Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
MANG THAI CHÍN THÁNG, TA NGHE ĐƯỢC TIẾNG LÒNG CỦA NHA HOÀN
Chương 7
【Nàng… nàng định làm gì?】
Ta bước ra giữa đại sảnh, giao Tiêu Hằng trong tay cho Xuân Lan phía sau.
Sau đó, ta quay người, đối diện với toàn bộ Tiêu gia.
“Nhị thúc, các vị thúc bá huynh đệ.”
“Ta biết trong lòng các người đang nghĩ gì.”
“Các người cho rằng phu quân ta đã chết, con ta còn nhỏ, ta chỉ là một nữ nhân, dễ bắt nạt, đúng không?”
Lời ta như lưỡi đao, thẳng tay đâm vào tim họ.
Sắc mặt Tiêu Trọng Hải và đám người kia đồng loạt khó coi.
“Cháu dâu, con nói vậy là có ý gì…”
“Các người muốn thay mặt quản lý sản nghiệp Hầu phủ?” Ta cười lạnh, cắt ngang lời hắn. “Các người… cũng xứng sao?”
“Ngươi!” Tiêu Trọng Hải tức đến râu mép dựng đứng. “Thẩm Ngọc Vi! Ngươi đừng có được đằng chân lân đằng đầu! Chúng ta nể mặt Cẩn Ngôn mới có lòng giúp ngươi! Đừng có không biết điều!”
“Giúp ta?” Ta bật cười như vừa nghe được chuyện nực cười nhất thiên hạ. “Là giúp ta, hay là giúp chính các người?”
“Phu quân ta khi còn sống, các người kẻ nào cũng như ruồi nhặng bu quanh hắn. Từ Hầu phủ đã lấy đi bao nhiêu chỗ tốt, có cần ta đem sổ sách ra đây, trước mặt chư vị, tính toán từng khoản một không?”
“Bao năm qua, các người mượn danh Hầu phủ mà ngoài kia tác oai tác quái, gây ra bao nhiêu tai họa. Cuối cùng là ai đứng ra thu dọn tàn cục cho các người?”
“Hiện giờ phu quân ta xương cốt còn chưa lạnh, các người đã vội vàng nhảy ra, muốn cướp gia sản của hắn, chia chác máu thịt của hắn!”
“Lương tâm của các người… đều bị ch /ó tha mất rồi sao?!”
Giọng ta, câu sau nặng hơn câu trước, tiếng sau cao hơn tiếng trước.
Đại sảnh lặng ngắt như tờ.
Đám tộc nhân họ Tiêu bị ta mắng đến đỏ mặt tía tai, không ai dám ngẩng đầu.
Tiêu Trọng Hải càng tức đến toàn thân run rẩy.
【Con tiện nhân này! Dám sỉ nhục ta như vậy!】
“Thẩm Ngọc Vi! Ngươi hỗn xược!” Hắn chỉ thẳng vào ta, gầm lên. “Ta là trưởng bối của ngươi! Ngươi dám nói chuyện với ta như thế sao?!”
“Trưởng bối?” Ta lạnh lùng nhìn hắn. “Ngươi cũng xứng gọi là trưởng bối?”
Ta vỗ tay một cái.
Lập tức hai hộ viện áp giải một nam nhân bị đánh đến mặt mũi bầm dập bước vào.
Tiêu Trọng Hải vừa nhìn thấy người đó, sắc mặt liền đại biến.
【Là… là Trương quản sự! Sao hắn lại ở đây?!】
Người kia chính là quản sự của một hiệu tơ lụa dưới danh nghĩa Tiêu Trọng Hải.
Nam nhân bị áp đến trước mặt ta, “phịch” một tiếng quỳ sụp xuống, dập đầu liên hồi.
“Phu nhân tha m /ạng! Phu nhân tha m /ạng a!”
Ta không để ý đến hắn, chỉ nhìn thẳng vào Tiêu Trọng Hải.
“Nhị thúc, người này, ngươi quen chứ?”
Ánh mắt hắn lảng tránh, cố giữ bình tĩnh. “Không… không quen.”
“Không quen?” Ta bật cười. “Xuân Lan, đem đồ lên đây.”
Xuân Lan bưng một chiếc khay bước lên, trên khay đặt mấy quyển sổ sách.
Ta cầm lấy quyển trên cùng, ném thẳng xuống trước mặt Tiêu Trọng Hải.
