Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Mai Hoa Rụng Tận, Tuyết Lấp Đường Về
Chương 3
“Thẩm thị, Tô thị mang thai trong người, ngươi còn tính toán với nàng làm gì? Cho dù là ta nói sai lời, ngươi cũng không thể rộng lượng một chút sao? Nhất định phải khiến nàng trong lòng không dễ chịu?”
Ta ngẩng mắt nhìn hắn.
Ánh mắt ấy vẫn trống rỗng như cũ.
Không ủy khuất.
Không phẫn nộ.
Không một chút gì.
Tiêu Diễn bị ta nhìn đến lạnh sống lưng, giọng cũng dịu xuống vài phần.
“Thôi được rồi, chuyện này là ngươi không phải. Về sau Tô thị có yêu cầu gì, ngươi cứ theo ý nàng. Nàng đang mang thai, tính khí khó tránh khỏi kiêu chút, ngươi nhẫn nhịn thêm.”
Ta không nói gì.
Tiêu lão phu nhân vừa lần tràng hạt vừa lên tiếng.
“Thẩm thị, đã trở về phủ thì phải giữ quy củ trong phủ. Hôm nay việc này quả thật là ngươi sai. Bồi một câu không phải với Tô thị, coi như xong chuyện.”
Tô di nương từ sau chiếc khăn lộ ra nửa khuôn mặt, đôi mắt đẫm lệ nhìn ta.
Trong phòng nhất thời lặng xuống, tất cả đều nhìn về phía ta.
Ta đứng đó, ánh đèn hắt bóng ta xuống đất, một dải dài cô độc.
Ta bỗng khẽ cười.
Nụ cười rất nhạt, chỉ là khóe môi nhếch lên một chút, trong mắt lại không có lấy một tia sáng.
Sau đó ta quay về phía Tô di nương, khẽ cúi đầu.
“Tô di nương, là ta không phải. Về sau…”
Ta dừng lại một thoáng.
“Về sau, mọi việc lấy nàng làm trước.”
Tô di nương sững lại, rõ ràng không ngờ ta lại cúi đầu dễ dàng như vậy.
Nàng hé môi, định nói điều gì, lại không biết nên nói gì.
Tiêu Diễn thở phào một hơi, giọng cũng hòa hoãn hơn.
“Được rồi, việc này coi như xong. Thẩm thị, ngươi về trước đi.”
Ta gật đầu, xoay người bước ra ngoài.
Đi tới cửa, chợt nghe phía sau vang lên một tiếng gọi.
“Mẫu thân.”
Bước chân ta khựng lại.
Ta quay đầu, thấy sau rèm có một bóng người nhỏ bé, lộ ra nửa khuôn mặt, rụt rè nhìn ta.
Là Tiêu Niệm.
Tiểu cô nương, là đứa con gái ta nuôi bốn năm.
Tiêu Niệm trong tay vẫn nắm con hổ vải kia, ánh mắt lẩn tránh, không dám nhìn thẳng ta, nhưng lại không nhịn được liếc trộm.
Ta nhìn con bé, trong lòng có thứ gì đó khẽ động.
Rất nhẹ.
Nhẹ đến mức giống như ảo giác.
Ta hé môi, muốn gọi nhũ danh của con bé.
Chưa kịp lên tiếng, giọng Tô di nương bỗng vang lên.
“Niệm Niệm, lại đây.”
Tiêu Niệm như bị kim châm trúng, lập tức rụt đầu lại, chạy về phía nhuyễn tháp, chui vào lòng Tô di nương.
Tô di nương ôm lấy con bé, dùng khăn lau mặt cho nó, giọng dịu dàng nói.
“Niệm nha đầu hôm nay ăn không ít bánh hoa quế, có phải không?”
Tiêu Niệm gật đầu, giọng mềm mại ngọt ngào.
“Ngon lắm ạ.”
“Ngày mai lại bảo nhà bếp làm tiếp.”
“Vâng.”
Ta đứng ở cửa, nhìn một màn ấy.
Tô di nương ngẩng đầu, nhìn ta cười một tiếng.
Nụ cười kia mang theo vài phần đắc ý, vài phần khiêu khích.
