Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Nghe Được Tiếng Lòng Của Con, Ta Một Bát Tuyệt Tự Dược Đổ Cho Tên Hầu Gia Tồi
Chương 3
Trong giọng hắn có vài phần áy náy.
Ta nhìn hắn, trong lòng không gợn một tia sóng.
Một câu “trách nhầm” nhẹ bẫng như vậy, liền muốn xóa sạch tất cả sao?
Muộn rồi.
“Hầu gia không cần như vậy. Người chẳng qua vì quan tâm quá hóa rối.” Ta nói, khách khí mà xa cách.
Thái độ của ta khiến Cố Thần Uyên như đụng phải một cây đinh mềm, hắn có chút mất tự nhiên.
Còn kẻ khởi xướng mọi chuyện là Bạch Nhược Vân thì cáo bệnh, đóng cửa không ra.
Nàng ta nâng đá tự đập vào chân mình.
Lần này, nàng ta không những không lật đổ được ta, ngược lại còn biến mình thành một trò cười triệt để.
Ta bế Tiểu Bảo, nhìn bầu trời đã quang đãng ngoài cửa sổ, khóe môi cong lên nụ cười lạnh lẽo.
Trò chơi… ngày càng thú vị rồi.
4
Sau cơn phong ba hạ độc , địa vị của ta trong Hầu phủ trái lại càng vững vàng hơn.
Bà mẫu thân tuy vẫn không ưa ta, nhưng cũng không dám dễ dàng định tội cho ta nữa.
Thái độ của Cố Thần Uyên đối với ta cũng có chút thay đổi.
Trong ánh mắt hắn nhìn ta, bớt đi vài phần lạnh nhạt, nhiều thêm vài phần dò xét.
Còn Bạch Nhược Vân, nàng ta trở thành điều cấm kỵ trong Hầu phủ.
Không ai dám nhắc đến ba chữ “Vương đại phu” trước mặt nàng ta.
Trước mặt ta, nàng ta cũng thu liễm không ít, không dám trắng trợn khiêu khích nữa.
Hạ nhân trong phủ vốn đều là kẻ thấy gió xoay chiều.
Thấy ta không những không thất thế, còn khiến Bạch Nhược Vân ngã đau một phen, thái độ với ta cũng ngày càng cung kính hơn.
Ta nắm lấy cơ hội này, bắt đầu chỉnh đốn phủ vụ.
Hôm ấy, ta đang xem sổ sách, Vân Khê bưng trà bước vào.
“Phu nhân, người đã xem cả buổi sáng rồi, nghỉ một chút đi.”
Ta xoa xoa đôi mắt cay xót, đặt quyển sổ trong tay xuống.
Mấy quyển sổ này là sổ thu chi mua sắm trong phủ.
Ta càng xem, chân mày càng nhíu chặt.
Bên trong có quá nhiều mờ ám.
Giá mua nhiều thứ cao hơn giá thị trường rất nhiều, sổ sách lại hỗn loạn, nhiều chỗ ghi chép mập mờ không rõ.
“Nương thân, người quản sổ là Lý ma ma, là họ hàng xa của tổ mẫu. Mỗi tháng bà ta đều làm sổ giả, tiền tham ô đều chôn dưới gốc cây lựu thứ ba trong hậu viện. Con trai bà ta ở ngoài đánh bạc, nợ một đống tiền.”
Tiếng lòng của Tiểu Bảo như một luồng sáng, xé tan lớp sương mù trong đầu ta.
Lý ma ma.
Tâm phúc của bà mẫu thân.
Thảo nào bà ta dám to gan đến vậy.
Trong lòng ta cười lạnh, đã có tính toán.
Hôm sau, ta lấy cớ đối chiếu sổ sách, gọi Lý ma ma đến viện.
Lý ma ma vẻ mặt kiêu căng, ỷ có bà mẫu thân chống lưng, từ trước đến nay chưa từng coi ta – vị Hầu phu nhân này – ra gì.
“Phu nhân gọi lão nô đến, có gì phân phó?” Bà ta hỏi giọng nhạt nhẽo.
Ta không nhìn bà ta, chỉ cúi đầu lật sổ.
