QUỶ Y A HUỲNH

Chương 6



Tiêu Viễn ở ngoài sáng dấy lên sóng lớn ngập trời.

Hoàng hậu ở trong tối dựng đập chắn nước từng tầng.

Đây là một cuộc giằng co quyền lực.

“Thẩm tướng muốn ta làm gì?”

Người như Thẩm Ngọc Án, tuyệt đối không làm chuyện vô ích.

Hôm nay hắn đích thân đến, tất nhiên không chỉ để báo tin.

“Nói chuyện với người thông minh quả thật đỡ tốn sức.”

Hắn rút từ tay áo ra một mảnh giấy nhỏ, đẩy về phía ta.

“Hoàng hậu vốn ưa làm đẹp, lại rất chú trọng điều dưỡng thân thể. Đây là danh sách dược liệu và hương liệu mà Phượng Nghi cung của bà ta đã bí mật thu mua từ bên ngoài suốt nửa năm qua.”

“Nhũ tuyết, ngọc thiền hoa, tử hà xa… còn có… ‘Hợp Hoan Túy’?”

Mấy vị phía trước đều là dược liệu quý dùng để đại bổ.

Nhưng vị cuối cùng – “Hợp Hoan Túy” – lại là một loại kỳ hương cực hiếm từ Tây Vực.

Loại hương này bản thân không có độc, dùng một lượng nhỏ có tác dụng an thần, trợ ngủ.

Nhưng nếu trong thời gian dài đem nó phối hợp với vài vị dược liệu đặc định…

Thì sẽ từ từ xâm thực tâm trí con người, khiến tinh thần uể oải, thậm chí sinh ra ảo giác.

Mà những vị “đặc định” ấy, lại vừa khéo đều có mặt trong danh sách này!

Ta đột ngột ngẩng đầu nhìn Thẩm Ngọc Án:

“Nàng ta muốn đối phó là…”

“Hoàng thượng.”

Đúng là một Giang Hoàng hậu thâm sâu!

Không rút được củi dưới đáy nồi, liền muốn trực tiếp khống chế nguồn lửa.

“A Huỳnh cô nương y thuật thông thần, độc thuật lại càng vô song thiên hạ. Ta nghĩ, cô nương hẳn có biện pháp khiến những ‘bổ dược’ này phát huy một chút… công hiệu ngoài ý muốn chứ?”

Hắn muốn ta lấy gậy ông đập lưng ông.

Mượn tay Hoàng hậu, phế luôn Hoàng hậu.

“Ta được lợi gì?”

“Lật đổ Hoàng hậu, Giang gia mới tính là diệt sạch. Chẳng lẽ đó không phải lợi ích lớn nhất của cô nương?”

Ta nhìn hắn, bỗng bật cười.

“Thẩm tướng Thẩm thủ phụ, ngài sai rồi.”

“Lật đổ Giang gia là mục đích của ta, không phải lợi ích của ta.”

“Lợi ích ta muốn là toàn bộ hồ sơ vụ án Huyền Giáp quân hai mươi năm trước, cùng với… lập trường thật sự của Thẩm gia các ngài.”

24

Thẩm Ngọc Án nhìn ta thật lâu.

“A Huỳnh cô nương, biết quá nhiều, đối với nàng không phải chuyện tốt.”

“Chân tướng mới là lợi ích lớn nhất của chuyến đi này.” Ta không nhượng bộ, đối diện thẳng với hắn. “Thẩm tướng không dám nói sao? Hay là vụ án máu đổ trời long đất lở hai mươi năm trước, Thẩm gia… cũng không hoàn toàn sạch sẽ?”

Thẩm gia nhiều đời thư hương, thanh danh trong sạch.

Thẩm Ngọc Án lại càng trẻ tuổi đã vị cực nhân thần, là cánh tay đắc lực được Hoàng thượng tin cậy nhất.

Danh tiếng của hắn, còn trắng hơn tuyết.

Nhưng trực giác của ta nói rằng, hắn giúp ta, giúp Tiêu Viễn, từng bước nhắm vào Giang gia, nếu chỉ vì cân bằng triều cục thì e quá gượng ép.

