Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
MỘT LỌN TÓC XANH, VƯƠNG VẤT SI MÊ NGHÌN NĂM.
Chương 2
2
Ngày bọn man di công thành — hoàn toàn không có dấu hiệu báo trước.
Khói lửa cuồn cuộn bốc thẳng lên trời, tiếng trống trận xé toang sự yên bình thường nhật.
Cố Thịnh Xuyên mặc giáp, lên ngựa — động tác nhanh đến kinh người.
Bộ thiết giáp lạnh như băng bao lấy thân hình vẫn còn thẳng tắp của chàng — nhưng thời gian đã để lại dấu vết, chàng không còn trẻ nữa.
Chàng bước đến trước mặt ta, mũ giáp kẹp dưới cánh tay.
Ánh mắt ấy… như muốn khắc sâu hình bóng ta vào tận đáy linh hồn.
“Ở yên trong thành.
Chờ ta trở về.”
Giọng chàng khàn khàn, nhưng từng chữ đều như mệnh lệnh, không thể cãi lại.
Mặt ta tái nhợt.
Ngón tay bấu chặt lấy giáp tay của chàng, móng gần như muốn cào vào khe giáp sắt:
“Thịnh Xuyên…”
Chàng bước đi mấy bước, rồi dừng lại.
Chàng quay đầu lại nhìn ta — một cái nhìn chất chứa ngàn vạn lời chưa nói.
Có luyến tiếc.
Có không đành lòng.
Có lo lắng.
Tất cả cuối cùng chỉ đọng lại thành một câu nặng nề như đá:
“Ninh nhi, phải sống cho tốt.”
Chàng quay người rời đi, bước chân dứt khoát, tiếng giáp sắt va nhau leng keng như chuông tiễn biệt.
Không ngoảnh đầu lại.
Ta lao lên đầu thành, đứng nhìn chàng dẫn theo thân binh, như một thanh kiếm đen nhánh, lao thẳng vào đội quân địch đang ào ạt như triều cường.
Tiếng chém g /i /ết.
Tiếng gào thảm.
Tiếng binh khí va chạm.
Tất cả vang vọng bên tai như muốn xé rách màng óc.
Ta cứ đứng yên tại chỗ — không nhúc nhích.
Cho đến khi hoàng hôn buông xuống, sao giăng khắp trời.
Cho đến khi tiếng hò hét dưới chân thành dần dần yếu đi… rồi biến mất.
Ánh tà dương nhuốm m /á /u cuối cùng cũng chìm hẳn xuống đường chân trời.
Chàng… không bao giờ trở về nữa.
Khi phó tướng hai tay nâng bộ khôi giáp đẫm m /á /u, đầy những vết đ /a /o chém chằng chịt, bước đến trước mặt ta — ta không khóc.
Ta chỉ đưa tay ra.
Bàn tay run rẩy đến mức không còn hình dạng.
Khẽ khàng chạm lên lớp giáp sắt, nơi vẫn còn dính cát bụi, cùng những vết m /á /u đã ngả sang màu nâu sẫm.
Ta áp má lên đó.
Cái lạnh thấm thẳng vào tận xương tủy.
Nhưng chẳng hiểu vì sao… ta vẫn ngỡ như còn cảm nhận được một chút hơi ấm còn sót lại của chàng.
Bộ khôi giáp ấy, ta đã tự tay giặt sạch.
Từng vết rách, từng chỗ nứt, ta đều vá lại cẩn thận.
Rồi đặt nó xuống tận đáy chiếc rương, nơi sâu nhất, kín nhất.
Khoản tiền tuất cùng di sản Cố Thịnh Xuyên để lại không nhiều.
Nhưng cũng đủ để một quả phụ sống tằn tiện nơi biên tái.
Ta khước từ hảo ý của triều đình muốn đón ta hồi kinh an trí.
Cũng nhẹ nhàng từ chối sự chăm nom của những người cũ.
Ta bắt đầu sống một mình.
Ban đầu là những ngày mơ mơ hồ hồ.
Thời gian dường như mất đi ý nghĩa, cũng chẳng còn thước đo.
Trời sáng.
Trời tối.
Ăn cơm.
Ngủ.
Những gương mặt xung quanh dần trở nên xa lạ.
Những binh sĩ và gia quyến từng thân thiết gọi ta là “phu nhân” — người thì bị điều đi nơi khác, người thì già yếu, người thì đã c /h /ế /t.
Những quân hộ và dân chúng mới chuyển đến, chỉ biết rằng —
Người quả phụ trầm mặc, ít lời này…
Chính là di sương của vị Cố tướng quân năm xưa đã tuẫn quốc.
Mười năm.
Hai mươi năm trôi qua.
Ta vẫn giữ nguyên dáng vẻ ấy.
Người dân bắt đầu bàn tán sau lưng — rằng quả phụ của Cố tướng quân bao nhiêu năm qua mà vẫn chẳng hề già đi.
Ánh mắt tò mò, dò xét cũng dần nhiều lên.
Ta biết… ta nên rời đi rồi.
