Nghe Được Tiếng Lòng Của Con, Ta Một Bát Tuyệt Tự Dược Đổ Cho Tên Hầu Gia Tồi

Chương 2



Rượu quá ba tuần, Bạch Nhược Vân nâng chén, dáng vẻ yểu điệu bước đến trước mặt ta.

“Tỷ tỷ, chén này, Nhược Vân kính người. Đa tạ tỷ đã rộng lượng, thành toàn cho muội và Hầu gia.”

Nàng ta nói xong, viền mắt lại đỏ lên.

Ta vừa định nâng chén đáp lễ, nàng ta bỗng nghiêng tay, cả chén rượu hắt thẳng lên váy ta.

“A!”

Nàng ta khẽ thốt một tiếng kinh hô.

Ngay sau đó, tựa như đứng không vững, thân thể nàng ta ngã về phía ta.

Trong hỗn loạn, chỉ nghe “choang” một tiếng giòn tan.

Chiếc vòng bạch ngọc mỡ dê do Thái hậu ban thưởng trên cổ tay ta vỡ tan theo tiếng động.

Cả sảnh tức khắc lặng ngắt như tờ.

Mọi ánh mắt đều dồn về phía chúng ta.

“Tỷ tỷ, xin lỗi, xin lỗi! Muội không cố ý!” Bạch Nhược Vân quỳ sụp xuống đất, hoa dung thất sắc, nước mắt rơi lã chã.

Cố Thần Uyên một bước dài xông tới, kéo nàng ta dậy, ôm chặt vào lòng che chở.

Hắn thậm chí không liếc nhìn mảnh ngọc vỡ trên đất lấy một lần, chỉ khẩn trương kiểm tra nàng ta.

“Nàng có bị thương ở đâu không?”

Sự lo lắng ấy đâm vào mắt tất cả mọi người, cũng đâm thẳng vào tim ta.

Sau khi xác nhận Bạch Nhược Vân không sao, hắn mới quay đầu lại, dùng ánh mắt lạnh lẽo, mang theo áp bức mạnh mẽ nhìn ta.

“Chỉ là một chiếc vòng mà thôi. Thanh Nhan, nàng thân là Hầu phu nhân, nên rộng lượng một chút. Nhược Vân không phải cố ý, đừng làm khó nàng.”

Hắn nhẹ nhàng định tính cho chuyện này.

Phải rồi, chẳng qua chỉ là một chiếc vòng.

Dù đó là vật Thái hậu ban thưởng, trong mắt hắn, cũng không bằng một sợi tóc của nữ nhân trong lòng.

Khách khứa xung quanh bắt đầu xì xào.

“Tĩnh Viễn Hầu quả nhiên thâm tình.”

“Phải đó, Thẩm phu nhân cũng quá nhỏ nhen, chẳng qua chỉ là một chiếc vòng.”

“Bạch cô nương thật đáng thương, nhìn là biết không cố ý.”

Ta lập tức trở thành kẻ hùng hổ, so đo từng chút một.

Tim ta trong nháy mắt lạnh đến tận cùng.

“Ả ta cố ý. Trong tay áo nàng ta giấu sẵn mảnh sứ vỡ, đã tính toán kỹ góc ngã để chiếc vòng của người chắc chắn sẽ vỡ. Nương thân đừng hoảng. Trong lớp lót thêu bên trong váy nàng ta còn giấu một bài tình thi viết cho tên phụ thân tồi kia. Chỉ cần để nó lộ ra, nàng ta sẽ mất hết thể diện trước toàn sảnh!”

Tiếng lòng của Tiểu Bảo như sét đánh giữa trời quang, nổ tung trong đầu ta.

Ta hít sâu một hơi, ép xuống toàn bộ cảm xúc cuộn trào.

Ta nhìn Bạch Nhược Vân đang quỳ dưới đất, khóc như lê hoa đái vũ, tựa hồ chịu ủy khuất lớn lao lắm.

