Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
KHƯƠNG CHIẾT TUYẾT
Chương 2
Nàng mặt mày hoảng hốt chạy vào:
“Tiểu thư! Có chuyện lớn rồi! Thái tử điện hạ ở doanh trại dân chạy nạn phía tây thành bị đ /âm th /ương!”
Ta gắp một lát thủy tinh hào nhục trong veo, chậm rãi đưa vào miệng.
Vị rất ngon.
“Bị th /ương n /ặng không?”
“Nghe nói… nghe nói bị th /ương ở cánh tay, m /áu ch /ảy rất nhiều! Giờ đã được đưa về Đông cung rồi, Thái y viện đều đã phái người tới!”
“Ồ.”
Ta gật đầu, lại thong thả gắp thêm một lát nữa.
Bích Loa cuống lên:
“Tiểu thư, sao người chẳng lo lắng chút nào vậy! Đó là Thái tử điện hạ, là phu quân tương lai của người đó!”
Ta ngước mắt nhìn nàng:
“Ta lo lắng, thì vết th /ương trên tay chàng có thể lập tức khỏi sao?”
“Nhưng… nhưng người không đi thăm sao?”
“Ngươi nhìn xem, phụ thân đã khóa ta ở đây, ta đi kiểu gì?” Ta tỏ ra vô tội.
“Huống chi, Đông cung là nơi có thể tùy tiện ra vào ư? Ta là nữ tử chưa xuất giá, hấp tấp chạy tới đó, thì còn ra thể thống gì.”
Bích Loa bị ta chặn họng, không nói nên lời.
Ta ăn nốt miếng thủy tinh hào nhục cuối cùng, thỏa mãn lau lau khóe miệng.
“Được rồi, đừng chuyện bé xé ra to. Thái tử điện hạ thân phận tôn quý, không dễ c /hết đâu. Chúng ta cứ yên ổn ở đây là được.”
Lời thì nói vậy, nhưng ta biết, chuyện này chưa thể kết thúc.
Kiếp trước, ta thay Thái tử chắn một nhát đ /âm, trở thành “liệt nữ anh dũng” trong mắt toàn kinh thành.
Kiếp này, ta không đi.
Vậy thì, người chắn nhát đ /âm ấy là ai?
Hay nói đúng hơn, căn bản chẳng có ai chắn, Tiêu Thừa Vũ cứ thế mà lãnh trọn một nhát?
Đáp án của câu hỏi ấy, ngày hôm sau liền được vén màn.
Là Liễu thị đích thân tới “giải cấm” cho ta.
Sau lưng nàng ta dẫn theo mấy gia đinh, mở toang chiếc khóa lớn trước viện của ta.
Vừa trông thấy ta, vành mắt nàng ta đã đỏ hoe, lấy khăn che miệng, bày ra dáng vẻ bi thương đến cực điểm.
“Chiết Tuyết à, đứa trẻ ngoan của ta, con chịu khổ rồi.”
Ta lặng lẽ nhìn nàng ta diễn kịch.
“Hôm qua ta đã nói với phụ thân con rồi, không thể nhốt con như vậy được. Con xem đó, Thái tử điện hạ vừa gặp chuyện, trong cung liền có người tới, nói muốn mời con vào cung, ở bên Thái tử cho khuây khỏa.”
“Nếu để người ngoài biết con bị giam ở đây, thể diện của Hầu phủ biết để vào đâu cho phải!”
Ta lập tức nắm được trọng điểm:
“Trong cung đã phái người tới rồi sao?”
“Đúng vậy!” Liễu thị vội vàng đáp. “Chính Trương ma ma bên cạnh Hoàng hậu nương nương đích thân tới. Bà ấy nói lúc Thái tử điện hạ hôn mê, trong miệng vẫn luôn gọi tên con! Đủ thấy trong lòng điện hạ là có con!”
Ta suýt nữa thì bật cười thành tiếng.
Gọi tên ta ư?