Ta không nhìn nàng thêm nữa, xoay người bước ra ngoài.
Phía sau, cửa khép lại.
Ánh trăng trong trẻo lạnh lẽo, rải khắp mặt đất.
Ta giẫm lên ánh trăng mà đi về hậu tráo phòng, bước chân không nhanh không chậm.
Thiền nhi chẳng biết từ lúc nào đã đuổi kịp, lặng lẽ theo sau ta, không dám lên tiếng.
Đi được một quãng khá lâu, ta bỗng mở lời.
“Thiền nhi.”
“Nô tỳ đây.”
“Cây hoa quế ở hậu tráo phòng, đã nở chưa?”
Thiền nhi ngẩn người, nghĩ một lát rồi đáp.
“Nở rồi ạ, nở đẹp lắm, hương thơm ngập cả viện.”
Ta gật đầu, không nói thêm gì.
Trăng treo trên đỉnh đầu, vừa lớn vừa tròn.
03
Sau Trung thu, trong phủ yên tĩnh được mấy ngày.
Bên Tô di nương không còn làm ầm ĩ, Tiêu Diễn vẫn như thường lệ đến nha môn làm việc, Tiêu lão phu nhân đóng cửa lễ Phật.
Hạ nhân ra vào, ai làm việc nấy, dường như mọi chuyện chưa từng xảy ra.
Chỉ có một điều thay đổi.
Ngưỡng cửa hậu tráo phòng suýt nữa bị người ta giẫm mòn.
Trước hết là các quản sự tức phụ của từng phòng, thay nhau đến thỉnh an.
Trong tay xách hộp điểm tâm, miệng nói lời khách sáo, nhưng đôi mắt lại đảo qua đảo lại, hận không thể nhìn thấu từ trong ra ngoài hậu tráo phòng.
“Phu nhân khí sắc thật tốt, quả nhiên am đường dưỡng người.”
“Phu nhân thiếu thứ gì cứ dặn, nô tỳ nhất định tận tâm.”
“Phu nhân xem tấm vải này, là hàng mới tiến cống từ Giang Nam, bên Tô di nương cũng được hai xấp…”
Ta đối với tất cả chỉ nhàn nhạt đáp lại, không lạnh không nóng, không thân không sơ.
Điểm tâm giữ lại.
Vải vóc giữ lại.
Người thì tiễn đi.
Thiền nhi đóng cửa lại, tức đến dậm chân.
“Phu nhân, người xem những kẻ ấy, trước kia trốn còn nhanh hơn thỏ, nay lại tự mình dán tới. Còn mặt mũi nhắc đến Tô di nương, rõ ràng là đến dò la tin tức.”
Ta ngồi bên cửa sổ, lật kinh văn, đầu cũng không ngẩng.
“Cứ để họ dò.”
“Nhưng mà…”
“Dò không ra thứ gì, tự nhiên sẽ không đến nữa.”
Thiền nhi há miệng, rồi lại nuốt lời xuống.
Nó càng lúc càng không hiểu nổi ta.
Phu nhân Thẩm thị trước kia tuy trầm tĩnh, nhưng trong mắt vẫn còn có ánh sáng.
Giờ đây ánh sáng ấy đã tắt, cả người ta giống như một cái giếng cạn, nhìn xuống không thấy đáy.
Ngày mười chín tháng chín, Quan Âm đản.
Sáng sớm, Tiêu lão phu nhân sai người tới mời ta theo bà đến chùa dâng hương.
Ta đáp ứng.
Lúc ra cửa, Tô di nương đứng ở cổng chính viện tiễn, bụng mang tám tháng, nụ cười dịu dàng đoan trang.
“Tỷ tỷ đi đường cẩn thận, thay muội thắp thêm cho Bồ Tát một nén hương.”
Ta gật đầu, bước lên xe ngựa.
Tiêu lão phu nhân đã ngồi trong xe, tay lần tràng hạt, nhắm mắt dưỡng thần.
Ta ngồi xuống, xe ngựa lắc lư đi về phía ngoài thành.
Đi được một đoạn, Tiêu lão phu nhân bỗng mở miệng.
“Thẩm thị.”
“Con dâu đây.”
“Trong lòng ngươi, có oán không?”
