MANG THAI CHÍN THÁNG, TA NGHE ĐƯỢC TIẾNG LÒNG CỦA NHA HOÀN

Chương 8



Chẳng lẽ…

Chẳng lẽ…

Một ý niệm đáng sợ mà hoang đường dâng lên trong lòng ta.

Ta không dám nghĩ tiếp nữa.

“Không… không thể nào…” ta lẩm bẩm, toàn thân run rẩy.

Lâm Uyển Nhu nhìn bộ dạng thất hồn lạc phách của ta, bật ra tràng cười cuồng loạn của kẻ chiến thắng.

“Ha ha ha ha… Thẩm Ngọc Vi! Ngươi cũng có hôm nay!”

“Ngươi thắng thì đã sao? Ngươi ôm một nghiệt chủng, một nghiệt chủng không biết do tên nam nhân hoang dã nào để lại!”

“Cả đời này ngươi sống trong nhục nhã! Ha ha ha!”

Tiếng cười của nàng ta vang vọng trong nhà lao âm u, ch /ói tai mà đ /ộc ác.

Ta nhìn gương mặt điên loạn kia, bỗng nhiên bình tĩnh lại.

Không.

Nàng ta đang lừa ta.

Nàng ta nhất định muốn trước lúc ch/ế/t dùng cách này trả thù ta, khiến ta thống khổ.

Ta không thể trúng kế ả.

Ta hít sâu một hơi, ép bản thân bình tĩnh lại.

“Lâm Uyển Nhu, ngươi cho rằng thứ lời dối trá vụng về ấy có thể lừa được ta sao?”

Giọng ta lạnh lẽo mà kiên định.

“Ngươi từ bỏ đi. Bất luận ngươi nói gì cũng không thay đổi được kết cục sắp bị thiên đ/ao vạn qu/ả của ngươi.”

“Còn ta, sẽ mang theo con trai ta, đích trưởng tử của Vĩnh Ninh Hầu phủ, sống thật tốt.”

Nói xong, ta không nhìn nàng ta thêm nữa, xoay người rời đi.

“Đứng lại!”

Sau lưng ta, Lâm Uyển Nhu thét lên ch /ói tai.

“Thẩm Ngọc Vi! Ngươi đừng đi! Ta không lừa ngươi!”

“Nam nhân đó! Ta biết hắn là ai!”

Bước chân ta khựng lại.

Ta chậm rãi xoay người, nhìn chằm chằm vào nàng ta.

“Hắn là ai?”

Trên mặt Lâm Uyển Nhu lộ ra nụ cười quỷ dị.

“Ngươi ghé tai lại đây, ta sẽ nói cho ngươi.”

Ta do dự.

Lý trí bảo ta đừng tin nàng ta.

Nhưng ý niệm đáng sợ kia như cỏ đ /ộc điên cuồng sinh trưởng trong lòng ta.

Ta nhất định phải biết chân tướng.

Ta chậm rãi, từng bước từng bước tiến về phía nàng ta.

Ta khom người, ghé tai đến bên miệng nàng ta.

Một mùi hôi thối ập tới.

Ta cố nén buồn nôn.

Lâm Uyển Nhu dùng thanh âm chỉ hai người chúng ta có thể nghe thấy, khe khẽ nói ra một cái tên bên tai ta.

Cái tên ấy tựa lôi đình từ cửu thiên giáng xuống, trong khoảnh khắc khiến ta hồn phi phách tán.

Hai mắt ta đột ngột mở lớn.

Máu trong toàn thân trong giây lát đông cứng.

Sao…

Sao lại là…

Hắn?

10

Ta không biết mình đã rời thiên lao bằng cách nào.

Cái tên mà Lâm Uyển Nhu nói ra như một lời nguyền, không ngừng vang vọng trong đầu ta, vung mãi không tan.

Bàn tay chân ta lạnh buốt, toàn thân không sao khống chế mà run rẩy.

Trương ma ma thấy sắc mặt ta khác thường, lo lắng hỏi: “Phu nhân, người làm sao vậy? Có phải bị mụ điên kia dọa sợ rồi không?”

Ta lắc đầu, một chữ cũng không nói nên lời.