“Lý ma ma, khoản năm mươi lượng mua gấm vóc này, dường như cao gấp đôi giá thị trường, bà có biết vì sao không?”
Lý ma ma mí mắt cũng không thèm nhấc.
“Bẩm phu nhân, người không rõ đó thôi. Đồ dùng của Hầu phủ chúng ta đương nhiên phải là loại tốt nhất, giá cao một chút cũng là chuyện thường.”
Một câu “chuyện thường” thật hay.
Ta khép sổ lại, ngẩng đầu, lặng lẽ nhìn bà ta.
“Lý ma ma, nghe nói gần đây con trai bà ở ngoài thiếu không ít nợ cờ bạc?”
Sắc mặt Lý ma ma đột nhiên biến đổi.
“Phu nhân… người… người có ý gì? Lão nô không hiểu.”
“Không hiểu?” Ta khẽ cười. “Nghe nói chủ nợ đã buông lời, nếu còn không trả tiền, sẽ tháo một chân của hắn.”
“Tiền nguyệt lệ của ngươi một tháng, đủ trả tiền lãi không?”
Mồ hôi lạnh của Lý ma ma lập tức túa ra.
Bà ta “phịch” một tiếng quỳ sụp xuống đất.
“Phu nhân tha mạng! Phu nhân tha mạng a!”
“Tha ngươi?” Ta nâng chén trà lên, khẽ thổi làn hơi nóng trên mặt chén. “Cũng không phải là không thể.”
“Giao sổ thật ngươi đã làm ra đây, rồi đem toàn bộ số bạc ngươi tham ô, một văn cũng không được thiếu, nhả ra hết. Ta coi như hôm nay chưa từng xảy ra chuyện gì.”
Trên mặt Lý ma ma đầy giằng co và sợ hãi.
Phản bội lão phu nhân, bà ta sẽ không có kết cục tốt.
Nhưng mạng của con trai, quan trọng hơn.
Cuối cùng, bà ta như quả bóng xì hơi, mềm nhũn ngã rạp xuống đất.
“Lão nô… lão nô tuân mệnh.”
Nửa canh giờ sau, một quyển sổ hoàn toàn khác, cùng mấy rương bạc nặng trĩu được đặt trước mặt ta.
Tang chứng vật chứng đều đủ.
Ta mang theo sổ sách và bạc, trực tiếp đến Thọ An đường của bà mẫu thân.
Bà ta đang nghe hí khúc, thấy ta dẫn một đám người vào, sắc mặt lập tức trầm xuống.
“Ngươi lại đến làm gì?”
Ta không nói lời nào, chỉ ra hiệu cho Vân Khê bày hai quyển sổ và mấy rương bạc trước mặt bà ta.
“Mẫu thân, đây là sổ mua sắm trong phủ. Một quyển là giả, một quyển là thật. Còn những thứ này, là từ viện của Lý ma ma lục soát ra, là bạc bà ta tham ô từ phủ suốt những năm qua.”
Sắc mặt bà mẫu thân từ xanh chuyển trắng, rồi từ trắng chuyển đỏ.
Bà ta nhìn Lý ma ma đang quỳ dưới đất run như cầy sấy, tức đến toàn thân phát run.
“Đồ ăn cây táo rào cây sung!”
Một cái tát giáng mạnh xuống mặt Lý ma ma.
“Mẫu thân bớt giận.” Ta nhàn nhạt lên tiếng. “Lý ma ma có lỗi là thật. Nhưng sổ sách trong phủ rối ren đến vậy, e rằng không chỉ một mình bà ta là sâu mọt.”
“Con dâu cho rằng, việc này nên tra xét nghiêm ngặt, cũng là chỉnh đốn phủ vụ, kẻo để người ngoài chê cười.”
Lời ta nói chặn đứng mọi đường lui của bà ta.
Bà ta biết, hôm nay ta đến là có chuẩn bị.
Muốn thiên vị cũng không thể thiên vị được nữa.
Cuối cùng, bà ta chỉ có thể đen mặt, giao quyền quản gia vào tay ta.
“Sau này, trung quỹ trong phủ giao cho ngươi chưởng quản. Ta ngược lại muốn xem, ngươi có thể quản lý ra trò trống gì!”
