Phu Quân Muốn Nạp Thiếp, Ta Chủ Động Xin Nàng Làm Bình Thê

Chương 3



9

Ta vốn cho rằng, chỉ riêng việc xem hết đám sổ sách kia, cũng đủ khiến Tần Thiên Nghi mất vài ngày.

Không ngờ, mới đến ngày thứ ba.

Nàng ta đã ôm sổ sách, khóc lóc chạy đến trước mặt Công Tôn Lãng.

“Phu quân, việc chưởng gia này ta làm không nổi, vẫn nên trả lại cho tỷ tỷ đi.”

Tần Thiên Nghi ôm chặt sổ sách, nước mắt rơi như mưa lê.

Công Tôn Lãng dường như đã sớm đoán được kết cục, đưa tay day day mi tâm, quay sang nhìn ta:

“Vũ Lan, việc chưởng gia vẫn nên để nàng tiếp tục.”

Ta ngồi một bên, nhướng mày, vẻ mặt kinh ngạc, rồi lắc đầu từ chối:

“Phu quân, tuyệt đối không thể.”

“Muội muội mới chưởng gia được mấy ngày đã để ta tiếp quản lại.”

“Chàng làm vậy, chẳng phải là công khai nói rằng muội muội không đủ năng lực sao?”

“Việc này nếu để hạ nhân trong phủ nhìn vào, họ sẽ nghĩ thế nào về muội muội?”

“Sau này lỡ có kẻ nhân đó mà tỏ thái độ, làm muội muội mất mặt thì biết làm sao?”

“Hơn nữa, nếu lời đồn truyền ra ngoài, lại nói ta ức hiếp muội muội.”

“Quyền chưởng gia vừa mới giao đi, đã lập tức bị ta đoạt lại.”

“Bệ hạ đương triều xưa nay ghét nhất chuyện gia trạch bất hòa.”

“Nếu việc này lọt đến tai quan gia, e rằng sẽ ảnh hưởng đến tiền đồ của phu quân.”

Ta nhìn Công Tôn Lãng, nói rành mạch từng điều từng lẽ.

Hắn nghe xong, mày nhíu chặt hơn, trầm mặc giây lát.

Cuối cùng, vẫn là miễn cưỡng lên tiếng:

“Thiên Nghi, việc chưởng gia tạm thời vẫn cứ để nàng tiếp tục.”

Nước mắt Tần Thiên Nghi vừa mới ngừng lại, lập tức lại rơi lã chã:

“Nhưng… nhưng trong sổ chỉ còn đúng hai mươi lượng bạc.”

“Thuốc của lão phu nhân mỗi ngày đã mất hai lượng.”

“Như vậy thì làm sao ta chưởng gia được?”

Chuyện nàng ta hôm nay làm ầm ĩ, Tiểu Đồng đã sớm nói rõ với ta.

Buổi sáng, thuốc của Công Tôn lão phu nhân dùng hết, sai Vương mụ mụ đến kho lĩnh bạc.

Không ngờ trong kho đã trống rỗng.

Lúc này mới phải đến tìm Tần Thiên Nghi xin chi bạc ra ngoài mua thuốc.

Tần Thiên Nghi vừa nhìn thấy con số hai mươi lượng, lập tức đồng ý cấp phát.

Nào ngờ chưa được bao lâu, Vương mụ mụ quay lại bẩm báo, nói số bạc ấy không đủ.

Đến lúc này, nàng ta mới hay, cả tướng phủ rộng lớn như vậy, rốt cuộc chỉ còn đúng hai mươi lượng bạc hiện ngân.

Công Tôn Lãng vốn biết tướng phủ túng thiếu.

Nhưng không ngờ lại túng đến mức này.

Hắn trừng to mắt, quay sang chất vấn ta:

“Bạc trong phủ đâu cả rồi?”

Ta chớp mắt, ngữ khí vẫn bình thản:

“Mỗi khoản chi đều ghi rõ trong sổ.”

“Từ ngày thiếp vào phủ đến nay, trên sổ vốn chỉ còn hai mươi lượng.”

“Hiện giờ, vẫn là hai mươi lượng, không thiếu một phân.”