Trở về Từ Ninh cung, Thái hậu cũng nhìn ra ta thất hồn lạc phách.

“Vi nhi, sao vậy? Sắc mặt khó coi thế kia?”

Ta miễn cưỡng nặn ra một nụ cười: “Không sao đâu, di mẫu, chỉ là… trong thiên lao mùi quá nặng, có chút khó chịu.”

Ta không dám nói cho Thái hậu chân tướng.

Bí mật này quá mức kinh thế hãi tục.

Một khi lộ ra, không chỉ ta mà cả Trấn Quốc Công phủ, thậm chí đứa trẻ trong lòng ta cũng sẽ vạn kiếp bất phục.

Thái hậu không nghi ngờ, chỉ cho rằng ta bị kinh hãi, vội sai thái y kê phương thuốc an thần cho ta.

Ta ở Từ Ninh cung, mơ mơ màng màng suốt cả buổi chiều.

Đến lúc hoàng hôn, ta mới cáo lui hồi phủ.

Vừa về Hầu phủ, ta liền nhốt mình trong phòng.

Xuân Lan mang bữa tối đến cũng bị ta đuổi ra ngoài.

Ta ngồi trong bóng tối, hết lần này đến lần khác nhớ lại lời Lâm Uyển Nhu, nhớ lại cái tên kia.

Là hắn.

Sao lại là hắn?

Người nam nhân thanh lãnh như trăng, cao cao tại thượng tựa thần linh.

Hoàng đệ ruột của đương kim hoàng đế, tay nắm trọng binh, quyền khuynh triều dã — Nhiếp Chính Vương Tiêu Diệc Thần.

Thúc phụ ruột của Tiêu Cẩn Ngôn.

Giữa ta và hắn, vốn không hề có giao tình.

Ngoại trừ vài lần tại cung yến, từng từ xa xa trông thấy.

Hắn luôn ngồi một góc, thần sắc lãnh đạm, không cùng bất cứ ai chuyện trò.

Đối với hắn, ta chỉ có kính sợ.

Sao có thể…

Ta liều m /ạng hồi tưởng lại đêm trước sinh thần của mình.

Chỉ nhớ Tiêu Cẩn Ngôn say đến bất tỉnh, nằm cạnh bên ta, rồi chính ta cũng thiếp đi trong men mệt mỏi…đến lúc mơ mơ màng màng thì trong bóng tối có một thân ảnh cao lớn áp xuống, ta vẫn luôn nghĩ đó là Tiêu Cẩn Ngôn…

Nhưng giờ hồi tưởng lại, trên người người ấy không hề có mùi rượu của Tiêu Cẩn Ngôn. Chỉ có một mùi hương… lạnh lẽo, thanh khiết như rừng tùng sau tuyết. Giống hệt mùi long diên hương đặc trưng trên người Tiêu Diệc Thần.

Khi ấy ta bị tình ý miên man làm mê muội đầu óc đến thỏa mãn cực cùng của tuổi xuân thì, lại tưởng là Tiêu Cẩn Ngôn, nên không hề nghĩ sâu.

Bây giờ nhớ lại, sơ hở trăm bề.

Nhưng vì sao?

Hắn vì sao phải làm vậy?

Ta chỉ là một Hầu phủ phu nhân, cùng hắn không oán không thù, hắn cớ gì dùng cách ấy… làm nhục ta?

Hay tất cả chỉ là lời nói dối của Lâm Uyển Nhu?

Ả chỉ vô tình biết được mùi hương trên người Nhiếp Chính Vương, rồi bịa đặt ra lời này?

Đúng, nhất định là vậy.

Ta không thể tự loạn trận cước.

Ta cố gắng thuyết phục bản thân, nhưng bất an trong lòng lại càng lúc càng lớn.

Nếu…

Nếu Lâm Uyển Nhu nói là thật.

Vậy Hằng nhi của ta…

Không phải con của Tiêu Cẩn Ngôn, mà là… con của Nhiếp Chính Vương Tiêu Diệc Thần.

Nó là… đường đệ của Tiêu Cẩn Ngôn.

Nhận thức ấy khiến ta lạnh sống lưng.

