Mai Hoa Rụng Tận, Tuyết Lấp Đường Về

Chương 5



Nàng ngẩng đầu, lệ nhòa nhìn ta.

“Tỷ tỷ, người nói xem, thiếp nên làm thế nào?”

Trong phòng lặng đi một thoáng.

Tiêu Diễn nhìn về phía ta, ánh mắt mang theo vài phần dò xét.

Xuân Hạnh đứng một bên, rũ mi, nhưng khóe môi khẽ siết chặt.

Ngay cả Thừa ca nhi cũng không quấy nữa, mở to mắt nhìn quanh.

Ta ngồi trên tú đôn, thần sắc không đổi.

Ta nhìn Tô di nương, ánh mắt bình tĩnh như một mặt nước ch/ết.

“Tô di nương.”

Ta mở lời, giọng điệu không nhanh không chậm.

“Câu ấy, nàng hỏi nhầm người rồi.”

Tô di nương khựng lại.

Ta nâng chén trà, lại nhấp một ngụm.

“Nên làm thế nào,” ta nói, “trong lòng nàng chẳng phải đã rõ sao?”

Sắc mặt Tô di nương khẽ biến.

Tiêu Diễn nhíu mày.

“Thẩm thị, lời ấy của ngươi là ý gì?”

Ta đặt chén trà xuống, đứng dậy.

“Hầu gia.”

Ta rũ mi.

“Trà đã uống, lời cũng đã nói. Thiếp xin cáo lui.”

Nói xong liền xoay người rời đi.

Tô di nương hé môi như muốn nói gì, nhưng rốt cuộc không thốt ra.

Sắc mặt Tiêu Diễn trầm xuống, nhìn theo bóng lưng ta, chân mày xoắn chặt.

Ta bước đến cửa, bỗng dừng lại.

Không quay đầu, chỉ hơi nghiêng mặt.

“Tô di nương.”

Giọng ta nhạt đến mức như lớp sương ngoài kia.

“Quế đã nở, muốn thưởng thì cứ thưởng thêm vài ngày. Rụng rồi, sẽ không còn nữa.”

Rèm buông xuống, che khuất bóng ta.

Trong phòng tĩnh lặng đến mức nghe rõ tiếng kim rơi.

Sắc mặt Tô di nương lúc xanh lúc trắng, một lát sau bỗng che mặt khóc nức nở.

“Hầu gia, người nghe nàng nói kìa… nàng ấy đang nguyền rủa thiếp!”

Sắc mặt Tiêu Diễn khó coi, nhưng không nói gì.

Xuân Hạnh cúi đầu, không dám thở mạnh.

Thừa ca nhi bỗng oa lên một tiếng khóc.

Trên đường trở về hậu tráo phòng, Thiền nhi dè dặt hỏi.

“Phu nhân, lời người vừa rồi… là ý gì?”

Ta không đáp.

Ta đi rất chậm, đế giày giẫm lên phiến đá xanh phát ra tiếng sột soạt rất khẽ.

Đèn lồng dưới hành lang đã thắp lên, ánh sáng vàng nhạt phủ lên người ta, kéo bóng đổ thật dài.

Đi đến cửa hậu tráo phòng, ta bỗng dừng lại.

Thiền nhi nhìn theo ánh mắt ta, thấy dưới hành lang có một bóng người nhỏ bé đang ngồi xổm.

Là Tiêu Niệm.

Tiểu cô nương ôm con hổ vải, nép sau cột hành lang, chỉ lộ nửa khuôn mặt, rụt rè nhìn về phía này.

Thiền nhi ngẩn ra.

“Tiểu thư sao lại đến đây?”

Tiêu Niệm không động, chỉ nhìn ta, trong ánh mắt có sợ hãi, có do dự, còn có một chút mong đợi không giấu được.

Ta nhìn nàng, không nói gì.

Rất lâu sau, Tiêu Niệm bỗng đứng dậy, bước lên trước hai bước.

Nàng giơ vật trong tay lên, là một miếng bánh quế hoa cao được bọc trong khăn.

“Mẫu thân.”

Nàng khẽ nói.

“Con… con để dành cho người.”

Ta cúi đầu nhìn miếng bánh ấy.

Bánh Quế hoa cao đã bị ép bẹp, góc cạnh vỡ ra một ít, dính cả lông tơ từ chiếc khăn.

