LƯU LY THÚY
Chương 1
Sau khi thắng trận trở về triều, ta gả cho Bùi Yến. Chàng đã thề trước vạn quân: Cả đời này không cầu con, không nạp thiếp, chỉ có một mình ta.
Mọi người đều nói, chàng yêu ta như sinh mệnh.
Nhưng sau ba năm kết hôn, chàng lại nuôi Tạ Dung Sương ở bên ngoài.
Và bàn bạc với đệ đệ ta:
"Bảy ngày sau, đệ phải khóc thật tình thật ý, nói rằng không yên tâm về Sương Sương."
"Rồi cầu xin Bệ hạ ban Sương Sương cho ta."
"Như vậy, A tỷ đệ sẽ không khóc lóc làm ầm ĩ với ta."
Thật ngốc.
Sao phải phiền phức như thế?
Ta đã sớm cầu xin Bệ hạ một tờ hôn thư cho chàng rồi.
Một tờ hòa ly thư.
Bảy ngày sau, ta sẽ rời kinh.
1.
"Hôn thư?"
Bệ hạ vô cùng kinh ngạc: "Của Bùi Yến và... Tạ Dung Sương?"
Ta quỳ rạp xuống đất: "Dạ phải, thưa Bệ hạ."
Điện Cần Chính im lặng trong chốc lát.
Không trách Bệ hạ lại ngạc nhiên đến vậy.
Tạ Dung Sương là thứ muội của ta.
Từ nhỏ, ta và nàng ta đã không ưa nhau, như nước với lửa.
Còn Bùi Yến, là phu quân ân ái nhiều năm của ta.
Ba năm trước chàng cầu hôn ta.
Với lệnh bài Thiếu tướng, chàng đã lập Quân lệnh trạng trước vạn binh sĩ: Cả đời này không cầu con, không nạp thiếp, chỉ có một mình ta.
Cùng nhau đến bạc đầu.
Vậy mà giờ đây, ta quỳ trước ngự tiền, cầu thân cho hai người.
Nhưng giây tiếp theo, Bệ hạ dường như đã hiểu ra.
Ngài thở dài: "Đây chính là lý do ngươi xin đi trấn thủ Bắc Cương?"
Gần đây, Bắc Di thường xuyên thăm dò.
Bệ hạ đã lo lắng nhiều ngày, khó xử không biết nên cử ai đi trấn giữ.
Nửa canh giờ trước, ta đến điện Cần Chính.
Tự động xin đi.
"Thần nữ đã từng chinh chiến sáu năm ở Bắc Cương."
"Điều ước hòa bình với Bắc Di, cũng chính là do thần nữ tự tay ký kết."
"Bắc Di nếu muốn bội ước, tự nhiên phải hỏi qua thần nữ trước đã!"
"Chuyện này ngươi đã bàn bạc với Bùi Yến chưa?"
"Thần nữ còn có một việc nữa muốn cầu xin."
Ta ngẩng đầu lên, rồi lại cúi rạp người: "Bệ hạ, xin ngài ban thêm cho thần nữ một tờ hòa ly thư nữa."
Lần này không còn sự im lặng.
Có lẽ mọi việc đã nằm trong dự đoán của ngài rồi.
Chỉ còn ánh mắt liếc thấy bút mực bay múa.
Một lát sau, hai tờ chiếu chỉ màu vàng rực đã ở trước mắt.
Ta vừa định tạ ơn, Bệ hạ lại thở dài:
"Dung Âm, đứa bé Bùi Yến này, Trẫm nhìn nó lớn lên."
"Thuở nhỏ chẳng ra gì, nhưng những năm gần đây lại càng thêm chững chạc."
"Tình cảm của nó dành cho ngươi, lại càng rõ ràng."
"Trong chuyện này, liệu có hiểu lầm gì không?"
Hiểu lầm sao?
Ta bất giác nhếch môi.
"Trẫm sẽ cho ngươi thêm bảy ngày nữa."
"Bảy ngày sau, trong yến tiệc Dạ Quỳnh Lâm, Trẫm sẽ công bố chuyện này."
