Hoàng hậu này, ta không làm nữa!

Chương 2



“Hận trẫm không để phụ thân nàng được an táng long trọng, hận trẫm lập nàng làm hậu rồi lại lạnh nhạt nàng, hận trẫm sủng ái Vãn Tình hơn nàng, đúng không?”

Nước mắt trào lên, ta liều mạng chớp mắt muốn kìm lại, cuối cùng vẫn rơi xuống.

Ngoài điện truyền đến giọng nói nghẹn ngào mang theo tiếng khóc của Tô Vãn Tình:

“Bệ hạ… thần thiếp biết sai rồi, cầu người gặp thần thiếp…”

Tiêu Tĩnh Uyên xoa xoa giữa mày.

“Nàng cứ an tâm dưỡng bệnh.”

Hắn xoay người định rời đi.

“Bệ hạ.”

Hắn dừng bước, nhưng không quay đầu lại.

“Thần thiếp không hận người.”

“Hận quá mệt.”

“Thần thiếp chỉ là mệt rồi.”

“Thái y Trương, vào bắt mạch.”

Cửa điện mở ra rồi lại khép lại.

Thái y Trương run rẩy quỳ xuống trước giường, đặt tay lên mạch của ta.

Tiêu Tĩnh Uyên đứng nơi cửa, nhìn ta lần cuối.

Sau đó hắn rời đi.

Ta nghe thấy giọng gọi mềm mại đầy vui mừng của Tô Vãn Tình, nghe tiếng bước chân dần xa.

“Nương nương… mạch tượng này của người…”

“Cứ bẩm báo đúng sự thật.”

“Cứ nói hoàng hậu ưu tư thành bệnh, cần tĩnh dưỡng.”

Ông ta liên tục đáp vâng, viết xong phương thuốc rồi lui ra ngoài.

A Hà mắt đỏ hoe bước vào, cẩn thận đắp lại góc chăn cho ta:

“Nương nương, người hà tất phải chọc giận bệ hạ…”

“Ta không chọc giận hắn.”

“Chỉ là đột nhiên ta thấy, giả vờ quá lâu rồi, đến chính mình cũng sắp tin là thật.”

“Nương nương?”

“A Hà, ngươi còn nhớ trước khi ta nhập cung, ta thích làm gì nhất không?”

Nàng nghĩ một lát:

“Nương nương thích cưỡi ngựa, thích bắn tên, còn thích đến thành Tây nghe kể chuyện, nghe những câu chuyện về hiệp khách giang hồ.”

Phải rồi.

Đã từng có một Thẩm Tri Vận có thể dong ngựa giương cung, cũng từng vì một câu “trượng kiếm đi khắp thiên hạ” trong thoại bản mà lòng dậy sóng.

Từ khi nào, ta lại trở thành vị hoàng hậu chỉ biết nói bốn chữ “thần thiếp đã hiểu”?

Là từ đêm đại hôn ấy, khi hắn nói, nàng chỉ cần hiểu chuyện bắt đầu sao?

Hay còn sớm hơn nữa, từ lúc ta hiểu rằng bộ phượng bào trên người này vừa là vinh quang của Thẩm gia, cũng là xiềng xích?

“Nương nương, người khóc rồi.”

A Hà hoảng hốt lau mặt cho ta.

Ta lúc này mới phát hiện, nước mắt đã chảy đầy mặt.

“Không sao.”

Ta nắm lấy tay nàng:

“A Hà, nếu có một ngày… ta nói là nếu có một ngày, ta không làm hoàng hậu nữa, ngươi có nguyện theo ta đi không?”

Nàng gật đầu thật mạnh:

“Nô tỳ thề c /hếc theo nương nương!”

Ngoài cửa sổ, trời đã sáng hẳn, các thái y lần lượt rời đi.

3

Ngày thứ ba kể từ khi biên quan gửi khẩn báo về, Tiêu Tĩnh Uyên lại đến Trung Cung.

Khi ấy ta đang chép kinh.

Đó là kinh thư do quý phi Tô Vãn Tình sai người mang đến hai ngày trước, nói rằng chép kinh có thể tiêu trừ nghiệp chướng, tích lũy phúc đức.

A Hà tức giận đến mức muốn xé bỏ, ta ngăn lại, mỗi ngày chép hai trang.

Ta viết rất chậm, không phải vì thành kính, mà bởi khi chép kinh, ta có thể đường đường chính chính không gặp bất kỳ ai, cũng không cần nghĩ đến điều gì.

Khi cửa điện bị đẩy ra, ta không ngẩng đầu.

“Hoàng hậu thật có nhã hứng.”

Giọng Tiêu Tĩnh Uyên nghe không ra hỉ nộ.

Ta đứng dậy hành lễ:

“Tham kiến bệ hạ.”