“Đây là sổ sách của hiệu tơ lụa dưới danh nghĩa ngươi. Trong đó ghi rõ rành rành, ngươi đã lợi dụng danh nghĩa Hầu phủ, cấu kết với người trong cung khi thu mua, tư nuốt tiền hồi khấu, lại còn trốn thuế, lậu thuế thế nào.”
“Mấy năm nay, số ngân lượng triều đình ngươi biển thủ, lên tới năm vạn lượng!”
“Chiếu theo luật Đại Chu, tham ô quan ngân với số lượng lớn, có thể luận tội như mưu phản. Tiêu Trọng Hải, ngươi nhận tội hay không?!”
Lời ta như sét đánh ngang tai.
Hắn chân mềm nhũn, ngã quỵ xuống đất, mặt cắt không còn giọt máu.
【Nàng… nàng sao có thể biết được…】
【Xong rồi… ta xong rồi…】
Những tộc nhân họ Tiêu khác cũng sững sờ, sắc mặt trắng bệch.
Bọn họ không ngờ trong tay ta lại nắm những bằng chứng như vậy.
Ta không dừng lại.
Ta cầm quyển thứ hai lên, nhìn về phía một vị đường huynh ngày thường hô hào hung hăng nhất.
“Tiêu Cảnh Mậu, đây là sổ của sòng bạc nhà ngươi. Cướp đoạt dân nữ, bức lương vi xướng, gây ra án m /ạng… từng vụ từng việc, đều ghi chép rõ ràng.”
Ta lại cầm quyển thứ ba.
“Tiêu Bá Niên, ngươi cho vay nặng lãi, ép đến ba nhà tan cửa nát nhà…”
Ta đọc từng quyển một.
Mỗi khi đọc đến một cái tên, mỗi khi phơi bày một tội trạng, lại có thêm một người mềm nhũn quỳ sụp xuống đất.
Những việc dơ bẩn, những thủ đoạn không dám thấy ánh sáng của bọn họ, giờ đây bị ta từng món từng món lột trần trước mặt mọi người.
Đại sảnh vang lên tiếng kêu khóc rối loạn.
Những kẻ vừa rồi còn vênh váo, giờ đây đều như heo ch /ó chờ làm thịt, quỳ rạp dưới đất, run lẩy bẩy.
Ta nhìn bọn họ, ánh mắt lạnh như sương giá.
“Các người tưởng rằng phu quân ta không còn, thì những việc này cũng theo đó mà chôn vùi, không còn ai truy cứu sao?”
“Ta nói cho các người biết, chỉ cần ta Thẩm Ngọc Vi còn sống một ngày, thì phủ Vĩnh Ninh Hầu này, tuyệt không tới lượt đám sâu mọt các người làm chủ!”
“Từ hôm nay trở đi, tất cả sản nghiệp đang treo danh dưới Hầu phủ, toàn bộ thu hồi! Những gì các người đã lấy từ Hầu phủ, cả vốn lẫn lãi, đều phải nhả ra cho ta!”
“Kẻ nào không phục, những quyển sổ này, ngày mai sẽ đặt thẳng lên công đường Đại Lý Tự!”
Lời ta, chính là phán quyết cuối cùng.
Là án tử dành cho bọn họ.
Tiêu Trọng Hải cùng đám người kia, mặt xám như tro, không còn thốt nổi một câu.
Bọn họ biết, mình đã thua.
Thua đến không còn đường lui.
Ta nhìn bộ dạng tuyệt vọng ấy, trong lòng không dấy lên nửa phần thương hại.
Đối phó với ác nhân, chỉ có thể ác hơn bọn chúng.
Ta xoay người, từ tay Xuân Lan bế lại con trai.
Ta nâng cao đứa trẻ lên, đối diện toàn bộ tân khách trong sảnh.
“Chư vị, hôm nay là tiệc trăm ngày của con ta, Tiêu Hằng.”
“Từ nay về sau, nó chính là chủ nhân duy nhất của phủ Vĩnh Ninh Hầu!”
“Kẻ nào còn dám dòm ngó Hầu phủ, chính là đối địch với ta Thẩm Ngọc Vi, đối địch với phủ Trấn Quốc Công, đối địch với Thái hậu!”
“Ta Thẩm Ngọc Vi hôm nay lập thệ, ma cản g/iết ma, quỷ cản g/iết quỷ!”
Giọng ta vang dội khắp Hầu phủ.
Khách khứa trong sảnh, không ai không bị khí thế ấy chấn nhiếp.
Bọn họ nhìn ta – một quả phụ trẻ đang bế con thơ trong tay.
Trong ánh mắt, không còn khinh thị hay thương hại.