“Vậy quân lương mỗi tháng ta gửi về thì sao?”

Công Tôn Lãng trừng mắt hỏi gắt.

“À, chàng nói đến hai mươi lượng quân lương mỗi tháng đó sao?”

“Lão phu nhân dùng thuốc, mỗi ngày hai lượng.”

“Hai mươi lượng ấy, vừa đủ dùng mười ngày.”

“Hai mươi ngày còn lại trong tháng, là thiếp tự bỏ bạc bù vào.”

Ta thong thả nói hết lời, trong sảnh lập tức lặng như tờ.

Chỉ có Tần Thiên Nghi là không chịu được, nàng ta hừ lạnh một tiếng, phá tan yên lặng:

“Ngươi bỏ tiền ra ư? Ngươi nói lời hoang đường gì thế?”

“Ta thấy rõ ràng là ngươi đã tham ô bạc trong phủ, to gan thật!”

“Phu quân, chàng mau trị tội nàng ta, bắt nàng ta nôn hết bạc ra!”

10

Ta khẽ cười, quay sang nhìn Công Tôn Lãng:

“Phu quân, chàng thật sự muốn trị tội thiếp sao?”

Ánh mắt Công Tôn Lãng thoáng né tránh, không dám nhìn thẳng ta, giọng nói lại cố tỏ ra nghiêm nghị:

“Vũ Lan, bệnh của mẫu thân không thể chậm trễ, nàng mau đi mua thuốc về trước đã.”

Ta cau mày, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy ngập ngừng:

“Việc này… e là không ổn.”

“Hiện giờ là muội muội chưởng gia, thiếp lại tự ý bỏ bạc ra mua thuốc cho lão phu nhân.”

“Chẳng phải là không đặt muội muội vào mắt hay sao?”

“Nếu để hạ nhân trong phủ trông thấy, muội muội sau này còn quản nổi bọn họ thế nào?”

Nói xong, ta quay sang nhìn Tần Thiên Nghi, giọng chậm rãi mà lạnh lẽo:

“Gả vào Công Tôn gia, phụng dưỡng lão phu nhân vốn là bổn phận của con dâu.”

“Muội muội thân là bình thê, tự nhiên cũng phải gánh lấy trách nhiệm này.”

“Chi bằng thế này, sau này thiếp cùng muội muội thay phiên nhau chưởng gia.”

“Hai tháng một lượt, muội thấy thế nào?”

Ta chủ động đưa cho Công Tôn Lãng một bậc thềm để bước xuống.

Dẫu sao cũng không thể dồn hắn vào đường cùng, khiến hắn sinh lòng đề phòng ta.

Quả nhiên, vừa nghe nói hai tháng sau vẫn đến lượt ta chưởng gia, nét cau mày của Công Tôn Lãng lập tức giãn ra.

Hắn ngay trước mặt ta, vòng tay ôm lấy eo Tần Thiên Nghi, dịu giọng nói:

“Chỉ hai tháng mà thôi.”

“Trong thời gian này, phu nhân cứ tạm dùng hồi môn bù đắp một chút.”

“Hoàng thượng sắp ban thưởng rồi, sau này nhất định sẽ khá lên.”

Tần Thiên Nghi vẫn mím môi không vui, mãi đến khi nghe vậy, sắc mặt mới dịu đi vài phần:

“Vậy đến lúc đó, phu quân nhất định phải bù lại cho thiếp.”

“Đó là lẽ tất nhiên.” Công Tôn Lãng vỗ ngực cam đoan.

Ta bề ngoài vẫn im lặng không nói, nhưng trong lòng đã bật lên một tiếng cười lạnh.

Bạc đã bị tướng phủ nuốt trọn, nàng ta lại còn mơ tưởng đòi lại ư.

Xem ra cũng chỉ là kẻ không có đầu óc.

Nhìn hai người họ thân mật như vậy, ta lặng lẽ lui ra ngoài.

Ra đến cửa, ta không rời đi ngay, chỉ đứng yên bên ngoài cửa sổ, lặng lẽ nghe ngóng.

