta hít sâu một hơi, đứng dậy.
Điều nên đến, cuối cùng cũng sẽ đến.
Điều nên đi, rốt cuộc cũng phải đi.
Từ hôm nay trở đi, ta là thê tử của Thẩm Nghiên.
Với Cố Trường Uyên, với quá khứ, không còn dây dưa.
Kiệu hoa khởi hành, chiêng trống vang trời.
Ta ngồi trong kiệu, nghe tiếng ồn ào bên ngoài, lòng lại bình tĩnh lạ thường.
Kiệu đi được nửa đường thì bỗng dừng lại.
Bên ngoài vang lên tiếng đánh nhau, tiếng hô hoán, còn có… tiếng cười của Cố Trường Uyên.
“Thanh Từ, ta đến đón nàng!”
Rèm kiệu bị vén lên, gương mặt Cố Trường Uyên hiện ra trước mắt.
Hắn một thân hắc y, trên mặt có vết thương, trong mắt là ánh sáng điên dại.
“Đi theo ta!” Hắn đưa tay chụp lấy ta.
Ta né tránh, rút con dao giấu trong tay áo.
“Cố Trường Uyên, ngươi còn muốn điên đến bao giờ?”
Hắn cười: “Điên? Thanh Từ, ta vì nàng mà điên cuồng suốt bao lâu, bây giờ nàng mới hỏi ta sao?”
“Ta không cần ngươi vì ta mà điên.” Ta nói, “ta chỉ cần ngươi cách xa ta một chút.”
“Không thể.” Hắn nhìn chằm chằm ta, “nàng là của ta, vĩnh viễn là của ta. Cho dù ch/ ế/ t, ta cũng kéo nàng cùng ch/ ế/ t!”
Hắn nhào tới.
Ta giơ dao lên, nhưng bị hắn chụp lấy cổ tay.
“Thanh Từ, nàng không gi/ ế/ t được ta đâu.” Hắn cười, “lần trước là ta sơ suất, lần này… sẽ không.”
Hắn đoạt lấy dao, ném sang một bên, rồi lôi ta ra khỏi kiệu hoa.
Bên ngoài loạn thành một mớ, người của Thẩm Nghiên và người do Cố Trường Uyên mang đến đánh nhau thành một đoàn.
Thẩm Nghiên nhìn thấy ta bị Cố Trường Uyên giữ chặt, trong mắt gần như phun ra lửa: “Cố Trường Uyên, thả nàng ra!”
“Thả ra?” Cố Trường Uyên cười lạnh, “Thẩm Nghiên, ngươi cướp nữ nhân của ta, còn muốn ta thả nàng?”
“Nàng chưa từng là của ngươi!” Thẩm Nghiên quát lên.
“Có phải của ta hay không, không đến lượt ngươi quyết định!” Cố Trường Uyên siết ta vào lòng, dao găm kề sát cổ ta, “Thẩm Nghiên, bảo người của ngươi lui ra, nếu không ta lập tức g/i/ết nàng!”
Sắc mặt Thẩm Nghiên tái xanh, nhưng vẫn phải giơ tay: “Lui ra!”
Hộ vệ lui lại, nhường ra một con đường.
Cố Trường Uyên giữ ta làm con tin, từng bước lùi về sau.
“Thanh Từ.” Hắn thì thầm bên tai ta, “chúng ta đi thôi, đến một nơi không ai quen biết, bắt đầu lại…”
“Cố Trường Uyên.” Ta nói, “ngươi trốn không thoát đâu. Dù hôm nay ngươi mang ta đi, ngày mai, ngày kia, Thẩm Nghiên và huynh trưởng ta cũng sẽ tìm được ngươi. Đến lúc đó, ngươi sẽ ch/ ế/ t thảm hơn.”
“Vậy thì cùng ch/ ế/ t.” Hắn nói, “có thể ch/ ế/ t cùng nàng, ta cũng đáng.”
Kẻ điên.
Hắn thật sự là kẻ điên.