Tiêu Niệm giơ bánh lên, mắt trông mong nhìn ta.

Ta đưa tay nhận lấy.

Chiếc khăn đã cũ, giặt đến bạc màu, nơi góc thêu một đóa mai nhỏ.

Là năm xưa ta tự tay thêu cho nàng.

Ta nhìn thật lâu, rồi bỗng nói.

“Vào trong đi. Bên ngoài lạnh.”

Mắt Tiêu Niệm sáng lên, bước nhỏ theo sau ta vào phòng.

Thiền nhi đứng ngoài cửa, nhìn cánh cửa khép lại, bỗng sống mũi cay xè.

Hậu tráo phòng lạnh lẽo suốt bấy lâu, cuối cùng cũng có thêm chút hơi ấm.

05

Lần đầu Tiêu Niệm đến hậu tráo phòng.

Tiểu cô nương đứng giữa phòng, tay chân lóng ngóng, không biết nên nhìn về đâu.

Gian phòng này nhỏ hơn chính viện nhiều, bài trí cũng cũ kỹ.

Tấm gương đồng trên bàn trang điểm đã lấm tấm rỉ.

Màn giường giặt đến bạc màu.

Giấy dán cửa sổ có chỗ rách, phải lấy mảnh vải dán tạm.

Nhưng nàng lại thấy mới lạ.

Ta đặt miếng quế hoa cao lên đĩa, rồi rót một chén nước ấm đưa cho nàng.

Tiêu Niệm nhận lấy, nhấp từng ngụm nhỏ, đôi mắt lại đảo quanh không ngừng.

Nàng nhìn thấy kinh quyển trải trên bàn, nhìn thấy giỏ kim chỉ đặt trên bệ cửa sổ, nhìn thấy bức họa cũ treo trên tường.

Trong tranh là hoa mai, trên cành đậu hai con chim sẻ.

“Mẫu thân.”

Nàng bỗng mở lời, chỉ vào bức họa.

“Cái này đẹp lắm.”

Ta nhìn theo ánh mắt nàng, khẽ ừ một tiếng.

Tiêu Niệm đợi một lát, không đợi được lời nào tiếp theo, có chút thất vọng cúi đầu xuống.

Thiền nhi bưng đĩa điểm tâm vào, là quế hoa cao làm mấy ngày trước, đặt lên bàn.

“Tiểu thư nếm thử đi, cái này nô tỳ làm, không thua bên chính viện đâu.”

Tiêu Niệm nhìn ta một cái, thấy ta không phản đối, liền đưa tay nhỏ lấy một miếng, cắn một ngụm.

“Ngon quá!”

Mắt nàng sáng bừng lên.

Thiền nhi cười, lén nhìn ta.

Trên mặt ta không có biểu cảm gì, nhưng cũng không đuổi người.

Tiêu Niệm ăn xong miếng bánh, lại uống vài ngụm nước, bỗng nhớ ra điều gì, từ trong ngực lấy ra con hổ vải đặt lên bàn.

“Mẫu thân, người xem.”

Ta cúi đầu nhìn con hổ vải.

Làm rất thô, đường kim mũi chỉ xiêu vẹo, một tai cao một tai thấp, hai mắt là hai chiếc cúc đen sắp rơi, được khâu lại bằng chỉ đỏ.

“Con tự làm.”

Tiêu Niệm nhỏ giọng nói, có chút ngượng ngùng.

“Nhị nương bảo, con gái phải học nữ công. Con… con làm không tốt.”

Ta cầm con hổ vải lên, nhìn thật lâu.

“Ai dạy con?”

Tiêu Niệm lắc đầu.

“Không ai dạy. Con nhìn nha hoàn làm, tự học theo.”

Ta không nói gì, đặt con hổ vải trở lại bàn.

Tiêu Niệm đợi một lát, rồi bỗng khẽ hỏi.

“Mẫu thân, có phải người không thích con nữa không?”

Trong phòng lặng đi.

Thiền nhi cũng hạ nhẹ nhịp thở, đứng một bên không dám động.

Ta nhìn Tiêu Niệm.

Tiểu cô nương cúi đầu, tay nắm chặt vạt áo, môi mím chặt, như đã gom hết dũng khí mới hỏi được câu ấy.

Ta bỗng nhớ tới bốn năm trước, khi đứa trẻ này vừa được bế về.

