Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Phu Quân Muốn Nạp Thiếp, Ta Chủ Động Xin Nàng Làm Bình Thê
Chương 4
12
Trong dân gian vẫn luôn lưu truyền một lời đồn.
Rằng Ngọc Triều Trưởng công chúa Lý Yên, khi sinh ra đã ngậm ngọc trong miệng, trên ngọc khắc hình ngọc thố.
Trước ngày trưởng công chúa giáng sinh, quốc sư từng gieo quẻ, để lại lời sấm:
“Tiên tử Hằng Nga chuyển thế, sẽ hạ phàm nhân gian.”
Một tháng sau, trưởng công chúa mang ngọc mà sinh.
Từ đó, lời đồn trưởng công chúa là Hằng Nga chuyển thế liền lan truyền khắp nơi.
Không chỉ trong dân gian, mà ngay cả triều đình cũng tin tưởng không nghi ngờ.
Tiên đế cả thảy có bảy vị công chúa.
Sáu vị công chúa còn lại, người thì đã sớm xuất giá, kẻ thì bị đưa đi hòa thân.
Chỉ riêng Ngọc Triều Trưởng công chúa, đã hai mươi hai tuổi, vẫn còn ở trong khuê các, chưa từng đính hôn.
Khi tiên đế còn tại vị, người đặc biệt sủng ái vị trưởng công chúa này.
Sinh mẫu mất sớm, từ nhỏ nàng đã được nuôi dưỡng bên cạnh đương triều Thái hậu.
Lại cùng đương kim thánh thượng tình nghĩa sâu nặng.
Trong cuộc tranh đoạt ngôi vị vô cùng tàn khốc năm ấy, Ngọc Triều Trưởng công chúa luôn đứng phía sau đương kim hoàng đế.
Theo hắn từng bước đạp qua m/áu l/ửa, cuối cùng đưa hắn lên đỉnh cao quyền lực.
Bởi vậy, từ sau khi đăng cơ, thánh thượng đối với nàng luôn khác hẳn người khác, ưu ái đặc biệt.
Sáu năm nay, thánh thượng say mê tu đạo, truy cầu trường sinh.
Hậu cung tuy đông đúc, nhưng đến nay vẫn chưa có một mụn con.
Trong kinh thành vì thế lan truyền một lời đồn.
Rằng nếu thánh thượng vô tự, thì con cái của Ngọc Triều Trưởng công chúa trong tương lai, rất có thể sẽ kế thừa đại thống.
Chính bởi lời đồn ấy, kẻ muốn làm phò mã xếp hàng dài từ trước cổng cung, kéo ra tận ngoài thành.
Thế nhưng Ngọc Triều Trưởng công chúa trước sau vẫn chưa từng để mắt tới bất kỳ ai.
Nhìn dáng vẻ Công Tôn Lãng vui mừng đến phát cuồng, tựa như đã trông thấy tiền đồ vô hạn của mình.
Khóe môi ta khẽ cong lên.
Rồi xoay người, đi thẳng về hướng Hắc Lâu.
Vừa bước vào Hắc Lâu, Lưu chưởng quỹ đã từ sau quầy đi ra, khom người hành lễ:
“Tiểu thư, quý khách đã chờ sẵn trong phòng riêng trên tầng cao nhất.”
Ta mỉm cười đáp:
“Lưu thúc, người cứ bận việc của mình đi.”
Ta đẩy cửa phòng riêng trên tầng cao nhất.
Một bóng người yểu điệu lập tức lao tới, ôm chầm lấy ta.
“Vũ Lan, tỷ diễn có giống không?”
Sau cái ôm, nàng buông ta ra, ánh mắt vừa cười vừa ngấn lệ.
Người đứng trước mặt ta lúc này, chính là nữ tử vừa nãy còn tựa vào lòng Công Tôn Lãng ——
Ngọc Triều Trưởng công chúa.
13
Dĩ nhiên, nàng không phải là trưởng công chúa thật.