Rất lâu sau, Thẩm Ngọc Án bỗng khẽ bật cười.

“Nàng rất giống một người. Một… cố nhân.”

Hắn không trực tiếp trả lời câu hỏi của ta, mà đẩy tới trước mặt ta tờ danh sách kia, cùng với một chiếc chìa khóa nhỏ tinh xảo.

“Hiệu thuốc ‘Thẩm thị ký’ ở Đông nhai, phòng Thiên tự. Những thứ nàng muốn đều ở trong đó.”

“Còn về lập trường của Thẩm gia… đợi nàng làm xong chuyện này, ta sẽ đích thân nói cho nàng biết.”

Ta thu lại danh sách và chìa khóa, đứng dậy.

“Thành giao.”

Đêm ấy, ta thay một thân dạ hành y gọn gàng, lặng lẽ lẻn vào hoàng cung.

Với thân thủ của ta và sự tinh thông dược lý, né tránh thị vệ tuần tra, đột nhập Ngự dược phòng được canh phòng nghiêm mật, không phải việc khó.

Dược liệu của Phượng Nghi cung đều được cất riêng trong một tủ gỗ tử đàn dán niêm phong.

Ta mở tủ thuốc, mùi hương lạ hòa trộn giữa vô số dược liệu quý và “Hợp Hoan Túy” ập vào mặt.

Giang Hoàng hậu quả thực cao tay.

Bà ta không trực tiếp hạ độc vào ẩm thực của Hoàng thượng, mà dùng phương thức huân hương, âm thầm xâm thực thần trí như mưa dầm thấm đất.

Như vậy, cho dù thái y mỗi ngày bắt mạch, cũng chỉ chẩn đoán là “lao tâm quá độ, tinh thần hao tổn”, tuyệt đối không nghi ngờ trúng độc.

Đáng tiếc, bà ta gặp phải ta.

Ta không đụng tới phương thuốc vốn có, chỉ từ trong ngực lấy ra một chiếc bình sứ nhỏ, nhỏ vài giọt dược dịch không màu không mùi, đều tay rỏ lên đống hương liệu “Hợp Hoan Túy” kia.

Dược dịch này tên là “Thôi Tình Dẫn”.

Bản thân nó không độc, thậm chí không có mùi.

Nhưng một khi hòa cùng “Hợp Hoan Túy”, lại trải qua nhiệt độ cao khi đốt huân, sẽ sinh ra hiệu quả gây ảo giác và thôi tình cực mạnh.

Kẻ trúng chiêu sẽ thần trí hỗn loạn, đem người trước mắt coi là người mình yêu nhất trong lòng, mà sinh chuyện mây mưa.

Mà điều thú vị hơn là, hiệu lực ấy đối với nữ tử còn mạnh hơn.

Giang Hoàng hậu, bà không phải rất thích dùng hương sao?

Vậy thì ta sẽ tặng bà một vở “xuân tiêu” khó quên nhất đời.

Ba ngày sau là đêm rằm trăng tròn, trong cung thiết yến.

Còn ta, ung dung ngồi trong y quán, chờ màn kịch mở màn.

Sư phụ không biết từ lúc nào đã đứng phía sau ta.

Ông nhìn ánh trăng sáng vằng vặc ngoài cửa sổ, chậm rãi nói:

“Con bé, tối nay trong cung sẽ có người chết.”

“Con biết.”

“Không sợ chơi quá tay, rước họa vào thân sao?”

25

Giờ Tý, khi màn đêm sâu nhất.

Cửa y quán bị gõ dồn dập.

Ta đẩy cửa sổ nhìn xuống, người đứng dưới lầu là thân tín của Thẩm Ngọc Án. Trên mặt hắn là vẻ hoảng hốt khó giấu, cùng với… một tia hưng phấn.

“A Huỳnh cô nương, tướng gia mời cô nương lập tức nhập cung!”

Ta không hề bất ngờ.

Xách hòm thuốc, ta theo hắn lên chiếc xe ngựa đã chuẩn bị sẵn.