"Đến lúc đó nếu ngươi vẫn giữ ý kiến, Trẫm, đích thân sẽ tiễn ngươi ra khỏi kinh thành!"
Ta nhìn vị Quốc quân uy nghiêm nhưng ánh mắt đầy vẻ từ ái trên thượng tọa.
Một lần nữa cúi mình: "Dung Âm, tạ ơn Bệ hạ!"
2.
Khi trở về phủ, trời bắt đầu lất phất mưa phùn.
Từ xa, ta đã thấy Bùi Yến cầm ô giấy dầu, đứng chờ trước cửa.
Vừa thấy xe ngựa của ta, chàng vui mừng tiến lại.
"Sao đi lâu thế?"
"Bệ hạ lại giữ nàng đánh cờ à?"
"Trời tối rồi, nàng đã ăn tối chưa?"
Chàng đỡ ta xuống xe.
Chiếc ô trong tay vô thức nghiêng về phía ta.
Nhưng vừa đến gần, ta lại ngửi thấy mùi hương quen thuộc ấy.
Ta liếc nhìn giày của chàng.
Đầu giày dính bùn đất.
Rồi lại nhìn vạt áo của chàng.
Hiếm khi lộn xộn.
Lộ ra chiếc áo lót màu trắng, lờ mờ thấy một vệt son đỏ.
Mới một canh giờ trước thôi.
Chàng đã không thể đợi, mà phải thân mật một phen rồi sao?
"Phu nhân?"
"Sao vậy?"
Ta vuốt vệt son trên áo chàng: "Hôm nay lại đi tiệm phấn son à?"
Cả kinh thành đều biết, Bùi Yến thích đi tiệm phấn son.
Không chỉ đi, mà còn thoa lên mặt.
"Lão tử thích thử cho phu nhân thì sao?"
"Cười cái gì mà cười!"
Từ nhỏ, chàng đã là một công tử bột nổi tiếng ở kinh thành.
Chỉ sau khi gặp ta mới thu lại tất cả tính cách ấy.
Một lòng một dạ lấy lòng ta.
"Đúng... đúng rồi."
Ánh mắt Bùi Yến lảng tránh trong chốc lát.
Rồi lập tức trở lại bình thường: "Hôm nay không có món nào tốt cả, hai ngày nữa lại đi chọn cho phu nhân."
Ta cười, không nói gì thêm.
Chàng đưa ta đến hành lang, rồi đột nhiên nói:
"Phu nhân, hôm nay có nhiều việc ở Hộ bộ, ta phải đi một chuyến."
"Đêm nay... sẽ không về."
"Gió lớn mưa to, nàng phải đắp chăn thật kỹ đấy nhé, biết không?"
Ta nhìn chàng.
Ánh mắt chàng tràn đầy quan tâm.
Không giả dối chút nào.
Ngay cả khi ta gật đầu, chàng vẫn ba bước một ngoái đầu nhìn lại.
Vô cùng lưu luyến.
Nhưng sắc đẹp khiến con người mờ mắt, hóa ra là thật.
Hộ bộ đã bận rộn như vậy, hôm nay, Bùi thị lang lại có thời gian rảnh rỗi để đi tiệm phấn son sao?
3.
Ta cho Hải Đường đánh một chiếc xe ngựa của hạ nhân.
Đi theo sau từ xa.
Bùi Yến đi rất vội.
Suốt đường đi phóng như bay.
Đến tiệm bánh ngọt ở phía Tây thành, chàng xuống xe, mua một gói bánh hoa quế.
Đó là món Tạ Dung Sương thích nhất.
Có lần, ta kể cho chàng nghe chuyện hồi nhỏ của mình.
Kể rằng ta đã vô tình làm rơi một miếng bánh hoa quế của Tạ Dung Sương.
Bị mẹ kế bắt quỳ trong sân cả đêm.
Chàng nghiến răng ken két:
"Đợi ta về kinh!"
"Sẽ đóng cửa tất cả các tiệm bánh ngọt trong kinh thành!"
