Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Nghênh Thân Bị Trả Về, Ta Quay Đầu Gả Vào Vương Phủ
Chương 5
“Bức thư này do thuộc hạ của phụ thân ta gửi về từ biên quan.”
Ta mở thư ra.
“Trong thư nói rằng, tám năm trước có người mượn danh Khương gia gửi một lô quân lương đến biên quan.”
“Trong lô quân lương đó, có bị trộn thêm thứ khác.”
“Phụ thân ta phát hiện ra, liền niêm phong toàn bộ số quân lương ấy, suốt nhiều năm không hủy bỏ.”
“Bởi vì ông muốn biết, rốt cuộc là kẻ nào muốn h /ại ông.”
Ta nhìn Ngụy Vân Thư.
“Ngụy phu nhân, bà đoán xem, trong lô quân lương đó trộn thứ gì?”
Toàn thân Ngụy Vân Thư run rẩy.
“Ngươi… ngươi nói bậy…”
“Thực Tâm Tán.”
Ta nhấn từng chữ một.
“Là cùng một loại đ /ộc đã h /ại c /hết mẫu thân ta.”
“Hơn nữa, nguồn gốc của lô quân lương đó, phụ thân ta cũng đã điều tra rõ.”
“Là từ Thừa tướng phủ.”
Hai chân Ngụy Vân Thư mềm nhũn, bà ta ngã ngồi xuống ghế.
“Không… không phải ta…”
“Không phải bà?”
Ta nhìn xuống bà ta từ trên cao.
“Ngụy phu nhân, hôm nay ta chỉ hỏi bà một câu.”
“Tám năm trước, kẻ đã h /ạ đ /ộc mẫu thân ta, có phải là bà hay không?”
“Ta…”
Ánh mắt Ngụy Vân Thư dao động.
“Chuyện đó… là Ngụy thị… là tỷ tỷ của ta… ta chỉ…”
“Bà chỉ thế nào?”
“Ta chỉ đưa cho bà ta một ít d /ược… ta không biết bà ta định dùng để làm gì…”
“Vậy là bà đã thừa nhận rồi?”
Ta cười lạnh.
“Bà thừa nhận, thứ đ /ộc đó là do bà đưa cho Ngụy thị?”
Lúc này Ngụy Vân Thư mới nhận ra mình đã lỡ lời.
“Ta… ta không có…”
“Muộn rồi.”
Giọng Thái hậu từ trên cao truyền xuống.
“Người đâu.”
Hai thị vệ lập tức bước lên.
“Đưa Thừa tướng phu nhân đi.”
“Thái hậu nương nương!”
Ngụy Vân Thư thét lên.
“Người không thể làm như vậy! Ta là Thừa tướng phu nhân! Người không có chứng cứ!”
“Không có chứng cứ ư?”
Thái hậu đứng dậy, đi đến trước mặt Ngụy Vân Thư.
“Ngụy Vân Thư, ngươi cho rằng vì sao ai gia phải chờ đợi suốt mười tám năm?”
“Bởi vì ai gia chính là đang chờ ngươi tự mình thừa nhận.”
Thái hậu quay đầu nhìn về phía Hoàng đế.
“Hoàng thượng, người cũng đã nghe rõ rồi.”
Hoàng đế mặt không biểu cảm, khẽ gật đầu.
“Trẫm đã nghe rõ.”
Ngài phất tay.
“Truyền chỉ, Thừa tướng phu nhân Ngụy Vân Thư bị tình nghi mưu h /ại Tiên Hoàng hậu, lập tức tống giam điều tra.”
“Thừa tướng phủ trên dưới, toàn bộ bắt giữ, chờ thẩm tra.”
18
Khi Ngụy Vân Thư bị giải đi, cả người bà ta gần như phát điên.
Bà ta vừa giãy giụa vừa gào thét:
“Thả ta ra! Ta là Thừa tướng phu nhân! Các ngươi không thể đối xử với ta như vậy!”
“Hoàng thượng! Thái hậu nương nương! Đây là vu hãm! Là vu hãm!”
Không ai để ý tới bà ta.
Thị vệ kẹp chặt bà ta kéo đi, phượng quan trên đầu rơi xuống đất, vỡ tan thành từng mảnh.