Trên mặt ta hiện lên vẻ lo lắng, đích thân bước tới đỡ nàng ta.

“Muội muội mau đứng dậy, đất lạnh. Tỷ tỷ sao có thể trách muội được? Chỉ là một chiếc vòng, vỡ thì vỡ thôi, chỉ cần muội không bị thương là tốt rồi.”

Giọng ta mềm mại đến mức như có thể vắt ra nước.

Trong mắt Bạch Nhược Vân lóe lên tia đắc ý, nhưng rất nhanh lại bị vẻ yếu đuối đáng thương thay thế.

“Tỷ tỷ, người thật tốt.”

Nàng ta mượn lực tay ta đứng dậy.

Ngay khoảnh khắc nàng ta đứng lên, đầu ngón tay ta như vô ý, khẽ móc vào một sợi chỉ thêu nơi vạt váy nàng ta.

Sợi chỉ kia vốn đã khâu không chắc.

Ta khẽ kéo một cái.

“Xoẹt——” một tiếng.

Vạt váy của Bạch Nhược Vân bị xé toạc một đường.

Nàng ta kinh hô một tiếng, hoảng hốt đưa tay che lại.

Nhưng đã muộn.

Một phong thư gấp ngay ngắn từ trong lớp lót váy nàng ta trượt ra, nhẹ nhàng rơi xuống đất.

Bầu không khí trong khoảnh khắc trở nên vô cùng lúng túng.

Mọi ánh mắt đều từ chiếc vòng ngọc vỡ dưới đất chuyển sang phong thư kia.

Một vị phu nhân đứng gần nhất tò mò nhặt lên.

Bà ta chỉ liếc nhìn một cái, sắc mặt liền trở nên hết sức cổ quái.

“Đây… đây lại là một bài tình thi?”

Lời vừa dứt, cả sảnh xôn xao.

Gương mặt Cố Thần Uyên trong nháy mắt đen sầm như đáy nồi.

Còn sắc mặt Bạch Nhược Vân thì từ trắng chuyển đỏ, rồi từ đỏ chuyển xanh, biến hóa vô cùng đặc sắc.

Vị phu nhân kia như sợ cầm phải vật nóng tay, vội đưa phong thư cho Cố Thần Uyên.

Hắn mở ra xem, nét bút trên đó, hắn quen thuộc hơn ai hết.

Bài thơ viết đầy tình ý miên man, lộ liễu đến cực điểm, cuối bài đề rõ khuê danh của Bạch Nhược Vân.

Mà đối tượng được thổ lộ ái mộ trong thơ, không cần nói cũng biết là ai.

Một nữ tử chưa xuất giá, lại tùy thân cất giấu tình thi viết cho nam nhân đã có thê thất.

Chuyện này…

Quả thực là thương phong bại tục!

Những vị phu nhân vừa rồi còn đầy vẻ thương cảm với nàng ta, lúc này ánh mắt nhìn nàng ta đều đã đổi khác.

Khinh bỉ, coi thường, còn xen lẫn vài phần hả hê xem trò vui.

Hình tượng tài nữ nhu nhược mà Bạch Nhược Vân khổ tâm gây dựng, trong khoảnh khắc ấy vỡ nát còn triệt để hơn cả chiếc vòng ngọc dưới đất.

“Ta… ta không có…” Nàng ta hoảng loạn muốn giải thích, nhưng một chữ cũng không thốt nên lời.

Sắc mặt Cố Thần Uyên xanh như sắt, hắn siết chặt phong thư trong tay, gân xanh nổi rõ trên mu bàn tay.

Hắn cảm thấy mặt mình vừa bị tát một cái thật mạnh.

Hắn đột ngột quay đầu nhìn ta, ánh mắt sắc như dao, tựa hồ muốn đem ta l /ăng tr /ì.

Ta thản nhiên đón nhận ánh nhìn ấy, trên mặt mang theo vẻ kinh ngạc và vô tội vừa đủ.