Kiếp trước, lúc chàng hôn mê, trong miệng gọi rõ ràng là “Phù Nguyệt”.
Sao thế, ta không đi chắn đ /ao, trái lại chàng lại “tình căn thâm chủng” với ta rồi?
Cái mạch suy nghĩ của Tiêu Thừa Vũ này, chẳng lẽ đã cùng với cánh tay kia bị ch /ém h /ỏng rồi sao?
“Chiết Tuyết, mau lên, mau thay y phục, rửa mặt chải đầu một chút, đừng để Trương ma ma phải đợi lâu.” Liễu thị giục giã.
Ta không nhúc nhích.
“Liễu thị,” ta nhìn nàng, “ta nhớ phụ thân từng nói, không có sự cho phép của ông, ta không được bước ra khỏi phòng nửa bước. Hiện giờ phụ thân còn chưa lên tiếng, ta cứ thế đi ra ngoài, chẳng phải không ổn lắm sao?”
Sắc mặt Liễu thị cứng đờ trong chớp mắt.
“Đứa nhỏ này, lúc nào rồi còn nói những lời như vậy. Phụ thân con ông ấy cũng chỉ là… chỉ là đang tức giận nhất thời thôi. Mau đi đi, đừng chậm trễ chính sự.”
“Ồ.” Ta gật đầu. “Vậy đợi khi nào phụ thân nguôi giận, đích thân tới nói với ta, lúc đó ta sẽ ra ngoài.”
Ta xoay người định quay về phòng.
“Con đứng lại!” Liễu thị cuống lên, một tay kéo chặt ta. “Khương Chiết Tuyết, con đừng không biết điều! Đây là Thái tử điện hạ đích danh muốn gặp con! Con còn bày đặt tính khí gì nữa!”
“Ta không bày đặt tính khí.” Ta bình thản nhìn nàng. “Ta chỉ là nghe lời phụ thân. Ông nói không cho ta ra ngoài, thì ta không ra ngoài. Ta là một đứa con gái hiếu thuận.”
“Con…” Liễu thị tức đến run rẩy.
Nàng ta không ngờ, ta lại dùng chính lời của phụ thân để chặn nàng.
Ngay lúc chúng ta giằng co không dứt, phụ thân ta đã tới.
Sắc mặt ông rất khó coi, nhưng vẫn cố nén cơn giận, nói với ta:
“Được rồi, chuyện trước là phụ thân không đúng, con đừng làm loạn nữa. Mau thu xếp một chút, vào cung đi.”
Lúc này ta mới chậm rãi “ồ” một tiếng.
“Nếu phụ thân đã lên tiếng, nữ nhi đương nhiên tuân mệnh.”
Ta quay sang Bích Loa:
“Đi, lấy bộ y phục màu nguyệt bạch ra đây.”
Liễu thị vừa nghe, sắc mặt càng thêm khó xem.
Bộ y phục màu nguyệt bạch ấy, là món giản dị nhất trong tất cả quần áo của ta, trông chẳng khác nào mặc đồ chịu tang.
“Chiết Tuyết, con ít nhất cũng nên ăn mặc tươi tắn một chút…”
“Thái tử điện hạ đã gặp á /m s /át, ta còn ăn mặc lộng lẫy rực rỡ, chẳng lẽ là đi chúc mừng chàng sao?” Ta chỉ một câu đã chặn họng nàng.
Liễu thị hoàn toàn cạn lời.
Ta thong thả chải đầu rửa mặt, thay y phục, chần chừ gần nửa canh giờ.
Đợi khi tới tiền sảnh, gương mặt vị Trương ma ma kia đã kéo dài thượt ra.
Trông thấy ta, bà ta cũng chỉ cười không ra cười, gật đầu lấy lệ.
Ta theo Trương ma ma lên xe ngựa, dọc đường lắc lư tiến vào hoàng cung.
Đến Đông cung, một mùi thuốc nồng đậm ập thẳng vào mặt.
Hoàng hậu nương nương ngồi ở gian ngoài, sắc mặt đầy lo lắng. Thấy ta tới, bà mới miễn cưỡng nặn ra một nụ cười.