Ta rũ mi.
“Không có.”
Tiêu lão phu nhân mở mắt, nhìn ta một cái, ánh mắt mang theo vài phần dò xét.
“Không có là tốt.”
Bà lại nhắm mắt.
“Đàn bà cả đời tranh tới tranh lui chẳng có ý nghĩa. Nam nhân tam thê tứ thiếp là chuyện thường, thể diện của chính thê không nằm ở tranh, mà ở nhẫn. Ngươi nhẫn được, trong Hầu phủ này tự nhiên có vị trí của ngươi.”
Ta không đáp.
Tiêu lão phu nhân dừng một lát rồi lại nói.
“Bên Tô thị, ngươi đừng đi trêu chọc. Nàng mang thai nam, bà đỡ đã xem qua, mười phần nắm chắc chín. Đợi hài tử ra đời, nếu ngươi đối đãi nàng cho tốt, nàng cũng sẽ kính ngươi vài phần.”
Ta gật đầu.
“Mẫu thân nói phải.”
Tiêu lão phu nhân hài lòng ừ một tiếng, tiếp tục lần tràng hạt.
Xe ngựa lăn bánh về phía trước, nghiền qua một lớp lá rụng đầy đất.
Chùa Pháp Hoa ở phía tây thành ba mươi dặm, là am đường mà các quý quyến trong kinh thành thường lui tới.
Năm ấy ta bị đưa tới đây “thanh tu”, cũng chính là nơi này.
Xe dừng trước cổng chùa, sớm đã có ni cô tri khách ra nghênh đón.
Tiêu lão phu nhân được dìu xuống xe, ta theo phía sau.
Vào sơn môn, vòng qua hồ phóng sinh, trước mặt là Đại Hùng Bảo Điện.
Trong điện hương khói mịt mờ, tiếng mõ gõ đều đều vang lên từng hồi.
Tiêu lão phu nhân vào chính điện dâng hương, ta đứng dưới hành lang chờ.
Bỗng nghe phía sau có người gọi.
“Thí chủ.”
Ta quay đầu, thấy một ni cô lớn tuổi đứng cạnh cột hành lang, áo tăng xám nhạt, dung mạo thanh gầy.
Là sư thái pháp hiệu Tịnh Trần.
Khi ta ở chùa thanh tu, chính là bà chăm nom.
Ta khom gối hành lễ. “Sư thái.”
Tịnh Trần nhìn ta, ánh mắt tĩnh lặng. “Thí chủ gầy đi rồi.”
Ta cười nhạt. “Sư thái cũng thanh giảm.”
Bà không tiếp lời ấy, chỉ nhìn ta một lúc lâu, rồi bỗng nói.
“Tâm của thí chủ, so với trước kia đã tĩnh hơn.”
Ta khẽ khựng lại.
Tịnh Trần chắp tay, niệm một tiếng Phật hiệu.
“Tĩnh thì tốt. Quá tĩnh, lại không tốt.”
Nói xong bà xoay người rời đi, để lại ta đứng yên tại chỗ.
Quá tĩnh, không tốt.
Ta đem mấy chữ ấy lăn qua lăn lại trong lòng, rồi khẽ cười, bước về phía chính điện.
Trên đường hồi phủ, Tiêu lão phu nhân mệt, dựa vào vách xe ngủ gật.
Ta vén rèm, nhìn ra ngoài đồng ruộng.
Mùa thu hoạch đã qua, ruộng đồng trơ trụi, chỉ còn từng gốc rạ lưa thưa.
Có nông phu đang xới đất, cúi lưng, từng nhát cuốc một, không biết mỏi.
Thiền nhi khẽ hỏi.
“Phu nhân, hôm nay sư thái nói gì với người vậy?”
Ta buông rèm xuống.
“Không có gì.”
Thiền nhi ồ một tiếng, không dám hỏi thêm.
Xe ngựa vào thành, trời đã sẩm tối.
Hai bên đường, các cửa hiệu thắp đèn lồng, có người rao bán đồ ăn tối.
Khi rẽ vào con ngõ nơi Hầu phủ tọa lạc, phía trước bỗng vang lên một trận ồn ào.