“Hầu gia, chuyện này… là thế nào?”

Ta diễn vai một chính thất bị che mắt, không hay biết gì, đến mức nhập tâm hoàn mỹ.

Cố Thần Uyên nghiến răng, ép ra mấy chữ.

“Đủ rồi! Người đâu, đưa Bạch cô nương về phòng nghỉ ngơi!”

Hắn gần như là bỏ chạy trong chật vật.

Một yến tiệc đón gió chuẩn bị công phu, cuối cùng lại kết thúc bằng một màn náo kịch mà ai ai cũng biết.

Ta nhìn Bạch Nhược Vân được người dìu xuống, ánh mắt oán đ/ộc cayo.t như muốn nuốt sống ta của nàng ta.

Ta nâng chén rượu, từ xa khẽ giơ về phía nàng ta, rồi một hơi uống cạn.

Thật thống khoái.

3

Bạch Nhược Vân ngã bệnh.

Trên yến tiệc làm mất mặt lớn như vậy, nếu nàng ta không bệnh, mới thật là lạ.

Nàng ta nói mình bị kinh hãi, phong hàn nhập thể, ngày ngày nằm trên giường, thuốc thang không dứt.

Cố Thần Uyên đau lòng không thôi, mỗi ngày đều đến viện của nàng ta thăm hỏi, canh bên giường, hỏi han ân cần.

Đám hạ nhân trong Hầu phủ đều đang chờ xem trò cười của ta.

Xem ta, một chính thất, bị một nữ nhân thân phận thấp hơn đè ép đến không ngẩng đầu nổi.

Ta lại chẳng hề để tâm, mỗi ngày chỉ ở trong viện của mình, bầu bạn cùng Tiểu Bảo.

“Nương thân, ả trà xanh kia lại giở trò rồi.”

Hôm ấy, ta đang đọc sách cho Tiểu Bảo nghe, tiếng lòng của nó bỗng vang lên.

Ta khẽ nhướng mày.

“Nàng ta mua chuộc Vương đại phu, muốn vu cho người bỏ ** vào đồ ăn của nàng ta, để người mang tội ghen tuông, mưu hại thiếp thất.”

Khóe môi ta từng chút một trở nên lạnh lẽo.

Quả nhiên, chưa bao lâu sau, Trương ma ma bên cạnh bà mẫu thân đã hùng hổ xông vào.

“Phu nhân, lão phu nhân mời người đến chính sảnh một chuyến.”

Giọng bà ta đầy khinh miệt và coi thường.

Ta bế Tiểu Bảo, dẫn theo Vân Khê, thong thả bước đến chính sảnh.

Vừa vào cửa, đã cảm nhận được bầu không khí nặng nề đè nén.

Bà mẫu thân ngồi ngay ngắn trên chủ vị, sắc mặt u ám.

Cố Thần Uyên đứng một bên, thần sắc lạnh lùng.

Dưới đất quỳ một đại phu đang run rẩy, chính là Vương đại phu.

Bạch Nhược Vân được người dìu, yếu ớt tựa vào ghế, sắc mặt trắng bệch, dáng vẻ như bất cứ lúc nào cũng có thể ngất đi.

Vừa thấy ta, nước mắt nàng ta đã rơi xuống.

“Tỷ tỷ… sao người có thể… có thể nhẫn tâm như vậy…”

Ta còn chưa kịp mở miệng, lời quở trách của bà mẫu thân đã ập xuống như sấm sét.

“Thẩm Thanh Nhan! Ngươi còn gì để nói! Nhược Vân có lòng kính rượu ngươi, ngươi lại sinh lòng đố kỵ, bỏ thuốc vào đồ ăn của nàng ấy, ngươi đúng là đ /ộc phụ!”

Bà ta hung hăng ném một gói thuốc xuống chân ta.

Ánh mắt Cố Thần Uyên cũng bắn tới, như hai lưỡi băng đao.

“Ta tưởng nàng chỉ hẹp hòi, không ngờ lại ác đ/ộc đến vậy!”