Hắn ép ta lùi đến bên bờ sông, Cố Trường Uyên tìm được một chiếc thuyền nhỏ, đẩy ta lên thuyền.
“Cố Trường Uyên!” Thẩm Nghiên đuổi tới bờ sông, “thả nàng ra! Ngươi muốn gì, ta cũng đáp ứng!”
“Ta muốn nàng.” Cố Trường Uyên không quay đầu lại, “Thẩm Nghiên, ngươi đáp ứng được không?”
Thẩm Nghiên nghiến răng: “Ta…Không! Chỉ cần ngươi thả nàng, ta cái gì cũng cho!”
“Muộn rồi.” Cố Trường Uyên cười, “Thẩm Nghiên, ngươi thua rồi. Thanh Từ là của ta, vĩnh viễn là của ta.”
Hắn khua mái chèo, chiếc thuyền nhỏ rẽ nước tiến ra giữa sông.
Ta nhìn Thẩm Nghiên trên bờ, hắn đứng đó, trong mắt là tuyệt vọng, là phẫn nộ, là không cam lòng.
Ta bỗng nhớ đến một năm trước, Cố Trường Uyên cũng như vậy, trong đêm đại hôn của ta, bỏ ta mà đi.
Nay lịch sử lặp lại, chỉ là đổi vị trí.
Thật trớ trêu.
“Thanh Từ.” Cố Trường Uyên nhìn ta, “nàng xem, cuối cùng nàng vẫn là của ta.”
Ta không nói gì, chỉ nhìn bờ sông ngày càng xa.
Thuyền nhỏ đi đến giữa dòng, bỗng nhiên dưới đáy thuyền vang lên một tiếng trầm đục.
Thuyền bị rò nước.
Sắc mặt Cố Trường Uyên biến đổi: “Chuyện gì vậy?”
Ta cười: “Cố Trường Uyên, ngươi thật sự nghĩ ta sẽ ngoan ngoãn theo ngươi sao?”
Hắn nhìn ta: “Nàng đã làm gì?”
“Không làm gì cả.” Ta nói, “chỉ là giấu trong tay áo một cây châm sắt nhỏ, lúc vừa lên thuyền đã dùng nó đục thủng đáy thuyền.”
“Ngươi—” Hắn tức đến cực điểm, “ngươi muốn đồng quy vu tận với ta?”
“Không.” Ta nói, “ta muốn ngươi ch/ ế/ t, còn ta sống.”
Nước sông tràn vào khoang thuyền, thuyền nhỏ bắt đầu chìm xuống.
Cố Trường Uyên hoảng loạn, muốn bịt lại chỗ thủng, nhưng đã quá muộn.
“Thanh Từ, cứu ta!” Hắn chụp lấy tay ta, “chúng ta cùng bơi lên bờ…”
“Ngươi buông tay.” Ta nói.
“Thanh Từ…”
“Ta bảo ngươi buông tay!” Ta hất tay hắn ra, “Cố Trường Uyên, tự mình bơi đi. Sống hay ch/ ế/ t, xem tạo hóa của ngươi.”
Ta cởi giá y, nhảy xuống sông.
Nước sông lạnh buốt đến thấu xương, nhưng ta không để ý, chỉ liều mạng bơi về phía bờ.
Sau lưng vang lên tiếng Cố Trường Uyên gào gọi: “Thanh Từ! Thanh Từ! Cứu ta—”
Ta không quay đầu lại.
Bơi được nửa đường, thể lực ta cạn dần, người chậm rãi chìm xuống.
Ngay lúc ta cho rằng mình sắp bị nước nhấn chìm, một bàn tay giữ chặt lấy ta.
Là Thẩm Nghiên.
Hắn nhảy xuống sông, bơi tới cứu ta.
“Thanh Từ, cố lên!” Hắn ôm lấy ta, đưa ta bơi về phía bờ.
