Nghênh Thân Bị Trả Về, Ta Quay Đầu Gả Vào Vương Phủ

Chương 4



Lưu Uyển Nhi nhỏ hơn ta một tuổi, dung mạo xinh xắn duyên dáng, dáng vẻ mềm mại đáng yêu, nhưng trong ánh mắt lại ẩn giấu sự tinh ranh khó dò.

“Tham kiến Vương phi nương nương.”

Nàng ta hành lễ, tư thái không chê vào đâu được.

“Lưu tiểu thư miễn lễ.”

Ta quan sát nàng ta.

“Không biết Lưu tiểu thư hôm nay đến đây, là vì chuyện gì?”

Lưu Uyển Nhi ngẩng đầu, trên gương mặt là vẻ áy náy vừa vặn.

“Uyển Nhi đến để bồi tội.”

“Bồi tội?”

“Chuyện Chu thế tử trả hôn ngày đó, Uyển Nhi chỉ biết sau này.”

Nàng ta cúi đầu, giọng nói mềm yếu.

“Uyển Nhi chưa từng nghĩ đến việc tranh đoạt hôn ước của Vương phi nương nương, cũng không ngờ Chu thế tử lại làm ra chuyện như vậy.”

“Là lỗi của Uyển Nhi, đã liên lụy đến Vương phi nương nương.”

Ta nhìn màn biểu diễn của nàng ta, không nói lời nào.

Thấy ta không đáp, nàng ta lại tiến lên một bước.

“Uyển Nhi biết trong lòng Vương phi nương nương có oán hận, nhưng Uyển Nhi thật sự là vô tội.”

“Cũng mong Vương phi nương nương đại nhân đại lượng, đừng trút giận lên Uyển Nhi…”

“Lưu tiểu thư.”

Ta cắt ngang lời nàng ta.

“Nàng đến bồi tội, hay là đến phủi sạch quan hệ?”

Biểu cảm của Lưu Uyển Nhi cứng lại trong khoảnh khắc.

“Uyển Nhi… Uyển Nhi là thành tâm thành ý đến bồi tội.”

“Thành tâm thành ý?”

Ta đứng dậy, chậm rãi bước đến trước mặt nàng ta.

“Vậy ta hỏi nàng, ngày Chu Thừa trả hôn hôm đó, nàng ở đâu?”

Ánh mắt Lưu Uyển Nhi khẽ dao động.

“Uyển Nhi… Uyển Nhi ở trong phủ.”

“Ở trong phủ?”

Ta cười lạnh một tiếng.

“Theo ta được biết, hôm đó nàng ngồi xe ngựa, dừng ngay ở đầu ngõ trên đường Trường An.”

“Nàng trốn trong xe xem trọn vẹn màn náo nhiệt, còn mỉm cười nói với nha hoàn của mình —”

Ta bắt chước giọng điệu của nàng ta:

“‘Nhìn xem, đó chính là kết cục của kẻ muốn trèo cao.’”

Sắc mặt Lưu Uyển Nhi lập tức biến đổi.

“Nàng… nàng sao lại biết được…”

“Lưu tiểu thư, trước khi gả vào Vương phủ, ta là đích nữ của Tướng quân phủ.”

Ta cúi nhìn nàng ta.

“Nàng cho rằng Tướng quân phủ ở kinh thành không có tai mắt hay sao?”

14

Sắc mặt Lưu Uyển Nhi trở nên vô cùng khó coi.

“Vương phi nương nương, đó chỉ là Uyển Nhi lỡ lời trong lúc nhất thời…”

“Lỡ lời?”

Ta trở lại ngồi xuống ghế.

“Lưu tiểu thư, hôm nay ta có chút mệt, không tiện tiếp khách, xin không tiễn.”

“Người đâu, tiễn khách.”

“Khoan đã!”

Lưu Uyển Nhi cuống lên.

“Vương phi nương nương, Uyển Nhi thật sự là thành tâm đến nhận lỗi!”

“Ba ngày sau là yến tiệc Trung Thu trong cung, mẫu thân bảo Uyển Nhi đến hỏi một tiếng, không biết Vương phi nương nương có nguyện ý ngồi cùng bàn với Thừa tướng phủ hay không?”

Ta khẽ nhướn mày.

“Là Thừa tướng phu nhân bảo nàng đến hỏi?”

