MƯỜI NĂM ĐỢI MỘT TIẾNG NƯƠNG

Chương 1



Sinh bốn con đều bị ghi dưới danh chính thất, ta xông thẳng Phượng Loan Điện lật tung cả hậu cung!

Ta chỉ là Phụng nghi thấp hèn trong Đông cung của Thái tử — một chức vị thiếp thất nhỏ bé, không khác gì một nha hoàn thông phòng…đến mức gần như không có ai để ý. Mười năm qua, ta sinh cho hắn bốn đứa con. Nhưng suốt mười năm ấy… không một đứa gọi ta là mẫu thân.

Đại hoàng tử.

Nhị công chúa.

Tam hoàng tử…

Từ lúc ta vừa có mạch hỷ cho đến khi sinh nở, mọi thứ đều đã được tính toán sắp đặt kín kẽ. Đứa trẻ vừa chào đời liền bị bế đi, danh chính ngôn thuận nuôi dưới danh nghĩa của Thái tử phi, trở thành những đích tử đích nữ tôn quý của nàng.

Còn ta…

Trong mắt mọi người, ta chỉ là một nữ nhân hiểu chuyện.

Thái tử khen ta hiểu chuyện.

Thái tử phi khen ta rộng lượng.

Lâu dần, ngay cả nha hoàn và bà tử, ma ma… trong Đông cung cũng quen miệng gọi ta là người “hiểu chuyện”.

Hiểu chuyện đến mức…tự tay sinh ra con mình, rồi lặng lẽ đứng nhìn người khác bế chúng đi.

Đứa thứ nhất bị ghi vào danh nghĩa của nàng.

Đứa thứ hai từ nhỏ đã phải gọi nàng là mẫu phi.

Đứa thứ ba bệnh nặng, cả thiên hạ khen nàng nhân từ chăm sóc, không ai biết ta đã quỳ trong tuyết cầu thuốc suốt một đêm.

Đến đứa thứ tư…

Ta còn chưa kịp nhìn rõ mặt con.

Nó đã bị ôm đi.

Thái tử phi bế con gái ta, dựa vào vai Thái tử cười dịu dàng:

“Sau này theo ta, con bé sẽ là công chúa đích xuất, tiền đồ vô lượng.”

Ta nằm trên giường sinh, m /áu vẫn còn chảy, nhìn hai người họ sánh vai rời đi.

Mười năm nhẫn nhịn…

Đột nhiên ta hiểu ra.

Ta chống thân thể vừa sinh xong bước xuống giường.

M /áu chảy dọc theo chân, in từng dấu đỏ trên tuyết.

Ta đi thẳng đến Phượng Loan cung của Hoàng hậu.

Quỳ giữa đại điện.

Dập đầu một cái thật mạnh.

Rồi nói ra một câu khiến cả hậu cung chấn động:

“Tiện thiếp tố cáo Thái tử và Thái tử phi.”

“Mười năm qua cưỡng đoạt bốn đứa con ruột của ta, mạo nhận là đích xuất… khi quân phạm thượng!”

Thái tử.

Ngày lành của hắn…Đến đây là hết.

01

Ta sinh cho Thái tử bốn đứa con, nhưng không một ai gọi ta là mẫu thân.

Tất cả chúng đều được nuôi dưới danh nghĩa của Thái tử phi, trở thành những đích tử đích nữ tôn quý của nàng.

M /á/u từ thân dưới không ngừng chảy ra, hòa lẫn với những thứ ô uế sau khi sinh nở, nhuộm đ /ỏ cả tấm đệm dưới người.

Bà đỡ thu dọn xong mọi thứ, đến nhìn ta cũng chẳng buồn liếc một cái, vội vàng lui ra ngoài.

Trong thiên điện rộng lớn, chỉ còn lại một mình ta, cùng tiếng gió tuyết gào thét bên ngoài cửa sổ.

Cửa điện bị đẩy mở.

Thái tử Lý Cảnh Thụy bước vào.

Trên người hắn mang theo hơi lạnh của gió tuyết, còn phảng phất mùi hương phấn của nữ nhân.

Hắn đứng rất xa, khẽ nhíu mày, nhìn bộ dạng chật vật của ta.