“Chiết Tuyết tới rồi, mau lại đây ngồi.”
Ta nghiêm chỉnh hành lễ.
“Điện hạ… thế nào rồi ạ?” Hoàng hậu khẽ thở dài. “Thái y nói vết th /ương không sâu, nhưng m /áu ch /ảy khá nhiều, khiến người ta hoảng sợ.”
“Suốt ngày ngủ không yên, trong miệng còn luôn gọi tên con. Bổn cung nghĩ, con tới thăm, có lẽ người sẽ an tâm hơn.”
Ta cúi đầu, bày ra bộ dáng vừa lo lắng lại vừa e thẹn.
Trong lòng lại bật cười lạnh.
Chàng gọi tên ta ư?
Ta đoán, chàng là muốn chất vấn ta, vì sao kiếp này ta không giống kiếp trước, liều mạng đi chắn nhát đ /ao ấy cho chàng.
Vào nội điện, Tiêu Thừa Vũ quả nhiên đang nằm trên giường, sắc mặt tái nhợt, một bên cánh tay được băng vải trắng treo lên.
Hắn trông thấy ta, trong mắt lập tức bùng lên một thứ ánh sáng phức tạp.
Có phẫn nộ, có oán hận, lại xen lẫn một tia… uất ức.
Bị ánh mắt ấy nhìn chằm chằm, ta nổi cả da gà.
Hoàng hậu nương nương kiếm cớ, dẫn theo cung nhân lui ra ngoài, để lại không gian cho hai người chúng ta.
Ta bước tới bên giường, khom người thi lễ.
“Điện hạ.”
“Khương Chiết Tuyết.” Tiêu Thừa Vũ mở miệng, giọng có phần khàn. “Vì sao… nàng không tới?”
Đến rồi.
Quả nhiên là hỏi tội.
Ta chớp chớp mắt, vẻ mặt vô tội.
“Điện hạ, ngày người gặp á /m s /át, thần nữ bị phụ thân cấm túc, không thể ra ngoài.”
Tiêu Thừa Vũ sững lại.
“Cấm túc? Vì sao?”
“Bởi vì thần nữ không nghe lời phụ thân, không chịu đội mưa đến biệt uyển thăm người. Phụ thân nói thần nữ không hiểu chuyện, không biết lấy đại cục làm trọng, nên đã khóa thần nữ lại.”
Ta nói rất nhẹ, nhưng từng chữ từng chữ đều đ /âm th /ẳng vào chỗ đau nhất.
Vì người, ta còn bị cấm túc.
Thần nữ uất ức biết bao.
Sắc mặt Tiêu Thừa Vũ quả nhiên thay đổi.
Ngọn lửa giận trong mắt hắn dần tắt, thay vào đó là áy náy cùng một tia… thương xót.
“Là… là lỗi của bản cung, đã liên lụy tới nàng.”
“Điện hạ nói quá rồi.” Ta cúi đầu. “Thần nữ không trách phụ thân, ông ấy cũng chỉ là vì Hầu phủ. Chỉ là thần nữ vẫn luôn nghĩ, nếu ngày đó thần nữ thật sự đi, có phải đã không khiến điện hạ bị th /ương hay không.”
Nói xong, ta đưa tay áo lên, giả vờ lau khóe mắt.
Tiêu Thừa Vũ càng thêm day dứt.
“Không! Không liên quan tới nàng!” Hắn vội vàng nói. “Là tên lưu dân kia to gan lớn mật! May mà… may mà lúc đó Phù Nguyệt cô nương phản ứng nhanh, đẩy bản cung sang một bên, nếu không nhát đ /ao ấy đã đ /âm th /ẳng vào tim bản cung rồi!”
Trong lòng ta “thịch” một tiếng.
Khương Phù Nguyệt?
Nàng ta đã tới?
Còn “cứu” được Thái tử?
Diễn biến này, hoàn toàn không giống với dự tính của ta.
