Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Lưỡi Đao Trong Huyết Mạch
Chương 2
“Bà ấy không hề về quê.”
Ta nhìn Xuân Đào, từng chữ từng chữ nói rõ ràng.
“Bà là người mẫu thân ta để lại cho ta, hiện đang ở một trang viện ngoài kinh thành.”
“Ngươi mang bức thư này, đích thân giao cho bà.”
“Nói với bà, bất kể giá nào, cũng phải tìm cho ta thứ ghi trên đó.”
Xuân Đào nhìn ta, trong mắt tràn đầy kinh hãi.
Nó là nha đầu thông tuệ, hẳn đã đoán ra ta muốn làm gì.
“Nương nương… xin người tam tư!”
“Đây chính là… chính là tội khi quân!”
“Khi quân?”
Ta cười lạnh một tiếng.
“Khi hắn h /ại c /hết ba đứa con của ta, hắn có từng nghĩ ta là thê tử của hắn không?”
“Xuân Đào, nếu ngươi sợ, bây giờ có thể rời đi.”
“Ta tuyệt không làm khó ngươi.”
Xuân Đào nhìn ánh mắt quyết tuyệt của ta, “bịch” một tiếng quỳ sụp xuống.
“Nô tỳ không sợ!”
“Mạng của nô tỳ do nương nương cứu, từ nay về sau, người bảo nô tỳ cay.otcay làm gì, nô tỳ liền làm nấy!”
“Tốt.”
Ta đỡ nó dậy.
“Đi đi, mau đi mau về, vạn sự cẩn trọng.”
Xuân Đào khẽ gật đầu thật mạnh, cẩn thận giấu thư vào trong ngực áo, rồi xoay người rời đi.
Ta đứng bên song cửa, nhìn bóng dáng nhỏ nhắn của nó khuất dần nơi cổng viện.
Gió thổi tung mái tóc ta.
Cũng hong khô giọt lệ cuối cùng nơi khóe mắt.
Từ hôm nay trở đi, Thẩm Nguyệt Hoa, đã c /hết.
Kẻ còn sống, chỉ là một v /ong h /ồn báo thù.
03
Sau khi Xuân Đào rời đi, Tĩnh Tâm Uyển lại rơi vào tĩnh lặng như c /hết.
Mỗi ng /ày ta đúng giờ uống thuốc, ăn cơm, nghỉ ngơi.
Dốc lòng dưỡng cho thân thể hồi phục.
Tiêu Dục thỉnh thoảng sẽ ghé qua ngồi một lát.
Mang theo vài món đồ hiếm lạ.
Buông đôi câu quan tâm nhạt nhẽo chẳng mặn chẳng nhạt.
Mỗi một lần như vậy, ta đều tỏ ra nhu thuận và cung kính.
Không còn nửa lời oán thán, cũng không nhắc đến đứa trẻ đã mất.
Như thể hết thảy chưa từng xảy ra.
Sự thuận phục của ta khiến Tiêu Dục rất hài lòng.
Hắn hẳn cho rằng, Thẩm Nguyệt Hoa từng biết khóc biết náo loạn kia, rốt cuộc đã bị hắn mài mòn hết góc cạnh.
Trở thành một Vương phi hợp cách, rộng lượng.
Hắn đến thăm ta nhiều hơn.
Có lúc, thậm chí còn ở lại dùng bữa.
Món hắn yêu thích nhất, là tổ yến hầm ở tiểu trù phòng.
Mỗi ng /ày một chung, mưa gió cũng không đổi.
Hắn nói, đó là món Liễu thị khi còn sống làm giỏi nhất.
Hắn ăn tổ yến do ta sai người hầm, lại tưởng nhớ một nữ nhân khác.
Ng /ày trước, nghe những lời ấy, tim ta như bị đ /ao cắt.
Giờ đây, ta chỉ thấy buồn cười.
Không sao.
Ngươi cứ việc hoài niệm.
Chẳng bao lâu nữa, ngay cả tư cách để hoài niệm, ngươi cũng sẽ không còn.
Xuân Đào trở về vào đêm ng /ày thứ năm.
Nó tránh hết tai mắt mọi người, lặng lẽ lẻn vào phòng ta.
Phong trần mệt mỏi, sắc mặt đầy vẻ rã rời.
Nhưng ánh mắt lại sáng rực.