Trong phòng, Công Tôn Lãng ghé sát tai Tần Thiên Nghi, cười nói nhỏ nhẹ:

“Phu nhân đừng giận.”

“Tiền đồ của phu quân giờ đang rộng mở.”

“Hôm nay bệ hạ còn đích danh khen ngợi ta, ngày sau Công Tôn phủ tất sẽ khôi phục vinh quang xưa.”

“Đợi ta lập thêm quân công, biết đâu còn có thể được phục tước.”

Tần Thiên Nghi nghe vậy, giọng đầy hân hoan:

“Phu quân thật lợi hại.”

“Đến lúc đó chàng nhất định phải hưu nữ nhân kia, ta nhìn nàng ta đã thấy phiền.”

“Được được được, đều nghe theo phu nhân.”

Vài lời dỗ dành, Tần Thiên Nghi đã lại cười rạng rỡ, cam tâm tình nguyện lấy hồi môn của mình ra dùng.

Nhìn nàng ta, ta bất giác nhớ đến chính mình của ba năm trước.

Ba năm tận tụy, nhẫn nhịn, không oán không than.

Giữa ta và nàng ta, rốt cuộc có gì khác nhau đâu.

Ta ngẩng đầu nhìn vầng trăng trên cao, ánh trăng đã dần tròn đầy.

Ba ngày nữa, chính là đêm Trung Thu.

Ba năm trước, Công Tôn Lãng đã vì ta mà bày ra một ván cờ tinh vi.

Ba năm sau, ta sẽ trả lại hắn một màn đại hí của đời người.

Chỉ mong đến khi ấy, hắn vẫn có thể mỉm cười mà nói ra bốn chữ:

“Tiền đồ rộng mở.”

11

Đêm trước Trung Thu, phố phường kinh thành đã sớm náo nhiệt khác thường.

Sau bữa tối, ta chủ động nói với Công Tôn Lãng:

“Muội muội mới đến kinh thành, hẳn là chưa từng thấy cảnh lễ hội nơi đây.”

“Phu quân chi bằng dẫn muội muội ra phố dạo một vòng.”

Tần Thiên Nghi vừa nghe nói phố xá náo nhiệt, đôi mắt liền sáng rực, kéo tay áo Công Tôn Lãng làm nũng:

“Phu quân, đưa thiếp đi đi.”

Công Tôn Lãng cưng chiều lắc đầu:

“Được, nghe nàng.”

Trước khi đi thay y phục, hắn liếc nhìn ta một cái, giọng trầm xuống:

“Vũ Lan, nàng cũng cùng đi.”

Hắn có nói hay không, đêm nay ta cũng nhất định sẽ ra ngoài.

Dẫu sao, vở kịch ta đã bày ra, làm sao có thể bỏ lỡ.

Tần Thiên Nghi nghe vậy liền không vui, hung hăng liếc ta một cái.

Ta chỉ khẽ cười, gật đầu đáp lại, rồi đứng dậy trở về phòng thay y phục.

Đến phường thị, phố xá quả nhiên náo nhiệt khác thường.

Người qua kẻ lại đông như mắc cửi, tiếng rao bán của tiểu thương vang lên không dứt.

Hoa đăng, đường vẽ, tượng đất, mặt nạ, bánh Trung Thu… đủ loại bày biện rực rỡ, khiến người hoa cả mắt.

Tần Thiên Nghi kéo tay Công Tôn Lãng, dáng vẻ chẳng khác nào kẻ quê mùa lần đầu bước vào chốn phồn hoa.

Hết nhìn đông lại ngó tây, thứ này cũng muốn, món kia cũng đòi.

Xem ra số bổng lộc Công Tôn Lãng vừa lĩnh hôm qua, chẳng mấy chốc sẽ tiêu sạch.

Ngay khoảnh khắc bên bờ sông pháo hoa bừng cháy rực rỡ, đám đông phía sau chợt dồn lên.

Ta bị người ta xô đẩy, bước chân loạng choạng, suýt nữa ngã xuống đất.

Đúng lúc ấy, một đôi tay thon dài, khớp xương rõ ràng từ bên cạnh vươn ra, vững vàng ôm lấy ta.