Ta giả vờ kinh ngạc, ngẩng đầu lên:
“Phù Nguyệt muội muội ư? Sao nàng ấy lại có thể…”
“Là nàng ấy không yên tâm cho bản cung, nên lén theo tới.” Tiêu Thừa Vũ nhắc đến Khương Phù Nguyệt, ánh mắt lập tức trở nên dịu hẳn. “Một nữ tử yếu đuối như vậy, trong thời khắc nguy cấp ấy vẫn nghĩ tới việc che chở cho bản cung, thật sự… thật sự rất hiếm có.”
Ta hiểu rồi.
Ta, đích tỷ, không đi.
Nàng ta, thứ muội, liền thế chỗ.
Cướp lấy cái gọi là công cứu giá vốn dĩ thuộc về ta.
Khá lắm, Khương Phù Nguyệt.
Thủ đoạn của nàng, còn cao hơn ta tưởng.
“Vậy thì thật tốt quá.” Ta lập tức nở nụ cười vô cùng chân thành. “Muội muội không sao chứ?”
Tiêu Thừa Vũ nhìn nụ cười thành khẩn của ta, trái lại sững người.
Có lẽ hắn cho rằng ta sẽ ghen ghét, sẽ nổi giận.
Không ngờ ta lại hoàn toàn không có phản ứng gì.
“Nàng ấy… nàng ấy không sao, chỉ là bị kinh hãi một chút.”
“Vậy thì tốt, vậy thì tốt.” Ta vỗ nhẹ ngực, bày ra dáng vẻ vừa trút được gánh nặng. “Muội muội mà xảy ra chuyện gì, ta với tư cách là tỷ tỷ, thật không biết phải sống thế nào.”
Tiêu Thừa Vũ nhìn ta, ánh mắt càng lúc càng trở nên kỳ lạ.
Có lẽ đây là lần đầu tiên, hắn không nhìn thấu được ta.
Ta nói thêm với hắn vài câu nhạt nhẽo vô vị, rồi tìm cớ cáo từ.
Bước ra khỏi Đông cung, ta quay đầu nhìn lại một lần.
Ánh nắng vừa vặn.
Ta bỗng cảm thấy, vở kịch này, ngày càng thú vị.
Khương Phù Nguyệt, ngươi đoạt lấy công lao của ta, rất tốt.
Ta muốn xem xem, thứ công lao vốn không thuộc về ngươi, rốt cuộc ngươi có gánh nổi hay không.
Trên đường hồi phủ, ta nghĩ rất nhiều.
Khương Phù Nguyệt đã chọn đi con đường “cứu giá” này, vậy tiếp theo, nàng ta nhất định sẽ tìm mọi cách tiến lại gần bên cạnh Thái tử.
Mà Tiêu Thừa Vũ, vì phần “ân cứu mạng” ấy, cũng sẽ nhìn nàng ta bằng con mắt khác.
Hai người họ, xem ra là định sớm diễn ra màn kịch “chân ái vô địch” rồi.
Ta trở về Hầu phủ, Liễu thị lập tức bước ra nghênh đón.
“Thế nào rồi? Thái tử điện hạ nói gì với con?”
Ta nhìn gương mặt đầy vẻ sốt sắng của nàng, khẽ mỉm cười:
“Điện hạ nói, đều là nhờ Phù Nguyệt muội muội.”
Nụ cười của Liễu thị, lập tức cứng đờ trên mặt.
Khả năng kiểm soát biểu cảm của nàng ta xưa nay vẫn luôn xuất sắc.
Thế nhưng khi nghe ta nói ra câu “điện hạ nói đều là nhờ Phù Nguyệt muội muội”, nụ cười ấy vẫn không tránh khỏi nứt ra trong khoảnh khắc.
Đó là một vẻ mặt rất kỳ lạ, vừa như kế hoạch đã thành công, lại vừa như mọi chuyện vượt khỏi dự liệu.