Trong giọng bà ta tràn đầy không cam lòng và oán khí.
Ta cung kính hành lễ.
“Con dâu nhất định không phụ ủy thác của mẫu thân.”
Bước ra khỏi Thọ An đường, ánh nắng vừa đẹp.
Lần đầu tiên ta cảm thấy, bầu trời của Tĩnh Viễn Hầu phủ cũng có thể xanh đến vậy.
Ta nắm được quyền quản gia, việc đầu tiên chính là dùng thủ đoạn otc/ay lôi đình, quét sạch tất cả sâu mọt trong phủ có liên quan đến Lý ma ma.
Trong khoảnh khắc, trên dưới Hầu phủ, ai nấy đều nơm nớp lo sợ.
Tất cả đều hiểu rằng vị Hầu phu nhân từng ôn nhu thuận hòa kia, nay đã không còn dễ chọc vào nữa.
Viện của ta, cũng không còn là nơi lạnh lẽo tiêu điều, để ai cũng có thể bước tới giẫm một chân.
Ngày ngày, các quản sự ma ma đến bẩm báo nối tiếp không dứt.
Ta bế Tiểu Bảo, vừa nghe bọn họ hồi bẩm, vừa xử lý từng việc lớn nhỏ trong phủ.
Trật tự rõ ràng, quyết đoán không do dự.
“Nương thân thật lợi hại! Đây mới là phong thái của đương gia chủ mẫu!”
Tiếng lòng của con trai đầy vẻ sùng bái.
Ta khẽ cười, hôn lên gương mặt mũm mĩm của nó.
Tất cả những điều này, mới chỉ là bắt đầu.
Ta không chỉ muốn lấy lại những thứ vốn thuộc về mình.
Ta còn muốn vì ta và con trai ta, giành lấy một tương lai không ai dám khinh khi.
5
Gần đây Bạch Nhược Vân rất an phận.
Từ khi ta chấp chưởng trung quỹ, mọi khoản dùng trong viện nàng ta đều theo đúng phần lệ thấp nhất của thiếp thất.
Nàng ta vài lần muốn đến tìm ta khóc lóc, đều bị ta lấy cớ “phủ vụ bận rộn” mà đẩy về.
Nàng ta đến chỗ Cố Thần Uyên cáo trạng, Cố Thần Uyên liền đến tìm ta.
Ta chỉ mở sổ sách ra trước mặt hắn, để hắn nhìn xem mỗi tháng trong phủ tiêu hao bao nhiêu, còn bao nhiêu chỗ cần dùng bạc.
“Hầu gia, thiếp không nhằm vào Bạch cô nương. Chỉ là hiện nay phủ khố eo hẹp, việc gì cũng phải tính toán kỹ lưỡng. Nếu Hầu gia cảm thấy nàng ấy chịu ủy khuất, hoàn toàn có thể từ tư khố của người rút bạc bù thêm cho nàng ấy.”
Một phen lời nói khiến hắn không đáp được lời nào.
Hắn có thể sủng ái Bạch Nhược Vân, nhưng bảo hắn tự móc tiền túi, hắn lại không cam lòng.
Vài lần như vậy, hắn cũng không còn đến tìm ta nữa.
Ngày tháng tốt đẹp của Bạch Nhược Vân, đã đến hồi kết.
Nhưng nàng ta không cam tâm.
Một nữ nhân quen được nâng như trăng giữa sao, làm sao có thể chịu nổi sự lạnh nhạt và hà khắc như thế.
Nàng ta nhất định phải tìm cách đoạt lại những gì thuộc về mình.
Vì vậy, nàng ta đi một nước cờ mạo hiểm.
Hôm ấy, trong phủ bỗng truyền ra một tin chấn động.
Bạch Nhược Vân có thai rồi.
Tin tức vừa lan ra, cả Hầu phủ náo động.
Người vui mừng nhất, không ai khác ngoài bà mẫu thân.
Bà ta vốn luôn chê trách ta chỉ sinh được một nhi tử, nay Bạch Nhược Vân mang thai, bà ta gần như xem nàng ta là công thần của Hầu phủ.
