Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Lưỡi Đao Trong Huyết Mạch
Chương 3
“Lại đây, để mẫu phi xem nào, Vân Chu có phải lại cao thêm rồi không?”
Ta từ trong tay Tiêu Dục đón lấy đứa trẻ.
Thân thể nó rất nhẹ.
Trên người còn phảng phất mùi sữa nhàn nhạt.
Nó dường như rất thích ta, còn dụi khuôn mặt nhỏ vào má ta.
Khoảnh khắc ấy, ta cảm thấy mình như đang ôm một khối sắt nung đỏ.
Từ đầu đến chân, từng tấc da thịt đều bị th /iêu đốt đ /au đớn.
Tiêu Dục nhìn cảnh “mẫu từ tử hiếu” ấy, trong mắt tràn đầy mãn nguyện.
“Nguyệt Hoa, quả nhiên nàng là Vương phi tốt nhất của bản vương.”
Hắn chân thành tán thưởng.
Ta ôm đứa trẻ, nụ cười trên môi càng rực rỡ hơn.
“Vương gia quá lời.”
“Chăm sóc Vân Chu vốn là bổn phận của thần thiếp.”
Phải.
Bổn phận.
Ta sẽ “hảo hảo” chăm sóc nó.
Ta sẽ nhìn nó lớn lên.
Rồi nhìn nó, trong tuyệt vọng không có huynh đệ nâng đỡ, bị vòng xoáy triều đường nghiền nát thành tro bụi.
Ta sẽ khiến Tiêu Dục tận mắt nhìn thấy hy vọng duy nhất của hắn từng bước đi vào hủy diệt.
05
Ng /ày tháng cứ thế trôi qua dưới lớp vỏ yên bình giả tạo ấy.
Xuân qua, thu tới.
Chớp mắt đã vào cuối thu.
Lá phong trong viện đỏ rực như m /áu.
Thân thể Tiêu Dục cũng như ta mong đợi, lặng lẽ nảy sinh biến hóa.
Hắn dễ mệt mỏi hơn trước.
Ng /ày xưa, hắn có thể ở thư phòng xử lý công vụ đến nửa đêm, vẫn tinh thần quắc thước.
Giờ đây, vừa quá giờ Tuất đã liên tục ngáp dài.
Hắn bắt đầu sợ lạnh.
Rõ ràng tiết thu vẫn còn ấm, hắn đã sớm khoác áo bào dày nặng, trong tay luôn ôm lò sưởi.
Tính khí hắn cũng trở nên nóng nảy.
Vì vài chuyện nhỏ nhặt mà nổi giận với hạ nhân.
Hết thảy những điều ấy, ta đều nhìn rõ.
Trong lòng là khoái ý lạnh băng.
Ngoài mặt lại càng thêm tận tâm chu đáo.
Ta tìm danh y khắp nơi, điều dưỡng thân thể cho hắn.
Sai tiểu trù phòng mỗi ng /ày nấu đủ loại thang bổ đại bổ cho hắn dùng.
Dĩ nhiên, bát tổ yến kia chưa từng gián đoạn.
Mọi người đều cho rằng Vương gia vì quốc sự lao tâm quá độ mà hao tổn nguyên khí.
Chỉ mình ta biết, dược lực của Tuyệt Dục Tán đang chậm rãi lan khắp ngũ tạng lục phủ hắn.
Như một tấm lưới vô hình.
Cuối cùng sẽ kéo hắn chìm vào vực sâu tuyệt vọng.
Hôm nay, ta cùng hắn thưởng cúc trong viện.
Hắn khoác áo hồ cừu dày, sắc mặt nhợt nhạt.
Một trận gió thu thổi qua, hắn không nhịn được ho mấy tiếng.
Ta vội bước lên, vỗ lưng giúp hắn thuận khí.
“Vương gia, đêm thu gió lạnh, chúng ta vào trong đi thôi.”
Hắn lắc đầu, nắm lấy tay ta.
Bàn tay ấy lạnh lẽo không chút hơi ấm.
“Không sao.”
Hắn nhìn vườn cúc đang nở rộ, bỗng buông một tiếng thở dài.
“Nguyệt Hoa, nàng nói xem… có phải chúng ta cũng nên có thêm một đứa trẻ rồi không?”
Tim ta khẽ giật mạnh.
Đến rồi.
Điều nên đến, rốt cuộc cũng đến.
Ta ngẩng đầu lên, đối diện với ánh mắt dò xét của hắn.