“Mà là thị nữ thân cận bên cạnh Ngọc Triều Trưởng công chúa, đồng thời cũng là tỷ tỷ họ của ta ——” Doãn Nhược Hi.
Nàng mười tuổi nhập cung.
Đến nay đã theo hầu trưởng công chúa tròn mười hai năm.
Trong cung, trưởng công chúa đối đãi với nàng, chẳng khác nào ruột thịt.
Mười hai năm nay, giữa ta và tỷ ấy chưa từng gián đoạn thư từ qua lại.
Chỉ là từ trước đến nay, chưa từng có ai biết, trong cung ta còn có một vị tỷ họ như vậy.
Năm đó, ngày ta và Công Tôn Lãng thành thân, tỷ ấy còn sai người đưa đến cho ta một cây trâm vàng quý giá.
Nghe nói đó là vật được thánh thượng ban thưởng, ta vẫn luôn trân trọng cất giữ.
Nay tỷ ấy đã là đại cung nữ trong cung, việc ra vào cũng tự do hơn rất nhiều.
Sau khi nghe tin Công Tôn Lãng hồi kinh, việc đầu tiên lại là cưới bình thê vào phủ.
Tỷ ấy phẫn nộ không yên, chỉ muốn trực tiếp chất vấn Công Tôn Lãng.
Những lời thề năm xưa, chẳng lẽ đều đem cho ch /ó ăn rồi hay sao.
Thế là tỷ ấy lập tức nhờ Lưu chưởng quỹ hẹn ta ra gặp mặt, vốn chỉ định an ủi ta đôi câu.
Không ngờ lại phát hiện, trên người ta tràn ngập hận ý, nửa phần bi thương cũng không có.
Rõ ràng tỷ ấy hoàn toàn có thể mặc kệ tất cả.
Dẫu sao, người bị tổn thương cũng không phải là tỷ ấy.
Thế nhưng ngay khi biết được toàn bộ sự việc, tỷ ấy vẫn dứt khoát nói với ta:
“Vũ Lan, năm xưa đại bá đã che chở cho cả nhà chúng ta, ta chẳng có gì báo đáp.”
“Ta biết muội tuyệt đối sẽ không cam chịu uất ức như vậy.”
“Dù muội muốn làm gì, tỷ họ cũng sẽ giúp muội.”
Thế là, chúng ta cùng nhau diễn ra vở kịch này.
Ta không chỉ muốn Công Tôn Lãng phải nhả ra từng đồng bạc ta đã vì tướng phủ bỏ vào.
Mà còn muốn hắn thân bại danh liệt, vì phụ thân ta mà đền m /ạng.
Ta mỉm cười, đưa tay lau đi giọt nước mắt nơi khóe mắt tỷ ấy.
Chính mình cũng không nhịn được mà đỏ hoe vành mắt:
“Tỷ họ, tỷ diễn hay lắm.”
“Nhưng… khối ngọc ấy thì sao?”
Tỷ ấy cắt ngang lời ta:
“Đừng lo.”
“Trưởng công chúa ngủ sớm, trước khi trời sáng ta sẽ đặt lại vào chỗ cũ.”
Bước này vốn là binh hành hiểm chiêu.
Thế nhưng nếu không lấy ra tín vật đủ để Công Tôn Lãng tin tưởng, hắn tuyệt đối sẽ không dễ dàng mắc bẫy.
Tỷ họ đã liều cả nguy hiểm mất đầu để giúp ta.
Sắp xếp xong những việc tiếp theo với tỷ ấy, ta tranh thủ quay về phủ trước giờ Tỵ.
Khi đi ngang qua viện của Tần Thiên Nghi, bên trong truyền ra tiếng nàng ta tức giận mắng chửi.
“Ngươi nói cái gì?”
“Đêm nay tướng quân không đến ư?”
“Hắn có phải lại sang chỗ của con đàn bà ti t/iện kia rồi không?”
