Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
KINH NGẠC! Ta Cung Nữ Thành Trung Cung Hoàng Hậu
Chương 3
Ta, Lâm Diên, một tiểu cung nữ hôm qua còn vì hai chiếc màn thầu mà sầu não, hôm nay lại sắp trở thành Hoàng hậu của Đại Tề triều.
06
Ta gần như được người ta đưa ra khỏi Phượng Loan Điện.
Trong đầu hỗn độn một mảng, chỉ toàn câu nói của Hoàng đế: “Sắc phong ngươi làm Hoàng hậu.”
Lý công công theo sát bên cạnh ta, nụ cười trên mặt còn thêm mấy phần xu nịnh hơn trước.
«Chúc mừng Hoàng hậu nương nương, chúc mừng Hoàng hậu nương nương.»
Hắn suốt đường nói toàn lời cát tường.
Ta nghe đến choáng váng.
«Lý tổng quản, đừng gọi như vậy…»
Ta nhỏ giọng phản đối.
«Ôi chao, nương nương, thế thì không được đâu. Thánh chỉ của Hoàng thượng, chính là kim khẩu ngọc ngôn, không thể thay đổi.»
Lý công công vội nói.
«Từ khoảnh khắc người bước ra khỏi Phượng Loan Điện, người đã là Hoàng hậu của Đại Tề triều ta rồi. Sắc phong đại điển, chẳng bao lâu nữa sẽ cử hành.»
Ta hoàn toàn câm lặng.
Không thể phản kháng, thì chỉ có thể tiếp nhận.
Chỉ là sự chuyển biến thân phận này, thực sự quá nhanh.
Ta được một đám người vây quanh, tiến về phía một tòa cung điện còn khí phái hùng vĩ hơn cả Phượng Loan Điện.
Khôn Ninh Cung.
Ba chữ ấy, trong quá khứ đối với ta, tựa như tinh tú trên trời xa xôi không thể với tới.
Mà giờ đây, nó trở thành nhà của ta.
Cung môn rộng mở, hai hàng cung nữ thái giám quỳ rạp xuống đất, đồng thanh hô lớn.
«Cung nghênh Hoàng hậu nương nương hồi cung!»
Thanh thế mênh mông, chấn động đến mức tai ta ong ong.
Ta bước qua cửa cung, lập tức bị cảnh tượng trước mắt làm cho kinh ngạc đến ngây người.
Mọi thứ nơi đây, đều xa hoa đến tột cùng.
Trên nền trải thảm, là vật phẩm tiến cống từ Tây Vực, nghe nói chỉ một tấc đã đáng giá trăm vàng.
Bày biện trong điện, tùy tiện một món cũng là trân bảo mà ta chưa từng nghe qua.
Dạ minh châu chiếu sáng toàn bộ cung điện như ban ngày.
Mấy chục cung nữ nâng đủ loại vật phẩm nối đuôi nhau bước vào.
Có phượng bào mới tinh, có trang sức tinh mỹ, có thiện thực còn bốc hơi nóng, còn có cả bồn tắm đã chuẩn bị sẵn.
Một nữ quan trông chừng bốn, năm mươi tuổi tiến lên phía trước, cung kính hành lễ với ta.
«Nô tỳ là chưởng sự cô cô của Khôn Ninh Cung, họ Tần. Từ nay về sau, mọi việc lớn nhỏ trong cung của nương nương đều do nô tỳ phụ trách.»
Thái độ của nàng cung kính, nhưng cử chỉ lời nói đều toát ra vẻ lanh lợi, giỏi giang.
«Tần cô cô…»
Ta có chút khẩn trương gọi một tiếng.
«Nương nương, người bôn ba cả ngày, hẳn đã mệt mỏi. Nô tỳ đã chuẩn bị hương thang, thỉnh nương nương mộc dục thay y.»
Ta được dẫn đến một gian tịnh thất rộng lớn.
Bồn tắm được điêu khắc từ nguyên một khối bạch ngọc, bên trong rải đầy cánh hoa hồng, hơi nước bốc lên mờ ảo.