“Vất vả rồi, A Vu.”

Giọng hắn lạnh nhạt, không mang chút nhiệt độ.

“Thái tử phi đã bế đứa bé đi rồi, là một bé gái, nàng ấy rất thích.”

Ta nhìn hắn, cổ họng khô khốc đến mức không thốt nổi một lời.

Hắn tiếp tục nói.

“Ngươi cứ yên tâm dưỡng thân. Phần thưởng nên có, một thứ cũng sẽ không thiếu. Ngươi vốn là người hiểu chuyện, hẳn biết thế nào mới là tốt nhất cho đứa trẻ.”

Hiểu chuyện.

Mười năm nay, hai chữ hắn nói với ta nhiều nhất, chính là hai chữ ấy.

Bởi vì ta hiểu chuyện, nên khi đứa con trai đầu tiên của ta ra đời, nó lập tức bị ghi dưới danh nghĩa Thái tử phi, trở thành đích trưởng tử của nàng.

Bởi vì ta hiểu chuyện, nên đứa con gái thứ hai của ta, vừa mới tập đi, đã được dạy rằng chỉ được gọi Thái tử phi là mẫu phi.

Bởi vì ta hiểu chuyện, nên đứa con trai thứ ba của ta sinh ra thể chất yếu ớt. Thái tử phi ngày đêm không cởi áo chăm sóc, thiên hạ đều khen nàng nhân hậu hiền lương, lại chẳng ai biết rằng thuốc cứu mạng ấy là do ta quỳ trong tuyết cầu xin mà có.

Còn bây giờ.

Đứa con thứ tư của ta.

Tiểu nữ nhi của ta.

Ta thậm chí còn chưa kịp nhìn rõ gương mặt nó, đã bị người ta bế đi mất.

Cửa điện lại lần nữa bị đẩy mở.

Thái tử phi được một đám cung nhân vây quanh bước vào.

Nàng khoác trên người chiếc áo cừu lộng lẫy, sắc mặt hồng nhuận, trông vừa ung dung lại vừa cao quý.

Nàng đi tới bên giường, từ trên cao nhìn xuống ta, trong mắt mang theo vẻ thương hại như ban ơn.

“Muội muội, vất vả cho muội rồi.”

Nàng cầm lấy một chiếc khăn tay, làm bộ lau nhẹ lên vầng trán đã ướt đẫm mồ hôi của ta.

“Ta đã nhìn qua đứa trẻ rồi, dung mạo rất giống muội, xinh đẹp lắm.”

“Sau này theo ta, con bé sẽ là công chúa đích xuất danh chính ngôn thuận, tiền đồ vô lượng.”

Nàng khựng lại một thoáng, giọng nói hạ thấp hơn, nơi khóe môi còn vương ý cười.

“Thái tử cũng đã nói rồi, muội là người rộng lượng nhất, lại hiểu chuyện nhất. Không giống những nữ nhân khác, không rõ thân phận của mình, suốt ngày mơ tưởng những thứ không nên mơ.”

Ta nhìn gương mặt tươi cười như hoa của nàng.

Nhìn bộ y phục lộng lẫy thêu kim phượng trên người nàng.

Rồi lại nhìn Thái tử đứng bên cạnh nàng, gương mặt bình thản như thể mọi chuyện vốn dĩ phải như vậy.

Đột nhiên ta chợt nhận ra, mười năm qua… chẳng khác nào một trò cười.

Thái tử phi nói xong những lời xã giao, liền khoác tay Thái tử, giọng nói mềm mại ngọt ngào.

“Điện hạ, bên ngoài tuyết lớn lắm, chúng ta trở về xem con gái đi. Nhũ mẫu nói con bé vừa uống sữa xong, ngủ rất say.”

“Được.”

Thái tử nhìn nàng, nở một nụ cười dịu dàng.

Đó là biểu cảm mà ta chưa từng thấy trên gương mặt hắn.

Hai người xoay người, sánh vai rời đi, tựa như chỉ tiện đường ghé qua đây báo cho ta một tiếng.

Ta nhìn theo bóng lưng họ dần khuất sau cánh cửa điện.