Lưu Uyển Nhi loạng choạng chạy tới, nhào lên người Ngụy Vân Thư.
“Mẫu thân! Mẫu thân!”
Ngụy Vân Thư nhìn thấy nàng ta, trong mắt lóe lên một tia hoảng sợ.
“Uyển Nhi! Mau chạy đi! Mau đi tìm phụ thân con!”
Lưu Uyển Nhi còn chưa kịp cử động, đã bị thị vệ chặn lại.
“Lưu tiểu thư, mời đi theo.”
“Thả ta ra! Ta không làm gì cả!”
Lưu Uyển Nhi thét lên.
Nàng ta ngoái đầu nhìn ta, trong mắt tràn đầy hận ý.
“Khương Chiêu! Là ngươi! Tất cả đều là do ngươi!”
“Đồ tiện nhân! Ta sẽ không tha cho ngươi!”
Ta nhìn nàng ta bị kéo đi, gương mặt không chút biểu cảm.
“Vương phi nương nương.”
Bà mụ bên cạnh Thái hậu bước tới.
“Thái hậu nương nương nói, mời người qua đó.”
Ta xoay người, đi về phía Thái hậu.
Thái hậu đứng dưới hành lang, nhìn theo hướng Ngụy Vân Thư bị áp giải đi.
“A Chiêu, con làm rất tốt.”
Ta cúi đầu.
“Đa tạ di mẫu.”
“Không cần tạ ta.”
Thái hậu quay người lại, nhìn ta.
“Mối thù của mẫu thân con, con đã tự tay báo rồi. Ở nơi chín suối, nàng ấy cũng có thể nhắm mắt an lòng.”
Khóe mắt ta bỗng trở nên cay cay.
“Di mẫu, còn một chuyện nữa…”
“Định Viễn Hầu phủ?”
Thái hậu đã nhìn thấu tâm tư của ta.
“Yên tâm đi, ai gia sẽ không bỏ qua bọn họ.”
“Chu Thừa ngày đó quỳ suốt một đêm trước cổng Vương phủ, trông thì có vẻ là thành tâm hối cải, nhưng thực chất là đang tìm cho mình một bậc thang để bước xuống.”
“Hắn cho rằng chỉ cần quỳ một đêm, là có thể xóa sạch những chuyện mình đã làm sao?”
Thái hậu cười lạnh một tiếng.
“Ngụy thị là tỷ tỷ của Ngụy Vân Thư, bà ta không thể thoát khỏi liên quan.”
“Định Viễn Hầu phủ che giấu thân thích của hung phạm, cũng đừng mong thoát tội.”
“Chuyện này, ai gia sẽ đích thân xử lý.”
Ta quỳ xuống.
“Đa tạ di mẫu.”
Thái hậu đỡ ta dậy.
“Đừng tạ nữa. Con bây giờ là Vương phi của Tiêu Hành, sau này phải sống cho thật tốt.”
Bà vỗ nhẹ lên tay ta.
“Những chuyện đã qua, hãy để nó trôi qua đi.”
19
Sau khi cung yến kết thúc, ta cùng Tiêu Hành trở về Vương phủ.
Trên xe ngựa, Tiêu Hành vẫn luôn nhìn ta.
“Đang nghĩ gì vậy?”
Ta lắc đầu.
“Không có gì.”
Thực ra, ta đang nghĩ đến Chu Thừa.
Ngụy thị đã bị bắt, Định Viễn Hầu phủ sớm muộn cũng sẽ bị liên lụy.
Chu Thừa… rồi sẽ ra sao?
“Hối hận rồi sao?”
Giọng Tiêu Hành rất nhạt.
“Không.”
Ta nhìn hắn.
“Ta chỉ đang nghĩ, vì sao lúc trước hắn lại trả hôn.”
“Nếu hắn không trả hôn, thì người bị bắt hôm nay chính là ta.”
“Không đâu.”
Tiêu Hành nắm lấy tay ta.
“Cho dù hắn không trả hôn, ta cũng sẽ tìm cách cướp nàng về.”
Ta sững người.
“Vì sao?”
“Bởi vì đó là hôn ước từ mười tám năm trước.”
Hắn nhìn ta.
“Cũng bởi vì… nàng là người ta muốn.”
Xe ngựa dừng lại trước cổng Vương phủ.