Ta phải làm sao?

Giết Lâm Uyển Nhu để diệt khẩu?

Không được, ả đã là người ch /ết.

Bí mật này, ngoài ả ra còn ai biết?

Chính Tiêu Diệc Thần, có biết không?

Đêm đó hắn cố ý làm vậy, hay… cũng bị tính kế?

Đầu óc ta rối như tơ vò.

Không được, ta nhất định phải tra cho rõ.

Bất luận chân tướng thế nào, ta cũng phải điều tra đến cùng.

Ta không thể để con trai ta sống với thân thế mơ hồ.

Ta hít sâu một hơi, ép mình bình tĩnh lại.

Ta gọi Xuân Lan đến.

“Đi, giúp ta tra một chuyện.”

Ta hạ thấp giọng, ghé tai dặn dò nàng mấy câu.

Sắc mặt Xuân Lan lập tức tái nhợt.

“Phu nhân… chuyện này…”

“Đi tra.” Ánh mắt ta không cho phép nghi ngờ.

Xuân Lan nghiến răng, nặng nề gật đầu: “Vâng, nô tỳ tuân mệnh.”

Những ngày tiếp theo, ta sống trong nỗi bất an đứng ngồi không yên.

Ta vừa phải giả vờ như không có chuyện gì mà xử lý phủ vụ, chăm sóc hài tử.

Vừa phải gánh chịu áp lực to lớn từ bí mật kinh thiên này.

Ta nhìn gương mặt ngủ say ngây thơ của Tiêu Hằng, trong lòng trăm vị đan xen.

Ta hết lần này đến lần khác ngắm nhìn hàng mày khóe mắt của nó.

Trước kia không thấy.

Nay nhìn kỹ, đỉnh mày ấy, sống mũi ấy, thậm chí khóe môi khẽ mím khi ngủ…

Đều có vài phần giống với nam nhân thanh lãnh trong ký ức.

Tâm ta từng chút từng chút chìm xuống.

Ba ngày sau, Xuân Lan trở về.

Tin tức nàng mang về chứng thực suy đoán tệ hại nhất của ta.

Đêm trước sinh thần ta, Tiêu Cẩn Ngôn quả thực say khướt ở bên ngoài.

Nhưng người đưa hắn về phủ không phải tùy tùng.

Mà là xe ngựa của Nhiếp Chính Vương phủ.

Theo lời môn phòng Hầu phủ khi ấy nhớ lại, Nhiếp Chính Vương đích thân đỡ Tiêu Cẩn Ngôn bất tỉnh xuống xe.

Bởi thân phận tôn quý của Nhiếp Chính Vương, môn phòng không dám nhìn nhiều, chỉ nhớ hắn ở lại Hầu phủ chừng ba nén nhang rồi mới rời đi.

Ba nén nhang.

Đủ rồi.

Đủ để hắn làm xong chuyện đó.

Vậy nên Lâm Uyển Nhu không nói dối.

Hài tử của ta, quả thật là của Tiêu Diệc Thần.

Ta mềm nhũn ngồi sụp xuống ghế, toàn thân như bị rút cạn sức lực.

Vì sao?

Rốt cuộc hắn vì sao phải làm vậy?

Là để trả thù Tiêu Cẩn Ngôn?

Hay… còn mưu đồ khác?

Một ý niệm chợt lóe lên trong đầu ta.

Tước vị.

Tước vị Vĩnh Ninh Hầu.

Tiêu Cẩn Ngôn chết, tước vị do con trai ta kế thừa.

Mà con trai ta… là của hắn.

Điều đó có nghĩa toàn bộ Vĩnh Ninh Hầu phủ sẽ gián tiếp rơi vào tay hắn sao?

Đây là một âm mưu thâm trầm đến nhường nào, đáng sợ đến nhường nào!

Ta cứ tưởng mình đấu thắng Tiêu Cẩn Ngôn và Lâm Uyển Nhu liền có thể cao chẩm vô ưu.

Không ngờ ta chỉ vừa rời khỏi ổ sói, lại nhảy thẳng vào hang hổ.

Mà con hổ này, so với hai con sói kia, đáng sợ gấp vạn lần.

