KHƯƠNG CHIẾT TUYẾT

Chương 1



Kiếp trước, ta là đệ nhất hiền nữ kinh thành, là đích trưởng nữ của Trấn Viễn Hầu phủ, tên Khương Chiết Tuyết.

Ta vì muội muội Khương Phù Nguyệt trải đường lót lối, vì Thái tử Tiêu Thừa Vũ gánh vác lo toan.

Ta m /óc t /im m /óc ph /ổi, đổi lại là bọn họ liên thủ đưa ta lên đ /oạn đ /ầu đ /ài.

Ta trở thành trong câu chuyện tình yêu của bọn họ, kẻ chướng mắt lại đ /ộc á /c, chỉ xứng làm bàn đạp.

Mở mắt lần nữa, ta quay về ngày Khương Phù Nguyệt quỳ trong mưa, cầu ta đi đưa ô cho Thái tử. Khởi điểm của hết thảy bi kịch.

…………..

Bên ngoài đang mưa.

Mưa xuân, vừa lạnh vừa dính, nện lên khung cửa sổ, lộp bộp không dứt.

Nha hoàn Bích Loa lần thứ ba bước vào, sắc mặt như đang chịu tang.

“Đại tiểu thư, nhị tiểu thư vẫn đang quỳ trong viện.”

Ta trở mình, kéo chăn gấm lên cao hơn, che kín tai.

“Ừ.”

“Mưa càng lúc càng lớn, quỳ thế này thân thể sẽ chịu không nổi.”

“Ừm.”

“Đại tiểu thư…”

“Cứ để nàng ta quỳ.”

Ta rốt cuộc thò đầu ra khỏi chăn, giọng có phần nghẹt.

“Chân là của nàng ta, đã muốn quỳ thì cứ quỳ, đừng đến làm phiền ta.”

Miệng Bích Loa há thành một vòng tròn, hẳn là chưa từng thấy ta như vậy.

Khương Chiết Tuyết trước kia, đệ nhất hiền lương thục đức của kinh thành, là người thương xót muội muội Khương Phù Nguyệt nhất.

Đừng nói quỳ trong mưa, chỉ cần vị muội muội tốt kia sứt một móng tay, ta cũng xót xa nửa ngày.

Nhưng người đang nằm ở đây lúc này, là Khương Chiết Tuyết đã c /hết qua một lần.

Ta nhớ rất rõ ràng.

Chính vì trận mưa ngày hôm nay, cuộc đời ta bị đẩy thẳng xuống hố phẩn.

Ngày này của kiếp trước, Khương Phù Nguyệt cũng quỳ ngoài cửa viện của ta như thế.

Nàng vừa khóc vừa cầu xin ta, nói Thái tử điện hạ ở hoàng gia biệt uyển bị dầm mưa, bên cạnh không có người hầu hạ, sốt cao mãi không lui.

Nàng cầu xin ta, người làm tỷ tỷ, lại là vị hôn thê của Thái tử, đi đưa một chiếc ô, mang một bát canh gừng, bày tỏ chút tâm ý.

Ta đã tin.

Ta, kẻ ngốc ấy, đội mưa lớn, tự tay nấu canh gừng, dọc đường xóc nảy mang tới biệt uyển.

Kết quả thì sao?

Ta ướt sũng từ đầu đến chân, chật vật thảm hại, chẳng khác nào một con c /hó.

Thái tử Tiêu Thừa Vũ liếc ta còn chẳng thèm liếc một cái, ánh mắt toàn bộ dừng lại phía sau ta, trên người Khương Phù Nguyệt không biết từ lúc nào đã theo tới, dáng vẻ yếu ớt đáng thương.

Chàng nhận lấy chiếc khăn tay Khương Phù Nguyệt đưa tới, giọng nói dịu dàng đến mức ta chưa từng nghe qua.

“Phù Nguyệt, để nàng lo lắng rồi.”

Ta đứng đó, tựa như một trò cười.