Khi ta bước xuống xe, nhìn thấy trước cổng đứng một người.
Chu Thừa.
Y phục trên người hắn vẫn là bộ đồ ngày hôm đó quỳ trước cổng, nhăn nhúm nhếch nhác, rõ ràng thể hiện như thể là chưa từng thay.
“Khương Chiêu.”
Hắn nhìn thấy ta, bước lên một bước.
Hắn bị thị vệ bên cạnh Tiêu Hành chặn lại.
“Cho hắn qua.”
Ta nói.
Chu Thừa bước đến trước mặt ta, sắc mặt trắng bệch đến đáng sợ.
“Khương Chiêu, ta đã nghe rồi. Mẫu thân ta… mẫu thân ta đã bị bắt.”
Qủa thật Thái hậu ra tay nhanh hơn ta nghĩ…
Ta nhìn hắn.
“Phải.”
“Bà ấy… bà ấy thật sự đã làm những chuyện đó sao?”
Ta không trả lời.
“Chu Thừa, ta hỏi ngươi một câu.”
Hắn ngẩng đầu lên.
“Khi quyết định trả hôn năm đó, ngươi có biết nội tình hay không?”
Môi Chu Thừa khẽ động.
“Ta… ta không biết… ta chỉ nghe mẫu thân nói, nàng mệnh cách bất tường…”
“Cho nên ngươi liền tin?”
Ta cười lạnh.
“Ngươi cùng ta đính thân tám năm, chưa từng hỏi ta rốt cuộc là mệnh cách gì?”
“Chưa từng nghĩ xem vì sao mẫu thân ngươi lại đột nhiên muốn trả hôn?”
Chu Thừa cúi đầu.
“Ta… ta đáng lẽ nên hỏi…”
“Đúng, ngươi đáng lẽ nên hỏi.”
Ta lùi lại một bước.
“Nhưng ngươi đã không làm.”
“Ngươi thà tin mẫu thân ngươi, cũng không chịu tin ta.”
“Ngươi thà làm nhục ta trước mặt mọi người, cũng không chịu cho ta một cơ hội giải thích.”
“Cho nên, Chu Thừa…”
Ta nhìn thẳng vào hắn.
“Hôm nay xảy ra tất cả những chuyện này, đều là do chính ngươi gây nên.”
20
Chu Thừa quỳ xuống.
“Khương Chiêu, ta cầu xin nàng…”
“Ngươi cầu xin ta?”
Ta cúi nhìn hắn.
“Chu Thừa, đêm đó ngươi quỳ trước cổng Vương phủ suốt một đêm, là vì cầu xin ta sao?”
Hắn không nói gì.
“Ngươi là muốn dò xem ta biết được bao nhiêu, cũng là muốn tìm cho mình một bậc thang để bước xuống.”
“Ngươi nghĩ rằng, chỉ cần ngươi quỳ rồi, người ngoài sẽ cho rằng ngươi thành tâm hối cải, còn ta nếu tiếp tục truy cứu thì lại thành kẻ không biết điều.”
“Ta nói có đúng không?”
Thân người Chu Thừa cứng đờ.
“Ngươi…”
“Chỉ tiếc, ta không còn là Khương Chiêu của những năm trước nữa.”
Ta ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào mắt hắn.
“Khương Chiêu của những năm trước, có lẽ sẽ vì một quỳ của ngươi mà mềm lòng.”
“Nhưng ta của hiện tại thì không.”
“Bởi vì ta biết, một quỳ của ngươi, không đáng một đồng.”
Ta đứng dậy.
“Chu Thừa, ngươi đi đi.”
“Từ nay về sau, giữa chúng ta không còn bất cứ quan hệ nào.”
“Khoan đã!”
Chu Thừa chộp lấy vạt váy ta.
“Khương Chiêu, nàng thật sự nhẫn tâm đứng nhìn Hầu phủ của chúng ta bị tịch biên sao?”
Ta cúi đầu nhìn hắn.
“Chu Thừa, ngươi có biết mẫu thân ta ch /ết như thế nào không?”
Hắn sững người.
“Mẫu thân ta bị mẫu thân ngươi hạ đ /ộc mà ch /ết.”
“Người đưa đ /ộc, là Thừa tướng phu nhân Ngụy Vân Thư.”