Hắn là Nhiếp Chính Vương, là tồn tại dưới một người mà trên vạn người.

Ta lấy gì để đấu với hắn?

Ta căn bản không có đường phản kháng.

Chỉ cần hắn muốn, bất cứ lúc nào cũng có thể vạch trần bí mật này.

Đến khi đó, ta và hài tử của ta đều sẽ ch /ết không chỗ chôn thân.

Nỗi sợ khổng lồ như thủy triều dâng lên, nhấn chìm ta.

Ta phải làm sao?

Mang theo hài tử trốn đi?

Thiên hạ chi đại, đâu chẳng phải vương thổ. Ta có thể trốn đến nơi nào?

Cầu cứu Thái hậu, cầu cứu ca ca?

Không.

Chuyện này tuyệt đối không thể để bất kỳ ai biết.

Một khi bại lộ, đó chính là tội khi quân, là họa diệt môn.

Ta chỉ có thể dựa vào chính mình.

Ta nhất định phải sống.

Vì Hằng nhi của ta, ta nhất định phải sống.

Ta ngồi trong bóng tối, suy nghĩ suốt một đêm.

Khi trời sáng, ta cuối cùng cũng đưa ra quyết định.

Nếu không tránh được, vậy thì không tránh nữa.

Nếu hắn là hổ, vậy ta sẽ là kẻ dám rút răng bên miệng hổ.

Ta phải đi gặp hắn.

Ta phải đích thân hỏi cho rõ, rốt cuộc hắn muốn làm gì.

Ta phải để hắn biết, Thẩm Ngọc Vi ta không phải quân cờ mặc người bày bố.

Ta đã chuẩn bị sẵn cho kết cục tệ nhất.

Cùng lắm cá ch /ết lưới rách.

Ta thay một thân triều phục hoa quý nhất, mang theo tín vật tượng trưng cho thân phận chưởng ấn phu nhân của Vĩnh Ninh Hầu phủ.

Ta ôm Tiêu Hằng, hôn lên gương mặt non nớt của con.

“Hằng nhi, đợi nương trở về.”

Rồi ta giao con cho Xuân Lan, bảo nàng lập tức mang hài tử theo mật đạo xuất phủ, đến biệt viện Trấn Quốc Công phủ ngoài thành lánh nạn.

Nếu ta không trở lại, hãy mang hài tử đi thật xa, vĩnh viễn không hồi kinh.

Sắp xếp xong xuôi mọi việc, ta một mình ngồi lên xe ngựa, tiến về Nhiếp Chính Vương phủ.

Nhiếp Chính Vương phủ, phòng vệ nghiêm ngặt.

Ta đưa bái thiếp, nói có việc hệ trọng cầu kiến.

Môn phòng vào trong bẩm báo hồi lâu mới trở ra, dẫn ta đi vào.

Ta xuyên qua từng lớp đình viện, đến trước một thư phòng nhã nhặn.

Hắn ở đó.

Khoác một thân trường bào huyền sắc, chắp tay sau lưng đứng trước cửa sổ, quay lưng về phía ta.

Thân hình thẳng tắp, như một cây tùng tuyết cô ngạo giữa trời đông.

“Ngươi đã đến.”

Hắn mở miệng, thanh âm thanh lãnh, không mang theo nửa phần cảm xúc.

Tựa hồ từ lâu đã biết ta sẽ đến.

Ta hít sâu một hơi, khuỵu gối hành lễ.

“Thần phụ Thẩm Ngọc Vi, bái kiến Vương gia.”

Hắn chậm rãi xoay người.

Một gương mặt tuấn mỹ vô song mà lạnh lẽo như băng sương hiện vào tầm mắt ta.

Ánh mắt hắn sâu thẳm như biển, tựa có thể hút cả linh hồn người đối diện vào trong.

Hắn nhìn ta, không nói một lời.

Cảm giác áp bức vô hình ấy gần như khiến ta không thở nổi.

Ta gắng gượng, ngẩng đầu, nghênh đón ánh mắt hắn.

“Vương gia, thần phụ hôm nay đến đây chỉ vì muốn cầu một đáp án.”

