KINH NGẠC! Ta Cung Nữ Thành Trung Cung Hoàng Hậu

Chương 4



«Phần thiện lương ấy, là thứ quý giá nhất, cũng hiếm có nhất trong chốn thâm cung này.»

«Hoàng hậu của trẫm, không cần gia thế hiển hách, cũng không cần thủ đoạn cao minh.»

«Trẫm chỉ cần nàng, có một trái tim trong sạch.»

Lời hắn như một dòng nước ấm, chậm rãi chảy qua cõi lòng lạnh lẽo bất an của ta.

Ta không ngờ, hắn lại nghĩ như vậy.

«Nhưng… ta cái gì cũng không biết.»

Ta khẽ nói.

«Ta chỉ là một cung nữ, không hiểu quy củ trong cung, cũng không biết làm sao để mẫu nghi thiên hạ…»

«Những điều đó, đều có thể học.»

Hắn cắt lời ta.

«Có mẫu hậu, có Tần cô cô, bọn họ sẽ dạy nàng.»

«Nàng chỉ cần, làm chính mình là được.»

Hắn từ trong ngực lấy ra một vật, đặt lên bàn rồi đẩy đến trước mặt ta.

Đó là một cây trâm.

Một cây trâm gỗ mà ta quen thuộc hơn bất cứ thứ gì.

Chính là cây trâm Tô Thái hậu từng tặng ta trong Lãnh Cung.

«Cái này, vật quy nguyên chủ.» Hắn nói.

«Không, đây là nương nương… là mẫu hậu tặng ta.» Ta vội vàng đẩy lại.

«Nàng cầm lấy.»

Bàn tay hắn đè lên tay ta.

Bàn tay ấy ấm áp, rộng lớn, mang theo một lực lượng khiến người ta an tâm.

Hai má ta khẽ nóng lên.

«Đây là vật trân quý nhất của mẫu hậu, cũng là lời hứa của người với nàng.»

«Hiện giờ, trẫm giao nó cho nàng, cũng là lời hứa của trẫm với nàng.»

«Lâm Diên, từ nay về sau, trẫm và nàng, sinh tử tương tùy, tuyệt không phụ nhau.»

Giọng hắn rất nhẹ, nhưng từng chữ nặng như nghìn cân.

Ta nhìn vào đôi mắt thâm trầm của hắn, trong đó không hề có dối trá.

Cuối cùng, ta chậm rãi gật đầu.

Có lẽ, ta có thể thử tin hắn.

Thử trở thành Hoàng hậu của Đại Tề.

08

Từ ngày hôm sau, khóa huấn luyện Hoàng hậu cấp tốc của ta chính thức bắt đầu.

Tần cô cô trở thành vị lão sư nghiêm khắc mà cũng kiên nhẫn nhất của ta.

Điều đầu tiên nàng dạy ta, chính là đi lại.

«Nương nương, bước chân của người quá nhanh, cũng quá rộng.»

«Thân là Hoàng hậu, bước đi của người phải đoan trang, ổn định, mỗi một bước lớn nhỏ đều như được thước đo tính sẵn.»

Nàng đích thân làm mẫu cho ta.

Vạt váy bất động, lưng thẳng như tùng, bước sen khẽ dời, phong thái đoan nghiêm vạn phương.

Ta bắt chước theo dáng nàng, đi qua đi lại trong điện mấy chục lượt.

Chẳng bao lâu đã mỏi lưng đau vai, trán lấm tấm mồ hôi.

Lúc ấy ta mới hiểu, làm một Hoàng hậu, ngay cả chuyện đi đứng cũng là một môn học cao thâm.

Tiếp đó là tư thế ngồi.

«Lưng phải thẳng, hai gối khép lại, hai tay đặt trên đầu gối, phi lễ vật thị, phi lễ vật động.»

Ta chỉ khẽ động cổ một chút, đã bị Tần cô cô nhẹ nhàng ấn trở lại.

«Nương nương, hiện giờ người đại diện cho uy nghi của quốc mẫu, mỗi một cử chỉ của người, đều có vô số ánh mắt dõi theo.»

Ta chỉ đành ngồi cứng đờ, cảm giác như mình là một pho tượng gỗ.

Rồi đến lễ nghi dùng bữa.

Món nào động trước, món nào động sau, mỗi miếng cơm nhai bao nhiêu lần, uống canh tuyệt đối không được phát ra tiếng.

Một bộ quy trình ấy làm xong, ta thấy còn mệt hơn làm tạp dịch cả ngày.

Thức ăn đã nguội từ lâu, mà ta cũng chẳng nếm ra nổi mùi vị.

Ta cuối cùng cũng hiểu vì sao hôm qua trước bàn tiệc đầy ắp món ngon, ta chỉ ăn được vài miếng đã thấy no.

Không phải dạ dày nhỏ, mà là tâm mệt.

Ngoài những lễ nghi thường nhật ấy, thứ khiến ta đau đầu nhất chính là học cung quy và quản lý cung vụ.

Tần cô cô bưng đến một chồng sách dày cộp.