Ta dựa trong lòng hắn, nhìn bờ sông ngày càng gần, nước mắt hòa lẫn nước sông, cùng chảy xuống.
Cuối cùng, chúng ta cũng bơi được lên bờ.
Thẩm Nghiên ôm ta vào lòng, toàn thân ướt sũng, nhưng vẫn còn run rẩy: “Thanh Từ, nàng dọa ta sợ ch/ ế/ t…”
Ta nhìn hắn, muốn nói điều gì đó, nhưng trước mắt tối sầm, liền ngất đi.
Khi tỉnh lại, đã nằm trên giường trong biệt viện.
Thẩm Nghiên ngồi bên giường, mắt đỏ ngầu, rõ ràng một đêm chưa ngủ.
“Nàng tỉnh rồi?” Hắn nắm lấy tay ta, “còn chỗ nào khó chịu không?”
Ta lắc đầu: “Cố Trường Uyên đâu?”
“Ch/ ế/ t rồi.” Thẩm Nghiên nói, “thuyền chìm, hắn không bơi lên được. Thi thể sáng nay vớt được ở hạ lưu, đã ngâm nước đến không còn ra hình dạng.”
Ta nhắm mắt lại, trong lòng một mảnh bình lặng, và cũng không ngoài dự đoán của ta. Cũng chính vì trong trí nhớ của ta, Cố Trường Uyên luôn sợ nước sâu vì hắn không biết bơi, ta cũng từng hỏi hắn nguyên do từ đâu, hắn kể thuở nhỏ một lần bị té xuống hồ sen sặc nước gần như chết đuối, may được vớt lên kịp thời…từ đó về sau hắn luôn sợ nước sâu…lần đó hắn mạo hiểm băng sông bỏ qua nỗi sợ vì cũng không còn cách nào khác.
Ta lúc này không khoái ý, không bi thương, cũng không có gì cả.
Giống như nghe tin một người xa lạ qua đời.
“Thanh Từ.” Thẩm Nghiên khẽ nói, “xin lỗi, là ta không bảo vệ tốt nàng.”
“Không trách chàng.” Ta nói, “là ta tự mình sơ suất.”
“Hôn kỳ…” Hắn ngừng lại, “dời lại đi. Đợi nàng dưỡng khỏe thân thể…”
“Không.” Ta mở mắt, “ngày mai.”
Hắn khựng lại: “Ngày mai? Nhưng thân thể nàng…”
“Ta không sao.” Ta nói, “chính là ngày mai. Ta muốn để tất cả mọi người đều biết, ta Lục Thanh Từ, gả cho chàng Thẩm Nghiên. Từ nay về sau, ta là người của Thẩm gia, với quá khứ, không còn dây dưa.”
Thẩm Nghiên nhìn ta rất lâu, rồi gật đầu: “Được, vậy ngày mai.”
Hôm sau, ta mặc giá y mới, ngồi kiệu hoa, gả vào Thẩm gia.
Hôn lễ vô cùng long trọng, người có danh vọng ở Giang Nam đều đến.
Bái đường, hành lễ, nhập động phòng.
Mọi thứ thuận lợi đến mức khó tin.
Trong tân phòng, ta ngồi bên giường, chờ Thẩm Nghiên.
Hắn đẩy cửa bước vào, một thân hồng y, càng tôn lên dung mạo như họa.
“Thanh Từ.” Hắn bước tới, vén khăn trùm đầu.
Ta ngẩng đầu nhìn hắn, trong mắt hắn là nụ cười dịu dàng.
“Mệt không?” Hắn hỏi.
Ta lắc đầu.
Hắn ngồi xuống bên cạnh ta, nắm lấy tay ta: “Thanh Từ, từ hôm nay trở đi, nàng là thê tử của ta. Ta sẽ dùng cả đời đối tốt với nàng, bảo vệ nàng, thương nàng, không để nàng chịu nửa phần ủy khuất.”
“Ta tin chàng.” Ta nói.