Từ ngày ấy, khắp kinh thành đều biết, Thái tử điện hạ đối với vị hôn thê là ta lạnh nhạt đến cực điểm, lại dành cho thứ muội của ta ánh nhìn ưu ái.

Bọn họ diễn một màn “xung phá thế tục” của chân ái.

Còn ta, chính là kẻ chiếm chỗ không chịu nhường, kẻ tỷ tỷ độc ác cản trở tình yêu của họ.

Cuối cùng, bọn họ liên thủ, gán cho ta cái tội “th /ông đ /ịch ph /ản q /uốc”.

Phụ thân ta, Trấn Viễn Hầu Khương Viễn Đạo, vì bảo toàn Hầu phủ và đứa thứ nữ bảo bối của ông, đã đích thân dâng lên văn thư định tội.

Trên pháp trường, ta nhìn bọn họ đứng trên lầu cao, nương tựa vào nhau.

Khương Phù Nguyệt khoác lên mình bộ giá y do chính tay ta thêu, mỉm cười với ta.

Chói mắt đến lạ.

Giờ đây, ta đã trở về.

Trở về đúng ngày mọi thứ bắt đầu.

“Đại tiểu thư!”

Cánh cửa bị đẩy ra thô bạo, phụ thân ta Khương Viễn Đạo mang theo một thân ướt sũng xông vào.

Sau lưng ông là di nương Liễu thị, tay cầm khăn, vẻ mặt “đ /au lòng” lau khóe mắt.

“Khương Chiết Tuyết! Muội muội của con quỳ ngoài kia sắp tròn một canh giờ rồi! Con không nghe thấy sao!”

Nước bọt của phụ thân gần như phun cả vào mặt ta.

Ta chậm rãi ngồi dậy, ngáp một cái.

“Nghe rồi.”

“Đã nghe rồi mà còn thờ ơ như vậy? Nàng là muội muội của con! Vì con mà đi cầu xin Thái tử, còn con thì hay rồi, nằm trong phòng ngủ say như c /hết! Trái tim con làm bằng đá sao?”

Ta nhìn ông, hỏi lại.

“Thưa phụ thân, nàng ta là vì con mà đi cầu xin Thái tử chuyện gì?”

Khương Viễn Đạo nghẹn lời.

Liễu thị vội vàng bước lên giảng hòa.

“Chiết Tuyết à, con đừng trách phụ thân con, ông ấy cũng chỉ vì sốt ruột.”

“Phù Nguyệt cũng là một mảnh hảo tâm, nghe nói Thái tử điện hạ thân thể không được khỏe, muốn con qua thăm hỏi, nhân tiện bồi dưỡng tình cảm của hai người là vị hôn phu thê.”

“Nhưng con không đi, nàng ấy chỉ còn cách quỳ xuống cầu xin con, đứa trẻ này ấy à, thật sự quá thật thà.”

Xem kìa, nói năng khéo léo biết bao.

Ba câu hai lời, liền biến chuyện Khương Phù Nguyệt quỳ ép cung thành tỷ muội tình thâm.

Lại đem sự thờ ơ của ta, tô đậm thành lạnh lùng vô tình.

Kiếp trước, chính là ta bị bộ lời lẽ này của nàng ta khống chế ch /ết chặt.

Ta khẽ kéo khóe môi, hất chăn xuống giường.

“Phụ thân, Liễu thị, ý tứ của hai người, ta đã hiểu rồi.”

Sắc mặt Khương Viễn Đạo dịu đi đôi chút, cho rằng ta đã hồi tâm chuyển ý.

“Biết là tốt rồi, mau đi…”

Ta bước tới bên bàn, rót một chén trà, uống cạn một hơi.

Sau đó, ngay trước mặt bọn họ, ta cởi bộ y phục lộng lẫy đã chuẩn bị để ra ngoài, đổi sang một thân thường phục ở nhà nửa cũ nửa mới, thoải mái nhất.

Cuối cùng, ta leo trở lại giường, đắp chăn cho kỹ.

Một loạt động tác, trôi chảy liền mạch.