Hắn bước đến trước án, cầm lên trang giấy ta vừa chép xong.

“Hoàng hậu chép thứ này, là muốn độ ai?”

Hắn đặt tờ giấy trở lại, ánh mắt rơi trên gương mặt ta:

“Độ chính nàng, hay là độ trẫm?”

“Thần thiếp chỉ là vì giang sơn xã tắc mà cầu phúc.”

“Cầu phúc.”

Hắn ngồi xuống chiếc ghế của ta.

“Thẩm Tri Vận, biên quan khẩn báo, đệ đệ nàng Thẩm Tri Mẫn suất lĩnh kỵ binh nhẹ tập kích vương đình Bắc Địch, tuy thắng trận, nhưng tổn thất ba nghìn tinh nhuệ.”

“Trong triều có người đàn hặc hắn tham công liều lĩnh, giống hệt phụ thân hắn năm đó. Nàng thấy thế nào?”

“Quân quốc đại sự, thần thiếp không dám vọng nghị.”

“Trẫm cho phép nàng nghị.”

“Chiếu theo quân luật, tướng lĩnh tự tiện xuất binh dẫn đến tổn thất, phải cách chức tra xét.”

Tiêu Tĩnh Uyên chăm chú nhìn ta:

“Nếu trẫm muốn xử nặng Thẩm Tri Mẫn, hoàng hậu sẽ làm thế nào?”

Ta chậm rãi quỳ xuống:

“Quốc có quốc pháp, quân có quân quy.”

“Nếu Thẩm Tri Mẫn quả thực trái lệnh, tự nhiên phải… chiếu luật xử trí.”

Tiêu Tĩnh Uyên trầm mặc.

Ta vẫn giữ tư thế dập đầu, trong đầu toàn là gương mặt của Tri Mẫn.

Đứa bé năm bảy tuổi từng chui vào lòng ta khóc nức nở, thiếu niên mười lăm tuổi cố chấp xin tòng quân, nói rằng: a tỷ, đệ muốn thay phụ thân trấn giữ biên cương phương Bắc, nay đã hai mươi hai tuổi, trở thành Trấn Bắc tướng quân.

“Ngẩng đầu lên.”

Khi ta ngẩng đầu lên, trên gương mặt đã không còn chút biểu cảm nào.

“Thẩm Tri Vận,”

Hắn ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào mắt ta:

“Nàng không có gì muốn cầu xin cho Thẩm gia sao?”

Ta nhìn gương mặt gần trong gang tấc ấy.

Gương mặt này ta đã nhìn suốt năm năm, từ lúc ban đầu là sợ hãi, đến về sau là tê dại, cho tới giờ phút này…

Ta bỗng nhìn rõ thứ ẩn sâu trong đáy mắt hắn.

Không phải dò xét, mà là thất vọng.

Hắn thất vọng vì ta không cầu xin, không khóc lóc, không giống như nữ tử bình thường níu lấy vạt áo hắn mà van nài.

Hắn muốn ta yếu đuối, muốn ta tỏ ra mềm yếu, muốn chứng minh rằng vị hoàng hậu này rốt cuộc vẫn cần đến ân điển của hắn.

“Thần thiếp không cầu.”

“Thẩm gia đời đời trung liệt, nếu Thẩm Tri Mẫn quả thật phạm sai lầm, đó là hắn phụ lòng tổ tiên.”

“Nếu hắn bị oan uổng, bệ hạ anh minh, tự sẽ trả lại trong sạch cho hắn.”

“Hay cho một câu bệ hạ anh minh!”

Hắn chộp lấy xấp kinh Phật đã chép xong trên án, hung hăng ném xuống đất, rồi giữ lấy vai ta, nhìn chằm chằm vào ta.

“Thẩm Tri Vận, nàng chỉ biết nói những lời đường hoàng kiểu này thôi sao?!”

A Hà đứng ngoài điện, không dám bước vào.

Ta vẫn quỳ:

“Vậy bệ hạ muốn thần thiếp nói điều gì?”

“Nói rằng nàng hận trẫm!”

“Nói rằng nàng không cam lòng!”

“Nói rằng nàng thật ra hận không thể xé bỏ phượng bào này mà ra khỏi cung!”

“Nói rằng nàng…”

“Phải.”

Ta chậm rãi gỡ tay hắn ra, lảo đảo đứng lên.

“Thần thiếp là muốn xuất cung.”

Ta nhìn thẳng vào hắn:

“Năm năm nay, mỗi một ngày, mỗi một khắc, đều muốn.”

“Bệ hạ chẳng phải hỏi thần thiếp uất kết điều gì sao?”

“Thần thiếp uất kết bầu trời vuông vức bốn phía này.”

“Uất kết những ngày tháng vĩnh viễn phải lấy cớ bệnh tật.”