Rất nhanh, nàng ta đã khôi phục lại dáng vẻ từ mẫu hiền lương thường ngày, nắm lấy tay ta mà nói:
“Ta đã biết mà, Phù Nguyệt đứa trẻ ấy, trong lòng luôn có con, tỷ tỷ này. Con xem, nó thay con đi, lại còn được điện hạ khen ngợi, chẳng phải là thay con chia sẻ lo lắng sao?”
“Các con tỷ muội đồng lòng, ta làm mẫu đây cũng yên tâm rồi.”
Ta suýt chút nữa đã bị mấy lời đảo trắng thay đen ấy chọc đến bật cười.
Thay ta chia sẻ lo lắng ư?
Rõ ràng là thay chính nàng ta đoạt công lao thì có.
Ta cũng lười vạch trần, chỉ thuận theo lời nàng mà gật đầu:
“Phải vậy, muội muội quả thực quá tốt. Ta đã quyết rồi, nhất định phải cảm tạ muội ấy cho đàng hoàng.”
Liễu thị sững người:
“Cảm tạ nó?”
“Đúng vậy.” Ta cười đến mức vô cùng ngây thơ. “Muội ấy thay ta gánh một chuyện lớn như vậy, ta làm tỷ tỷ, nếu không tỏ chút thành ý, chẳng phải là không hợp lẽ sao?”
Nói xong, ta không để ý tới ánh mắt phức tạp của Liễu thị, trực tiếp quay về viện của mình.
Khương Phù Nguyệt quả nhiên bệnh nặng hơn.
Vừa bị kinh hãi, lại vừa dầm mưa, giờ đang nằm trên giường rên rỉ không ngớt.
Đại phu nói cần phải tĩnh dưỡng, không được gặp gió.
Liễu thị coi nàng ta như tròng mắt, mỗi ngày thuốc thang không dứt, đồ bổ thì đưa vào như nước chảy.
Phụ thân ta cũng đã tới thăm nàng ta mấy lần, lần nào đi ra cũng thở dài than thở, nói Phù Nguyệt đứa trẻ này thật khiến người ta xót xa.
Trong Hầu phủ, người người đều đang truyền miệng rằng nhị tiểu thư vì cứu Thái tử mà liều mình xông pha, là một kỳ nữ có tình có nghĩa.
So với nàng ta, ta – vị đích tiểu thư lâm trận bỏ chạy này – lại càng bị khắc họa thành kẻ ích kỷ bạc bẽo.
Ta chẳng thèm bận tâm chút nào.
Thứ như lời đồn đại, chỉ cần bản thân không để trong lòng, thì nó chẳng thể làm tổn thương được một sợi tóc.
Mỗi ngày ta cứ ăn uống như thường, tiện thể đem toàn bộ của hồi môn mẫu thân để lại, kiểm kê một lượt.
Không xem thì thôi, vừa xem liền giật mình.
Mẫu thân ta năm xưa, quả không hổ là đệ nhất tài nữ kinh thành, lại là độc nữ của phú thương Giang Nam.
Chỉ riêng ruộng đất và cửa tiệm kia, cũng đủ để ta nằm không mà hưởng mười đời.
Chưa kể từng rương trân bảo cổ ngoạn, gấm vóc lụa là, tùy tiện mang một món ra ngoài cũng đều giá trị liên thành.
Kiếp trước, ta đúng là đầu óc lợn.
Những thứ này, quá nửa đều bị ta đem đi lấp cho cái hố của Hầu phủ và Đông cung.
Cuối cùng, ngay cả chính ta cũng bị lấp luôn vào đó.
Kiếp này, đống đồ ấy, kẻ nào cũng đừng hòng động tới.
Tất cả đều là của ta.
Sau khi kiểm kê xong của hồi môn, tâm trạng ta rất tốt, cố ý chọn một cây trâm bạc giản dị nhất, chuẩn bị tới “thăm hỏi” một chút vị muội muội tốt của ta.
Khi ta tới viện của Khương Phù Nguyệt, Liễu thị cũng đang ở đó.