Tiểu nha hoàn sợ đến run rẩy, vội vàng thanh minh:
“Không phải đâu phu nhân.”
“Đêm nay tướng quân nghỉ lại ở thư phòng.”
“Thư phòng?”
Giọng Tần Thiên Nghi bỗng nhiên cao vút lên, đầy vẻ không thể tin nổi:
“Hắn xưa nay vẫn luôn ngủ ở chỗ ta.”
“Sao lại đột nhiên sang thư phòng?”
Những lời đối thoại phía sau, ta đã không còn tâm trí nghe tiếp.
Ta quay người, tiếp tục đi về viện của mình.
Đêm nay, Tần Thiên Nghi chắc chắn sẽ không thể ngủ yên.
Nàng ta làm sao biết được, lúc này tâm trí của Công Tôn Lãng đã sớm bay thẳng vào hoàng thành.
Cho dù nàng ta có dung mạo rực rỡ đến đâu.
Cho dù nàng ta từng đối với hắn ân nghĩa sâu nặng thế nào.
Thì cũng không thể sánh bằng một người, chỉ trong một đêm, đã có thể mang đến cho hắn danh vọng tột đỉnh cùng vàng bạc vô số.
Đó chính là Trưởng công chúa.
Đây chính là người nam nhân mà nàng ta bỏ quê hương, rời xứ sở để gả theo.
Một kẻ khi thay lòng đổi dạ, đến cả một chút do dự cũng không có.
Ta đã hoàn toàn tỉnh táo rồi.
Tần Thiên Nghi, đến bao giờ ngươi mới chịu tỉnh lại đây?
Ngày mai chính là yến tiệc Trung Thu trong cung.
Chỉ mong đến lúc ấy, ngươi có thể nhìn rõ bộ mặt thật của hắn.
14
Yến tiệc Trung Thu trong cung, chén rượu qua lại, đèn đuốc rực rỡ, cảnh tượng vô cùng xa hoa.
Vốn dĩ, Công Tôn Lãng chỉ là một võ quan ngũ phẩm, căn bản không có tư cách tham dự.
Nhưng năm nay triều đình đại thắng Bắc Nhung, hắn cũng được xem là có công.
Thánh thượng đặc biệt ban ân, cho phép hắn dẫn theo gia quyến vào cung, yết kiến các quý nhân.
Hôm nay, Tần Thiên Nghi trang điểm đặc biệt lộng lẫy.
Trên người nàng ta là bộ xiêm y mới được may từ hơn một tháng trước.
Công Tôn Lãng lại càng đắc ý, dáng vẻ chẳng khác nào chim công xòe đuôi, đến cả y phục cũng được xông hương đàn.
Còn ta, vẫn chỉ ăn mặc giản dị như thường ngày.
Một thân xiêm y màu trăng nhạt, không hề nổi bật.
Trong yến tiệc, Tần Thiên Nghi vô cùng hãnh diện.
Nàng ta tận hưởng những lời nịnh nọt của các phu nhân văn quan cùng cấp bậc.
Sự lạnh nhạt của Công Tôn Lãng trong đêm qua, sớm đã bị nàng ta quên sạch.
Chỉ là, niềm vui ấy vừa mới kéo dài chưa đầy một khắc.
Sắc mặt nàng ta liền dần dần trở nên u ám.
Bởi từ đầu đến cuối, ánh mắt Công Tôn Lãng chưa từng dừng lại trên người nàng ta lấy một khắc.
Ánh nhìn của hắn chỉ chăm chăm bám theo một nữ tử ngồi ở hàng đầu của yến tiệc.
Người ấy che mặt bằng lụa mỏng, chính là Ngọc Triều Trưởng công chúa.
Trưởng công chúa đội hoa quan rực rỡ, xiêm y lộng lẫy, dung mạo thanh khiết như tiên, từng cử chỉ đều toát lên khí độ tôn quý.