“Uất kết quy củ trước mâm cơm đầy ắp nhưng chỉ được ăn ba miếng.”

“Uất kết đến cả khóc cũng phải chọn giờ, chọn chỗ, giữ lấy cái gọi là thể diện!”

“Thần thiếp uất kết…”

Ta chỉ về phía Diêu Hoa Cung:

“Uất kết rõ ràng không cam lòng, lại phải giả vờ rộng lượng.”

“Uất kết rõ ràng đau đớn…”

“…nhưng vẫn phải nói rằng thần thiếp đã hiểu; uất kết vì tất cả những ân huệ bệ hạ ban cho, rốt cuộc chỉ là để nhắc nhở thần thiếp rằng, thần thiếp bất quá chỉ là một món bày biện!”

Tiêu Tĩnh Uyên đứng giữa đống hỗn độn, nhìn ta.

“Muốn xuất cung? Thẩm Tri Vận, nàng quên mình là ai rồi sao? Nàng là hoàng hậu của trẫm, là con tin mà Thẩm gia đưa vào cung, là người đời này…”

“Vậy thì để thần thiếp c /hết.” Ta lau nước mắt trên mặt, nở một nụ cười.

Cổ tay ta bị kéo mạnh, thân thể bị ép chặt vào tường.

“Thẩm Tri Vận, nàng nói lại một lần nữa?”

“Xin bệ hạ, ban cho thần thiếp một cái c /hết.”

Hắn nhìn ta, ta cũng nhìn thẳng vào hắn; thì ra đem bí mật sâu nhất trong lòng nói ra, lại nhẹ nhõm đến vậy.

“Được…” Hắn buông tay, lùi lại hai bước. “Được lắm.”

“Muốn c /hết? Trẫm nhất quyết không cho.”

“Thẩm Tri Vận, nàng nghe cho rõ, nàng là hoàng hậu của trẫm, sống là, c /hết cũng là; muốn xuất cung ư, cho dù nàng c /hết rồi, bài vị cũng phải nhập Thái Miếu, đời đời kiếp kiếp đều là quỷ của họ Tiêu!”

“Vậy bệ hạ muốn thế nào, tiếp tục nhìn nhau chán ghét mà sống tiếp, tiếp tục diễn vở đế hậu hòa thuận cho thiên hạ xem sao?”

“Nàng cho rằng trẫm cam tâm? Nàng cho rằng trẫm muốn ngày ngày đối diện gương mặt không hỉ không bi của nàng? Thẩm Tri Vận, là chính nàng đã biến mình thành một pho tượng đất!”

“Đêm đại hôn năm ấy, trẫm nói những lời kia, vừa là bất đắc dĩ, cũng là cảnh cáo, nhưng trẫm chưa từng bảo nàng… chưa từng bảo nàng sống thành một nấm mồ!”

“Vậy bệ hạ muốn thần thiếp phải thế nào, vui mừng tiếp nhận hết thảy, thân thiết với quý phi như tỷ muội, mỗi lần bệ hạ ghé đến liền cảm ân đội đức?”

Ngoài điện vang lên tiếng bước chân gấp gáp, giọng Phúc Thuận hoảng hốt:

“Bệ hạ! Quý phi nương nương… quý phi nương nương ngất rồi!”

Tiêu Tĩnh Uyên khẽ nhắm mắt, khi mở ra lần nữa, đã trở về dáng vẻ lạnh lùng, tự chủ của một bậc đế vương.

“Hoàng hậu hôm nay đã mệt rồi, hãy nghỉ ngơi cho tốt.”

Hắn không nhìn ta thêm lần nào nữa, xoay người rời đi.

A Hà chạy vào ôm chầm lấy ta:

“Nương nương! Nương nương đừng làm nô tỳ sợ…”

“A Hà,” ta nắm chặt tay nàng, vừa khóc vừa cười, “ta thắng rồi.”

“Cái gì?”

“Ta rốt cuộc đã nói ra được sự thật.”

Ngoài cửa sổ, bầu trời dần âm u, tựa như sắp đổ mưa.

Hoàng đế đi Diêu Hoa Cung, thái y vây kín một vòng, quý phi yếu ớt tỉnh lại, lại là một phen lệ rơi như mưa hoa lê.

4

Bảy ngày sau, Trung Cung đột nhiên náo nhiệt hẳn lên.

Trước hết là Nội Vụ Phủ đưa tới mười hai tấm vân gấm mới tiến cống, nói là bệ hạ ban thưởng cho hoàng hậu may y phục mùa xuân.

Tiếp đó, Thượng Tẩm Cục khiêng đến một chiếc giường tử đàn chạm trổ hoa văn, nói rằng hoàng hậu thân thể suy nhược, cần ngủ nghỉ cho ngon giấc.