“Vâng.”

Lưu Uyển Nhi gật đầu.

“Mẫu thân nói, chuyện ngày đó là lỗi của Chu gia, không liên quan đến Thừa tướng phủ. Nhưng Chu gia và Thừa tướng phủ có quan hệ thông gia, mẫu thân sợ Vương phi nương nương hiểu lầm.”

“Vì vậy mới đặc biệt để Uyển Nhi đến giải thích, cũng muốn nhân dịp cung yến lần này, cùng Vương phi nương nương hóa giải hiềm khích.”

Hóa giải hiềm khích?

Thật là một câu “hóa giải hiềm khích” hay ho.

“Nàng về nói lại với Thừa tướng phu nhân.”

Ta nâng chén trà lên.

“Yến tiệc ba ngày sau, ta tự có sắp xếp.”

“Còn việc ngồi ở bàn nào…”

Ta nhìn thẳng vào mắt Lưu Uyển Nhi.

“Còn phải xem Thừa tướng phu nhân có cái mệnh đó hay không.”

Sắc mặt Lưu Uyển Nhi hoàn toàn thay đổi.

“Vương phi nương nương, lời này của người là có ý gì?”

“Không có ý gì.”

Ta hạ mắt xuống.

“Tiễn khách.”

Lưu Uyển Nhi bị thị nữ dìu ra ngoài.

Ta nghe thấy giọng nàng ta vang lên ngoài cửa:

“Khương Chiêu! Nàng đừng quá kiêu căng! Cho rằng gả cho một vị Vương gia thì đã ghê gớm lắm sao?”

“Cứ chờ xem! Đến ngày cung yến, ta sẽ khiến nàng đẹp mặt!”

Ta đặt chén trà xuống, cười lạnh.

Đẹp mặt ư?

Lưu Uyển Nhi, nàng chắc chắn không phải là ta sẽ khiến nàng đẹp mặt chứ?

Buổi tối Tiêu Hành trở về, nghe ta thuật lại đầu đuôi, cũng bật cười.

“Nàng ta đúng là không giữ nổi bình tĩnh.”

“Nàng ta không phải là không giữ được bình tĩnh.”

Ta nhìn Tiêu Hành.

“Nàng ta đến để dò xét thái độ của ta.”

“Ồ?”

“Tin Thái hậu triệu ta vào cung, Thừa tướng phủ nhất định đã biết.”

Ta phân tích:

“Ngụy Vân Thư sợ Thái hậu nói cho ta biết điều gì, nên phái Lưu Uyển Nhi đến thăm dò.”

“Những lời nàng ta nói, bề ngoài là đến bồi tội, nhưng thực chất là muốn biết thái độ của ta đối với Thừa tướng phủ.”

“Nếu ta mềm mỏng, chứng tỏ Thái hậu chưa nói gì.”

“Nhưng nếu ta cứng rắn…”

“Thì chứng tỏ Thái hậu đã nói hết mọi chuyện cho nàng.”

Tiêu Hành tiếp lời ta.

“Bây giờ Ngụy Vân Thư hẳn đã biết, nàng đã nắm được chân tướng.”

“Nàng ta sẽ làm gì?”

Tiêu Hành nhìn ta.

“Có hai con đường. Một là ra tay trước cung yến, tiên hạ thủ vi cường. Hai là tại cung yến, cho nàng một phen ra oai phủ đầu, cảnh cáo nàng đừng manh động.”

“Nàng cho rằng nàng ta sẽ chọn con đường nào?”

Ta suy nghĩ một chút.

“Con đường thứ hai.”

“Vì sao?”

“Bởi vì bây giờ ra tay quá ngu xuẩn.”

Ta đứng dậy, đi đến bên cửa sổ.

“Ta vừa gả vào Vương phủ, Thái hậu lại rõ ràng tỏ ý muốn che chở ta. Lúc này nếu ta xảy ra chuyện, người đầu tiên bị nghi ngờ, chính là Thừa tướng phủ.”

“Ngụy Vân Thư sẽ không làm chuyện ngu xuẩn như vậy.”

“Cho nên bà ta sẽ ra tay ngay tại cung yến, cho ta một cái hạ mã uy, để ta biết thế nào là lợi hại.”

Ta xoay người lại.

“Nhưng bà ta không biết, thứ ta chờ đợi, chính là khoảnh khắc đó.”