Trong đôi mắt ấy, có những cảm xúc phức tạp mà ta khó lòng phân biệt.
Có chờ đợi, cũng có… bất an.
Ta cúi đầu, làm ra vẻ lệ sắp rơi.
“Vương gia… thân thể của thần thiếp, ngài cũng rõ mà.”
“Phủ y nói thần thiếp đã tổn th /ương căn bản, đường con cái gian nan…”
Giọng ta nhuốm đúng mức ủy khuất và bi th /ương.
Tiêu Dục nghe vậy, trong mắt thoáng qua vẻ áy náy.
Hắn kéo ta vào lòng, khẽ vỗ lưng an ủi.
“Bản vương biết, là bản vương có lỗi với nàng.”
“Nhưng chuyện ấy đã qua rồi.”
“Thời gian này nàng điều dưỡng không tệ, bản vương cũng tìm nhiều danh y, họ đều nói không phải hoàn toàn vô vọng.”
Hắn nói đến đây, giọng lại trở nên sốt sắng.
“Nguyệt Hoa, Vân Chu dần lớn rồi, một mình nó rốt cuộc vẫn cô đơn.”
“Nếu có thêm một đệ đệ hoặc muội muội bầu bạn, chẳng phải sẽ tốt lắm sao?”
Hắn nói vô cùng chân thành.
Tựa hồ thực sự là một người cha mong con cái quây quần bên gối.
Ta tựa trong lòng hắn, trong tim chỉ cười lạnh.
Tìm cho Tiêu Vân Chu một người bầu bạn?
Nói thật đường hoàng làm sao.
Chẳng phải ngươi sợ huyết mạch duy nhất của mình quá yếu ớt, tương lai không chống đỡ nổi cả tòa Vương phủ rộng lớn này sao?
Chẳng phải ngươi muốn thêm một đứa con, để củng cố địa vị, để nối dõi tông đường cho ngươi sao?
Tiêu Dục, tâm tư của ngươi, ta nhìn rõ như ban ng /ày.
Chỉ tiếc rằng.
Đời này ngươi đừng hòng.
Ta từ trong lòng hắn ngẩng lên, mắt ánh lệ quang, trên mặt lại là vẻ kiên định.
“Vương gia nói phải.”
“Vì Vương gia, vì Vương phủ, thần thiếp nguyện thử một lần.”
“Dẫu chỉ còn một phần vạn hy vọng, thần thiếp cũng tuyệt không buông bỏ.”
Sự “thâm minh đại nghĩa” của ta khiến Tiêu Dục vô cùng cảm động.
Hắn nâng mặt ta, xúc động nói: “Được! Được! Nguyệt Hoa, có lời này của nàng, bản vương yên tâm rồi.”
Từ ng /ày ấy trở đi, số lần hắn lưu lại Tĩnh Tâm Uyển ng /ày một nhiều.
Hắn không còn đêm đêm không về.
Cũng chẳng còn lưu luyến nơi phòng các thiếp thất khác.
Toàn bộ hy vọng của hắn, đều đặt cả lên người ta.
Hắn cho rằng chỉ cần bản thân đủ “nỗ lực”, ắt sẽ đạt được điều mong muốn.
Buồn cười.
Thật sự buồn cười đến cực điểm.
Một tháng trôi qua.
Bụng ta không hề có động tĩnh.
Hai tháng trôi qua.
Vẫn yên ắng như nước lặng.
Ba tháng…
Sự nhẫn nại của Tiêu Dục dần bị bào mòn đến cạn kiệt.
Nụ cười trên mặt hắn ng /ày càng thưa thớt.
Ánh mắt nhìn ta cũng từ chờ mong ban đầu, chuyển thành thất vọng, rồi đến hiện giờ lấp ló vẻ bất nhẫn.
Hắn bắt đầu thường xuyên triệu kiến thái y.
Hết lần này đến lần khác hỏi han tình trạng thân thể của ta.
Nhận lại mãi chỉ là một câu: “Vương phi nương nương căn cơ hư hao, cần tĩnh tâm điều dưỡng.”
Hắn bắt đầu không tin.
Hắn cho rằng ta ngấm ngầm giở trò, cho rằng ta không muốn sinh con cho hắn.
Giữa chúng ta dần xuất hiện cãi vã.
Mỗi lần tranh cãi, đều kết thúc bằng nước mắt và sự nhún nhường của ta.
Ta biểu hiện như một nữ nhân chịu đủ ủy khuất, lại không đủ sức biện bạch.