Ta có phần không quen.
Trước kia ở nơi ở của cung nữ, mười mấy người dùng chung một hồ nước lớn, có thể tắm nước lạnh đã là may mắn.
«Ta tự làm là được.»
Ta theo bản năng muốn tự mình cởi y phục.
Tần cô cô lập tức bước lên ngăn lại.
«Nương nương, như vậy vạn vạn không được. Người là thân thể vạn kim, những việc thô lậu này cứ để nô tỳ làm.»
Nàng khẽ phất tay, bốn tiểu cung nữ trẻ trung xinh đẹp bước lên, động tác nhẹ nhàng giúp ta cởi bỏ xiêm y.
Ta cứng đờ đứng đó, mặc cho bọn họ sắp đặt, cảm giác như một con rối gỗ.
Ngâm mình trong hương thang ấm áp, mệt mỏi và kinh sợ tích tụ suốt mấy tháng qua dường như tan đi đôi chút.
Ta nhìn bóng mình phản chiếu trên mặt nước.
Một gương mặt tái nhợt gầy gò, trong đôi mắt vẫn còn vương nét mê mang và bất an.
Gương mặt này, thật sự có thể trở thành quốc mẫu sao?
Sau khi mộc dục xong, ta lại bị sắp đặt ngồi trước bàn trang điểm.
Lớp ngọc cao mát lạnh được thoa lên mặt, cảm giác vô cùng dễ chịu.
Cung nữ thay cho ta một bộ tơ lụa mềm mại làm thường phục ngủ, lại cẩn thận lau khô mái tóc dài của ta.
Tần cô cô bưng đến một bát yến oa cháo.
«Nương nương, người dùng chút thiện thực trước đi. Hoàng thượng và Thái hậu đã dặn, người ở nơi không khác Lãnh Cung chịu khổ, thân thể hư nhược, cần phải bồi bổ thật tốt.»
Ta cầm lấy thìa bạch ngọc, chậm rãi húp từng ngụm nhỏ.
Cháo yến vừa ngọt vừa mềm, là thứ ngon nhất ta từng nếm trong đời.
Thế nhưng ăn được một lúc, nước mắt ta lại lặng lẽ rơi xuống.
Ta nhớ đến Tô Thái hậu.
Sáu tháng qua, nàng ăn toàn cơm nguội đã thiu.
Mà ta, chỉ vì đưa cho nàng chút đồ thừa, lại nhận được tất cả những điều này.
Thế đạo có khi thật khiến người ta không hiểu nổi.
Đúng lúc ấy, bên ngoài truyền đến một trận ồn ào.
Tần cô cô khẽ nhíu mày, đi ra xem một lát rồi nhanh chóng quay lại.
Sắc mặt nàng có phần khó coi.
«Nương nương, bên phía nơi ở của cung nữ, có một cung nữ tên là Xuân Yến, nghe nói người được phong làm Hoàng hậu, chịu kích động quá độ mà phát điên.»
Xuân Yến?
Tay cầm thìa của ta khựng lại.
«Nàng ta… thế nào rồi?»
«Ở trong viện gào thét, nói người là yêu phi, mê hoặc Hoàng thượng. Xung phạm thánh giá, đã bị thị vệ bịt miệng kéo đi.»
Tần cô cô nói rất nhẹ nhàng.
«Lý tổng quản đã phái người tra xét, phàm là cung nữ trong nửa năm qua từng ức hiếp người, một kẻ cũng không thoát.»
Ta im lặng.
Ta không phải thánh nhân, bị ức hiếp lâu như vậy, nói không hận là giả.
Nhưng ta cũng chưa từng nghĩ sẽ lấy m/ạng bọn họ.
«Tần cô cô, có thể… xử nhẹ một chút không?»
Ta khẽ hỏi.
Tần cô cô hơi bất ngờ nhìn ta một cái, rồi lập tức cúi đầu.