Nghe tiếng gió tuyết ngoài kia từng đợt tràn vào.

Ta chống người ngồi dậy.

Cơn đau dưới thân khiến trước mắt ta tối sầm.

M /á /u vẫn còn chảy.

Con của ta.

Bốn đứa con của ta.

Thái tử.

Ngày lành của ngươi… đến đây là hết.

Ta dốc cạn toàn bộ sức lực trong người, từ trên giường lăn xuống.

Thân thể nặng nề r /ơi xuống nền đá lạnh.

Cơn đ /au dữ dội khiến đầu óc ta tỉnh táo hẳn.

Ta vịn mép giường, từng chút từng chút một đứng dậy, với tay lấy chiếc áo khoác mỏng treo trên giá bên cạnh, khoác lên người.

Ta đẩy cửa điện, bước ra ngoài.

Gió tuyết cuộn theo những hạt băng nhỏ, quất lên mặt ta như lưỡi d /ao.

Ta bước từng bước một.

Dẫm lên lớp tuyết dày.

Sau lưng để lại từng dấu chân nhuốm m /á /u.

Ta đi thẳng về phía Phượng Loan cung của Hoàng hậu.

02

Từ thiên điện đến Phượng Loan cung, chỉ vỏn vẹn quãng đường của ba nén hương.

Một đoạn đường ngắn ngủi… nhưng đủ dài để chôn vùi mười năm bí mật, đủ sâu để giấu kín biết bao oan khuất không ai dám nói thành lời…

Nhưng nay ta lại đi mất cả canh giờ.

Mỗi bước đi, giữa hai chân đều có dòng nhiệt chảy xuống, tan ra trong lớp tuyết thành một vệt đ /ỏ đục ngầu.

Thân thể như bị x /é toạc.

Ngũ tạng lục phủ dường như đều đang rơi xuống.

Gió lạnh lùa vào lớp y phục mỏng manh, khiến x /ương cốt ta cũng đ /au buốt.

Nhưng trái tim ta…

Lại nóng rực.

Như có một ngọn lửa đang thiêu đốt.

Tên thái giám canh gác trước cổng Phượng Loan cung nhìn thấy ta, giật mình hoảng hốt.

Toàn thân ta phủ đầy tuyết.

Tóc tai tán loạn.

Gương mặt trắng bệch không còn chút huyết sắc.

Chỉ có đôi môi vì lạnh mà tím tái.

Đáng sợ hơn nữa là phía sau ta.

Trên nền tuyết kéo dài một vệt m /á /u ngoằn ngoèo.

“Người nào?”

Hắn quát lớn, bàn tay đã đặt lên chuôi đao bên hông.

“Ta muốn diện kiến Hoàng hậu nương nương.”

Giọng ta khàn đặc, giống như chiếc ống bễ cũ kỹ đã rách.

“Hoàng hậu nương nương là người ngươi muốn gặp là gặp được sao? Ngươi thuộc cung nào? Mau cút đi!”

Tên thái giám cũng như bao người khác, chẳng hề biết đến sự tồn tại của ta, nay nhìn ta với vẻ ghê tởm, như thể đang nhìn thấy thứ gì bẩn thỉu.

Ta không còn sức để tranh cãi với hắn.

Ta chậm rãi quỳ xuống.

Đầu gối nện xuống phiến đá lạnh lẽo, phát ra một tiếng trầm đục.

Ta thậm chí không còn cảm thấy đ /au.

Có lẽ đã tê dại rồi.

“Phiền công công vào bẩm báo một tiếng.”

Ta ngẩng đầu nhìn hắn, từng chữ từng chữ nói rõ ràng.

“Tiện thiếp có chuyện lớn bằng trời cần bẩm báo với Hoàng hậu nương nương. Nếu có chậm trễ, trách nhiệm này… ngươi và ta đều không gánh nổi.”

Ánh mắt ta có lẽ quá mức đáng sợ.

Đó là loại bình tĩnh chỉ có sau khi đã ch /ế /t đi một lần.

Tên thái giám bị ta nhìn đến sững người.

Hắn do dự một chút.

Đúng lúc ấy, một ma ma quản sự từ trong điện đi ra.