Các loại bổ phẩm quý giá, như nước chảy đưa vào viện nàng ta.
Cố Thần Uyên cũng vui mừng quá đỗi.
Ánh mắt hắn nhìn Bạch Nhược Vân đầy áy náy và thương xót.
Hắn cho rằng mình đã khiến nàng ta cùng đứa trẻ trong bụng chịu nhiều ủy khuất.
Hắn đến tìm ta.
Đây là lần đầu tiên sau một thời gian dài, hắn chủ động bước vào viện ta.
Hắn đứng trước mặt ta, từ trên cao nhìn xuống.
“Nhược Vân đã có thai. Ta dự định, cho nàng ấy một danh vị bình thê.”
Giọng hắn vẫn là kiểu mệnh lệnh cứng rắn ấy.
Bình thê.
Cùng ta ngang hàng ngang vai.
Đó là sự sỉ nhục o/tca.y cỡ nào.
Ta nhìn hắn, người nam nhân ta từng yêu, chỉ thấy xa lạ và châm biếm đến cực điểm.
Vì Bạch Nhược Vân, hắn quả thực chuyện gì cũng làm được.
“Hầu gia, việc này không hợp quy củ.” Ta lạnh lùng nói.
“Quy củ là thứ c /hết, con người mới là sống.” Hắn nhíu mày. “Trong bụng Nhược Vân là cốt nhục của ta. Ta không thể để đứa trẻ vừa sinh ra đã bị người ta chỉ trỏ.”
“Vậy là phải ủy khuất ta và con trai ta sao?” Giọng ta run khẽ.
“Tiểu Bảo là đích tử, điều này vĩnh viễn không thay đổi.” Hắn tránh nặng tìm nhẹ. “Thanh Nhan, ta mong nàng biết lấy đại cục làm trọng.”
“Nếu ta không đáp ứng thì sao?” Ta nhìn chằm chằm vào hắn.
Trong mắt hắn lóe lên vẻ lạnh lẽo.
“Vậy thì hòa ly. Ta sẽ cho nàng đủ bồi thường, bảo đảm nửa đời sau áo cơm không lo.”
Hắn nói là hòa ly, chứ không phải hưu thê.
Bởi hắn biết, nay ta không còn là người hắn có thể tùy ý nắm trong tay nữa.
Nếu ta không đồng ý, hắn cũng không làm gì được.
Vì thế, hắn chọn cách này để ép ta.
Hoặc chấp nhận bình thê, hoặc mang theo con trai rời khỏi Hầu phủ.
Tim ta trong nháy mắt chìm xuống đáy vực.
Ta cảm nhận được nguy cơ chưa từng có.
Cả Hầu phủ đều đang chờ xem trò cười của ta.
Bọn họ chờ đợi, chờ ta – chính thất – bị dồn đến đường cùng, phải rút lui trong nhục nhã.
Ta thậm chí có thể cảm nhận được, trong bóng tối có bao nhiêu ánh mắt đang hả hê nhìn ta.
Ta bị dồn đến tuyệt cảnh.
Ngay lúc ta gần như không thở nổi, tiếng lòng của con trai vang lên trong đầu ta, mang theo ý cười khoái trá.
“Chắc tên phụ thân tồi kia còn chưa biết mình đã không thể sinh con nữa đâu? Ả trà xanh kia gan cũng thật lớn.”
Cái gì?
Cả người ta cứng đờ.
Cố Thần Uyên… không thể sinh con nữa?
Là vì bát… t /uyệt t /ự dược kia?
Tim ta đập cuồng loạn.
“Nương thân, cơ hội đến rồi! Chúng ta tổ chức một buổi thưởng hoa, mời Trương thái y kinh nghiệm nhất trong cung tới, nói là bắt mạch bình an cho người, tiện thể để ông ta ‘xem thử’ hỉ mạch của Bạch di nương có ‘vững’ hay không!”
Tiếng lòng của con trai như tia chớp xé toang màn đêm, chiếu sáng cả thế giới của ta.