«Nương nương nhân hậu. Nô tỳ sẽ chuyển lời của người đến Lý tổng quản. Chỉ là cung có cung quy, tội ch/ế/t có thể miễn, nhưng tội sống khó tránh.»
Ta khẽ gật đầu, không nói thêm gì nữa.
Đây chính là hoàng cung.
Một bước là thiên đường, một bước là địa ngục.
Kết cục của Xuân Yến, thật ra ngay từ khoảnh khắc ta được Ngự Lâm quân tiếp đi, đã sớm định đoạt.
Ta nằm trên phượng sàng mềm mại đến mức như muốn lún xuống, đắp chăn gấm thêu kim phượng, nhưng cả đêm không chợp mắt.
Ta nhìn ánh trăng trong trẻo ngoài song cửa, trong lòng lặp đi lặp lại một câu.
Từ hôm nay, ta không còn là tiểu cung nữ Lâm Diên mặc người ức hiếp nữa.
Ta là Hoàng hậu của Đại Tề.
07
Đêm đầu tiên ở Khôn Ninh Cung, ta trằn trọc không yên.
Trời vừa tờ mờ sáng, ta đã mở mắt.
Chiếc giường dưới thân mềm mại đến mức khó tin, chăn gấm trên người nhẹ mà ấm.
Thế nhưng ta lại cảm thấy khắp người không thoải mái, như đang ngủ trên mây, bất cứ lúc nào cũng có thể rơi xuống.
Tần cô cô dẫn theo một đám cung nữ, lặng lẽ bước vào.
Bọn họ đi lại rất khẽ, gần như không phát ra tiếng động.
«Nương nương đã tỉnh?»
Giọng Tần cô cô ôn hòa mà cung kính.
«Thỉnh an Hoàng hậu nương nương.»
Trong phòng lập tức quỳ xuống một mảng người.
Ta vội vàng ngồi dậy trên giường.
«Mau… mau đứng lên.»
Ta vẫn chưa quen với việc bị người khác quỳ lạy như vậy.
Cung nữ bưng đồ rửa mặt tiến lên.
Đựng nước là chậu vàng, lau mặt là khăn mềm thêu phượng hoàng, ngay cả nước súc miệng cũng phảng phất hương hoa nhè nhẹ.
Mọi thứ đều xa lạ mà xa hoa.
Ta mặc cho bọn họ hầu hạ chải tóc, thay cho ta một bộ cung trang màu tím nhạt.
Chất liệu xiêm y trơn mát như nước, trên thân dùng chỉ bạc thêu những đóa hoa tinh xảo.
Mỗi một chi tiết, đều phô bày sự tôn quý vô thượng.
Người trong gương, sắc mặt vẫn còn có phần tái nhợt, nhưng giữa mày và mắt nhờ lớp hoa phục tôn lên mà có thêm nét thanh lệ chưa từng thấy.
Tần cô cô vì ta vấn một kiểu tóc đơn giản, chỉ cài lên một cây trâm bạch ngọc.
«Nương nương thiên sinh lệ chất, không cần điểm xuyết quá nhiều.»
Nàng chân thành tán thán.
Tảo thiện được dọn lên.
Một bàn đầy ắp, có đến hơn hai mươi món.
Mỗi món đều tinh mỹ như tác phẩm nghệ thuật.
Ta chỉ uống một bát cháo kê nhỏ, ăn hai miếng táo nê cao, liền không thể ăn thêm được nữa.
Dạ dày của ta, dường như vẫn còn mắc kẹt trong những ngày ăn cơm nguội màn thầu trước kia.
«Nương nương dùng quá ít.»
Tần cô cô có chút lo lắng nhìn ta.
«Thái hậu nương nương đặc biệt dặn dò, phải điều dưỡng thân thể cho người thật tốt.»
Ta lắc đầu.
«Ta no rồi.»
Ta nhìn nàng.
«Tần cô cô, những thứ này… nếu không ăn hết, sẽ xử lý thế nào?»