Vừa nhìn thấy bộ dạng của ta, bà lập tức nhíu mày, giọng đầy khó chịu: “Ngày đầu năm mà đứng đây náo loạn cái gì?”

Tên thái giám kia lập tức bước tới, ghé sát tai bà nói nhỏ vài câu.

Ma ma quản sự liền đi về phía ta, từ trên xuống dưới đánh giá ta mấy lượt, ánh mắt vừa dò xét vừa mất kiên nhẫn: “Ngươi là người của Đông cung? Thái tử điện hạ vừa cùng Thái tử phi tới đây thỉnh an, sao ngươi lại…”

Lời bà đột ngột dừng lại, bởi bà đã nhìn thấy vệt m/á/u dưới thân ta.

“Ngươi… ngươi vừa mới sinh xong sao?” sắc mặt ma ma lập tức biến đổi.

“Vâng.” Ta đáp. “Vừa sinh cách đây một canh giờ.”

Ma ma quản sự hít vào một hơi lạnh.

Một nữ nhân vừa mới sinh xong, toàn thân dính m /á /u mà quỳ trước cổng cung của Hoàng hậu, chuyện như vậy bất luận thế nào cũng không thể xem là chuyện nhỏ.

Bà không dám chậm trễ nữa, lập tức quay người vội vàng bước vào trong điện.

Chẳng bao lâu sau, cửa điện lại mở ra. Ma ma quản sự bước ra ngoài, vẻ mặt phức tạp nhìn ta rồi nói: “Nương nương cho ngươi vào.”

Hai tiểu cung nữ tiến lại muốn đỡ ta đứng dậy, nhưng ta lắc đầu từ chối.

Ta vẫn q /uỳ như vậy, dùng đầu gối của mình từng chút từng chút một lê vào trong tòa cung điện nguy nga ấy.

Trong điện đốt địa long, hơi ấm lan tỏa, ấm áp như mùa xuân.

Hoàng hậu ngồi ngay ngắn trên vị trí chủ tọa, gương mặt được bảo dưỡng cẩn thận không lộ ra bất cứ cảm xúc nào. Bên cạnh bà còn có Thái tử và Thái tử phi.

Thái tử phi vừa nhìn thấy ta liền kinh ngạc che miệng, trong mắt thoáng hiện một tia hoảng loạn.

Thái tử Lý Cảnh Thụy thì sắc mặt lập tức trầm xuống, hắn đứng bật dậy, chỉ thẳng vào ta quát lớn: “Thẩm Vu! Ngươi đang phát điên cái gì ở đây? Còn không mau cút về!”

Ta không nhìn hắn.

Ta lê đến giữa đại điện, hướng về phía Hoàng hậu, nặng nề dập đầu một cái. Trán ta đ /ập xuống nền điện phát ra tiếng “cốp” trầm đục.

“Tiện thiếp Thẩm Vu, khấu đầu bái kiến Hoàng hậu nương nương.”

Giọng Hoàng hậu rất bình tĩnh: “Đứng dậy rồi nói. Ngươi có chuyện lớn đến mức nào mà phải đội gió tuyết, mang thân thể như vậy tới đây bẩm báo?”

“Tiện thiếp không dám đứng dậy.”

Ta phủ phục trên đất, giọng nói không lớn nhưng vang rõ khắp đại điện: “Tiện thiếp tố cáo Thái tử điện hạ cùng Thái tử phi. Mười năm qua cưỡng đoạt bốn đứa con ruột của tiện thiếp, mạo nhận là con đích, khi quân phạm thượng!”

Lời vừa dứt, trong điện lập tức rơi vào một mảnh tĩnh lặng ch /ế/t người.

Sắc mặt Thái tử phi “vụt” một cái trở nên trắng bệch.

Hô hấp của Lý Cảnh Thụy bỗng trở nên nặng nề, hắn nhìn chằm chằm vào ta, ánh mắt sắc lạnh như muốn g/iết người.

Bàn tay Hoàng hậu đang cầm chén trà khẽ khựng lại giữa không trung, sau đó bà chậm rãi đặt chén trà xuống bàn, phát ra một tiếng khẽ vang.

