Nghe Được Tiếng Lòng Của Con, Ta Một Bát Tuyệt Tự Dược Đổ Cho Tên Hầu Gia Tồi

Chương 4



Bà mẫu thân không vui mở miệng: “Thật là yếu đuối, trong phủ bao nhiêu người như vậy, còn có thể mệt được nàng sao?”

Ta không để ý lời mỉa mai ấy, chỉ yếu ớt dựa vào Vân Khê.

“Mau, mau đi thỉnh thái y!” Một vị phu nhân giao hảo với ta lo lắng nói.

“Không cần đâu…” Ta đang định từ chối.

“Thật khéo, hôm nay Trương thái y trong cung vừa hay đến phủ ta bắt mạch, ta lập tức cho người mời ông ấy sang xem cho đệ muội.”

Người nói là phu nhân An Quốc Công, nổi tiếng trong kinh thành là người nhiệt tình.

Trong lòng ta khẽ mừng, đúng là điều ta muốn.

Trương thái y là thánh thủ trong cung, kinh nghiệm phong phú, lại công chính liêm minh.

Rất nhanh, Trương thái y đã được mời tới.

Ông bắt mạch cho ta, vuốt râu nói: “Phu nhân chỉ là ưu tư quá độ, khí huyết hư hao, cũng không có gì đáng ngại. Lão phu kê mấy thang thuốc, điều dưỡng một thời gian là được.”

Mọi người thở phào nhẹ nhõm.

Ta nhìn Trương thái y, nở nụ cười cảm kích.

“Đa tạ Trương thái y.”

Ta dừng một chút, ánh mắt chuyển sang Bạch Nhược Vân.

“Trương thái y, nếu đã đến rồi, có thể tiện thể xem cho Bạch di nương trong phủ chúng ta không?”

“Nàng ấy nay đã có thai, cả nhà chúng ta đều lo lắng, có ngài xem qua một phen, chúng ta cũng yên tâm hơn.”

Lời đề nghị của ta hợp tình hợp lý.

Tất cả mọi người đều nhìn về phía Bạch Nhược Vân.

Sắc mặt nàng ta trong khoảnh khắc ấy khẽ biến đổi.

Trong mắt thoáng qua một tia hoảng loạn.

Nhưng dưới bao ánh nhìn, nàng ta không thể từ chối.

Bà mẫu thân càng thúc giục: “Phải đó phải đó, Trương thái y, ngài mau xem cho Nhược Vân nhà chúng ta đi, thai này liên quan đến hương hỏa của Hầu phủ đấy.”

“Xin Bạch di phu nhân đưa tay.”

Bạch Nhược Vân cứng đờ đưa tay ra.

Ngón tay Trương thái y đặt lên mạch của nàng ta.

Thời gian từng giây từng khắc trôi qua.

Mày Trương thái y càng lúc càng nhíu chặt.

Sắc mặt Trương thái y cũng từ bình thản chuyển sang trầm trọng, rồi cuối cùng… trở nên cổ quái.

Tất cả mọi người đều nín thở, căng thẳng nhìn ông.

Tim Bạch Nhược Vân đã treo lên tận cổ họng.

Cố Thần Uyên cũng đầy vẻ lo lắng.

“Trương thái y, thai của Nhược Vân… có ổn thỏa không?”

Trương thái y thu tay lại, vẻ mặt hết sức nghiêm túc.

Ông nhìn Bạch Nhược Vân, rồi lại nhìn Cố Thần Uyên và lão phu nhân, như muốn nói lại thôi.

“Thái y cứ nói thẳng.” Lão phu nhân sốt ruột.

Trương thái y thở dài, lắc đầu.

“Xin lão phu nói thẳng.”

“Vị… này…”

“Nàng căn bản không hề mang thai.”

Một câu nói, như tiếng sét giữa trời quang, nổ tung bên tai mọi người.

Cả sảnh ồ lên.

“Cái gì? Không mang thai?”

“Chuyện này… rốt cuộc là sao?”

“Giả mang thai để tranh sủng? Lá gan cũng quá lớn rồi!”

Gương mặt lão phu nhân trong nháy mắt ca.y/ ot trắng bệch.