Ta không quên được thùng nước gạo ở Ngự Thiện Phòng năm nào.
Tần cô cô khựng lại một chút, rồi hiểu ra ý của ta.
Nàng mỉm cười ôn hòa.
«Nương nương yên tâm, thiện thực của Khôn Ninh Cung nếu có dư, đều sẽ ban thưởng cho cung nhân bên dưới, không lãng phí.»
Lúc ấy ta mới thở phào.
Dùng xong tảo thiện, Tần cô cô bắt đầu giới thiệu cung nhân trong Khôn Ninh Cung cho ta.
Từ phó chưởng sự đến quản sự thái giám, rồi đến những tiểu cung nữ phụ trách các nơi.
Tổng cộng có đến hơn trăm người.
Mỗi người đều cung cung kính kính dập đầu hành lễ với ta, tự báo danh tính.
Ta cố gắng ghi nhớ gương mặt và tên của họ, nhưng đầu óc lại rối như tơ vò.
Ta chưa từng nghĩ, sẽ có một ngày vận mệnh của nhiều người đến thế lại buộc chặt vào một ý niệm của ta.
Cảm giác ấy khiến ta thấy trên vai như gánh nghìn cân.
Suốt cả buổi sáng, ta đều trải qua trong việc học hỏi và làm quen với những điều mới.
Ta cảm thấy còn mệt hơn nửa năm đưa cơm trước kia.
Buổi chiều, ta đang định chợp mắt một lát, bên ngoài điện truyền đến tiếng thông báo.
«Hoàng thượng giá lâm——»
Tim ta bỗng đập mạnh một cái, lập tức đứng bật dậy.
Triệu Hành khoác thường phục long bào màu huyền sắc, sải bước tiến vào.
Hắn phất tay cho người lui hết, trong điện chỉ còn lại ta và hắn.
Bầu không khí nhất thời có phần lúng túng.
Ta không biết nên nói gì, chỉ có thể đứng đó, ngượng ngập xoắn vạt áo.
«Ngồi đi.»
Hắn mở lời trước, giọng nói dịu hơn đêm qua vài phần.
Hắn tự mình ngồi xuống bên bàn, rồi chỉ sang chỗ đối diện.
Ta chần chừ một lát, cuối cùng vẫn làm theo mà ngồi xuống.
«Có quen không?»
Hắn hỏi.
Ta gật đầu, rồi lại lắc đầu.
Hắn nhìn ra sự bất an của ta, khẽ mỉm cười.
«Trẫm biết, tất cả những điều này đến với nàng quá nhanh.»
«Hôm nay trẫm đến, là muốn nói với nàng, nàng không cần phải sợ.»
Ánh mắt hắn rất chân thành, không hề có uy áp, ngược lại giống như một bằng hữu đang an ủi ta.
«Trẫm sắc phong nàng làm hậu, không phải vì nhất thời xúc động, cũng không chỉ đơn thuần để báo ân.»
Ta ngẩng đầu, khó hiểu nhìn hắn.
«Trẫm từ nhỏ lớn lên ngoài cung, thấy quen lòng người hiểm ác, cũng đã nhìn thấu những cái gọi là danh môn quý nữ.»
«Thứ bọn họ nhìn trúng, là long ỷ sau lưng trẫm, là phượng quan của Hoàng hậu, chứ không phải con người của trẫm.»
«Gia tộc của bọn họ, càng xem trẫm như một quân cờ để đổi lấy quyền lực.»
Trong giọng nói của hắn mang theo vẻ châm biếm và chán chường.
«Còn nàng, không giống vậy.»
Hắn nhìn thẳng vào mắt ta, ánh nhìn sáng rực.
«Khi mẫu hậu ở thời điểm sa sút nhất, cô độc nhất, tất cả mọi người đều tránh xa, chỉ có nàng vươn tay ra.»
«Thứ nàng đưa đến không phải chỉ là vài bữa cơm, mà là chút ấm áp cuối cùng của nhân tính, là hy vọng để người có thể chống đỡ.»