Ta ngẩng đầu, lập tức chạm phải một đôi mắt đen sâu như mực.

Chỉ một ánh nhìn, ta đã sững người, ngẩn ngơ nhìn người trước mặt.

Trong đầu chợt hiện lên những trang thoại bản từng đọc thuở bé, quả thật không hề dối người.

Nam tử trước mắt dung mạo như ngọc, ánh mắt sáng tựa sao trời.

Mọi lời đẹp đẽ trên đời, dường như đều không đủ để hình dung hắn.

Dưới màn pháo hoa rực rỡ khắp trời, hắn giống như một vị tiên nhân thoáng hiện rồi tan biến.

Thế nhưng khi hắn mở miệng, giọng nói trầm thấp lạnh lẽo, tựa hồ khiến không khí xung quanh cũng đông cứng lại:

“Vị cô nương này, nằm trong lòng ta rất dễ chịu sao?”

Mặt ta lập tức đỏ bừng, chỉ cảm thấy hai gò má nóng ran.

Nhìn sâu vào đôi mắt u trầm kia quá lâu, ta nhất thời quên mất thời gian.

Ta vội vàng đứng thẳng người, thoát khỏi vòng tay hắn.

Khẽ hắng giọng, ta cố gắng giữ cho thanh âm ổn định:

“Đa tạ công tử, thất lễ rồi.”

Nói xong, ta vội đưa mắt nhìn quanh, tìm kiếm bóng dáng Công Tôn Lãng và Tần Thiên Nghi.

Chỉ là người đông như nước chảy, ta đã không còn thấy bọn họ đâu nữa.

Pháo hoa đã làm hiệu, xem ra vị kia đã bắt đầu ra tay.

Vị nam tử lạnh lùng trước mặt thấy ta liên tục đảo mắt tìm người, khẽ cau mày, giọng nói càng thêm băng giá:

“Xem ra cô nương có việc gấp, tại hạ không quấy rầy nữa.”

Nói xong, hắn thậm chí không buồn thi lễ, xoay người rời đi.

Bóng lưng khuất dần trong dòng người, thoáng mang theo mấy phần bực dọc.

Ta đứng ngẩn ra một chốc, trong lòng đầy nghi hoặc, nhưng lúc này cũng chẳng còn thời gian để truy hỏi.

Ta lập tức xoay người, chạy thẳng về phía tửu quán ven sông.

Khi ta vừa rẽ vào con hẻm nhỏ cạnh tửu quán, đúng lúc bắt gặp cao trào của màn kịch.

Chỉ thấy một nữ tử y phục hoa lệ, che mặt bằng lụa mỏng, mềm mại tựa vào lòng Công Tôn Lãng.

Bên cạnh không thấy bóng dáng Tần Thiên Nghi đâu cả.

Nữ tử kia khẽ cúi hàng mi dài, thanh âm dịu dàng như tiếng oanh hót, lời nói chân thành tha thiết:

“Từ lâu đã nghe danh Công Tôn tướng quân anh dũng hơn người.”

“Không ngờ hôm nay lại được tướng quân ra tay cứu giúp.”

“Tiểu nữ… cảm kích vô cùng.”

“Ngày mai tiệc Trung Thu, xin gặp lại tại hậu hoa viên.”

Dứt lời, nàng ta nhẹ nhàng rời khỏi vòng tay Công Tôn Lãng.

Trong tay vẫn thong thả xoay xoay một khối ngọc bội tỏa ánh sáng ôn nhuận.

Khóe môi cong lên một nụ cười nhạt, rồi xoay người rời đi.

Công Tôn Lãng đứng sững tại chỗ, tựa như còn chưa tỉnh mộng, ánh mắt dõi theo phương hướng nàng ta khuất bóng, mang theo vẻ thất thần khó giấu.

Khối ngọc bội kia, độc nhất vô nhị, khiến tim hắn dậy sóng.

Hắn đứng ngẩn ra hồi lâu, giọng nói vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ, không kìm được mà thốt lên:

“Trưởng công chúa!”

Khối ngọc ấy, chính là tín vật của Ngọc Triều Trưởng công chúa đương triều.

Chương trước Chương tiếp
Loading...