“Hài tử của thần phụ… rốt cuộc là của ai?”

Ta đi thẳng vào vấn đề, xé bỏ toàn bộ lớp ngụy trang.

Trong mắt hắn thoáng qua một tia gợn sóng khó nhận ra.

Nhưng rất nhanh lại trở về bình tĩnh.

Hắn không trả lời câu hỏi của ta, mà ngược lại hỏi ta.

“Ngươi cho rằng là của ai?”

Bàn tay ta siết chặt trong ống tay áo.

“Thần phụ không biết.” Ta lắc đầu. “Nhưng thần phụ biết, nếu việc này bại lộ, người và ta đều sẽ vạn kiếp bất phục.”

“Vậy nên, ngươi đến đây để uy h/iếp bản vương?” Khóe môi hắn khẽ cong lên một đường giễu cợt.

“Không.” Ta nhìn thẳng vào hắn, từng chữ từng chữ nói rõ ràng. “Ta đến để cùng Vương gia bàn một vụ giao dịch.”

“Giao dịch?” Hắn dường như sinh hứng thú.

“Đúng.” Tim ta đập dồn dập, nhưng ta không được phép lùi bước. “Ta có thể giữ kín bí mật này, để con trai ta danh chính ngôn thuận kế thừa tước vị Vĩnh Ninh Hầu.”

“Còn Vương gia, cần phải đáp ứng cho ta một điều kiện.”

“Điều kiện gì?”

“Bảo đảm mẹ con ta một đời bình an. Đồng thời, vĩnh viễn không can dự vào bất cứ chuyện gì của Hầu phủ.”

Ta nói ra giới hạn cuối cùng của mình.

Hắn nhìn ta, trầm mặc thật lâu.

Trong thư phòng yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy hơi thở của nhau.

Ta không biết hắn sẽ trả lời thế nào.

Chỉ biết vận mệnh của ta, vận mệnh của hài tử ta, đều nằm trong một niệm của hắn.

Rất lâu sau, hắn rốt cuộc mở miệng.

Hắn từng bước từng bước tiến đến trước mặt ta.

Thân hình cao lớn hoàn toàn bao phủ lấy ta.

Hắn đưa tay, khẽ nâng cằm ta lên.

Đầu ngón tay lạnh lẽo khiến toàn thân ta khẽ run.

Hắn cúi đầu, ghé sát bên tai ta, dùng giọng gần như thì thầm nhưng lại mang theo uy áp vô thượng mà nói:

“Con trai ngươi, chính là con trai của bản vương.”

“Còn ngươi…”

“Ngươi cho rằng bản vương tốn bao công sức như vậy, chỉ vì một Hầu phủ sao?”

Đồng tử ta bỗng co rút.

Hắn… lời này là ý gì?

Điều hắn muốn, không phải Hầu phủ?

Vậy hắn muốn… là gì?

Ta kinh hãi nhìn hắn.

Chỉ thấy trong đôi mắt đen sâu không đáy kia cuộn trào thứ cảm xúc nồng liệt ta không hiểu nổi, tựa sóng dữ ngập trời.

Đó là…

Là chiếm đoạt, là đ /ộc hữu.

Là một loại dục vọng nhất định phải đạt được.

Hắn nhìn ta như nhìn con mồi sớm đã thuộc về mình.

Hắn chậm rãi, từng chữ từng chữ nói ra lời khiến ta hoàn toàn rơi xuống vực sâu.

“Thứ bản vương muốn, là ngươi.”

“Là con người ngươi, là Trấn Quốc Công phủ sau lưng ngươi, là tương lai… vị trí mẫu nghi thiên hạ của ngươi.”

“Vậy nên, Thẩm Ngọc Vi, ngoan ngoãn nghe lời.”

“Làm nữ nhân của bản vương.”

Ngay khoảnh khắc lời vừa dứt, hắn cúi người, đôi môi lạnh lẽo hung hăng áp xuống môi ta.

(TOÀN VĂN HOÀN) (kết mở nha mn ơi..iu iu…ai muốn kết ra sao cho ad cmt nha…mùng 2/2 AL TẾT AN NHIÊN

Chương trước
Loading...