Ta nhìn gương mặt lạnh lùng của Cố Thần Uyên, trong lòng nỗi tuyệt vọng và bất lực lập tức bị thay thế bằng sự hưng phấn và quyết tuyệt của một cú phản kích nơi tuyệt địa.
Được.
Thật là quá tốt.
Bạch Nhược Vân, Cố Thần Uyên, những nhục nhã các ngươi dành cho ta, ta sẽ trả lại gấp bội.
Ta hít sâu một hơi, ngẩng đầu, trên mặt hiện lên nụ cười thê lương.
“Được, Hầu gia, ta đáp ứng.”
Cố Thần Uyên dường như không ngờ ta lại thỏa hiệp nhanh như vậy.
Hắn khựng lại một chút, rồi trong mắt lộ ra vẻ hài lòng.
“Nàng yên tâm, ta sẽ không bạc đãi nàng và Tiểu Bảo.”
Ta rũ mi, che đi mọi toan tính và ánh lạnh trong mắt.
“Chỉ là việc này hệ trọng, trước khi sắc phong, ta muốn tổ chức một buổi thưởng hoa, coi như… chúc mừng Bạch ca.ycayo.t muội muội.”
“Cũng để các phu nhân trong kinh đều biết, ta Thẩm Thanh Nhan không phải loại đố phụ không dung người.”
Sự “biết điều” của ta khiến Cố Thần Uyên rất tán thưởng.
Hắn không chút do dự đáp ứng.
“Cứ theo ý nàng mà làm.”
Hắn hài lòng rời đi.
Hắn sẽ không biết, chính tay hắn đã dựng lên cho nữ nhân trong lòng mình một sân khấu lộng lẫy nhất, cũng là nơi vạn kiếp bất phục.
Còn ta, sẽ là đạo diễn duy nhất của vở kịch này.
6
Buổi thưởng hoa được tổ chức vô cùng long trọng.
Ta lấy danh nghĩa Hầu phu nhân, mời khắp kinh thành những quý phụ có danh tiếng.
Trong hoa viên Hầu phủ, trăm hoa đua nở, tranh nhau khoe sắc.
Khách khứa tụm năm tụm ba, tiếng cười nói rộn ràng.
Bạch Nhược Vân là một nhân vật chính khác của ngày hôm nay, được bà mẫu thân dìu đỡ, ngồi ở vị trí dễ thấy nhất.
Nàng ta mặc một thân y phục lộng lẫy, phần bụng hơi nhô lên, trên mặt mang theo ánh sáng của “mẫu tính” cùng nụ cười của kẻ chiến thắng.
Nàng ta tiếp nhận những lời chúc mừng và tâng bốc của mọi người, ánh mắt thỉnh thoảng liếc về phía ta, tràn đầy khiêu khích và khoe khoang.
Cố Thần Uyên ngồi bên cạnh nàng ta, gắp thức ăn cho nàng ta, chắn gió cho nàng ta, chu đáo vô cùng.
Bọn họ nhìn qua, mới giống một đôi phu thê ân ái.
Còn ta, lại như một kẻ thừa thãi.
Ta lặng lẽ ngồi ở vị trí chủ tọa, trên mặt treo nụ cười đoan trang, dường như không hề bận tâm đến màn lang tình thiếp ý trước mắt.
Ta đang chờ.
Chờ một thời cơ.
“Nương thân, có thể bắt đầu rồi.”
Tiếng lòng của con trai là tín hiệu hành động.
Ta nâng chén rượu trước mặt, đang định lên tiếng thì đột nhiên khẽ nhíu mày, trên mặt hiện ra vẻ đau đớn.
Ta ôm lấy ngực, thân thể khẽ lảo đảo.
“Phu nhân! Người sao vậy?” Vân Khê lập tức kinh hô, đỡ lấy ta.
Ánh mắt của toàn trường trong nháy mắt đều dồn về phía ta.
“Ta… ta không sao, chỉ là hơi choáng đầu.” Giọng ta yếu ớt vô lực.
Cố Thần Uyên nhíu mày, bước tới.
“Chuyện gì vậy?”
“Bẩm Hầu gia, phu nhân gần đây vì phủ vụ mà quá mức lao tâm, e là mệt rồi.” Vân Khê vội vàng đáp.