Hắn cười, trong nụ cười có thỏa mãn, có hạnh phúc, còn có thứ thâm tình ta chưa từng nhìn thấy.
“Thanh Từ.” Hắn bỗng nói, “có một chuyện, ta vẫn luôn muốn nói với nàng.”
“Chuyện gì?”
“Thật ra…” Hắn khẽ dừng lại, “ta đã sớm quen biết nàng.”
Ta khựng lại: “Sớm quen biết?”
“Ba năm trước, trong thi hội ở kinh thành, nàng đàn một khúc ‘Cao Sơn Lưu Thủy’.” Hắn nói, “khi ấy ta ngồi dưới đài, nhìn nàng. Nàng mặc một thân bạch y, ngồi trước cầm, đẹp như một bức họa.”
Ta nhớ ra rồi.
Thi hội ba năm trước, Cố Trường Uyên cũng có mặt. Hắn khen tỳ bà của Liễu Như Yên hay, nhưng đối với cầm nghệ của ta lại không hề nhắc đến.
Hóa ra khi đó, dưới đài còn có một người, đang nhìn ta.
“Sau này, ta nghe tin nàng đính hôn với Cố Trường Uyên, liền rời kinh thành, đi Tây Vực.” Thẩm Nghiên tiếp lời, “ta nghĩ, nếu nàng đã có nơi quy túc, ta nên cách nàng xa một chút…hi vọng quên được nàng. Nhưng… ta không thể.”
Ta nhìn hắn, trong lòng dâng lên một cảm xúc phức tạp.
Hóa ra, cuộc gặp gỡ tưởng như tình cờ ấy, lại là một lần tiến gần đã được tính trước.
“Thanh Từ.” Hắn siết chặt tay ta, “ta biết ta không quang minh chính đại, dùng hôn ước ép nàng, dùng giao dịch giữ nàng lại. Nhưng ta không còn cách nào khác. Ta quá muốn có nàng, dù phải dùng hết mọi thủ đoạn, cũng muốn giữ nàng bên cạnh.”
“Vậy bây giờ thì sao?” Ta hỏi, “chàng đã có được ta, rồi sao nữa?”
“Rồi thì.” Hắn cười, “dùng cả đời đối tốt với nàng, để nàng yêu ta, giống như ta yêu nàng.”
Ta yêu nàng.
Ba chữ ấy, hắn nói ra tự nhiên đến vậy, kiên định đến vậy.
Ta nhìn vào mắt hắn, nơi đó là chân thành, là thâm tình, là yêu thương không hề giữ lại.
Ta nhớ lại những ngày qua, những gì hắn đã làm vì ta — che chở ta, giúp đỡ ta, thậm chí không tiếc đối địch với Cố Trường Uyên.
Có lẽ, ta thật sự giờ đây ta đã… yêu hắn.
“Thẩm Nghiên.” Ta khẽ nói, “cho ta thời gian.”
“Được.” Hắn cười, “chúng ta có cả một đời.”
Hắn cúi đầu, hôn lên môi ta.
Dịu dàng mà triền miên, như đang nâng niu một trân bảo hiếm có.
Ta khép mắt lại, đáp lại nụ hôn của hắn.
Ngoài cửa sổ, ánh trăng như nước.
Trong phòng, nến đỏ cháy cao.
Từ hôm nay trở đi, ta là thê tử của Thẩm Nghiên.
Từ hôm nay trở đi, ta và quá khứ, triệt để đoạn tuyệt.
Từ hôm nay trở đi, ta sẽ bắt đầu một cuộc đời hoàn toàn mới.
Còn Cố Trường Uyên, người từng khiến ta đau đến không muốn sống, đã ch/ ế/ t rồi.
Ch/ ế/ t trong dòng sông lạnh buốt, ch/ ế/ t trong chấp niệm của chính mình.
Ch/ ế/ t lặng lẽ không tiếng động.
Giống như mối tình đầu hoang đường của ta, rốt cuộc cũng tan thành mây khói.
(TOÀN VĂN HOÀN)