Đứng bên cạnh nàng, là tỷ họ của ta —— Doãn Nhược Hi.
Công Tôn Lãng rướn cổ, dốc hết sức nhìn về phía trước.
Chỉ tiếc thân phận hắn thấp kém, giữa hắn và trưởng công chúa còn cách cả một đại điện.
Thế nhưng điều đó cũng không ngăn được việc tâm trí hắn hoàn toàn bị từng cử động nhỏ của trưởng công chúa chi phối.
Trưởng công chúa chỉ hơi nghiêng người về phía này.
Hắn liền như chim công xòe đuôi, lập tức ưỡn thẳng lưng, ngẩng cao đầu.
Nếu không phải đại điện không cho phép hắn làm càn, e rằng hắn đã sớm chạy tới trước chân trưởng công chúa mà quỳ xuống nịnh nọt rồi.
Cuối cùng, trưởng công chúa đứng dậy.
Dưới sự hộ tống của Doãn Nhược Hi, nàng thong thả rời khỏi đại điện.
Ánh mắt Công Tôn Lãng lập tức sáng rực lên.
Hắn cũng vội vàng đứng dậy theo, dáng vẻ gấp gáp, chỉ hận không thể lập tức đuổi theo.
Tần Thiên Nghi thấy vậy, liền kéo tay áo hắn, hạ giọng hỏi:
“Phu quân, chàng định đi đâu?”
Công Tôn Lãng không kiên nhẫn, mạnh tay giật vạt áo ra, ném cho nàng ta một câu:
“Ta đi một lát sẽ về, các nàng không được tùy tiện rời chỗ.”
Nói xong, hắn vội vã bước ra khỏi đại điện.
Chỉ để lại Tần Thiên Nghi với gương mặt đầy oán giận, sững sờ đứng tại chỗ.
Ta chậm rãi nâng chén rượu lên.
Uống cạn một hơi, sắc mặt không đổi.
15
Rất lâu sau, Công Tôn Lãng mới quay lại đại điện.
Gương mặt hắn ửng hồng, ánh mắt lơ đãng, thần sắc lâng lâng.
Trên mặt lộ rõ vẻ hưng phấn không che giấu được.
Tần Thiên Nghi mang theo giọng trách móc hỏi:
“Phu quân, sao chàng đi lâu như vậy?”
Công Tôn Lãng nhếch mày, liếc nhìn nàng ta.
Trong ánh mắt ấy, lộ ra một tia chán ghét không hề che đậy.
“Không phải chuyện nàng nên hỏi.”
“Đừng hỏi.”
Không bao lâu sau, Trưởng công chúa cũng quay trở lại đại điện.
Ánh mắt Công Tôn Lãng lập tức dõi chặt theo nàng, khóe miệng khẽ nhếch lên.
Trong lòng hắn lúc này, e rằng đã vui mừng khôn xiết.
Trưởng công chúa vừa ngồi xuống, Nhược Hi liền cúi người ghé sát bên tai nàng nói nhỏ mấy câu.
Ta cúi đầu, khẽ cong môi cười.
Xem ra vừa rồi Công Tôn Lãng đã gặp qua “trưởng công chúa” do tỷ họ ta giả đóng.
Để khiến Công Tôn Lãng càng thêm nhập cuộc.
Tỷ họ đã đáp ứng hắn, sẽ đề nghị để hắn múa kiếm trong yến tiệc.
Cho hắn có cơ hội trước mặt mọi người mà biểu hiện cho thật tốt.
Đây vốn là cơ hội ngàn năm có một, khiến Công Tôn Lãng kích động đến mức suýt nữa mất tự chủ.
Còn việc làm sao thuyết phục Trưởng công chúa, để nàng đích thân gọi tên Công Tôn Lãng giữa yến tiệc.
Tỷ họ bảo ta cứ hoàn toàn yên tâm.
Tỷ ấy nói, những lời đồn bên ngoài rằng Trưởng công chúa tính tình đoan trang, hiền thục, đều không đúng.