“Không thể nào! Tuyệt đối không thể! Vương đại phu rõ ràng đã bắt ra hỉ mạch!”

“Vương đại phu nào?” Trương thái y nhíu mày. “Nếu lão phu nhớ không lầm, trong kinh không có danh y họ Vương nào. Trái lại, mấy ngày trước nghe nói phía tây thành có một lang trung họ Vương chuyên trị chứng hiếm muộn, sau bị phát hiện là kẻ lừa đảo.”

Thân thể lão phu nhân lảo đảo, suýt nữa ngã quỵ.

Sắc mặt Cố Thần Uyên đã đen đến mức như có thể nhỏ nước.

Hắn nhìn chằm chằm Bạch Nhược Vân, ánh mắt như muốn nuốt sống nàng ta.

“Nhược Vân, rốt cuộc chuyện này là thế nào!”

Bạch Nhược Vân mềm nhũn trên ghế, mặt không còn chút máu, toàn thân run rẩy như lá rụng trong gió thu.

“Ta… ta…” Nàng một chữ cũng không nói nổi.

Trương thái y lại bổ thêm một nhát.

“Vị này không những không có thai, hơn nữa… mạch tượng hư phù, khí huyết hao tổn, dường như là do thời gian dài dùng thuốc hàn lương. Nếu kéo dài, e rằng… sẽ ảnh hưởng đến đường con cái.”

Lần này, không còn ai nghi ngờ nữa.

Giả mang thai để tranh sủng, lại còn tự làm hỏng thân thể.

Quả thực là một trò cười lớn!

Mọi ánh mắt đều như lưỡi dao, bắn về phía Bạch Nhược Vân.

Thương hại, đồng cảm đã hoàn toàn biến mất.

Thay vào đó là khinh miệt, là giễu cợt, là ánh nhìn trần trụi đầy coi thường.

Trong khoảnh khắc này, Bạch Nhược Vân bị đóng chặt lên cột nhục nhã.

Danh dự của nàng ta tan nát tại chỗ.

Thể diện của Cố Thần Uyên cũng mất sạch.

Hắn trở thành trò cười của cả kinh thành. Một vị Hầu gia ngu xuẩn, bị nữ nhân xoay vòng vòng.

Hắn tức đến run người, chỉ tay về phía Bạch Nhược Vân, mà không thốt nổi một lời.

Cuối cùng, hắn mạnh tay phất tay áo, quay người bỏ đi.

Một buổi thưởng hoa long trọng, lần nữa kết thúc trong náo loạn.

Ta nhìn cảnh tượng hỗn độn trước mắt, nâng chén trà lên, khẽ nhấp một ngụm.

Hương trà thanh mát, thấm vào tận tim.

7

Sau phong ba giả thai, Hầu phủ Tĩnh Viễn trở thành đề tài chê cười của cả kinh thành.

Cố Thần Uyên liên tiếp mấy ngày không vào triều, tự nhốt mình trong thư phòng, không gặp ai.

Trước kia hắn kỳ vọng đứa trẻ ấy bao nhiêu, thì nay tức giận và thất vọng bấy nhiêu.

Lần đầu tiên, hắn đối với Bạch Nhược Vân nảy sinh hoài nghi và chán ghét.

Nữ nhân từng hoàn mỹ vô khuyết trong lòng hắn, nay lại thành kẻ tâm cơ sâu nặng, dối trá liên miên.

Hoàn cảnh của Bạch Nhược Vân, rơi thẳng xuống đáy.

Lão phu nhân hoàn toàn thất vọng về Bạch Nhược Vân, hạ lệnh cấm túc nàng ta trong tiểu viện của mình, không có lệnh thì nửa bước cũng không được ra ngoài.

Tiểu viện từng tấp nập người ra kẻ vào, nay vắng như chùa Bà Đanh, lạnh lẽo đến mức như quỷ trạch.

Còn ta, thì hoàn toàn nắm giữ Hầu phủ trong tay.

Trên dưới trong phủ, không còn ai dám ngoài mặt cung kính, sau lưng chống đối ta nữa.