“Hai người đó, một là mẫu thân ngươi, một là cữu mẫu của ngươi.”
Ta nói từng chữ một:
“Chu gia các ngươi, nợ Khương gia ta một m/ạng.”
“Bây giờ ngươi lại hỏi ta, vì sao lại đứng nhìn Hầu phủ bị tịch biên?”
“Chu Thừa, ngươi nói xem?”
Sắc mặt Chu Thừa trắng bệch.
“Đó là… là chuyện do mẫu thân ta làm… không liên quan đến ta…”
“Không liên quan đến ngươi?”
Ta cười lạnh.
“Vậy ngày hôm đó khi trả hôn, vì sao ngươi không nói như vậy?”
“Vì sao ngươi không nói: ‘Đó là ý của mẫu thân ta, không liên quan đến ta’?”
Chu Thừa há miệng, không nói được lời nào.
“Lúc đó ngươi không nói như vậy.”
Giọng ta rất nhẹ.
“Lúc đó ngươi nói: ‘Khương Chiêu mệnh cách bất tường, Chu gia ta không dám cưới’.”
“Ngươi nói là ‘Chu gia ta’.”
“Bây giờ lại nói không liên quan đến ngươi?”
“Muộn rồi.”
Ta xoay người bước vào Vương phủ.
“Chu Thừa, lần này, cho dù ngươi quỳ một trăm đêm cũng vô dụng.”
21
Ba ngày sau, Định Viễn Hầu phủ bị tịch biên.
Ngụy thị vì dính líu đến án m/ạng nên bị hạ ngục, Định Viễn Hầu bị tước chức, giam lỏng tại Hầu phủ để tra xét, còn Chu Thừa thì bị phế bỏ tước thế tử, phát phối ra biên cương.
Nghe nói ngày Chu Thừa rời kinh, hắn đã quỳ trước cổng Vương phủ, dập đầu ba cái thật mạnh.
Ta không đi ra ngoài.
Ta ngồi trước cửa sổ, nhìn về hướng cổng phủ.
Tiêu Hành bước vào, ngồi xuống bên cạnh ta.
“Hối hận rồi sao?”
Ta lắc đầu.
“Không.”
“Vậy đang nhìn cái gì?”
“Ta đang nghĩ một chuyện.”
Ta quay sang nhìn chàng.
“Nếu lúc đó hắn không trả hôn, thì bây giờ sẽ ra sao?”
Tiêu Hành nghĩ một lát.
“Có lẽ… nàng sẽ gả vào Hầu phủ, trở thành Thế tử phu nhân.”
“Rồi sao nữa?”
“Rồi sau đó, nàng có thể sẽ dần dần phát hiện ra sự thật.”
Giọng Tiêu Hành rất bình tĩnh.
“Nhưng khi ấy nàng đã là người của Hầu phủ, cho dù phát hiện ra sự thật cũng không thể làm gì.”
“Khả năng lớn hơn là, nàng sẽ giống như mẫu thân nàng, c/ hết một cách không minh bạch.”
Ta rùng mình một cái.
“Vậy nên… Chu Thừa trả hôn, ngược lại lại cứu ta?”
“Có thể nói là vậy.”
Tiêu Hành nắm lấy tay ta.
“Nhưng người thật sự cứu nàng, không phải là việc hắn trả hôn.”
“Là chính nàng.”
Chàng nhìn ta.
“Hôm đó nàng ngồi trong kiệu hoa, hoàn toàn có thể khóc, có thể làm ầm lên, có thể để người ta xem nàng là trò cười.”
“Nhưng nàng không làm vậy.”
“Nàng nắm chặt miếng ngọc bội kia, nói với bản thân nhất định phải chống đỡ.”
“Sau đó nàng nghe người của ta đến truyền lời, nàng không hề do dự, trực tiếp bảo kiệu quay đầu.”
“Khương Chiêu, nàng có biết chuyện đó cần bao nhiêu dũng khí không?”
Ta sững người.
Chuyện ngày hôm đó, ta gần như không dám hồi tưởng lại.
Bởi vì quá nhục nhã.
Nhưng lời Tiêu Hành nói không sai.
Hôm đó ta không khóc, không làm loạn, không để người ta xem trò cười.