Chỉ còn lại kính sợ.
Ta ôm con trai, đứng giữa đại sảnh.
Ánh nắng từ ngoài cửa chiếu vào, dát lên hai mẹ con ta một tầng hào quang vàng nhạt.
Ta biết, từ hôm nay, sẽ không còn ai dám coi thường ta nữa.
Cuộc chiến thuộc về ta, ta đã thắng.
Còn cuộc đời thuộc về con ta, mới chỉ vừa bắt đầu.
9
Trên yến tiệc trăm ngày, ta dùng thủ đoạn sấm sét, trấn áp toàn bộ họ Tiêu, một trận thành danh.
Tên Thẩm Ngọc Vi, từ nay không còn là vị Vĩnh Ninh Hầu phu nhân ôn nhu hiền thục năm nào nữa.
Nó đã trở thành cái tên khiến cả kinh thành phải kiêng dè – “Thiết uyển quả phụ”.
Những chi thứ họ Tiêu bị ta nắm thóp trong tay, từ đó không còn dám có nửa phần động tĩnh.
Bọn họ không những hoàn trả toàn bộ sản nghiệp cùng ngân lượng đã chiếm đoạt, mà mỗi lần gặp ta còn khúm núm cung kính, đến thở mạnh cũng không dám.
Hầu phủ, rốt cuộc cũng có được sự thanh tĩnh thật sự.
Ta bắt đầu chỉnh đốn lại toàn bộ cơ nghiệp của Hầu phủ.
Khi Tiêu Cẩn Ngôn còn sống, nhiều sản nghiệp giao cho người ngoài trông coi, thất thoát nghiêm trọng.
Ta cách chức toàn bộ những quản sự vô năng ấy, thay bằng người do chính ta tuyển chọn, bồi dưỡng.
Ta còn học theo vài thương hộ lớn, đưa vào phương thức kinh doanh mới cùng cách quản lý sổ sách rõ ràng chặt chẽ hơn.
Ta tuy là nữ tử khuê các, nhưng khi còn ở phủ Trấn Quốc Công, phụ thân và huynh trưởng cũng từng dạy ta quản lý thứ vụ.
Lại thêm năng lực có thể nghe được tiếng lòng người, trong việc dùng người và phán đoán, ta hầu như chưa từng sai lầm.
Chỉ trong nửa năm ngắn ngủi, các sản nghiệp của Hầu phủ đã chuyển bại thành thắng, thậm chí còn hưng thịnh hơn cả lúc Tiêu Cẩn Ngôn tại thế.
Ta dùng sự thật chứng minh, nữ nhân không phải chỉ có thể sống dựa vào nam nhân.
Chúng ta cũng có thể chống đỡ một bầu trời.
Cuộc sống của ta bận rộn mà phong phú.
Ban ngày, ta xử lý mọi việc trong phủ.
Đêm đến, ta ở bên con trai – Tiêu Hằng.
Nó là toàn bộ hy vọng và an ủi của ta.
Tiểu gia hỏa lớn rất nhanh, đã có thể bập bẹ gọi “nương”.
Mỗi lần nó dùng giọng mềm mềm non nớt ấy gọi ta, dùng đôi tay mũm mĩm ôm lấy cổ ta, ta lại cảm thấy, tất cả những gì mình đã làm, đều đáng giá.
Hôm ấy, ta đang ở thư phòng đối chiếu sổ sách.
Xuân Lan bước vào.
“Phu nhân, trong cung có người đến.”
“Ồ? Là ai?”
“Là Trương ma ma bên cạnh Thái hậu nương nương.”
Ta đặt bút xuống, trong lòng thoáng kinh ngạc.
Trương ma ma là tâm phúc của Thái hậu, nếu không phải chuyện hệ trọng, tuyệt đối sẽ không dễ dàng xuất cung.
Ta vội đứng dậy, ra tiền sảnh nghênh đón.
Trương ma ma thấy ta, trước tiên hành lễ, rồi mới nói rõ ý đến.
“Phu nhân, Thái hậu nương nương thỉnh người lập tức nhập cung một chuyến.”
Thần sắc bà có phần trầm trọng.
Lòng ta chợt trĩu xuống.
“Có phải Phượng thể của Thái hậu bất an?”
Trương ma ma lắc đầu.
“Nương nương thân thể an khang. Chỉ là… chỉ là bên thiên lao xảy ra chút chuyện.”
Thiên lao?
Tim ta bỗng nảy mạnh.
“Là… xảy ra chuyện gì?”