Ta xử lý phủ vụ đâu ra đó, chi tiêu dùng độ rõ ràng, thưởng phạt phân minh.

Ngay cả lão phu nhân vốn xoi mói cũng không tìm ra được nửa điểm sai sót.

Sau mấy ngày sa sút, Cố Thần Uyên cuối cùng cũng bước ra khỏi thư phòng.

Hắn bắt đầu nhìn lại những chuyện xảy ra thời gian qua.

Hắn phát hiện, mỗi lần Hầu phủ xảy ra chuyện, đều do Bạch Nhược Vân gây nên.

Mà mỗi lần, đều là Thẩm Thanh Nhan ta, bình tĩnh vững vàng thu dọn tàn cục.

Hắn nhớ lại những biểu hiện của ta sau khi chấp chưởng trung quỹ: quyết đoán nhanh gọn, mạch lạc rõ ràng.

Người thê tử mà hắn trước giờ chưa từng đặt vào mắt, dường như không hề vô năng và tẻ nhạt như hắn vẫn nghĩ.

Hắn bắt đầu thử dò xét, muốn lấy lòng ta.

Hắn sẽ đến viện của ta ngồi một lúc, hỏi thăm tình hình của Tiểu Bảo.

Hắn sẽ ban thưởng cho ta vài món châu báu trang sức, khen ta quản lý Hầu phủ rất tốt.

Thậm chí, hắn bắt đầu ngủ lại phòng ta.

Đương nhiên, giữa chúng ta không xảy ra chuyện gì.

Hắn chỉ nằm phía ngoài, yên lặng ngủ một đêm.

Phảng phất như vậy có thể bù đắp những tháng ngày lạnh nhạt trước kia, như thể chúng ta có thể quay về quá khứ.

Nực cười.

Giữa ta và hắn, sớm đã không còn cái gọi là quá khứ.

Tối hôm ấy, hắn lại đến.

Hắn ngồi bên bàn, nhìn ta dưới ánh đèn đang xử lý công việc, thần sắc có chút phức tạp.

“Thanh Nhan, những ngày này, nàng vất vả rồi.”

Ta không ngẩng đầu, chỉ nhàn nhạt “Ừm” một tiếng.

Sự lạnh nhạt của ta khiến hắn có phần khó xử.

Hắn im lặng một lúc rồi lại nói: “Nhược Vân nàng ấy… cũng chỉ nhất thời hồ đồ, nàng đừng chấp nhặt với nàng ta nữa.”

Hắn vẫn đang nói thay cho nàng ta.

Ta dừng bút, ngẩng đầu nhìn hắn.

“Hầu gia muốn ta làm thế nào?”

Ánh mắt ta bình lặng như mặt nước chết, không gợn một tia sóng.

“Chuyện cấm túc… thôi bỏ đi. Một mình nàng ta ở trong viện, cũng khá đáng thương.” Hắn dò xét.

Ta cười.

“Hầu gia là đang ra lệnh cho ta, hay đang thương lượng với ta?”

Sắc mặt hắn khẽ cứng lại.

Tiếng lòng của Tiểu Bảo vang lên, tỉnh táo như mọi khi.

“Nương thân làm đúng rồi! Đừng tin lời hắn. Hắn chỉ thấy hiện tại người có giá trị lợi dụng cao hơn mà thôi. Chúng ta cần cả cái Hầu phủ này, không phải chút ôn tồn giả dối của hắn!”

Phải, giá trị lợi dụng.

Trước kia, giá trị của ta là sinh cho hắn một đích tử.

Hiện tại, giá trị của ta là thay hắn quản lý Hầu phủ, giữ gìn thể diện đang lung lay của hắn.

Chỉ vậy mà thôi.

Còn tình cảm, tất cả tình cảm của hắn đều dành cho Bạch Nhược Vân.

Đối với hắn, ta sớm đã dứt sạch mọi ảo tưởng.

“Hầu gia là gia chủ, chuyện trong Hầu phủ, dĩ nhiên do Hầu gia quyết định.”

“Ta chỉ là phụ nhân, nghe theo sắp xếp của Hầu gia là được.”

