Nghênh Thân Bị Trả Về, Ta Quay Đầu Gả Vào Vương Phủ

Chương 2



“Không có ý gì cả.”

Ta lùi lại một bước.

“Người đâu, tiễn khách.”

“Khoan đã!”

Ngụy thị gắng gượng đứng dậy.

“Khương Chiêu, ngươi đừng vu oan giá họa! Hộp bổ phẩm ấy là ta có lòng tốt mang đến, bệnh của mẫu thân ngươi, chẳng dính dáng nửa phần nào tới Ngụy gia!”

“Thật vậy sao?”

Ta quay lưng lại.

“Vậy vì sao Hầu phu nhân lại vội vàng phủi sạch quan hệ như thế?”

“Ta…”

“Tiễn khách.”

Ta không quay đầu lại nữa.

Sau lưng vang lên tiếng Ngụy thị bị kéo đi, cùng với tiếng bà ta chửi mắng:

“Khương Chiêu! Ngươi đừng quá đắc ý! Ngươi cho rằng gả vào Vương phủ thì đã hơn người một bậc sao? Cứ chờ mà xem!”

06

Sau khi Ngụy thị rời đi, Tiêu Hành trở về.

“Nghe nói nàng đã mắng người của Định Viễn Hầu phủ chạy mất rồi?”

Hắn đứng ở cửa, nửa cười nửa không.

Ta không phủ nhận.

“Hầu phu nhân tự mình tìm tới.”

Tiêu Hành bước vào, ngồi xuống đối diện ta.

“Nàng nghi ngờ bệnh của mẫu thân mình có liên quan đến Ngụy thị?”

Ta ngước mắt nhìn hắn.

“Vương gia đã điều tra?”

“Đã điều tra, nhưng không tìm được chứng cứ.”

Tiêu Hành rót một chén trà, đẩy về phía ta.

“Chuyện tám năm trước, dấu vết đã bị dọn sạch từ lâu.”

Ta cầm chén trà, đầu ngón tay lạnh ngắt.

“Vậy ta nên làm thế nào?”

“Chờ.”

Tiêu Hành nhìn ta.

“Kẻ có tật giật mình, thứ sợ nhất chính là chờ đợi. Hôm nay nàng hỏi bà ta câu ấy, về đến phủ, nhất định bà ta không ngủ yên.”

“Người không ngủ yên, sớm muộn cũng sẽ phạm sai lầm.”

Ta sững người.

Ý của hắn là… đánh rắn động cỏ?

“Hậu thiên nhập cung, Thái hậu sẽ ban cho nàng một thứ.”

Tiêu Hành đứng dậy.

“Đến lúc đó, nàng sẽ biết mình nên làm gì.”

Hắn đi đến cửa, bỗng dừng lại.

“À, còn nữa.”

Hắn quay đầu nhìn ta.

“Hôm nay Chu Thừa đưa thiếp, nói muốn đến Vương phủ thỉnh tội.”

Tay ta khựng lại.

“Chàng đáp thế nào?”

“Ta đã sai người trả lại thiếp.”

Giọng Tiêu Hành rất nhạt.

“Hắn muốn gặp nàng, trước tiên phải quỳ ngoài cổng Tĩnh Vương phủ một đêm.”

Ta sững người.

Quỳ một đêm ư?

“Nàng cho rằng ta vì sao lại cưới nàng?”

Tiêu Hành nhìn ta, khóe môi khẽ cong lên.

“Nữ nhân của ta, Tiêu Hành, không ai có thể bắt nạt.”

07

Sáng sớm ngày hôm sau, ta nghe thấy bên ngoài có động tĩnh.

“Vương phi, thế tử Định Viễn Hầu phủ đã đến.”

Bà mụ đứng ngoài cửa bẩm báo.

“Nói là… nói là đến quỳ.”

Ta khoác áo đứng dậy, đi đến bên cửa sổ.

Trước cổng Vương phủ, Chu Thừa mặc một thân y phục trắng nhạt, thẳng lưng quỳ trên nền đá lạnh.

Sau lưng hắn đứng mấy gia nhân, che ô, muốn giúp hắn chắn nắng.

Nhưng đều bị hắn khoát tay đuổi đi.

“Thiếu gia, người ít nhất cũng nên ngồi nghỉ một lát…”

“Không cần.”

Giọng Chu Thừa từ ngoài cửa truyền vào.

“Vương gia đã nói quỳ một đêm, ta liền quỳ một đêm.”

Ta lạnh lùng nhìn thêm một lát, rồi buông rèm cửa xuống.

“Không cần để ý đến hắn.”

“Vương phi, việc này… ngoài kia nắng gắt, e rằng…”

“E ngại điều gì?”