Hạ nhân trong phủ nhìn ta, ánh mắt đều đầy th /ương xót.
Ai nấy đều cảm thấy Vương gia quá khắt khe.
Vương phi đã tận lực rồi.
Không một ai hoài nghi vấn đề có thể xuất phát từ chính Tiêu Dục.
Dẫu sao, hắn đã có một Tiêu Vân Chu.
Ai lại nghĩ một vị Vương gia đang độ tráng niên lại… bất lực chứ?
Ta nhìn hắn ng /ày một nóng nảy, ng /ày một gầy gò.
Ta biết tấm lưới ta giăng đã càng lúc càng siết chặt.
Vết nứt đã âm thầm lan rộng trên sự tự tin tưởng chừng không thể phá vỡ của hắn.
Chẳng bao lâu nữa, sẽ hoàn toàn sụp đổ.
06
Kỳ hạn nửa năm lặng lẽ đến.
Đã là giữa đông.
Kinh thành đón trận tuyết đầu mùa.
Cả Vương phủ chìm trong một màu trắng xóa.
Cả Vương phủ cũng chìm trong bầu không khí nặng nề đè nén.
Sự nhẫn nại của Tiêu Dục đã hoàn toàn cạn kiệt.
Suốt nửa năm qua, hắn dùng hết mọi biện pháp.
Danh y, phương thuốc dân gian, dược bổ…
Những gì có thể thử, hắn đều thử qua.
Thế nhưng bụng ta lại như một mảnh đất mặn cằn cỗi, mãi không thấy mầm sinh cơ.
Hy vọng của hắn từng chút từng chút bị nghiền nát.
Thay vào đó là cơn phẫn nộ ngút trời.
Hắn không còn giả vờ ôn nhu với ta nữa.
Ánh mắt nhìn ta lạnh như gió tuyết ngoài kia.
“Thẩm Nguyệt Hoa, rốt cuộc nàng đang toan tính điều gì?”
Trong tẩm điện, hắn quét phăng chén trà trên bàn, trừng mắt giận dữ nhìn ta.
Nước trà nóng bắn ướt vạt váy ta.
Ta lại như không hề cảm nhận.
Chỉ lặng lẽ nhìn hắn.
Nhìn người nam nhân ta từng yêu đến tận cốt tủy, nay lại hận đến tận xương.
Vì cầu con không được, hắn đã gần như phát cuồng.
“Nàng có phải vẫn còn hận bản vương không?”
“Cho nên nàng cố ý không để bản vương có đứa con thứ hai, có phải không?”
Hắn từng bước ép sát ta, trong mắt giăng đầy tơ m /áu.
“Đ /ộc phụ!”
Ta không nói gì.
Chỉ dùng một ánh mắt th /ương hại nhìn hắn.
Sự im lặng của ta triệt để chọc giận hắn.
Hắn lao tới, một tay siết chặt cổ ta.
“Nói!”
“Nói cho bản vương rõ ràng!”
Cảm giác nghẹt thở ập đến trong khoảnh khắc.
Mặt ta đỏ bừng.
Ta lại bật cười.
Nhìn vào đôi mắt điên cuồng của hắn, từng chữ một khó nhọc bật ra khỏi cổ họng.
“Vương gia… ngài thật sự nghĩ… vấn đề… ở ta sao?”
Lời ta như một tiếng sét nổ vang bên tai hắn.
Hắn sững người.
Bàn tay siết cổ ta cũng theo bản năng buông lỏng đôi chút.
“Nàng… có ý gì?”
Ta tham lam hít lấy không khí, ho sặc sụa.
“Khụ khụ… Vương gia đang độ tráng niên, tinh lực dồi dào như rồng ngựa, dĩ nhiên… không thể có vấn đề gì được.”
Ta vừa ho vừa nói.
“Nhưng… nửa năm nay, thần thiếp đã tìm khắp danh y, bọn họ đều nói, tuy căn cơ của thần thiếp có tổn hại, nhưng… không phải hoàn toàn không có khả năng thụ thai.”
“Vương gia thử nghĩ xem, nếu vấn đề ở thần thiếp, vậy vì sao… các tỷ muội khác trong phủ… cũng không hề có động tĩnh gì?”
Hậu viện của Tiêu Dục không chỉ có mình ta.
Dù phần lớn thời gian hắn ngủ lại chỗ ta.
Nhưng thỉnh thoảng cũng sang phòng các thiếp thất khác.