Ta dùng lời lẽ thuận theo nhất, bày tỏ thái độ xa cách nhất.

Cố Thần Uyên không phải kẻ ngốc.

Hắn nghe ra ý trong lời ta.

Sắc mặt hắn trầm xuống.

“Thẩm Thanh Nhan, rốt cuộc nàng muốn thế nào?”

“Ta không muốn thế nào cả.” Ta lại cầm bút lên. “Đêm đã khuya, nếu Hầu gia không nghỉ ngơi thì xin về thư phòng đi, đừng làm chậm trễ việc ta xử lý phủ vụ.”

Ta thẳng thừng tiễn khách.

Trong mắt Cố Thần Uyên lóe lên lửa giận, nhưng cuối cùng hắn vẫn không nói gì, đứng dậy rời đi.

Nhìn bóng lưng hắn khuất dần, trong lòng ta không dậy nổi một gợn sóng.

Người đàn ông này, đối với ta mà nói, chẳng qua chỉ là một kẻ “góp gạo chung nồi”.

Giữa ta và hắn, mối liên hệ duy nhất là con trai, là tòa Hầu phủ này.

Ngoài ra, không còn gì khác.

8

Lệnh cấm túc của Bạch Nhược Vân cuối cùng vẫn được giải.

Là do lão phu nhân hạ lệnh.

Có lẽ bà vẫn còn thương xót người phụ nhân từng khiến bà đặt trọn kỳ vọng ấy.

Ta không nhiều lời.

Sau khi được thả, Bạch Nhược Vân an phận hơn hẳn.

Mỗi ngày nàng ta ở trong viện mình, chép kinh niệm Phật, không bước ra khỏi cửa lớn nửa bước.

Tựa hồ thật sự đã cải tà quy chính, buông bỏ tranh đoạt.

Nhưng ta biết, đó chỉ là vẻ ngoài.

Một con rắn đ /ộc, dù tạm thời thu nanh lại, vẫn là rắn độc.

Nàng ta không cam lòng thất bại.

Nàng ta âm thầm điều tra ta, muốn nắm được nhược điểm của ta để một lần đánh sập ta.

Kết quả, nhược điểm của ta chưa bắt được, nàng ta lại âm sai dương lệch phát hiện một bí mật kinh thiên.

Nàng ta tra ra rằng ta, Thẩm Thanh Nhan, có khả năng không phải con ruột của Thẩm gia.

Tin này, đối với nàng ta mà nói, chẳng khác nào cọng rơm cứu mạng.

Nàng ta lập tức đem chuyện ấy tố với lão phu nhân.

Vốn dĩ lão phu nhân đã xem thường xuất thân thư hương của ta, cho rằng không xứng với môn hộ Hầu phủ Tĩnh Viễn.

Nay nghe nói ta thậm chí không phải con ruột Thẩm gia, chỉ là một kẻ lai lịch bất minh.

Bà lập tức nổi trận lôi đình.

Bà dẫn theo Bạch Nhược Vân, khí thế hùng hổ xông thẳng vào viện ta.

“Thẩm Thanh Nhan! Ngươi nói cho ta rõ! Rốt cuộc ngươi là ai!”

Bà ném một xấp văn thư điều tra được thẳng vào mặt ta.

Giấy lướt qua gò má, mang theo một trận đau rát nhẹ.

Ta không động đậy, chỉ rũ mắt nhìn những tờ giấy rơi vãi đầy đất.

Trên đó là những nghi điểm về thân thế của ta.

Cố Thần Uyên cũng nghe tin chạy tới.

Hắn nhìn cảnh tượng hỗn loạn trước mắt, nhíu chặt mày.

“Mẫu thân, lại xảy ra chuyện gì nữa?”

“Ngươi hỏi nàng đi!” Lão phu nhân chỉ thẳng vào ta, tức đến run người. “Hỏi xem phu nhân tốt mà ngươi cưới về là ai! Nàng ta căn bản không phải con gái Thẩm gia, là kẻ lừa gạt! Là nghiệt chủng!”

Đồng tử của Cố Thần Uyên co rút mạnh.

Hắn khó tin nhìn ta.