Khương Viễn Đạo và Liễu thị đều nhìn đến sững sờ.

“Khương Chiết Tuyết! Con làm vậy là có ý gì!”

Ta nằm trên giường, điều chỉnh sang một tư thế thoải mái nhất.

“Ý tứ chính là, ta không đi.”

“Bên ngoài mưa lớn, đường trơn, trời lại lạnh.”

“Nhỡ đâu làm ta bị cảm, đổ bệnh, vậy chẳng phải quá thiệt thòi sao.”

“Con… con…” Khương Viễn Đạo tức đến mức ngón tay run rẩy. “Vì vị trí Thái tử phi của con, vì thể diện của Hầu phủ, con cũng phải đi!”

“Thái tử phi ư?” Ta bật cười. “Phụ thân, chẳng lẽ người quên rồi sao, năm đó định ra hôn sự này, là hoàng gia muốn lôi kéo Trấn Viễn Hầu phủ đang nắm binh quyền.”

“Ta gả qua đó là liên hôn, là công cụ để củng cố địa vị cho nhà mình. Sao nghe lời người nói bây giờ, lại giống như ta chiếm được tiện nghi lớn lắm, phải chủ động chạy tới dâng hiến?”

“Con dám!”

“Ta chỉ nói sự thật.” Ta nhìn ông. “Thể diện của Hầu phủ, chẳng phải do chính phụ thân người gây dựng nên sao?”

“Khi nào lại cần dựa vào việc nữ nhi đội mưa đổ bệnh để đổi lấy?” Ta dừng lại một nhịp. “Huống chi, Thái tử nếu thật sự vì ta không đi thăm bệnh mà trách tội Hầu phủ, thì hạng nam nhân như vậy, không cần cũng được.”

Phụ thân ta bị mấy lời đại nghịch này chẹn đến mức mặt mày tím tái.

Liễu thị đảo mắt một vòng, lại bắt đầu rơi lệ. “Chiết Tuyết à, sao con lại nghĩ như vậy. Muội muội con nàng ấy…”

“Liễu thị,” ta cắt ngang lời nàng, “muội muội nếu đã thương Thái tử đến thế, đã muốn đi đưa hơi ấm đến vậy, sao nàng ta không tự đi?”

“À, ta quên mất, nàng ta là thứ nữ, thân phận không đủ.”

“Nhưng đã biết thân phận mình không đủ, cớ sao còn quỳ ở đây, ép ta đi làm việc ta không muốn?”

Ta nhìn gương mặt được dưỡng chăm kỹ lưỡng của Liễu thị. “Hay là nói, nàng ta vốn muốn mượn danh nghĩa của ta, đến trước mặt Thái tử lượn một vòng, hòng trèo lên cành cao?”

Sắc mặt Liễu thị lập tức trắng bệch.

Rồi từ trắng chuyển sang xanh, từ xanh chuyển sang tím, như mở cả một phường nhuộm.

Có lẽ đây là lần đầu tiên nàng ta thấy ta không nể mặt đến như vậy.

Trước kia, Khương Chiết Tuyết luôn đối với Liễu thị này cung kính hết mực, sợ nhất là để người khác bắt được thóp, nói nàng khắt khe với kế mẫu, không dung nổi thứ muội.

Liễu thị run run mím chặt môi, nửa ngày không thốt nổi một câu, chỉ đành đem ánh mắt cầu cứu hướng về phụ thân ta.

Phụ thân ta, Khương Viễn Đạo, rốt cuộc cũng hoàn hồn từ cơn chấn kinh vì “nữ nhi đại nghịch bất đạo”.

Ông hít sâu một hơi, bày ra uy nghi của gia chủ.

“Đủ rồi! Khương Chiết Tuyết, con nói những lời gì thế này! Phù Nguyệt là muội muội của con, nàng vì con mà nghĩ, con lại đem nàng nghĩ xấu xa đến vậy! Con quá khiến ta thất vọng!”

Ta nâng mí mắt, nhìn ông.