Thế mà nửa năm qua, toàn bộ hậu viện Vương phủ yên ắng như một vũng nước ch /ết.
Không một nữ nhân nào truyền ra tin vui.
Chuyện này trước đây chẳng ai dám nhắc tới.
Giờ đây bị ta trần trụi đặt lên mặt bàn.
Sắc mặt Tiêu Dục trong khoảnh khắc trắng bệch.
Hắn dường như nghĩ tới điều gì đó, thân thể run lên không khống chế nổi.
“Không… không thể nào…”
Hắn lẩm bẩm, liên tục lùi lại.
“Bản vương… bản vương có Vân Chu! Thân thể bản vương sao có thể có vấn đề!”
Như để tự thuyết phục chính mình, giọng hắn đột ngột nâng cao.
“Là ngươi! Nhất định là đ /ộc phụ ngươi giở trò!”
“Vương gia.”
Ta cắt ngang tiếng gào thét tự lừa dối của hắn.
Giọng ta rất nhẹ, rất lạnh.
“Có hay không, mời thái y đến bắt mạch cho ngài, chẳng phải sẽ rõ ràng sao?”
“Câm miệng!”
Hắn quát lớn, như con dã thú bị chạm vào chỗ đ /au.
“Bản vương thân thể khỏe mạnh, cần gì phải xem thái y!”
“Thật sao?”
Ta cười lạnh một tiếng, nhìn thẳng vào mắt hắn.
“Vương gia là đang sợ ư?”
“Sợ thái y nói ra kết quả mà ngài không muốn nghe?”
“Ngài sợ… bản thân mình căn bản… không sinh được nữa.”
Mấy chữ cuối cùng, ta cắn thật nặng.
Từng chữ từng chữ, như kim thép tẩm đ /ộc, đ /âm thẳng vào tim Tiêu Dục.
Thân thể hắn lảo đảo dữ dội, suýt nữa không đứng vững.
“Ngươi… ngươi nói bậy!”
Giọng hắn đã lẫn cả run rẩy vì sợ hãi.
“Người đâu!”
Ta không buồn để ý đến hắn nữa, chỉ hướng ra ngoài cửa cao giọng truyền lệnh.
“Đi, thỉnh cho bản vương phi những vị thái y giỏi nhất trong cung tới đây!”
“Nói rằng Vương gia long thể bất an, cần hội chẩn!”
“Không được đi!”
Tiêu Dục gào lên, muốn ngăn cản.
Nhưng đã muộn.
Mệnh lệnh của ta, nhân danh Vương phi, nhanh chóng được truyền xuống.
Cả Vương phủ lập tức xao động.
Tiêu Dục nhìn ta, trong ánh mắt lần đầu tiên lộ ra nỗi sợ hãi và tuyệt vọng chân chính.
Hắn biết, hắn xong rồi.
Dù có giãy giụa thế nào, chân tướng mà hắn sợ nhất cũng sẽ bị phơi bày.
Ta đứng yên tại chỗ, nhìn bộ dạng hồn xiêu phách lạc của hắn.
Trong lòng không có nửa phần th /ương xót.
Chỉ có khoái cảm báo thù.
Tiêu Dục, ngươi đã tự tay b /óp c /hết ba đứa con của ta.
Hôm nay, ta sẽ để ngươi tận tai nghe tin dữ mình đoạn tử tuyệt tôn.
Đây là món quà lớn đầu tiên ta tặng cho ngươi.
Trò hay, mới chỉ bắt đầu.
07
Thái y đến rất nhanh.
Người đến đều là viện phán và thủ tọa có tư lịch cao nhất trong cung.
Tổng cộng năm vị.
Họ xách hòm thuốc nối đuôi nhau bước vào, sắc mặt nghiêm trọng.
Không khí cả Vương phủ như đông cứng lại.
Hạ nhân nín thở, đi đứng cũng nhón chân, sợ làm kinh động sự tĩnh lặng như c /hết ấy.
Tiêu Dục ngồi ở chủ vị, sắc mặt còn trắng hơn tuyết ngoài trời.
Hắn siết chặt tay vịn ghế, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay.
Thân thể khẽ run rẩy.
Đó là sợ hãi.
Là nỗi sợ của con thú bị dồn vào góc tường, sắp phải đối diện phán quyết.
Ta an nhiên ngồi bên cạnh hắn, đích thân rót thêm một chén trà nóng.
“Vương gia, đừng sợ.”