Bạch Nhược Vân đứng phía sau lão phu nhân, trên mặt là nụ cười khoái trá, độc địa.

Cuối cùng nàng ta cũng nắm được “nhược điểm trí mạng” của ta.

Một nữ nhân ngay cả xuất thân cũng là giả, còn có tư cách gì làm đương gia chủ mẫu của Hầu phủ Tĩnh Viễn?

“Thẩm Thanh Nhan, lời mẫu thân nói… là thật sao?” Giọng Cố Thần Uyên khô khốc, khàn đặc.

Ta nhìn bọn họ, nhìn từng gương mặt nôn nóng muốn đạp ta xuống bùn.

Trong lòng ta lại bình lặng như nước.

Bởi vì ngay vừa rồi, tiếng lòng của con trai đã nói cho ta biết tất cả.

“Đồ ngu, chuyện này lộ ra đối với chúng ta mới là chuyện tốt. Cha mẹ ruột của nương thân chính là đích nữ thất lạc nhiều năm của Trấn Quốc Công phủ. Tín vật nằm trong chiếc trường mệnh khóa mà người từng đeo lúc nhỏ!”

Trấn Quốc Công phủ.

Đó chính là… huân quý đệ nhất đương triều.

So với Hầu phủ Tĩnh Viễn, không biết cao hơn bao nhiêu bậc.

Trái tim ta trong khoảnh khắc bị niềm vui mừng to lớn nhấn chìm.

Ta ngẩng đầu, đối diện với những ánh mắt phán xét kia.

“Mẫu thân nói không sai.”

Ta bình thản thừa nhận.

“Ta quả thực không phải con ruột của Thẩm gia.”

Lời ta vừa dứt, tất cả đều sững sờ.

Bọn họ không ngờ ta lại thừa nhận dứt khoát như vậy.

Lão phu nhân sau phút ngây người liền nổi giận dữ dội hơn.

“Đồ lừa đảo! Thể diện Hầu phủ chúng ta đều bị ngươi làm mất sạch! Người đâu, đem đồ đạc của nàng ta ném ra ngoài, đuổi nàng ta khỏi Hầu phủ cho ta!”

Bà ta đã không chờ nổi muốn quét ta ra khỏi cửa.

Trong mắt Bạch Nhược Vân lấp lánh ánh sáng của kẻ chiến thắng.

Sắc mặt Cố Thần Uyên lại phức tạp đến cực điểm.

Hắn nhìn ta, trong ánh mắt có kinh ngạc, có phẫn nộ, còn có… thứ cảm xúc khó nói thành lời.

Ngay lúc đám bà tử định tiến lên lôi kéo ta.

Ta chậm rãi từ trong tay áo lấy ra một chiếc trường mệnh khóa bằng bạc, đã hơi cũ kỹ.

“Ta quả thực không phải con gái Thẩm gia.”

Giọng ta vang lên rõ ràng khắp sân viện.

“Bởi vì, cha mẹ ruột của ta là Trấn Quốc Công phủ.”

Ánh mắt ta cuối cùng dừng lại trên gương mặt đắc ý của Bạch Nhược Vân.

“Bí mật mà ngươi hao tâm tổn trí điều tra được, đối với ta mà nói, là món quà tốt đẹp nhất đời này.”

“Bạch Nhược Vân, cảm tạ ngươi.”

Nói xong, ta không nhìn bọn họ nữa, thẳng bước ra ngoài.

Ta phải đến Trấn Quốc Công phủ.

Ta phải nhận tổ quy tông.

9

Cổng lớn của Trấn Quốc Công phủ còn nguy nga hơn ta tưởng.

Ta dâng trường mệnh khóa và danh thiếp, lặng lẽ đứng chờ ngoài cửa.

Chẳng bao lâu sau, một phụ nhân ung dung quý phái, được nha hoàn dìu đỡ, vội vã bước ra.

Bà nhìn thấy ta, nhìn thấy chiếc trường mệnh khóa trong tay ta, nước mắt lập tức trào ra.

Bà lao tới ôm chặt lấy ta, giọng run rẩy.

Chương trước Chương tiếp
Loading...