Giọng hắn tràn đầy thất vọng và chán ghét.

Ta nhìn bọn họ, chỉ thấy buồn cười vô cùng.

Không chứng cứ, không thẩm vấn, chỉ dựa vào lời một đại phu, một “người bị hại”, bọn họ đã định tội cho ta.

Trong cái nhà này, ta vĩnh viễn là kẻ bị bỏ rơi, bị hy sinh.

“Mẫu thân, Hầu gia, phàm việc gì cũng phải có chứng cứ. Chỉ dựa vào một lời của Vương đại phu mà nhận định là ta hạ độc , chẳng phải quá qua loa sao?”

Giọng ta rất bình tĩnh.

“Nhân chứng vật chứng đều đủ, ngươi còn muốn chối cãi!” bà mẫu thân quát lớn.

“Vương đại phu, ông nói xem, có phải từ đồ ăn của Bạch cô nương đã tra ra thứ độc này không?” Bà ta chỉ vào gói thuốc dưới đất.

Vương đại phu vội dập đầu.

“Bẩm lão phu nhân, đúng vậy. Loại độc này vô sắc vô vị, nếu không nhờ gia học của thảo dân, căn bản khó lòng phát giác. Bạch cô nương chính vì trúng thứ độc này, nên thân thể mới ngày càng suy yếu.”

“Ông nói bậy!” Vân Khê không nhịn được bước ra. “Đồ ăn của phu nhân nhà ta đều qua tay ta, sao có thể hạ độc được!”

“Đủ rồi!” Cố Thần Uyên lạnh giọng cắt ngang. “Chủ tử nói chuyện, đâu đến lượt một nô tỳ như ngươi xen miệng! Người đâu, tát miệng!”

Lập tức có bà tử tiến lên định ra tay với Vân Khê.

“Ta xem ai dám!” Ta quát lớn, che Vân Khê ra sau lưng.

Ta lạnh lùng nhìn Cố Thần Uyên.

“Hầu gia là muốn bức cung sao?”

Sắc mặt hắn càng thêm khó coi.

“Thẩm Thanh Nhan, nàng đừng không biết điều. Bây giờ, lập tức xin lỗi Nhược Vân, rồi đến Phật đường cấm túc suy ngẫm, chuyện này ta có thể bỏ qua.”

Hắn dùng giọng điệu ban ơn mà nói.

Ta bật cười.

“Nếu ta không thì sao?”

“Vậy thì hưu thê!” bà mẫu thân quát lớn. “Tĩnh Viễn Hầu phủ chúng ta dung không nổi một đương gia chủ mẫu tâm địa độc ác như ngươi!”

Hưu thê.

Hai chữ ấy, rốt cuộc cũng từ miệng bọn họ nói ra.

Cánh tay ôm Tiểu Bảo của ta khẽ siết chặt.

“Đồ trà xanh ngu ngốc, Vương đại phu nàng ta mua chuộc là kẻ lừa đảo, quê hắn có kẻ thù. Nương thân chỉ cần phái người đến huyện nha quê hắn rỉ tai một tiếng, nói rằng ở kinh thành có một Vương đại phu phát tài, kẻ thù của hắn lập tức tìm tới cửa!”

Tiếng lòng của con trai vang lên, thong dong như đang xem trò vui.

Trong lòng ta, lập tức đã có tính toán.

Ta nhìn mấy người trước mắt đang vội vã định tội cho ta, trong tim chỉ còn một mảnh lạnh băng.

“Được.” Ta nói. “Nếu mẫu thân và Hầu gia đều đã nhận định là ta làm, vậy ta không còn lời nào để nói.”

“Chỉ là việc này liên quan đến thanh danh Hầu phủ. Nếu truyền ra ngoài rằng Hầu phu nhân hạ độc thiếp thất, e rằng không dễ nghe.”