Nàng ta bưng một bát yến sào, từng muỗng từng muỗng đút cho Khương Phù Nguyệt.
Khung cảnh ấy, từ mẫu hiền hòa, nữ nhi hiếu thuận, thật khiến người ta cảm động sâu sắc.
“Tỷ tỷ…” Khương Phù Nguyệt nhìn thấy ta, liền gắng gượng muốn ngồi dậy, dáng vẻ suy nhược như sắp tắt thở tới nơi.
“Muội muội mau nằm xuống đi, trên người vẫn còn th /ương đó.” Ta vội vàng bước tới, nhẹ nhàng ấn nàng ta trở lại giường, tiện tay liền cài cây trâm bạc kia lên y phục đặt bên gối nàng.
“Muội muội, lần này thật sự là nhờ có muội.” Ta mang vẻ mặt cảm kích chân thành. “Tỷ tỷ cũng không có thứ gì quý giá, cây trâm này là đồ mẫu thân ta để lại, muội đừng chê.”
Cây trâm bạc ấy kiểu dáng bình thường, nhiều lắm cũng chỉ đáng ba năm lạng bạc.
Khóe mắt Khương Phù Nguyệt giật nhẹ một cái.
Bây giờ nàng ta đã là ân nhân cứu mạng của Thái tử, ánh mắt cao ngất, sao có thể coi trọng loại đồ này.
Nhưng trước mặt Liễu thị, nàng ta lại không tiện phát tác, chỉ có thể gượng nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn khóc:
“Cảm ơn tỷ tỷ, tỷ tỷ thật có lòng.”
Liễu thị đứng bên cạnh nhìn, ánh mắt khẽ lóe lên, nhưng cũng không nói gì.
Ta hỏi han vài câu cho có lệ rồi cáo từ.
Ta vừa rời khỏi, phía sau liền vang lên tiếng đồ sứ vỡ tan.
E rằng vị muội muội tốt của ta, chê lễ vật ta tặng quá hàn sương, tức đến mức đập vỡ bát rồi.
Ta mang tâm trạng khoan khoái quay về viện của mình.
Mấy ngày tiếp theo, gió yên sóng lặng.
Bên phía Tiêu Thừa Vũ liên tiếp phái người đưa tới mấy phần ban thưởng, đích danh là ban cho Khương Phù Nguyệt.
Trong chốc lát, địa vị của Khương Phù Nguyệt trong phủ tăng vọt.
Ngay cả ánh mắt bọn hạ nhân nhìn nàng ta, cũng mang theo mấy phần kính sợ cùng lấy lòng.
Liễu thị lại càng đắc ý, bước đi cũng như mang theo gió.
Nàng ta hẳn là cho rằng, nữ nhi của mình chẳng mấy chốc sẽ bay lên cành cao, hóa thành phượng hoàng.
Ta thì lại nhàn nhã tự tại.
Khương Phù Nguyệt trở thành hồng nhân trong phủ, liền chẳng còn ai rảnh rỗi để ý tới ta – vị đích tiểu thư đã thất sủng này nữa.
Hôm ấy, là thọ yến của lão phu nhân phủ An Quốc Công.
Kiếp trước, chính tại thọ yến này, ta đã bị Khương Phù Nguyệt bày một vố.
Nàng ta từ trước đã mua chuộc một nha hoàn trong phủ An Quốc Công, trộm đi cây trâm hồng bảo thạch mà ta yêu thích nhất, rồi lại “vô tình” phát hiện nó trong hộp trang sức của chính mình.
Khi ấy, tất cả mọi người đều nhìn ta bằng ánh mắt khác thường.
Một đích tiểu thư, vậy mà lại đi trộm đồ của thứ muội.
Dẫu cuối cùng sự việc cũng bị cho qua, nhưng thanh danh của ta, từ đó bị phủ lên một tầng bóng tối.
Rất nhiều người đều cho rằng ta lòng dạ hẹp hòi, ghen ghét, không dung nổi muội muội được sủng ái.