Có «Cung huấn», «Nữ tắc», còn có danh lục nhân sự các cung viện cùng sổ sách định mức.

Ta nhìn những dòng chữ dày đặc như kiến bò, đầu óc quay cuồng.

Từ nhỏ ta chẳng được đọc sách bao nhiêu, số chữ biết cộng lại cũng chưa đến trăm.

«Tần cô cô, ta… ta có rất nhiều chữ không nhận ra.»

Ta cúi đầu, trong lòng xấu hổ.

Tần cô cô không hề lộ ra chút khinh thị nào.

«Không sao đâu, nương nương.»

«Hoàng thượng đã nghĩ tới việc này. Từ hôm nay trở đi, Đại học sĩ của Hàn Lâm viện mỗi ngày sẽ đến giảng bài cho nương nương một canh giờ.»

Ta càng hoảng hốt đến biến sắc.

Để một vị Đại học sĩ đến dạy ta, một cung nữ xuất thân hèn mọn, học chữ?

Chuyện này quả thật như truyện thần thoại.

Nhưng thánh chỉ của Hoàng thượng, ta không có tư cách từ chối.

Buổi chiều, một vị lão học sĩ tóc hoa râm run rẩy bước vào Khôn Ninh cung.

Ông quỳ dưới đất, hai tay nâng sách, ngay cả đầu cũng không dám ngẩng lên.

Ta ngồi trên Phượng tọa, còn căng thẳng hơn cả ông.

Cứ như vậy, trong một bầu không khí vô cùng quái dị, việc khai sáng của ta chính thức bắt đầu.

Ngày tháng trôi qua trong sự bận rộn mà gượng gạo như thế.

Ta như một miếng bọt biển khô cạn, liều mạng hấp thụ từng chút tri thức.

Quá trình rất vất vả, nhưng ta biết, đây là con đường ta buộc phải đi.

Ta không thể mãi mãi núp dưới đôi cánh của Hoàng thượng và Thái hậu.

Ta phải trở thành một Hoàng hậu thực sự có thể sánh vai cùng bọn họ.

Hôm ấy, ta đang ở thư phòng luyện chữ thì Thái hậu sai người đến mời.

Ta vội đặt bút xuống, đến Phượng Loan điện.

Thái hậu đang dùng trà.

Thấy ta bước vào, trên mặt người hiện lên nụ cười hiền từ.

«Diên nhi, lại đây, ngồi bên mẫu hậu.»

Ta theo lời ngồi xuống.

«Mấy ngày nay học hành thế nào? Có mệt không?»

«Không mệt.»

Ta lắc đầu.

«Được học điều mới, con rất vui.»

«Đứa trẻ ngoan.»

Thái hậu hài lòng gật đầu.

Người nắm tay ta, khẽ vỗ nhẹ.

«Con là đứa ham học, mẫu hậu rất yên tâm.»

«Chỉ là, biết đọc biết viết thôi vẫn chưa đủ.»

Ánh mắt người dần trở nên nghiêm nghị.

«Làm Hoàng hậu, điều quan trọng nhất con phải học, là nhìn người, và dùng người.»

Ta nửa hiểu nửa không, khẽ gật đầu.

«Trong cung lòng người phức tạp, không phải ai cũng trung thành như Tần cô cô.»

«Con phải có đôi mắt của riêng mình, có sự phán đoán của riêng mình, càng phải có tâm phúc của chính mình.»

Nói rồi, người liếc nhìn thị nữ bên cạnh, khẽ ra hiệu.

Thị nữ ấy bưng lên một chiếc khay, trên đó đặt mấy quyển sổ mỏng.

«Đây là gì vậy?» Ta hỏi.

«Đây là danh sách tất cả những cung nhân từng ức h/i/ế/p con trong thời gian qua, do Lý An điều tra được.»

Lý An, chính là tên của Lý tổng quản.

Giọng Thái hậu rất bình thản, nhưng ẩn chứa uy nghi không thể nghi ngờ.

«Xuân Yến, cung nữ cầm đầu, ai gia đã hạ lệnh, trượng trách ba mươi, phát đến Hoán Y cục, vĩnh viễn không được ân xá.»

Tim ta khẽ run lên.

Hoán Y cục là nơi khổ cực nhất trong cung, còn tệ hơn cả chỗ cung nữ phòng ta từng ở.

Bị đưa vào đó chẳng khác nào tuyên án ch/ế/t, chỉ là ch/ế/t chậm hơn mà thôi.

«Còn những người khác…»

Thái hậu đẩy quyển sổ về phía ta.

«Ai gia muốn nghe ý của con.»

«Những người này xử trí ra sao, do chính con, Hoàng hậu, thân hạ ý chỉ.»

Ta nhìn cuốn sổ mỏng ấy, lại cảm thấy nó nặng tựa ngàn cân.

Trên đó ghi lại vận mệnh của hơn mười người.

Chỉ cần ta nói một câu, có thể quyết định sinh t/ử của bọn họ.

Đây chính là quyền lực sao?

Ta mở sổ ra.

Bên trong ghi chép tỉ mỉ tên tuổi, chức vị, cùng từng việc họ đã làm với ta.