15

Ngày diễn ra yến tiệc Trung Thu, ta mặc một thân cung trang đỏ thẫm.

Phượng quan điểm thúy, hà bí kéo dài trên đất.

Cách trang điểm giống hệt ngày thành thân.

“Vương phi hôm nay thật đẹp.”

Bà mụ đứng bên cạnh khen ngợi.

Ta nhìn mình trong gương.

Đẹp sao?

Không quan trọng.

Hôm nay, thứ quan trọng không phải là đẹp.

Mà là báo thù.

“Đi thôi.”

Yến tiệc được tổ chức tại Ngự Hoa Viên.

Tiết thu mát mẻ, khắp vườn cúc nở rộ.

Các phu nhân, tiểu thư của các phủ tụ tập từng nhóm nhỏ, trò chuyện rì rầm.

Khi ta vừa bước vào, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía ta.

“Đó chính là Tĩnh Vương phi mới nhậm chức sao?”

“Là Khương gia nữ nhi bị trả hôn đó ư?”

“Chậc, đúng là gặp vận m/ay chó, lại được Vương gia nhặt về.”

Ta làm như không nghe thấy, theo cung nữ dẫn đường đi về phía trước.

Thái hậu ngồi ở vị trí chủ tọa, bên cạnh là Hoàng thượng và Hoàng hậu.

Bên dưới, mọi người an tọa theo phẩm giai.

Vị trí của ta ở ngay dưới Thái hậu, ngồi ngang hàng với Hoàng hậu.

“A Chiêu đến rồi.”

Thái hậu vẫy tay gọi ta.

“Ngồi bên cạnh ai gia.”

Ta hành lễ rồi ngồi xuống.

Vừa ngồi yên, liền nghe thấy một giọng nói the thé vang lên:

“Thái hậu nương nương hôm nay thật thiên vị, Tĩnh Vương phi mới gả vào Vương phủ được mấy ngày, đã có thể ngồi cạnh nương nương rồi sao?”

Ta theo tiếng nhìn sang.

Người lên tiếng là một trung niên phụ nhân, mặc cung trang màu vàng nhạt, dung mạo được bảo dưỡng rất tốt, trông chỉ khoảng hơn ba mươi tuổi.

Nhưng ta biết, bà ta ít nhất đã bốn mươi lăm.

Thừa tướng phu nhân, Ngụy Vân Thư.

“Ngụy phu nhân nói vậy là sao.”

Thái hậu thản nhiên đáp.

“A Chiêu là ngoại sanh nữ của ai gia, ai gia cho con bé ngồi bên cạnh, có gì không ổn?”

Sắc mặt Ngụy Vân Thư khẽ biến đổi.

“Thái hậu nương nương nói Tĩnh Vương phi là ngoại sanh nữ của người? Thần phụ vì sao lại không hay biết…”

“Những chuyện Ngụy phu nhân không biết, còn nhiều lắm.”

Thái hậu nâng chén trà lên.

“Ví như…”

Ánh mắt bà lướt qua Ngụy Vân Thư.

“Chuyện mười tám năm trước, Ngụy phu nhân biết được bao nhiêu?”

16

Sắc mặt Ngụy Vân Thư trong khoảnh khắc trắng bệch.

“Thái hậu nương nương nói như vậy là có ý gì?”

“Có ý gì ư?”

Thái hậu đặt chén trà xuống, chậm rãi nói:

“Ý của ai gia là, mười tám năm trước, Tiên Hoàng hậu và ấu muội của ai gia là Tô Dao lần lượt qua đ /ời.”

“Những năm qua, ai gia vẫn luôn truy xét, rốt cuộc là kẻ nào đã h /ại ch /ết các nàng.”

“Ngụy phu nhân cho rằng, ai gia có nên tiếp tục tra xét hay không?”

Cả hội trường lập tức xôn xao.

Cái ch /ết của Tiên Hoàng hậu từ trước đến nay vẫn là điều cấm kỵ trong cung.

Không ai dám nhắc tới.

Giờ đây Thái hậu lại nói thẳng ra, hơn nữa rõ ràng là đang gõ vào Thừa tướng phu nhân.

Chuyện này, là muốn làm lớn rồi.

Ngụy Vân Thư cố gắng giữ nụ cười.