Trương ma ma hạ giọng.
“Lâm Uyển Nhu… trong ngục, phát điên rồi.”
Phát điên?
Ta khựng lại.
Người đàn bà đ /ộc ác ấy… vậy mà lại điên rồi?
Án lăng trì của nàng ta, vì ta lâm bồn, Thái hậu nói thấy huyết không cát lợi, nên tạm hoãn lại, nhốt sâu trong thiên lao chờ ngày xử.
Ta vốn nghĩ, nàng ta sẽ bị sự chờ đợi và sợ hãi giày vò đến mục ruỗng.
Không ngờ, nàng ta lại phát điên trước.
“Nàng ta… điên thế nào?” Ta hỏi.
Trương ma ma thở dài.
“Cụ thể thì không rõ. Chỉ nghe ngục tốt nói, nàng ta ngày ngày nói nhảm, bảo có quỷ bám theo, còn không ngừng dùng đầu đập vào tường. Hôm trước, nàng ta thừa lúc ngục tốt sơ hở, giật lấy bát sành, tự tay… rạch nát mặt mình.”
Trong lòng ta không dấy lên một gợn sóng.
Điều nàng ta quý trọng nhất chính là dung nhan.
Giờ đây, chính tay nàng ta hủy nó.
Có lẽ, đó là kết cục thích hợp nhất dành cho nàng.
“Vậy Thái hậu triệu ta nhập cung là vì chuyện gì?” Ta không hiểu.
Sắc mặt Trương ma ma càng thêm cổ quái.
“Sau khi phát điên, Lâm Uyển Nhu chỉ lẩm bẩm mãi một câu.”
“Câu gì?”
“Ả nói… ả muốn gặp người. Ả nói ả có một bí mật kinh thiên, phải đích thân nói cho người nghe.”
Bí mật?
Nàng ta còn có thể giấu giếm bí mật gì nữa?
Ta không khỏi bật cười lạnh.
Lời điên ngôn của một kẻ phát cuồng, cũng đáng để Thái hậu phải kinh động đến vậy sao?
Trương ma ma nhìn ra sự khinh thường trong mắt ta, tiếp lời:
“Phu nhân, ý của Thái hậu nương nương là, Lâm Uyển Nhu tội đáng muôn chết, chết cũng chưa đủ chuộc tội. Nhưng dù sao nàng ta cũng là biểu muội của người. Nay đã đến bước đường này, nếu thật sự còn tâm nguyện chưa dứt… chi bằng người đi gặp một lần, cho nàng ta giữ lại chút thể diện cuối cùng.”
Ta hiểu rồi.
Thái hậu là sợ trong lòng ta còn vướng mắc.
Quả thật, người sắp c/hế/t, lời nói thường thật không còn giả trá.
Một kẻ điên dại chờ ngày hành hình, còn có thể dấy lên sóng gió gì?
Đi gặp một lần, cũng không sao.
“Được, ta theo ma ma nhập cung ngay.”
Ta thay một bộ y phục giản dị màu nhạt, dặn dò Xuân Lan vài câu, rồi theo Trương ma ma lên xe ngựa vào cung.
Thiên lao âm u, ẩm thấp.
Trong không khí trộn lẫn mùi m/áu tanh cùng hơi ẩm mục nát.
Ta theo sau Trương ma ma, bước đi trên hành lang dài hẹp.
Hai bên song sắt, đám tù nhân chìa ra những cánh tay khô quắt, gào rú như quỷ mị.
Đây là lần đầu tiên ta đặt chân tới nơi này.
Nếu không vì Tiêu Cẩn Ngôn và Lâm Uyển Nhu, có lẽ suốt đời ta cũng sẽ không bước vào chốn địa ngục nhân gian này.
Chúng ta dừng lại ở nơi sâu nhất của thiên lao.
Nơi này giam giữ toàn tử tù trọng tội.
Ngục tốt mở cánh cửa sắt nặng nề.
Một luồng hôi thối càng nồng nặc ập tới.
Ta đưa khăn che mũi miệng, bước vào.
Phòng giam chật hẹp, chỉ có một tấm giường đá lót cỏ mục.
Một người phụ nữ, như đống rác bị vứt bỏ, co quắp trong góc.
Tóc nàng ta khô vàng rối bời, y phục tả tơi, toàn thân bốc mùi hôi nồng.
Trên gương mặt là vô số vết sẹo chằng chịt, mới cũ đan xen, hoàn toàn không còn nhìn ra dung mạo ban đầu.