"Để cả đời này nàng ta không thể ăn được bánh hoa quế nữa!"
Nhưng giờ đây, ông chủ tiệm cười hỏi chàng:
"Bùi đại nhân lại đến mua bánh hoa quế cho phu nhân à?"
Chàng cười đáp:
"Phải rồi."
"Nương tử nhà ta, chỉ thích món này thôi."
Không phải phu nhân.
Mà là nương tử.
Lên xe ngựa, xe chạy càng nhanh hơn.
Gần như không thể chờ đợi được nữa, phóng đến trước một căn nhà.
Vừa dừng lại, một bóng người trong bộ y phục màu vàng ngỗng đã bay đến:
"Bùi lang!"
Dù đã chuẩn bị sẵn sàng, tận mắt nhìn thấy cảnh này, trái tim ta vẫn như bị một nhát búa tạ giáng mạnh.
Làm sao có thể là hiểu lầm được?
Tạ Dung Sương đã gửi cho ta giấy viết tay của Bùi Yến suốt hai tháng nay.
Từ những bài thơ tình ý mặn nồng.
Đến những câu "Sương Sương" đầy ắp thâm tình.
Tất cả đều là nét chữ của Bùi Yến.
Làm sao có thể là hiểu lầm được?
Ta đã tận tai nghe thấy Bùi Yến và đệ đệ ruột của ta bàn bạc.
Làm thế nào để Tạ Dung Sương có thể danh chính ngôn thuận bước chân vào cửa.
Giờ đây, chàng ôm lấy Tạ Dung Sương, tình cảm dâng trào không kìm nén được.
Bất chấp sự có mặt của đám gia nhân.
Chàng véo nhẹ cằm nàng ta rồi cúi xuống hôn.
4.
Ta chưa bao giờ nghĩ sẽ gả cho Bùi Yến.
Ta xuất thân từ phủ Tướng quân. Nhưng mẹ ta mất sớm, cha ta thất thế.
Hơn mười năm qua, kinh thành đã không còn nhân vật "Tạ tướng quân" nữa.
Bùi Yến lại khác. Mẹ chàng là Trưởng công chúa, cha là Thủ phụ đương triều.
Ta đến quân doanh, là để cầu sống.
Chàng đến quân doanh, là vì Trưởng công chúa đã quá tức giận, không thể kiềm chế nổi. Đành ném chàng vào để rèn luyện tính tình.
Khi ta quen chàng, ta mười hai, chàng mười sáu.
Ban đầu, chàng chỉ nghĩ ta là một món đồ chơi mới lạ. Vì một quân doanh toàn nam nhân, bỗng dưng lại xuất hiện một nữ nhi.
Sau đó chàng phát hiện ra. Chàng thua kém ta ở mọi mặt.
Đứng tấn không vững bằng ta. Bắn cung không chuẩn bằng ta. Ngay cả ăn cơm, cũng không dữ dội bằng ta.
"Nha đầu c.h.ế.t tiệt, không liều mạng như thế có c.h.ế.t được không hả?!" Từ trêu chọc ta, đến không phục ta. Rồi sau đó, chẳng biết từ khi nào, chàng không gọi ta là "nha đầu c.h.ế.t tiệt" nữa.
Chàng gọi ta là "Dung Âm".
Ngày ta cập kê, chàng đưa cho ta một chiếc trâm vàng: "Tiểu gia thích nàng. Nàng gả cho tiểu gia nhé?"
Ta không để ý đến chàng.
Ba năm sau đó.
Trưởng công chúa đã sớm muốn chàng quay về.
Chàng nói nếu ta không về, chàng cũng không về.
Chàng đi theo ta, từ trận chiến nhỏ, đến chiến dịch lớn, bị thương, lập công, lập công, bị thương.
Mỗi lần bị thương, chàng đều hỏi: "Sắp c.h.ế.t rồi, gả cho ta nhé?"
Ta nói: "Không."
Lần cuối cùng, là trận chiến cuối cùng với Bắc Di.