“Thái hậu nương nương nói đùa rồi. Tiên Hoàng hậu là b /ệnh m /ất, đây là kết luận do Tiên đế định ra. Nương nương hà tất phải lật lại chuyện cũ?”

“B /ệnh m /ất ư?”

Thái hậu cười lạnh một tiếng.

“Ngụy phu nhân xác định là b /ệnh m /ất?”

“Thần phụ xác định.”

Giọng Ngụy Vân Thư đã bắt đầu run rẩy.

“Nếu Thái hậu nương nương không tin, có thể tiếp tục điều tra. Chỉ là điều tra đi điều tra lại, e rằng sẽ khiến người đã q /ua đ /ời không thể yên nghỉ.”

“Ngươi nói ai không thể yên nghỉ?”

Giọng Thái hậu đột ngột lạnh hẳn xuống.

Ta nhân cơ hội đứng dậy.

“Thái hậu nương nương xin nguôi giận.”

Thái hậu nhìn sang ta.

Ta từ trong tay áo lấy ra cây trâm.

“Thái hậu nương nương, cây trâm người ban cho thần nữ mấy ngày trước, thần nữ đã mang về xem xét rất lâu.”

Ánh mắt Ngụy Vân Thư dán chặt vào cây trâm đó.

Ta nhìn thấy trong ánh mắt bà ta là nỗi sợ hãi.

“Cây trâm này là di vật của mẫu thân thần nữ.”

Ta chậm rãi vặn mở phần đầu trâm.

“Trong đầu trâm có giấu một tờ phương dược đ /ộc.”

Ta mở tấm lụa ra.

“Thực Tâm Tán.”

“Nghe nói đó là một loại đ /ộc mạn tính không màu không mùi. Người trúng đ /ộc, ba năm sau bắt đầu phát b /ệnh, bảy năm tất ch /ết.”

“Còn mẫu thân ta, vừa vặn là qua đ /ời đúng bảy năm sau khi trúng đ /ộc.”

Cả yến tiệc lại một phen xôn xao.

Sắc mặt Ngụy Vân Thư hoàn toàn trắng bệch.

“Vương phi nương nương, lời này của người là có ý gì?”

Giọng bà ta trở nên the thé.

“Người đang chỉ trích Thừa tướng phủ của ta sao?”

“Ta không chỉ trích bất kỳ ai.”

Ta đưa tờ phương dược cho cung nữ bên cạnh Thái hậu.

“Ta chỉ đang trần thuật sự thật.”

“Tờ phương này được tìm thấy trong di vật của mẫu thân ta.”

“Còn loại đ /ộc này…”

Ta nhìn thẳng vào mắt Ngụy Vân Thư.

“Nghe nói là bí mật bất truyền của Thừa tướng phủ.”

“Ngụy phu nhân, bà có muốn giải thích cho mọi người một chút không?”

17

Sắc mặt Ngụy Vân Thư biến đổi liên hồi.

“Toàn là lời bịa đặt!”

Bà ta đứng bật dậy, chỉ thẳng vào ta.

“Tờ phương này là ngươi ngụy tạo! Ngươi vì muốn nịnh bợ Thái hậu, không tiếc bịa chuyện vu hãm Thừa tướng phủ của ta!”

“Ngụy tạo ư?”

Ta cười lạnh.

“Ngụy phu nhân làm sao biết đó là ngụy tạo?”

“Bà từng thấy tờ phương dược thật hay chưa?”

Ngụy Vân Thư nghẹn lời.

“Ta… ta đương nhiên là chưa từng thấy! Thừa tướng phủ của ta xưa nay không dùng những thứ âm đ /ộc như vậy!”

“Thật sao?”

Ta chậm rãi bước về phía bà ta.

“Ngụy phu nhân, ta hỏi bà thêm một chuyện nữa.”

“Tám năm trước, tỷ tỷ của bà là Ngụy thị đến thăm mẫu thân ta, có mang theo một hộp bổ phẩm.”

“Hộp bổ phẩm đó, là ai đưa cho bà ta?”

Thân người Ngụy Vân Thư khẽ lảo đảo.

“Ta… ta không biết ngươi đang nói gì…”

“Không biết ư?”

Ta lại lấy từ trong tay áo ra một vật khác.

Đó là một bức thư.

Chương trước Chương tiếp
Loading...