Có người công khai chế giễu ta.

Có kẻ sau lưng tung tin đồn nhảm.

Có người cố ý hất đổ phần cơm của ta.

Mỗi cái tên phía sau, là một gương mặt quen thuộc mà ta vừa quen vừa căm ghét.

Bàn tay ta khẽ run.

Ta nhớ lại những ngày bị cô lập, bị ức h/i/ế/p.

Nhớ đến khuôn mặt đắc ý của Xuân Yến.

Hận ý như con rắn độc bò ra từ tận đáy lòng.

Nhưng rồi ta lại nhớ đến dáng vẻ họ quỳ xuống cầu xin.

Nhớ ánh mắt tuyệt vọng điên cuồng của Xuân Yến khi bị lôi đi.

Họ đáng hận, nhưng chưa đến mức phải ch/ế/t.

Ta hít sâu một hơi, khép cuốn sổ lại.

«Mẫu hậu.»

Ta ngẩng đầu nhìn Thái hậu.

«Con muốn gặp họ.»

09

Thái hậu đối với quyết định của ta dường như không hề bất ngờ.

Người chỉ bình thản nhìn ta, khẽ gật đầu.

«Cũng tốt.»

«Thân là Hoàng hậu, ân uy song hành mới là đạo dùng người.»

«Con đi gặp họ, để họ biết rằng, hiện giờ con đã không còn là tiểu cung nữ mặc người ức h/i/ế/p nữa.»

«Cũng để cả hậu cung này nhìn cho rõ, ức h/i/ế/p Hoàng hậu sẽ có kết cục thế nào.»

Ta hiểu ý Thái hậu.

Chuyện này không đơn giản chỉ là xử trí mấy cung nữ.

Đây là lập uy.

Là đặt viên đá đầu tiên cho vị tân hậu không căn cơ như ta giữa chốn thâm cung này.

Địa điểm được chọn là sân chính của Khôn Ninh cung.

Lý tổng quản đích thân dẫn người áp giải hơn mười cung nữ đến.

Bọn họ ai nấy mặt xám như tro, run lẩy bẩy, bị thị vệ thô bạo ấn quỳ xuống đất.

Ta ngồi trên chủ vị giữa sân.

Sau lưng là Tần cô cô cùng toàn bộ cung nhân Khôn Ninh cung.

Thái hậu không đến.

Người nói, đây là việc của riêng ta, phải do ta tự mình xử lý.

Ánh mặt trời hơi chói, rọi lên những gương mặt trắng bệch kia, khiến họ càng thêm thê lương.

Ta nhìn thấy rất nhiều gương mặt quen thuộc.

Họ từng tụ năm tụ ba, chỉ trỏ sau lưng ta, cười cợt không kiêng dè.

Mà lúc này, họ như bầy cừu chờ mổ, ngay cả đầu cũng không dám ngẩng.

Ánh mắt ta lần lượt lướt qua từng người.

Cuối cùng dừng lại trên kẻ quỳ ở phía trước nhất.

Xuân Yến.

Nàng ta đã bị đánh trượng, nằm sấp dưới đất, thoi thóp.

Khuôn mặt vốn thanh tú nay sưng vù như đầu heo, tóc tai rối bời, trên y phục còn vấy m/á/u.

Nào còn nửa phần kiêu ngạo ngày trước.

Dường như cảm nhận được ánh nhìn của ta, nàng ta khó nhọc ngẩng đầu lên.

Ngay khoảnh khắc nhìn thấy ta, toàn thân nàng ta run rẩy dữ dội.

Sợ hãi, oán độc, không cam lòng, đủ loại cảm xúc đan xen trong mắt nàng.

«Hoàng hậu nương nương… tha m/ạng…»

Nàng ta cố nặn ra vài âm thanh vỡ vụn từ cổ họng.

«Nô tỳ… nô tỳ biết sai rồi… cầu nương nương tha cho nô tỳ một m/ạng…»

Vừa nói, nàng ta vừa liều mạng dập đầu.

Trán đập xuống nền đá xanh cứng ngắc, phát ra tiếng trầm đục.

Chẳng bao lâu đã dập đến bật m/á/u.

Những cung nữ quỳ phía sau cũng đồng loạt khóc lóc cầu xin.

Nhất thời, cả sân tràn ngập tiếng gào khóc.

Rất ồn ào.

Ta khẽ nhíu mày.

Tần cô cô lập tức tiến lên một bước, quát lớn.

«Im lặng!»

«Trước mặt Hoàng hậu nương nương, há cho các ngươi làm càn!»

Tiếng khóc lập tức im bặt.

Tất cả đều sợ đến mức nín như thóc.

Ta nâng chén trà, nhấp nhẹ một ngụm.

Ta không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn bọn họ.

Thời gian từng giây từng khắc trôi qua.

Sự im lặng ngột ngạt còn đáng sợ hơn bất kỳ hình phạt nào.

Từng chút một, phòng tuyến tâm lý của bọn họ sụp đổ.

Chương trước Chương tiếp
Loading...