“Phụ thân, người thất vọng về con, đâu phải chỉ một hai ngày.”

Từ ngày mẫu thân ta qua đời, Liễu thị bước vào cửa, trong mắt ông chỉ còn Liễu thị và Khương Phù Nguyệt.

Còn ta, đích nữ này, chẳng qua chỉ là tấm bia để ông tô điểm cho danh tiếng “không quên nguyên phối, coi trọng đích xuất” của mình.

Chỉ cần ta ngoan ngoãn, hiểu chuyện, không tranh không đoạt, đem hết thảy lợi ích nhường cho Khương Phù Nguyệt, ông liền là một vị từ phụ.

Hễ ta lộ ra một chút không hiền lương, ông lập tức khoác lên gương mặt đau xót đến tột cùng này.

“Con…” Khương Viễn Đạo nghẹn lời.

“Phụ thân, hôm nay con chính là không muốn đi.” Ta đổi sang một tư thế thoải mái hơn, tựa đầu giường.

“Nếu người cảm thấy con làm mất mặt Hầu phủ, đại có thể phế bỏ thân phận đích nữ của con, để Khương Phù Nguyệt thay thế.”

“Đến lúc đó, nàng ta muốn khi nào đi gặp Thái tử thì khi đó đi, chẳng phải vẹn cả đôi đường sao?”

“Con hỗn trướng!”

Một chiếc chén trà bị ném mạnh xuống đất, vỡ tan thành từng mảnh.

Ta đến mí mắt cũng chẳng buồn nhúc nhích.

Chiêu dọa “phế đích” này, kiếp trước ông đã dùng vô số lần.

Mỗi một lần đều dọa ta sợ đến hồn bay phách lạc, ngoan ngoãn nghe lời.

Nhưng bây giờ, ta lại hận không thể để ông làm như vậy.

Phế bỏ ta, hôn sự với Thái tử kia tự nhiên cũng chẳng thể rơi xuống đầu ta.

Cái hố l /ửa mang tên Tiêu Thừa Vũ ấy, ai thích nhảy thì cứ nhảy.

“Lão gia bớt giận, Chiết Tuyết nó chỉ nhất thời hồ đồ, nói lời trong cơn tức giận thôi.” Liễu thị vội vàng tiến lên vuốt giận cho phụ thân ta, còn không quên liếc ta một cái, trong ánh mắt vừa có cảnh cáo, lại pha lẫn một tia đắc ý.

Có lẽ nàng ta cho rằng, ta càng làm loạn, c /hết càng nhanh.

Phụ thân ta thở hồng hộc, chỉ tay vào ta.

“Ta cho con cơ hội cuối cùng! Đi, hay là không đi!”

Ta nhắm mắt lại, gọn gàng dứt khoát thốt ra một chữ.

“Cút.”

Chữ ấy rất nhẹ.

Nhưng rơi vào tai Khương Viễn Đạo và Liễu thị, chẳng khác nào một tiếng sét.

Không khí trong phòng trong khoảnh khắc đông cứng lại.

Có lẽ cả đời này Khương Viễn Đạo chưa từng bị ai chỉ thẳng mặt mắng như vậy, huống chi lại là đứa con gái xưa nay ông vẫn coi như bột nhào trong tay.

Mặt ông đỏ bừng như gan lợn, giơ tay lên định tát xuống.

Ta không né.

Ta chỉ lặng lẽ nhìn ông.

Ánh mắt ấy, tựa như đang nhìn một người xa lạ.

Không sợ hãi, không tủi thân, chỉ còn lại một mảnh ch /ết l /ặng.

Bàn tay ông, khựng lại giữa không trung.

Cuối cùng, ông vẫn không đánh xuống.

Đánh ta, truyền ra ngoài chẳng khác nào “Trấn Viễn Hầu hà khắc với đích nữ”, thanh danh của ông còn cần hay không?

“Được… được! Được lắm!”

Ông tức đến mức liên tiếp nói ba chữ “được”, phất mạnh tay áo.