Nhỏ xíu một đoàn, gầy đến mức như một con mèo con, khóc cũng không biết khóc, chỉ nhắm mắt run lẩy bẩy.

Ta ôm nàng vào lòng, đêm này qua đêm khác dỗ dành, đút nàng uống nước cháo loãng, may áo cho nàng, dạy nàng nhận mặt chữ, dạy nàng gọi hai tiếng “mẫu thân”.

Về sau ta bị đưa tới gia miếu, hôm rời đi, Tiêu Niệm đứng ở cửa, được nhũ mẫu bế trong tay, mơ mơ hồ hồ nhìn ta.

Ta đưa tay muốn sờ sờ gương mặt nàng, nhũ mẫu lại lùi về sau một bước, nói: “Tiểu thư còn nhỏ, đừng để lây bệnh khí.”

Xe ngựa đi xa, ta ngoảnh đầu lại, nhìn thấy bóng dáng nhỏ bé ấy vẫn còn đứng ở cửa.

Chớp mắt một cái, hai năm đã trôi qua.

“Niệm Niệm.”

Ta mở miệng.

Tiêu Niệm ngẩng đầu lên, mắt đỏ hoe, giọt lệ lăn trong hốc mắt.

Ta đưa tay, kéo nàng vào lòng.

Tiêu Niệm sững lại, ngay sau đó òa lên một tiếng khóc lớn, ôm chặt lấy cổ ta không chịu buông.

“Mẫu thân! Con tưởng người không cần con nữa! Bọn họ nói người bị bệnh, phải rất lâu rất lâu mới có thể trở về… Sau đó nhị nương đến, nói từ nay nàng sẽ chăm sóc con… Nhưng con nhớ người, con không dám nói…”

Ta ôm nàng, nhẹ nhàng vỗ lưng nàng.

Thiền nhi quay lưng đi, lấy tay áo lau lau khóe mắt.

Khóc rất lâu, Tiêu Niệm khóc mệt rồi, cuộn mình trong lòng ta, thút thít từng tiếng.

Ta bế nàng lên giường, cởi giày cho nàng, đắp chăn kín lại.

Tiêu Niệm nắm tay ta không buông, mơ mơ màng màng nói: “Mẫu thân, người đừng đi…”

Ta ngồi xuống bên giường.

“Không đi.”

Lúc này Tiêu Niệm mới yên tâm, nhắm mắt lại, rất nhanh đã ngủ say.

Ánh trăng từ chỗ giấy dán cửa sổ rách rọi vào, rơi trên gương mặt nàng.

Tiểu cô nương lúc ngủ, mi mắt giãn ra, khóe môi khẽ cong lên, không biết đang mơ giấc mộng gì đẹp.

Ta nhìn gương mặt nàng, thật lâu, thật lâu.

Thiền nhi rón rén bước tới, nhỏ giọng nói: “Phu nhân, tiểu thư đã ngủ rồi, có cần đưa về không? Muộn nữa e Tô di nương sẽ tìm.”

Ta không động.

“Để nàng ngủ.”

Thiền nhi sững lại một chút, dạ một tiếng, lui ra ngoài.

Cửa khép lại, trong phòng yên tĩnh.

Ta ngồi bên giường, nhìn gương mặt đang ngủ của Tiêu Niệm.

Ánh trăng chậm rãi di chuyển, từ gương mặt nàng chuyển sang đầu gối, rồi chuyển lên bức họa hoa mai treo trên tường.

Ta bỗng đưa tay ra, vén lọn tóc lòa xòa trước trán nàng sang một bên.

Động tác rất khẽ, như sợ làm nàng giật mình.

“Đứa trẻ ngốc.”

Ta khẽ nói, giọng nhẹ như một tiếng thở dài.

Đêm ấy, Tiêu Niệm ngủ đặc biệt ngon.

Trong mộng, nàng trở về thuở còn nhỏ, mẫu thân ôm nàng ngồi dưới hiên ngắm trăng, vừa đung đưa vừa khe khẽ hát.

Nàng không còn nhớ đó là khúc gì, chỉ thấy dễ nghe, ấm áp, như được quấn trong một chiếc áo bông dày.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, nàng phát hiện mình vẫn còn ở hậu tráo phòng.

Ánh dương xuyên qua chỗ giấy dán cửa sổ rách, rải xuống nền đất những đốm vàng lấp lánh.

Mẫu thân ngồi bên bàn chép kinh, nghe thấy động tĩnh, ngẩng đầu nhìn nàng một cái.