Nó từ trong ngực áo lấy ra một chiếc bình sứ nhỏ.
Trao vào tay ta.
“Nương nương, nô tỳ may mắn không phụ sứ mệnh.”
Ta mở nắp bình, bên trong là bột mịn không màu không mùi.
Đây chính là Tuyệt Dục Tán.
Đây là vũ khí báo thù của ta.
Tay ta khẽ run.
Không phải vì sợ hãi, mà vì hưng phấn.
“Trương ma ma vẫn khỏe chứ?”
Ta khẽ hỏi.
“Ma ma vẫn an ổn, bà dặn nô tỳ chuyển lời tới nương nương, vạn sự cẩn trọng, bảo trọng bản thân.”
“Còn nói, nếu có cần, bà bất cứ lúc nào cũng có thể vào phủ.”
“Không cần.”
Ta đậy kín nắp bình.
“Bảo bà cứ an tâm ở lại trang viện, đừng để bản thân dính líu thêm nửa phần nào với Vương phủ.”
Chuyện này, một mình ta làm là đủ.
Ta không muốn liên lụy thêm bất kỳ ai nữa.
Xuân Đào cúi đầu nhận lệnh.
“Nương nương, thứ thuốc này…”
“Ta tự có sắp đặt.”
Ta cẩn thận giấu chiếc bình sứ vào ngăn bí mật trong bàn trang điểm.
Ng /ày hôm sau, Tiêu Dục lại tới.
Hôm nay tâm tình hắn rất tốt, bởi Tiêu Vân Chu đã có thể xuống giường đi lại.
Hắn nắm tay ta, nói rất nhiều.
Nói Vân Chu đáng yêu thế nào, thông minh ra sao.
Nói nếu Liễu thị trên trời có linh thiêng, thấy Vân Chu như vậy, hẳn sẽ vô cùng an lòng.
Ta mỉm cười, lặng lẽ lắng nghe.
Như một thính giả hoàn hảo nhất.
Đến bữa trưa, quản gia như lệ thường đưa tổ yến tới.
Chung tổ yến được đựng trong bát bạch ngọc thượng hạng, hơi nóng còn nghi ngút bốc lên.
“Vương gia, xin dùng bữa.”
Ta đích thân bưng bát tổ yến ấy đặt trước mặt hắn.
Hắn nhìn ta một cái, ánh mắt dịu lại.
“Nguyệt Hoa, nàng cũng dùng đi.”
“Thân thể nàng suy nhược, cũng nên bồi bổ cho tốt.”
“Tạ Vương gia quan tâm.”
Ta mềm giọng đáp, lại sai hạ nhân múc cho mình một bát.
Khi hắn cầm thìa lên, tim ta như nhảy vọt lên tận cổ họng.
Ngón tay ta siết chặt trong tay áo.
Móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.
Ta nhìn thấy Tiêu Dục múc một thìa tổ yến, đưa vào miệng.
Rồi một thìa nữa.
Lại thêm một thìa nữa.
Hắn ăn rất ngon lành.
Không hề phát giác ra bất cứ điều gì khác lạ.
Ta khẽ hạ mi mắt, che đi mọi cảm xúc đang cuộn trào trong đáy mắt.
Bát tổ yến ấy dĩ nhiên không có vấn đề.
Ta không ngu xuẩn đến mức vừa lần đầu ra tay đã để lại dấu vết.
Ta chỉ đang quan sát, đang xác nhận.
Xác nhận thói quen ăn uống của hắn, xác nhận từng khâu một, liệu có sơ hở hay không.
Suốt ba ng /ày liền, ta đều ở bên cạnh hắn dùng bữa.
Nhìn hắn uống cạn bát tổ yến kia, không sót một giọt.
Thị vệ bên cạnh hắn, quản gia, hạ nhân.
Phản ứng của từng người một, ta đều âm thầm ghi nhớ trong lòng.
Đến ng /ày thứ tư.
Ta biết thời cơ đã tới.
Chiều hôm ấy, ta cho lui toàn bộ người hầu.
Chỉ giữ lại Xuân Đào bên mình.
Ta mở ngăn bí mật, lấy ra chiếc bình sứ nhỏ.
Dùng một cây trâm bạc mảnh như sợi tơ, khẽ khàng khều ra một chút bột.
Thứ bột ấy mịn hơn cả bụi.
Gần như không nhìn thấy.