“Con cứ ở yên trong căn phòng này cho ta! Không có lệnh của ta, không được bước ra ngoài nửa bước! Ta muốn xem xem, con có thể cứng miệng đến bao giờ!”

Nói xong, ông kéo Liễu thị còn đang giả bộ đáng thương, hầm hầm rời đi.

Thế giới rốt cuộc cũng yên tĩnh lại.

Bích Loa đứng bên cạnh, sợ đến mức mặt mày trắng bệch, ngay cả thở mạnh cũng không dám.

Ta duỗi người một cái, rồi lại nằm xuống.

“Bích Loa.”

“Dạ… dạ, nô tỳ có mặt.”

“Đến tiểu trù, mang cho ta một bát canh ngân nhĩ. Cho nhiều đường một chút. Lại lấy thêm mấy đĩa điểm tâm.”

Bích Loa sững người: “Đại tiểu thư… người vẫn còn khẩu vị sao?”

“Sao lại không?” Ta nhìn nàng đầy khó hiểu. “Trời đất có sụp xuống thì ăn cơm vẫn là chuyện lớn nhất. Phụ thân không cho ta ra ngoài, đâu có nói là không cho ta ăn.”

Bích Loa còn muốn nói gì đó, ta xua tay: “Mau đi đi. Trễ nữa, ta sẽ đói đến c /hết mất.”

Nàng chỉ đành vừa đi vừa ngoái đầu nhìn lại.

Ta nằm trên giường, nghe tiếng mưa ngoài hiên, trong lòng một mảnh bình thản.

Cấm túc?

Quá tốt.

Ta còn đang lo không tìm được cớ để khỏi phải tham dự mấy yến tiệc loạn xạ về sau kia đây.

Còn Khương Phù Nguyệt đang quỳ ngoài viện…

Muốn quỳ bao lâu thì quỳ bấy lâu.

…………………

Tốt nhất là quỳ đến nhiễm phong hàn, nằm bẹp trên giường mười ngày nửa tháng, khỏi phải ra ngoài chướng mắt ta.

Qua chừng nửa canh giờ, Khương Phù Nguyệt rốt cuộc cũng không chống đỡ nổi.

Chính Liễu thị đích thân đỡ nàng ta trở về.

Cách khung cửa sổ, ta nhìn thấy Khương Phù Nguyệt sắc mặt trắng bệch, toàn thân ướt sũng, bị Liễu thị nửa ôm nửa dìu, bước đi lảo đảo.

Khi đi ngang qua cửa sổ phòng ta, nàng ta còn ngẩng đầu lên, ném cho ta một ánh mắt oán độc đến cực điểm.

Nỗi hận trong ánh mắt ấy, giống hệt ánh nhìn nàng ta dành cho ta trước lúc c /hết.

Ta mỉm cười với nàng ta, cầm một miếng bánh quế hoa, cắn một miếng.

Thật ngọt.

Sau khi Khương Phù Nguyệt được dìu về, Hầu phủ mời đại phu tới.

Nghe nói, nàng ta nhiễm phong hàn, sốt cao không lui, suốt một đêm mê sảng nói nhảm.

Liễu thị trước mặt phụ thân ta khóc lóc không ngừng, nói rằng đều là do ta, kẻ làm tỷ tỷ này quá mức nhẫn tâm, hại muội muội.

Phụ thân ta càng thêm tức giận, hạ lệnh khóa chặt luôn cả cổng viện của ta.

Ngày ba bữa, chỉ được phép đưa vào từ một ô cửa nhỏ.

Bích Loa lo đến mức xoay như chong chóng, còn ta lại nhàn nhã tự tại.

Vừa hay, nhân dịp này, ta có thể bình tâm suy nghĩ cho con đường về sau.

Rất nhiều chuyện của kiếp trước, ta đều nhớ rõ rành rành.

Chẳng hạn như, ba ngày sau, doanh trại dân chạy nạn ở phía tây thành sẽ bùng phát một trận ôn dịch không lớn không nhỏ.