Xe ngựa dừng lại, tiếng xa phu vọng vào trong.
“Phu nhân, cổng bị chắn rồi, không vào được.”
Ta vén rèm nhìn ra, thấy trước đại môn Hầu phủ vây kín một vòng người, chỉ trỏ bàn tán.
Trong phòng gác cổng đèn đuốc sáng trưng, bóng người qua lại, không biết đã xảy ra chuyện gì.
Tiêu lão phu nhân bị làm tỉnh giấc, nhíu mày hỏi.
“Có chuyện gì?”
Ta không đáp, xuống xe, bước lên trước vài bước.
Trong đám đông chen ra một tên tiểu tư, mặt đầy vẻ mừng rỡ, chạy đến trước mặt Tiêu lão phu nhân, phịch một tiếng quỳ xuống.
“Lão phu nhân đại hỉ! Tô di nương đã chuyển dạ! Bà đỡ nói là một tiểu công tử, mẹ con bình an!”
Tiêu lão phu nhân khựng lại, rồi gương mặt nở bừng vui mừng.
“Thật chứ?”
“Thiên chân vạn xác! Tiểu công tử nặng bốn cân sáu lạng, tiếng khóc vang lắm ạ!”
Tiêu lão phu nhân niệm một tiếng Phật, được người dìu vào phủ, bước chân còn nhanh hơn ngày thường vài phần.
Ta đứng nguyên tại chỗ, nhìn cánh cổng rộng mở kia.
Ánh đèn từ bên trong hắt ra, soi bậc đá trước cửa sáng rực.
Loáng thoáng nghe được tiếng cười vọng ra, có người hô “thưởng”, có người chúc “hỉ”.
Thiền nhi tiến lại gần, dè dặt hỏi.
“Phu nhân, chúng ta cũng vào xem sao?”
Ta lắc đầu.
“Về hậu tráo phòng.”
Hậu tráo phòng chưa thắp đèn.
Ta đẩy cửa bước vào, trong phòng tối om, không nhìn rõ thứ gì.
Ta cũng không châm đèn, cứ thế ngồi trong bóng tối.
Ánh trăng ngoài cửa sổ len vào, trải một lớp bạc mỏng trên mặt đất.
Mơ hồ vẫn nghe thấy động tĩnh phía trước, xa xa, như chuyện của một thế giới khác.
Không biết đã ngồi bao lâu, bên ngoài bỗng vang lên tiếng bước chân.
Cửa bị đẩy ra, có người đứng ở ngưỡng cửa.
Ta ngẩng đầu, mượn ánh trăng nhìn rõ người đứng ở cửa.
Là Tiêu Diễn.
Hắn mặc thường bào ở nhà, trên người còn vương mùi tanh của m/áu, nhưng trên mặt lại mang theo nụ cười.
Đã rất nhiều năm rồi, ta chưa từng thấy hắn cười như thế.
Mi mắt giãn ra, khóe môi cong lên, là niềm vui thật sự từ đáy lòng.
“Thẩm thị.”
Hắn mở miệng, giọng nói hiếm khi ôn hòa đến vậy.
“Tô thị sinh rồi, là một nhi tử.”
Ta đứng dậy, rũ mi.
“Chúc mừng Hầu gia.”
Tiêu Diễn bước vào, ngồi xuống bên bàn.
Ánh trăng rọi lên gương mặt hắn, nụ cười kia vẫn chưa tắt.
“Tiêu gia ta có hậu rồi.”
Hắn nói, như tự lẩm bẩm với chính mình.
“Sau này hương hỏa có người nối dõi, trước mặt tổ tông cũng có thể ăn nói.”
Ta đứng yên, không động.
Tiêu Diễn bỗng ngẩng đầu nhìn ta.
“Ngươi không vui sao?”
Ta nâng mắt, ánh nhìn bình thản.
“Vui.”
Hắn nhìn ta một lúc lâu, rồi khẽ nhíu mày.
Hắn nhớ đến trước kia, người nữ nhân này tuy tính khí cương liệt, nhưng khi cười, trong mắt luôn có ánh sáng.
Giờ đây ánh sáng ấy đã mất, nụ cười cũng giống như đeo một lớp mặt nạ.