Ngay cả Ngự Thiện Phòng mỗi ngày cũng ba lượt mang đồ bổ tới đây, nhân sâm, yến sào, tuyết cáp, bày kín các giá trong tiểu trù phòng.

A Hà nhìn đầy phòng đồ đạc:

“Nương nương, bệ hạ đây là…”

“Đánh một bạt tai rồi cho một quả táo ngọt, thủ đoạn quen dùng mà thôi.”

“Nhưng như vậy cũng quá mức rồi, nô tỳ nghe nói mấy ngày nay trong cung của quý phi yên ắng lạ thường, bệ hạ một lần cũng chưa ghé qua.”

“Vậy sao.”

Ta đặt chiếc kéo xuống, lau tay, “thế thì nàng ta nên sốt ruột rồi.”

Vừa dứt lời, Phúc Thuận đã hớt hải chạy vào:

“Nương nương! Quý phi nương nương tới rồi, đã đến trước cổng cung!”

Đến thật nhanh.

Ta chỉnh lại vạt áo, còn chưa kịp bước ra chính điện, Tô Vãn Tình đã vào trong.

Hôm nay nàng ta mặc một thân cung trang đỏ rực, bên tóc cài trâm bộ diêu song liên.

“Thỉnh an hoàng hậu nương nương.”

Nàng khom gối hành lễ.

“Muội muội không cần đa lễ.”

Ta ngồi xuống ghế chủ vị, “ban tọa.”

Nàng ngồi xuống, nhưng không mở miệng.

“Muội muội hôm nay tới, là có chuyện gì chăng?”

Tô Vãn Tình ngước mắt nhìn ta: “Lời này của tỷ tỷ nói ra, lẽ nào muội muội không có việc thì không thể tới thăm tỷ tỷ sao? Nghe nói trước đó ít ngày tỷ tỷ lâm bệnh, trong lòng muội muội vẫn luôn ghi nhớ.”

“Làm phiền muội muội bận tâm, đã khá hơn nhiều rồi.”

“Vậy thì tốt. Thật ra hôm nay muội muội đến, là có một câu nói… không biết có nên nói hay không.”

Ta rũ mắt, xoay nhẹ vòng ngọc trên cổ tay: “Muội muội cứ nói, không ngại.”

“Là chuyện của Thái Y Thự. Mấy ngày trước thân thể muội muội không khỏe, có triệu Thái y Triệu tới bắt mạch. Trong lúc trò chuyện, Thái y Triệu có nhắc đến… nói rằng nửa năm nay, người thường xuyên lui tới Trung Cung, ngoài Thái y Trương, còn có một vị Thái y họ Lâm?”

Thái y Lâm là ngự y trẻ tuổi nhất của Thái Y Viện.

Ba năm trước, khi nguyệt sự của ta không điều hòa, chính hắn kê phương thuốc điều dưỡng mới khỏi; nửa năm nay bệnh cũ tái phát, hắn quả thực đã tới vài lần.

Nhưng cũng chỉ là vài lần mà thôi.

“Thái y Lâm y thuật cao minh, bản cung triệu hắn đến thì có gì không ổn?”

“Tự nhiên là không có gì không ổn.”

Tô Vãn Tình mỉm cười dịu dàng: “Chỉ là muội muội nghe nói, vị Thái y Lâm này… vẫn chưa thành thân, lại thêm mỗi lần đến Trung Cung, đều lưu lại hơn nửa canh giờ. Nơi thâm cung này, lời người đáng sợ, muội muội lo có kẻ nhiều chuyện, làm tổn hại thanh danh của tỷ tỷ.”

Ta ngẩng mắt nhìn nàng ta, nữ tử nhỏ hơn ta hai tuổi này, có thể ngồi lên vị trí quý phi, dựa vào xưa nay chưa từng chỉ là dung mạo kiều mị kia.

“Muội muội lo xa rồi. Mỗi lần Thái y Lâm chẩn bệnh, A Hà cùng hai vị ma ma đều có mặt. Nếu quả thật có lời đàm tiếu, vậy bản cung càng phải hỏi cho rõ, rốt cuộc là kẻ nào đang rình mò Trung Cung?”

“Tỷ tỷ hiểu lầm rồi, muội muội chỉ là…”

“Chỉ là quan tâm đến bản cung?”

“Vậy bản cung xin đa tạ hảo ý của muội muội. Có điều muội muội cũng nên giữ gìn thân thể nhiều hơn, hôm trước ngất đi, hẳn là đã khiến bệ hạ lo lắng không ít rồi chứ?”

Tô Vãn Tình siết chặt chiếc khăn tay.

Trong điện, chậu than đốt quá vượng, hơi nóng hầm hập khiến người ta có phần ngột ngạt.

Chương trước Chương tiếp
Loading...