Ta khẽ hất nó vào chén trà đã chuẩn bị sẵn.
Bột vừa chạm nước liền tan, không để lại nửa điểm dấu vết.
Nước trà vẫn trong vắt như cũ.
Ta nâng chén trà, bước đến bên song cửa.
Ngoài cửa sổ, trồng một chậu lan quý.
Là giống lan Tiêu Dục yêu thích nhất.
Ta đem chén trà “gia vị” kia, tưới sạch xuống gốc lan.
Làm xong hết thảy, ta lặng lẽ chờ đợi.
Một ng /ày.
Hai ng /ày.
Ba ng /ày.
Chậu lan ấy vẫn xanh tươi mơn mởn, không hề có biến đổi.
Lòng ta rốt cuộc buông lỏng.
Tuyệt Dục Tán, quả nhiên danh bất hư truyền.
Đến loài thực vật kiều quý nhất cũng không phát giác được nửa phần.
Vậy thì dùng trên người, tất nhiên cũng vạn vô nhất thất.
Tối hôm đó, Tiêu Dục lại tới dùng bữa.
Như lệ thường, quản gia dâng tổ yến lên.
Lần này, ta không còn do dự.
Nhân lúc xoay người lấy khăn, ta quay lưng về phía hắn.
Đem chút bột đã giấu sẵn trong kẽ móng tay, lặng lẽ búng vào bát của hắn.
Động tác của ta nhanh như tia chớp.
Làm xong tất cả, nhịp tim ta vẫn bình ổn như thường.
Trên mặt ta, thậm chí còn giữ nguyên nụ cười đoan chính.
Ta đưa khăn tay cho hắn.
“Vương gia, xin dùng.”
Hắn nhận lấy khăn, lau khóe môi.
Rồi nâng bát tổ yến kia lên.
Một hơi uống cạn.
Ta nhìn chiếc bát bạch ngọc trống rỗng.
Trong lòng dâng lên một khoái ý lạnh lẽo.
Tiêu Dục, đây chỉ mới là ng /ày đầu tiên.
Những ng /ày sau, ta sẽ đích thân dâng cho ngươi bát “đoạn tử tuyệt tôn thang” này.
Cho đến khi ngươi tuyệt h /ậu hoàn toàn.
Ta sẽ chờ.
Chờ đến ng /ày ngươi phát điên.
04
Từ đó trở đi, ta đeo lên mặt một chiếc mặt nạ hoàn mỹ.
Ta là Vương phi hiền lương thục đức nhất trong toàn Vương phủ.
Ta tận tâm chăm sóc ăn uống sinh hoạt của Tiêu Dục.
Hỏi han lạnh ấm, chu toàn không thiếu nửa phần.
Hắn ngẫu cảm phong hàn, ta liền không cởi áo ngủ, túc trực bên giường.
Hắn xử lý công vụ phiền lòng, ta liền vì hắn mài mực pha trà, hồng tụ thêm hương.
Hắn sang thăm Tiêu Vân Chu, ta đích thân chuẩn bị những món bánh ngọt trẻ con ưa thích để hắn mang theo.
Ta còn tự tay may cho Tiêu Vân Chu rất nhiều y phục.
Mỗi bộ đều thêu hoa văn tinh xảo đáng yêu.
Những việc ta làm, hạ nhân đều nhìn thấy, ai nấy đều tán dương Vương phi rộng lượng.
Tiêu Dục nhìn vào, cũng dần buông xuống toàn bộ đề phòng.
Hắn cho rằng thời gian đã xoa dịu vết th /ương của ta.
Cho rằng ta cuối cùng đã nhận rõ hiện thực, cam tâm làm cái bóng phía sau hắn.
Hắn đối với ta, cũng ng /ày một “ôn nhu” hơn.
Thỉnh thoảng hắn cùng ta tản bộ trong viện.
Ban thưởng cho ta vài món trang sức mới từ trong cung.
Cùng ta bàn luận đôi chuyện thú vị trên triều đường.
Chúng ta trông chẳng khác gì một đôi phu thê ân ái tầm thường.
Chỉ có ta tự biết.
Mỗi lần mỉm cười với hắn, tim ta đều đang rỉ m /áu.
Mỗi lần chỉnh lại y quan cho hắn, móng tay ta đều muốn c /ắm sâu vào da th /ịt hắn.