“Ngươi vừa nói gì?” giọng bà không mang theo cảm xúc. “Nói lại lần nữa.”

Ta ngẩng đầu, nhìn thẳng vào đôi phượng nhãn uy nghiêm của bà, chậm rãi lặp lại từng chữ:

“Đại hoàng tử Lý Nghiên, nhị công chúa Lý Nguyệt, tam hoàng tử Lý Thần, cùng tứ công chúa vừa mới sinh hôm nay… tất cả đều do một mình tiện thiếp sinh ra. Thái tử phi mười năm không con, vì muốn củng cố địa vị của mình mà đoạt con ruột của tiện thiếp, lừa gạt bệ hạ, lừa gạt nương nương, cũng lừa gạt cả thiên hạ. Tiện thiếp khẩn cầu Hoàng hậu nương nương minh xét!”

03

“Láo xược!”

Tiếng gầm giận dữ của Lý Cảnh Thụy nổ tung giữa đại điện.

Hắn sải vài bước lao đến trước mặt ta, một cước đ /á thẳng vào vai ta.

Thân thể ta vốn đã suy kiệt, bị cú đ /á ấy hất văng ngã lăn xuống đất. Má ta đập mạnh vào nền gạch vàng lạnh cứng, trong tai vang lên một tiếng ù dữ dội, mọi âm thanh quanh mình trong khoảnh khắc đều biến mất.

Một dòng nhiệt nóng chảy dọc từ khóe trán xuống.

Tầm nhìn trước mắt lập tức nhuộm thành một mảng đỏ.

“Đ /ộc phụ!”

Hắn chỉ thẳng vào mũi ta mà quát mắng.

“Cô nể tình ngươi chỉ là một thiếp thất địa vị thấp hèn, không hề khinh miệt, còn cho ngươi vài phần thể diện. Không ngờ ngươi lại dám ở đây ăn nói hồ đồ, công khai vu khống Thái tử phi! Xem ra ngươi thật sự đã chán s /ố /ng rồi!”

Lúc này Thái tử phi cũng đã hoàn hồn. Nàng vừa khóc vừa quỳ sụp xuống trước mặt Hoàng hậu.

“Mẫu hậu, xin người làm chủ cho nhi thần!”

“Nhi thần đối với nàng ta chưa từng bạc đãi, vẫn luôn xem như tỷ muội trong Đông cung mà đối đãi. Không ngờ nàng ta lại lòng lang dạ sói đến vậy, vì tranh sủng mà bịa đặt ra những lời hoang đường, ngang nhiên hãm hại nhi thần!”

Nàng khóc đến mức hoa lê đẫm lệ, bộ dạng yếu đuối đáng thương, giống như đã phải chịu ủy khuất lớn lao đến nhường nào.

Hoàng hậu không nhìn nàng.

Ánh mắt bà từ đầu đến cuối vẫn đặt trên người ta, lạnh lẽo như hai lưỡi dao sắc.

“Thẩm Vu.”

“Ngươi có biết vu khống trữ quân và Thái tử phi là tội lớn đến mức nào không?”

Ta chống tay xuống đất, chậm rãi… lại quỳ thẳng người lên.

Mặc cho m /á /u từ trán chảy xuống dọc theo gò má.

“Tiện thiếp biết tội.”

Ta nhìn Hoàng hậu, giọng nói bình tĩnh.

“Nhưng những lời tiện thiếp nói, câu nào cũng là sự thật. Nếu có nửa câu giả dối, nguyện chịu t /hiên đ /ao v /ạn qu /ả.”

Sự bình tĩnh của ta, đối lập hoàn toàn với cơn phẫn nộ của Lý Cảnh Thụy và tiếng khóc nức nở của Thái tử phi.

Lý Cảnh Thụy còn muốn nổi giận thêm nữa, nhưng Hoàng hậu đã lạnh lùng lên tiếng.

“Thái tử, ngươi câm miệng trước.”

Động tác của Lý Cảnh Thụy lập tức khựng lại.

Hắn không cam lòng trừng mắt nhìn ta, lồng ngực phập phồng dữ dội.

Hoàng hậu quay sang Thái tử phi.

 

Chương tiếp
Loading...