Vì thế, ta giả ch /ế /t.
Giữa một mùa đông lạnh lẽo, ta lặng lẽ rời khỏi tiểu trấn ấy, mang theo hành trang đơn sơ và chiếc rương cất giữ bộ giáp sắt ấy — đến một thị trấn nhỏ hơn nữa ở phương Nam.
Tại nơi xa lạ đó, ta trở thành một goá phụ họ Lạc, kể rằng mình thất lạc thân thích, sa sút gia đình, nên lưu lạc tới đây.
Ta học cách diễn trọn vai một phụ nhân đang dần già đi.
Dùng lớp phấn son để điểm bạc chân mày.
Dùng ánh mắt để thể hiện sự mệt mỏi.
Dùng bước chân chậm rãi để đánh lừa thời gian.
Nhưng ta biết, dẫu có giỏi đến đâu, ta cũng chỉ có thể duy trì một thân phận trong vài chục năm.
Đến lúc ấy — ta lại phải ch /ế /t thêm một lần nữa.
Rồi rời đi, bắt đầu lại từ đầu, tại một nơi xa lạ khác.
Mỗi một lần “ch /ế /t” và dời đi…
Giống như một lần lóc thịt bằng lưỡi đ /a /o cùn lên ký ức, từng nhát, từng nhát — cắt đứt ta với Cố Thịnh Xuyên, với những hồi ức vẫn còn mang hơi ấm.
Có lần, ta quay lại kinh thành.
Phủ Hầu ngày trước đã đổi biển hiệu.
Căn nhà sâu thẳm từng ẩn mình nơi tường cao ngõ lớn, nay đã là nơi cư trú của người khác, mang họ khác.
Qua một con phố, ta đứng đó rất lâu.
Cha mẹ, huynh trưởng… đều đã c /h /ế /t từ lâu.
Thậm chí mộ phần của họ ở đâu — ta cũng chẳng còn tìm được nữa.
Phồn hoa nơi phố thị nay còn hơn cả thuở xưa,
Nhưng… không còn ai nhận ra ta.
Ta giống như một hồn ma.
Lặng lẽ trôi qua thế giới mà bản thân từng tồn tại chân thật.
Từ lần đó trở đi…
Ta đoạn tuyệt mọi niệm tưởng.
Thế gian rộng lớn là vậy, còn ta — chẳng rễ, chẳng bến.
Chỉ có thể lênh đênh trong dòng chảy của thời gian, vô cảm mà trôi qua từng ngày một.
3
Lại là mùa mai vũ ở Giang Nam.
Tại thị trấn nhỏ nơi ta mới dời đến, ta đã sống yên ổn được vài năm.
Tiểu viện thanh vắng, rất phù hợp với thân phận “tân quả phụ” của ta.
Một đêm mưa, tiếng gõ cửa dồn dập bỗng phá tan tĩnh lặng.
Ngoài cửa là một thư sinh trẻ tuổi, toàn thân ướt sũng.
Áo xanh ướt đẫm dán sát người, thân hình càng thêm gầy gò khắc khổ.
Vậy mà dáng vẻ hắn vẫn rất đoan chính, chắp tay hành lễ:
“Vãn sinh Lưu Văn Thanh, đang trên đường vào kinh dự thi, đi ngang nơi này thì lạc đường.
Lại gặp mưa to, nước cuốn trôi mất chiếc cầu phía trước.
Mong phu nhân rộng lượng, cho tại hạ tá túc một đêm dưới mái hiên gian bếp.
Trời sáng ngày mai, ắt sẽ rời đi ngay.”
Ta vốn định từ chối.
Người quả phụ nên biết tránh điều tiếng.
Nhưng ngay khi hắn ngẩng đầu, ánh đèn vàng vằng vặc dưới hiên chiếu xuống gương mặt kia —
Tim ta bất chợt khựng lại.
Tay đang cầm cán đèn lồng cũng suýt không giữ nổi.
Giống…
Giống đến kinh ngạc.
Không phải giống hệt.
Vị thư sinh kia có nét nho nhã hơn, giữa chân mày vẫn còn phảng phất vẻ non nớt chưa từng trải sự đời.
Nhưng đường nét xương mày ấy, sống mũi kia, đặc biệt là đôi mắt trong sáng có thần ấy…
Lại giống đến kinh tâm động phách, giống với khuôn mặt đã mờ nhòa trong ký ức nhưng khắc sâu trong tim ta — giống đến bảy tám phần.
Là năm tháng đã quá dài, dài đến mức ta không còn nhớ rõ đường nét của Cố Thịnh Xuyên nữa?
Hay là chính sự cô độc vô biên ấy, khiến lòng ta sinh ra vọng tưởng, thấy ai cũng như chàng?
Không hiểu vì sao, như có ma xui quỷ khiến, ta nghiêng người tránh ra một bước:
“Mưa to quá. Vào đi.
Phòng bếp ẩm thấp, còn phòng khách thì đang trống.”
Lưu Văn Thanh cảm tạ rối rít.