“Tỉnh rồi?”

Tiêu Niệm dụi dụi mắt, gật đầu.

Thiền nhi bưng nước vào, hầu nàng rửa mặt chải đầu.

Nàng ngoan ngoãn ngồi đó, nhưng ánh mắt vẫn không ngừng liếc về phía mẫu thân.

Ta đặt bút xuống, bước tới, cầm lấy chiếc lược.

“Để ta.”

Thiền nhi sững người, lùi sang một bên.

Ta chải tóc cho Tiêu Niệm, động tác rất nhẹ, từng chút từng chút, chải đến gọn gàng chỉnh tề.

Rồi ta cầm dây buộc tóc màu đỏ, buộc cho nàng hai búi tóc nhỏ.

Tiêu Niệm soi mình trong gương đồng, toe toét cười.

“Mẫu thân buộc thật đẹp!”

Ta ừ một tiếng, khóe môi khẽ cong lên.

Bữa sáng được bưng lên, cháo loãng cùng vài món rau, còn có cả quế hoa cao còn lại từ hôm qua.

Tiêu Niệm ăn rất ngon miệng, một bát cháo ăn sạch đáy, lại ăn thêm hai miếng bánh.

Ăn xong, nàng bỗng nhớ ra điều gì, có chút bất an nói: “Mẫu thân, con phải trở về rồi. Nhị nương nói, mỗi ngày đều phải qua thỉnh an nàng.”

Ta gật đầu.

Tiêu Niệm lề mề đứng dậy, đi tới cửa, lại quay đầu nhìn ta.

“Mẫu thân, con… con buổi tối còn có thể tới không?”

Ta nhìn nàng, trầm mặc một lúc.

“Muốn tới thì tới.”

Mắt Tiêu Niệm sáng lên, dùng sức gật đầu, ôm con hổ vải chạy đi.

Thiền nhi nhìn theo bóng lưng nàng, không nhịn được nói: “Phu nhân, tiểu thư vẫn thân với người. Hai năm nay, rốt cuộc cũng không uổng công nuôi dưỡng.”

Ta không nói gì, cầm bút tiếp tục chép kinh.

Hương mực nhàn nhạt, ngoài cửa sổ truyền vào tiếng chim hót.

Tối hôm ấy, Tiêu Niệm quả nhiên lại tới.

Nàng ôm theo một cái bọc nhỏ, bên trong đựng mấy miếng điểm tâm, là nàng lén giấu lại. Còn có một cái túi thơm làm dở, thêu xiêu vẹo, nhìn không ra là hoa gì.

“Mẫu thân, cái này tặng người.”

Nàng nhét túi thơm vào tay ta, có chút ngượng ngùng.

“Con làm không tốt, đợi con học xong rồi, sẽ làm cho người cái tốt hơn.”

Ta cúi đầu nhìn cái túi thơm ấy, đường kim mũi chỉ rối loạn không ra hình dạng, nhưng từng mũi đều thêu rất nghiêm túc.

Ta cất túi thơm vào trong tay áo.

“Được.”

Tiêu Niệm nhe răng cười, trèo lên giường, tự cởi giày, chui vào trong chăn.

Ta ngồi bên giường, vén lại góc chăn cho nàng.

Tiêu Niệm mở to mắt nhìn ta, bỗng hỏi: “Mẫu thân, trước kia người từng hát cho con nghe, người còn nhớ không?”

Ta nhìn nàng.

“Khúc gì?”

Tiêu Niệm nghĩ nghĩ, lắc đầu: “Con quên rồi. Chỉ nhớ là hay lắm.”

Ta trầm mặc một lúc, bỗng khe khẽ cất tiếng ngân nga.

Là điệu rất cũ, khi ta còn nhỏ từng nghe mẫu thân mình hát.

Lời cũng không còn nhớ trọn, chỉ còn lại mấy câu:

“Trăng cong cong chiếu khắp chín châu, mấy nhà vui vẻ mấy nhà sầu. Mấy nhà lầu cao nâng chén rượu, mấy nhà lưu lạc chốn đầu đường…”

Tiêu Niệm nghe dần nghe dần, mí mắt càng lúc càng nặng, chậm rãi thiếp đi.

Ta ngân xong câu cuối, cúi đầu nhìn nàng.

Chương trước Chương tiếp
Loading...