Mỗi lần nhìn hắn uống cạn bát tổ yến ấy, linh hồn ta đều run lên trong khoái ý.
Bát tổ yến kia, trở thành niềm chờ đợi lớn nhất mỗi ng /ày của ta.
Ta nhìn thứ đ /ộc dược không màu không mùi kia, từng chút từng chút hòa vào cốt nhục của hắn.
Âm thầm gặm nhấm căn cơ của hắn.
Đó là một kiểu lăng trì chậm rãi và tàn nhẫn.
Mà ta lại hưởng thụ trong đó.
Hôm nay, hắn xử lý xong công vụ, lại hiếm khi không trở về phòng ngay.
Mà quay sang nói với ta: “Nguyệt Hoa, theo bản vương đi thăm Vân Chu.”
Tim ta đột ngột co thắt.
Đi thăm Tiêu Vân Chu?
Đứa trẻ lấy mạng con ta mà sống.
Bàn tay buông bên người ta tức khắc siết chặt.
Trên mặt, vẫn giữ nguyên nụ cười dịu dàng.
“Được.”
Ta khẽ đáp.
“Vân Chu lâu rồi chưa gặp, thần thiếp cũng có chút nhớ nó.”
Tiêu Dục hài lòng gật đầu.
Hắn nắm lấy tay ta, hơi ấm nơi bàn tay ấy khiến ta buồn nôn.
Ta cố nhẫn nhịn, bước theo phía sau hắn.
Xuyên qua dãy hành lang dài hun hút, chúng ta đến “Thanh Phong Tiểu Trúc” nơi Tiêu Vân Chu cư ngụ.
Đó là viện tử Liễu thị từng ở khi còn sống.
Vì tưởng niệm nàng ta, Tiêu Dục chưa từng động đến một cành cây ngọn cỏ.
Vừa bước vào cổng viện, một bé trai phấn điêu ngọc trác liền chạy ra.
Nhìn thấy Tiêu Dục, ánh mắt nó sáng bừng.
“Phụ vương!”
Giọng nói non nớt ấy như một mũi khoan, đâm thẳng vào tim ta.
Phụ vương.
Ba đứa con của ta, đến khi c /hết cũng chưa từng có cơ hội cất tiếng gọi hắn một lần.
Tiêu Dục lập tức buông tay ta, sải bước tiến lên, một tay bế bổng Tiêu Vân Chu.
Trên gương mặt hắn là nụ cười sủng nịch phát ra từ đáy lòng mà ta chưa từng thấy.
Hắn ôm đứa trẻ, khẽ nhấc bổng lên một chút.
“Vân Chu hôm nay có ngoan ngoãn nghe lời không?”
“Vân Chu rất ngoan, còn đọc sách nữa!”
Thằng bé vòng tay ôm cổ hắn, tự hào khoe khoang.
Bộ dạng thân mật của hai cha con, tựa một bức họa mỹ lệ đến nao lòng.
Nhưng cảnh tượng ấy lại khiến hai mắt ta đ /au nhói.
Tiêu Dục ôm đứa trẻ, quay người nhìn về phía ta.
“Vân Chu, mau, bái kiến mẫu phi.”
Mẫu phi.
Một xưng hô mỉa mai biết bao.
Ta không phải mẫu thân của nó.
Nó là kẻ thù của con ta.
Tiêu Vân Chu từ trong lòng Tiêu Dục thò cái đầu nhỏ ra, tò mò nhìn ta.
Nghe nói đôi mắt ấy giống Liễu thị như đúc.
Trong trẻo, vô tội.
Nó rụt rè gọi một tiếng: “Mẫu phi.”
Móng tay ta đã c /ắm sâu vào lòng bàn tay.
Có một khoảnh khắc, ta gần như không khống chế nổi bản thân, muốn lao tới bóp c /hết đứa trẻ này.
Dùng m /ạng nó tế cho ba đứa con vô tội của ta.
Nhưng ta không thể.
Ta hít sâu một hơi, ép lui sự điên cuồng nơi đáy mắt.
Trên gương mặt, ta nặn ra một nụ cười dịu dàng nhất có thể.
“Vân Chu ngoan lắm.”
Ta bước lên trước, đưa tay khẽ xoa đầu nó.
Mái tóc mềm mại ấy, xúc cảm rõ ràng đến rợn người.
Trong dạ dày ta cuộn lên từng đợt buồn nôn.