Ta đi đến bên bàn ngồi xuống, bưng bát cháo lên.

“Trước đây hắn khiến ta mất mặt giữa đường Trường An, chưa từng hỏi ta có sợ hay không. Hôm nay hắn quỳ ở đây, dựa vào đâu mà ta phải thương xót hắn?”

Bà mụ không dám nói thêm nữa.

Ta chậm rãi uống hết bát cháo.

Kỳ thực trong lòng ta hiểu rất rõ, Chu Thừa không phải vì ta mà đến quỳ.

Hắn là vì chính hắn.

Câu hỏi ta dành cho Ngụy thị ngày hôm qua, nhất định đã truyền đến tai Chu Thừa.

Hắn đến quỳ, là muốn thăm dò ta biết được bao nhiêu.

Cũng là muốn chặn miệng thế gian — nhìn xem, ta đã quỳ suốt một đêm rồi, còn muốn thế nào nữa?

Thật nực cười.

“Bà mụ.”

“Lão nô có mặt.”

“Đi hỏi Vương gia giúp ta, xem ta có thể ra ngoài dạo một vòng hay không.”

“Dạo… dạo ở đâu ạ?”

Ta đứng dậy, đi đến trước tủ áo chọn y phục.

“Đường Trường An.”

Bà mụ sững sờ.

“Ta muốn đi xem, con đường mà ngày đó của hồi môn của ta từng được khiêng qua, giờ đây đã biến thành dáng thấy thế nào.”

Một tuần hương sau, xe ngựa của ta từ cổng chính Tĩnh Vương phủ chậm rãi lăn bánh rời đi.

Chu Thừa vẫn còn quỳ ở đó.

Ta không vén rèm xe.

Nhưng ta biết hắn đang nhìn ta.

Khi xe ngựa lướt qua bên cạnh hắn, ta nghe thấy giọng hắn —

“Khương Chiêu!”

Ta không dừng lại.

“Khương Chiêu, ta cầu xin nàng, cho ta một cơ hội giải thích!”

Xe ngựa vẫn tiếp tục tiến về phía trước.

“Khương Chiêu!”

Giọng hắn dần dần xa đi.

Ta tựa vào thành xe, khép mắt lại.

Chu Thừa, ngươi quỳ một đêm thì đã sao?

Ngươi có biết, ngày ta bị trả hôn, trong lòng lạnh lẽo đến mức nào không?

Ngươi có biết, khi nghe khắp phố đều là tiếng cười nhạo, ta phải gắng gượng thế nào để nước mắt không rơi xuống hay không?

Ngươi không biết.

Ngươi chỉ biết, hiện giờ ta đã là Tĩnh Vương phi.

Ngươi đến quỳ, là bởi vì ngươi sợ hãi.

Không phải vì ngươi hối hận.

Xe ngựa dừng lại trên đường Trường An.

Ta vén rèm xe lên.

Nơi này giống hệt ngày hôm đó.

Hai bên phố là những cửa tiệm, người qua lại vội vã.

Chỉ là những dải hồng trang kia đã không còn.

Những tiếng cười nhạo ấy cũng đã không còn.

“Vương phi, người đang nhìn gì vậy?”

Thị nữ dè dặt hỏi.

Ta nhìn về cuối con phố, chậm rãi nói:

“Ta đang nghĩ, ngày đó hoa kiệu đã quay đầu từ chỗ nào.”

08

Dạo xong đường Trường An, trở về Vương phủ thì trời đã ngả chiều.

Chu Thừa vẫn còn quỳ trước cổng.

Môi hắn khô nứt, sắc mặt tái nhợt, nhưng sống lưng vẫn thẳng tắp.

Thấy xe ngựa của ta quay về, hắn lập tức ngẩng đầu.

“Khương Chiêu!”

Ta xuống xe, chậm rãi đi đến trước mặt hắn.

“Chu thế tử.”

Hắn ngẩng mặt nhìn ta, trong mắt mang theo sự cầu khẩn.

“Khương Chiêu, ta biết nàng hận ta. Nhưng chuyện ngày đó, quả thực có ẩn tình —”

“Ẩn tình?”

Ta cắt ngang lời hắn.

“Ẩn tình gì?”

Hắn mấp máy môi, dường như đang cân nhắc nên nói thế nào.

“Là người của Thừa tướng phủ uy h /iếp ngươi? Hay là mẫu thân ngươi ép buộc ngươi?”

“Hay là…”

Ta ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào mắt hắn.

“Hay là ngươi đơn giản chỉ vì coi thường ta, một nữ nhi của tướng quân phủ, nên muốn trèo cao kết thân với Thừa tướng phủ?”