Thực ra Trưởng công chúa rất thích múa đao dùng kiếm.
Đặc biệt thưởng thức những người có võ nghệ trong người.
Mà Công Tôn Lãng, ưu điểm duy nhất của hắn, có lẽ cũng chỉ có một thân võ nghệ ấy.
Quả nhiên, sau khi tỷ họ ghé tai thưa chuyện.
Trưởng công chúa che mặt bằng khăn lụa, dùng giọng nhẹ nhàng cất lời:
“Hoàng huynh, nghe nói Chiêu Vũ tướng quân Công Tôn Lãng kiếm thuật cao cường, Yên nhi muốn xem.”
Giọng nói của Trưởng công chúa không lớn.
Nhưng trong trẻo, vang vọng khắp đại điện, truyền thẳng đến tai Công Tôn Lãng.
Có thể thấy rõ, hắn kích động đến mức hai cánh mũi cũng run lên.
Sau khi hoàng thượng gật đầu.
Công Tôn Lãng ưỡn ngực, sải bước tiến ra phía trước đại điện.
Dưới tiếng nhạc của nhạc quan, bắt đầu múa kiếm.
Chỉ là dáng vẻ của hắn quá mức làm điệu.
Thỉnh thoảng lại liếc mắt đưa tình, cười cợt không đứng đắn.
Dù Trưởng công chúa có che mặt bằng khăn lụa.
Nhưng chỉ nhìn ánh mắt, cũng có thể thấy nàng đã bị ngấy đến mức khó chịu.
Sắc mặt của hoàng thượng cũng dần dần trở nên không vui.
Một khúc kiếm kết thúc, hơi thở Công Tôn Lãng vẫn chưa loạn.
Hắn dùng giọng ổn định, nói ra lời chúc tụng.
Chỉ là lời vừa dứt.
Hoàng thượng đã sa sầm nét mặt, chậm rãi mở miệng.
“Đồ làm trò lố bịch, còn không mau cút ra ngoài.”
Công Tôn Lãng hoảng hốt ngẩng đầu lên, nhưng thứ hắn đối diện, chỉ là ánh mắt lạnh lẽo như băng của hoàng thượng.
Hắn dĩ nhiên không hề hay biết, mình đã chạm phải điều tối kỵ trong lòng hoàng thượng.
Đương kim hoàng thượng đối với Ngọc Triều Trưởng công chúa, vốn luôn có tình cảm khác hẳn thường nhân.
Ban đầu, ngay cả ta cũng cho rằng, hoàng thượng chẳng qua chỉ là đặc biệt yêu thương người muội muội này.
Thế nhưng tỷ họ từng nói với ta, hoàng thượng thà để trưởng công chúa cô độc suốt đời.
Cũng tuyệt đối sẽ không cho nàng chiêu phò mã.
Trưởng công chúa sở dĩ vẫn luôn không có ý trung nhân.
Không phải vì nàng không muốn.
Mà là bởi những người từng khiến nàng động lòng.
Đều đã bị hoàng thượng âm thầm xử trí.
Nghe nói, đã từng có một thị vệ.
Chỉ vì liếc nhìn trưởng công chúa thêm một lần.
Liền bị đánh đến thừa sống thiếu c/hết, rồi ném thẳng ra khỏi cung.
Thứ dục vọng chiếm hữu ngang ngược như vậy.
Tuyệt đối không phải là tình cảm huynh muội nên có.
Những bí mật thâm cung như thế này.
Cũng chỉ có những người thân cận nhất bên cạnh trưởng công chúa mới có thể biết được.
Công Tôn Lãng lúc này mặt mày tái mét.
Mồ hôi to như hạt đậu đã lăn đầy trên trán.
Nghe thấy tiếng quát đuổi của hoàng thượng.
Hắn ngay cả thở mạnh cũng không dám.
Chỉ có thể run rẩy bò ra khỏi đại điện.