“Ta nguyện cấm túc. Nhưng chuyện này, mong mẫu thân tạm thời đè xuống. Đợi sóng gió qua đi rồi hẵng xử trí.”

Sự “nhượng bộ” của ta khiến bọn họ rất hài lòng.

Bà mẫu thân hừ lạnh một tiếng. “Coi như ngươi biết điều.”

Ánh mắt Cố Thần Uyên cũng dịu đi đôi chút.

Trong đáy mắt Bạch Nhược Vân, lại thoáng qua một tia đắc ý.

Cứ như vậy, ta bị cấm túc trong chính viện của mình.

Khắp Hầu phủ lan truyền tin rằng ta vì đố kỵ mà hạ độc Bạch di nương, bị Hầu gia ghét bỏ, đã mất thế.

Hạ nhân trong viện ta bắt đầu lòng người dao động.

Chỉ có Vân Khê, vẫn trung thành như cũ.

“Phu nhân, chúng ta phải làm sao bây giờ?” Nàng gấp đến mức sắp khóc.

Ta khẽ vỗ tay nàng trấn an.

“Đừng vội. Ngươi đi làm một việc.”

Ta ghé sát tai nàng, thấp giọng dặn dò mấy câu.

Mắt Vân Khê mở to dần, nhưng nàng không hỏi nhiều, chỉ gật mạnh đầu, lập tức đi làm.

Ta bế Tiểu Bảo, ngồi trước cửa sổ, nhìn lá rụng tiêu điều ngoài sân.

Vở kịch hay, mới chỉ bắt đầu.

Vài ngày sau, trước cổng Hầu phủ đột nhiên xuất hiện một đám người, gõ chiêng đánh trống, làm ầm ĩ khiến ai nấy đều biết.

Bọn họ giơ đơn cáo trạng, lớn tiếng đòi tìm một kẻ tên Vương Nhị Cẩu.

Nói rằng Vương Nhị Cẩu ở quê lừa sạch gia sản của họ, còn hại c /hết người, là một tên lừa đảo đáng ch /ết.

Quản gia phải tốn bao lời khuyên nhủ mới đuổi được bọn họ đi.

Nhưng chuyện này lại như mọc cánh, lan khắp kinh thành.

Trùng hợp thay, có người nhận ra kẻ lừa đảo Vương Nhị Cẩu mà họ nói, chính là Vương đại phu thường xuyên ra vào Hầu phủ.

Thế là lời đồn nổi lên tứ phía.

Người ta nói Tĩnh Viễn Hầu phủ nhìn người không rõ, lại dùng một kẻ mang tội mạng làm phủ y.

Cũng có người nói, chuyện Bạch cô nương trúng độc hôm trước, e rằng còn có ẩn tình khác.

Sắc mặt bà mẫu thân và Cố Thần Uyên đều xanh mét.

Bọn họ lập tức phái người đi điều tra.

Kết quả, không tra thì thôi, tra ra mới biết kinh hãi.

Vương đại phu kia căn bản không phải hậu nhân danh y gì cả, mà là một tên giang hồ lừa đảo chính cống.

Những thứ hắn nói về độc dược, về triệu chứng, toàn bộ đều do hắn bịa đặt.

Mục đích chỉ để lừa tiền của Bạch Nhược Vân.

Tội danh hạ độc tự nhiên không đánh mà tan.

Ta không những vô tội, còn trở thành kẻ bị oan.

Bà mẫu thân đành phải đích thân đến viện ta, giải lệnh cấm túc.

Sắc mặt bà ta khó coi như nuốt phải ruồi.

“Lần này là mẫu thân hồ đồ, ngươi…” Bà ta khó mở miệng nhận sai.

Ta cũng không làm khó bà, chỉ nhàn nhạt nói một câu.

“Mẫu thân nói quá lời.”

Cố Thần Uyên cũng đến.

Hắn đứng trước mặt ta, thần sắc phức tạp.

“Thanh Nhan, lần này… là ta trách nhầm nàng.”

Chương trước Chương tiếp
Loading...