Thái tử Tiêu Thừa Vũ vì muốn đánh bóng danh tiếng “nhân quân”, sẽ đích thân đến trấn an dân chạy nạn.

Sau đó, chàng sẽ bị một tên dân chạy nạn “có dụng ý khác” đ /âm b /ị th /ương.

Kiếp trước, chính là ta nhận được tin trước, bất chấp tất cả lao tới, thay chàng chắn lấy nhát đ /âm ấy.

Nhát đ /âm đó, suýt chút nữa lấy mạng ta.

Đồng thời, nó cũng trở thành chất xúc tác cho tình cảm giữa Tiêu Thừa Vũ và Khương Phù Nguyệt.

Ta nằm dưỡng th /ương trên giường, còn hai người bọn họ thì “thức trắng đêm trông nom” bên giường ta, cảm thông lẫn nhau, tình ý dạt dào.

Giờ đây, ta đã bị cấm túc.

Màn kịch “mỹ nhân cứu anh hùng” này, ta không còn diễn được nữa.

Ta thật sự rất muốn xem thử, không có ta, vị Thái tử “nhân đức” kia sẽ xoay xở thế nào.

Còn vị muội muội tốt của ta, nàng ta thương Thái tử ca ca đến vậy, liệu có thay ta đi chắn nhát đ /âm đó hay không?

Ta vừa uống bát canh ngân nhĩ ngọt lịm, vừa nghĩ đến đó, trong lòng vui vẻ vô cùng.

Những ngày bị cấm túc, trôi qua còn thoải mái hơn ta tưởng.

Không ai đến làm phiền, ngày ba bữa được đưa tới đúng giờ.

Mỗi ngày ta ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn, thỉnh thoảng dạo quanh trong viện, trêu mèo một chút, sắc mặt cũng khá hơn không ít.

Bích Loa lúc đầu còn cau mày ủ rũ, thấy ta bày ra dáng vẻ “ch /ết l /ợn không sợ nước sôi”, dần dần cũng yên tâm hơn.

Nàng hiện giờ thường xuyên nhất nói một câu:

“Tiểu thư, người dường như đã đổi thành một người khác rồi.”

Ta cầm một miếng đào hoa tô, hỏi nàng:

“Khác thế nào?”

“Trước kia người lúc nào cũng chau mày, dường như có lo nghĩ chẳng bao giờ dứt. Còn bây giờ… bây giờ người hình như chẳng để tâm đến điều gì nữa.”

Ta mỉm cười.

Để tâm cái gì đây?

Để tâm đến tình phụ tử của phụ thân ta sao?

Để tâm đến thứ “từ ái” giả tạo của Liễu thị ư?

Để tâm đến cái gọi là “tỷ muội tình thâm” của Khương Phù Nguyệt?

Hay là để tâm đến cái vị trí Thái tử phi chó m /á kia?

Những thứ ấy, nếu kiếp trước ta chưa từng để tâm, thì thôi cũng được.

Nhưng ta đã từng thật sự để tâm, hơn nữa còn vì thế mà trả giá bằng cả sinh mệnh.

Giờ đây, ai thích để tâm thì cứ để tâm.

Ta chỉ để tâm xem, miếng đào hoa tô này có ngọt vừa đủ hay không.

Đến ngày thứ ba, ta ước chừng phía tây thành cũng sắp xảy ra chuyện rồi.

Ta cố ý bảo Bích Loa đến tiểu trù, xin thêm một phần thủy tinh hào nhục mà ta thích nhất.

“Tiểu thư, hôm nay khẩu vị của người thật tốt.”

“Ừ, hôm nay tâm trạng tốt.”

Ta vừa ăn, vừa chờ tin tức.

Quả nhiên, đến lúc chạng vạng, bên ngoài vang lên tiếng xôn xao.

Viện của ta tuy đã bị khóa, nhưng Bích Loa vẫn có cách từ chỗ tiểu tư trông coi nghe ngóng được vài tin.

Chương tiếp
Loading...