Gương mặt Chu Thừa đỏ bừng.

“Khương Chiêu, nàng nghe ta giải thích—”

“Không cần giải thích nữa.”

Ta đứng thẳng dậy.

“Chu thế tử, việc ngươi quỳ ở đây một đêm, là ý của Vương gia.”

“Nhưng giờ ta nói cho ngươi biết—”

Ta cúi đầu nhìn hắn.

“Cho dù ngươi quỳ mười đêm, ta cũng tuyệt đối không tha thứ cho ngươi.”

Sắc mặt Chu Thừa lập tức biến đổi.

“Khương Chiêu!”

“Bởi vì ngươi không xứng.”

Ta xoay người bước vào Vương phủ.

Sau lưng truyền đến tiếng hắn gầm lên đầy phẫn nộ:

“Khương Chiêu! Nàng đừng quá đáng! Ngày đó là ta có lỗi với nàng, nhưng nàng bây giờ làm nhục ta như vậy, chẳng lẽ là đúng sao?”

Ta dừng bước.

“Làm nhục?”

Ta quay đầu lại.

“Chu Thừa, ngươi biết thế nào gọi là làm nhục không?”

“Làm nhục là sáu mươi bốn rương sính lễ bị chặn giữa phố, cả tòa thành đứng xem trò cười.”

“Làm nhục là quản gia của ngươi trước mặt bao người đọc thư từ hôn, nói ta mệnh cách bất tường, khắc mẫu khắc thân.”

“Hôm nay ta để ngươi quỳ một đêm, ngươi đã thấy quá đáng rồi sao?”

Ta cười lạnh một tiếng.

“Chu Thừa, ta còn chưa bắt đầu đâu.”

09

Sau khi trời tối, mưa bắt đầu đổ xuống.

Bà mụ đứng ngoài cửa bẩm báo:

“Vương phi, Chu thế tử vẫn còn quỳ. Mưa càng lúc càng lớn, lão nô thấy sắc mặt hắn rất không ổn…”

Ta lật sang một trang sách.

“Bà mụ, bà có biết ngày đó khi ta bị trả hôn, thời tiết ra sao không?”

Bà mụ sững người.

“Lão nô… lão nô không biết.”

“Nắng gắt.”

Ta đặt sách xuống.

“Nắng tháng sáu, gắt đến rát người. Ta ngồi trong hoa kiệu, mặc ba lớp giá y, mồ hôi thấm ướt cả áo trong.”

“Khi quản gia của hắn đọc thư từ hôn, ta đã ngồi nguyên trong kiệu suốt tròn hai tuần hương.”

“Không có ai mang nước cho ta, không có ai che ô, đến cả phu kiệu cũng bỏ đi xem náo nhiệt.”

Ta nhìn bà mụ.

“Bà mụ thấy, chỉ mưa một chút thì tính là gì?”

Bà mụ không dám nói thêm nữa.

“Đi nói với người giữ cổng.”

Ta lại cầm sách lên.

“Để Chu Thừa quỳ đủ một đêm, đến sáng thì cho hắn đi.”

“Nhưng đêm nay, không cho phép bất kỳ ai mang ô, mang nước hay mang đồ ăn cho hắn.”

Bà mụ đáp một tiếng, rồi lui ra.

Ta tiếp tục đọc sách.

Ngoài cửa sổ, tiếng mưa mỗi lúc một lớn.

Không biết đã qua bao lâu, có người đẩy cửa bước vào.

Là Tiêu Hành.

Hắn mang theo hơi nước mưa, đứng nơi cửa.

“Vẫn chưa ngủ sao?”

Ta khép sách lại.

“Không ngủ được.”

Tiêu Hành bước vào, ngồi xuống đối diện ta.

“Đang nghĩ gì vậy?”

Ta im lặng một lúc.

“Ta đang nghĩ… vì sao hắn lại đến quỳ.”

“Không phải nàng đã đoán ra rồi sao?”

Tiêu Hành nhìn ta.

“Hắn đang thăm dò nàng. Cũng là đang tìm cho mình một bậc thang để bước xuống.”

“Ta biết.”

Ta cúi đầu.

“Nhưng ta vẫn không kìm được mà nghĩ… hắn có từng hối hận dù chỉ một chút hay không.”

Tiêu Hành không nói gì.

Qua một lúc lâu, hắn mới mở miệng:

“Khương Chiêu, ta hỏi nàng một câu.”

Ta ngẩng đầu lên.

“Nếu hắn thật sự hối hận, nàng sẽ tha thứ cho hắn chứ?”

Chương trước Chương tiếp
Loading...