Nếu không phải vóc dáng vẫn còn đôi phần quen thuộc, ta căn bản không nhận ra nàng ta chính là Lâm Uyển Nhu từng kiều diễm đáng yêu năm nào.
Nghe tiếng mở cửa, nàng ta khẽ động.
Nàng chậm rãi ngẩng đầu, đôi mắt đục ngầu trống rỗng nhìn về phía ta.
“Ngươi đến rồi.”
Giọng nói khàn khàn như bị giấy nhám cọ qua cổ họng.
Ta đứng cách nàng vài bước, không lên tiếng.
Nàng nhếch miệng cười.
Nụ cười hiện trên gương mặt đáng sợ kia càng thêm dữ tợn.
“Thẩm Ngọc Vi… ngươi vẫn cao cao tại thượng như vậy… sạch sẽ như vậy…”
Nàng gắng gượng muốn bò dậy, lại bất lực ngã trở về.
“Ngươi… đến xem ta làm trò cười sao?”
“Ta không có hứng xem.” Ta lạnh lùng đáp, “Nói đi, bí mật gì muốn nói với ta.”
Ta không muốn ở lại nơi này thêm một khắc nào nữa.
Lâm Uyển Nhu lại cười, tiếng cười đầy oán đ /ộc và khoái ý.
“Bí mật… đúng… một bí mật rất lớn…”
Nàng nhìn chằm chằm ta, từng chữ từng chữ nói:
“Ngươi biết không? Tiêu Cẩn Ngôn… đến ch/ế/t… cũng không hề biết…”
“Đứa trẻ hắn luôn muốn trừ khử… đứa con của ngươi…”
“Vốn dĩ… không phải cốt nhục của hắn!”
Đầu óc ta “ong” một tiếng, trống rỗng.
Nàng nói gì?
Đứa trẻ… không phải của Tiêu Cẩn Ngôn?
Sao có thể?!
Toàn thân ta lạnh buốt như bị sét đánh.
“Ngươi… nói bậy!”
“Ta nói bậy?” Lâm Uyển Nhu cười càng điên dại, “Ta có nói bậy hay không, trong lòng ngươi chẳng lẽ không rõ sao?”
“Ba năm thành hôn, Tiêu Cẩn Ngôn chạm vào ngươi được mấy lần, ngươi tự đếm được chứ?”
“Mỗi lần cùng phòng với ngươi, hắn chỉ để đối phó phụ thân và ca ca ngươi! Người hắn yêu, từ đầu đến cuối vẫn luôn là ta!”
“Hắn căn bản không muốn để ngươi mang thai con của hắn!”
“Cái nghiệt chủng kia của ngươi, rốt cuộc từ đâu mà có, ngươi dám nói không?!”
Mỗi một lời nàng ta thốt ra đều như lưỡi đao tẩm đ /ộc, hung hăng đâm thẳng vào tim ta.
Ta lảo đảo lùi một bước, sắc mặt trắng bệch.
Ta không dám tin, cũng không thể tin.
Thế nhưng những chi tiết bị ta cố ý bỏ qua lại không chịu khống chế mà lần lượt hiện lên trong đầu.
Sau khi thành thân, Tiêu Cẩn Ngôn quả thực đối với ta… rất lạnh nhạt.
Hắn luôn lấy cớ quân vụ bận rộn, rất ít khi lưu lại trong phòng ta qua đêm.
Mỗi lần chung phòng cũng đều qua loa cho xong.
Ta vẫn luôn ngỡ hắn tính tình lãnh đạm, đối với chuyện phòng the chẳng mảy may để tâm.
Để có thai, ta đã uống bao nhiêu chén thuốc đắng, cầu bao nhiêu thần phật.
Cho đến đêm ấy…
Đêm trước sinh thần của ta.
Không rõ vì sao Tiêu Cẩn Ngôn uống rất nhiều rượu, say khướt bước vào phòng, ôm lấy ta, hết lần này đến lần khác gọi “Nhu nhi”… rồi vì men say mà ngủ mê man cạnh ta.
Nhưng giữa khuya đêm đó, hắn lại khác hẳn ngày thường, gần như mất đi vẻ lãnh đạm vốn có…lại đặc biệt nhiệt tình khiến ta tình ý mê muội…
Sáng hôm sau tỉnh dậy, sắc mặt hắn cực kỳ khó coi, không nói một lời đã rời đi.
Mà ta, chính là sau đó phát hiện mình đã mang thai.
Ta vẫn luôn cho rằng đó là trời cao thương xót.