Lần đó chàng không bị thương, ta bị thương. Khi tên lính giả đầu hàng kia ném cây thương về phía chàng, ta không kịp suy nghĩ.
Cho đến khi cây thương xuyên qua bụng, Bùi Yến bi thương gào thét. Ta cúi đầu, m.á.u chảy đầy người.
Thôi vậy, chàng đã đỡ cho ta bao nhiêu nhát d.a.o rồi. Lần này, coi như chúng ta huề nhau.
Nhưng lần này, bọn họ nói, Bùi Yến gần như phát điên.
Quân y nói ta khó giữ được tính mạng, chàng bèn tìm Ngự y.
Ngự y bó tay, chàng lại tìm lang y giang hồ.
Lang y giang hồ cũng lắc đầu, chàng bèn cầu xin thần Phật.
Chín nghìn chín trăm chín mươi chín bậc thang, chàng cứ một bước một bái. Cuối cùng quỳ trước tượng Phật. Nói rằng ta không tỉnh, chàng sẽ không đứng dậy.
Khi ta tỉnh lại, trong tay nắm chặt một lá bùa bình an. Còn chàng lại gầy đến mức biến dạng.
Sau đó, chính là màn cầu hôn trước quân doanh.
Bụng ta bị thương, không thể sinh con. Chàng bèn nói không cầu con.
Ta lo ngại sự chênh lệch môn đăng hộ đối, chàng bèn nói không nạp thiếp.
"Đời này chỉ có hai chúng ta, cùng nhau đến bạc đầu, có được không?"
Ta gật đầu. Ta nghĩ, cái c.h.ế.t cũng chỉ đến thế. Còn có thể thế nào nữa đây?
Nhưng hóa ra, thật sự có những chuyện còn đau thấu tim can hơn cả cái chết.
5.
Ta đã gửi thư cho Bệ hạ.
[Dung Âm tâm ý đã quyết, tạ ơn Bệ hạ đã dày công thương xót.]
Bệ hạ hồi đáp ta một lệnh bài.
Chính là lệnh bài của quân Bắc phạt năm xưa khi ta còn ở Bắc Cương.
Nắm chặt trong tay. Lạnh lẽo, nhưng lại vô cùng vững tâm.
Vậy nên khi những tờ giấy viết tay của Tạ Dung Sương lại được gửi đến, ta chỉ lạnh lùng nhìn.
Tờ giấy lần này, chi chít những cái tên.
Tên của đứa trẻ.
Đúng vậy. Tạ Dung Sương đã có thai. Vì thế Bùi Yến mới không thể chờ đợi được nữa mà muốn nàng ta bước chân vào cửa.
Chàng không muốn đứa con đầu lòng của mình, có xuất thân không trong sạch. Nhưng vậy thì sao chứ?
Ta cho Hải Đường lấy ra một chiếc hộp gỗ. Hôn thư, hòa ly thư đều nằm ngay ngắn trong đó.
Tiện tay mở hòm trang điểm. Tất cả những tờ giấy viết tay trong hai tháng qua, kể cả tờ vừa nhận. Ta bỏ hết vào trong hộp.
Đã muốn tặng quà, thì quà phải thật hậu hĩnh.
6.
Bùi Yến tặng ta một chiếc trâm cài.
Kể từ năm đó ta từ chối chiếc trâm vàng của chàng, chàng rất thích khắc trâm gỗ cho ta.
Nhưng đôi tay ấy lại không làm được việc tinh xảo. Lần nào cũng đầy rẫy vết thương.
Lần này cũng không ngoại lệ.
"Phu nhân, thổi thổi giúp ta?" Chàng cong đôi mắt đào hoa, đưa tay ra trước mặt ta.
Ta rất tự nhiên nghĩ đến cảnh đôi tay này đã ấn Tạ Dung Sương để hôn nàng ta. Một tay véo cằm nàng ta, một tay giữ sau gáy. Hôn đến mức nàng ta liên tục lùi lại.
"Gần đây sao nàng cứ không vui thế? Có phải có ai đó chọc giận nàng rồi không?"