Xe phi như bay, trực tiếp tiến vào hoàng thành từ cửa phụ.

Trong cung đã loạn thành một mớ hỗn độn.

Vô số thái giám cung nữ xách đèn lồng, bước chân vội vã, gương mặt ai nấy đều đầy vẻ kinh hoảng.

Không khí căng thẳng đến nghẹt thở.

Thân tín dẫn ta xuyên qua trùng trùng hành lang, cuối cùng dừng trước tẩm cung của Hoàng đế — điện Càn Nguyên.

Bên ngoài điện, cấm quân đứng đen đặc, vây kín đại điện không một kẽ hở.

Thẩm Ngọc Án và Tiêu Viễn, một văn một võ, sóng vai đứng trước điện.

Nhìn thấy ta, Tiêu Viễn lập tức bước tới.

Trong mắt hắn đầy tia máu, thần sắc căng cứng.

Hắn theo bản năng muốn nắm lấy tay ta, nhưng giữa không trung lại khựng lại.

“A Huỳnh…”

“Đã xảy ra chuyện gì?”

Môi hắn khẽ động, dường như không biết nên bắt đầu từ đâu.

Thẩm Ngọc Án tiến lên, thay hắn trả lời:

“Sau yến tiệc, long thể Hoàng thượng bất an, hồi cung nghỉ sớm. Hoàng hậu nương nương vì thương tiếc, đích thân ở trong điện hầu thuốc, thắp an thần hương.”

“Nửa canh giờ trước, trong điện truyền ra tiếng kinh hô của Hoàng thượng và tiếng thét của nữ nhân. Khi thống lĩnh cấm quân dẫn người xông vào, cảnh tượng nhìn thấy là…”

“Hoàng hậu nương nương, y phục xộc xệch, cùng một tên thị vệ… ch/ế/t trên long sàng.”

Tim ta đập mạnh một nhịp.

Ch/ế/t rồi?

Thứ ta hạ chỉ gây ảo giác và thôi tình, tuyệt đối không trí m/ạ/ng.

“Hoàng thượng thì sao?”

“Hoàng thượng kinh hãi quá độ, hôn mê bất tỉnh, hiện giờ vừa mới tỉnh lại. Thái y viện bó tay, không tra ra được rốt cuộc Hoàng thượng trúng phải tà chứng gì. Vì vậy chỉ có thể thỉnh Quỷ y cô nương ra tay.”

Ta hiểu rồi.

Đây là cơ hội Thẩm Ngọc Án đưa ta nhập cục, cũng là cơ hội để ta chính danh trước thiên hạ.

Ta xách hòm thuốc, dưới vô số ánh mắt dõi theo, bước vào điện Càn Nguyên.

Long sàng hỗn loạn, hai thi thể đã bị phủ vải trắng.

Hoàng đế tựa trên gối mềm, sắc mặt trắng bệch, ánh mắt tán loạn, cả người như bị rút mất hồn phách, miệng không ngừng lẩm bẩm:

“Có quỷ… có quỷ… là oan hồn của Mông Nghị tới đòi m/ạ/ng…”

Ta bước lên bắt mạch.

Mạch tượng hư phù hỗn loạn, quả thực là kinh hãi quá độ, đồng thời có dấu hiệu trúng độc gây ảo giác.

Nhưng điều ta cảm nhận được còn nhiều hơn thế.

Trong cơ thể ông ta, ngoài dư vị của “Thôi Tình Dẫn” và “Hợp Hoan Túy” do ta bố trí, còn tiềm phục một loại độc thứ ba.

Một loại mạn độc cực kỳ âm hiểm, liều lượng cực nhỏ, nhưng đã lặng lẽ xâm thực ngũ tạng lục phủ từ rất lâu.

Kẻ hạ độc thủ pháp cao minh, tâm địa càng hiểm độc.

Trong lòng ta lập tức sáng tỏ.

Bọ ngựa bắt ve, chim sẻ núp sau.

Vở kịch đêm nay, kẻ đạo diễn thực sự e rằng không phải ta, cũng không phải Thẩm Ngọc Án.

Mà là… vị sư phụ tốt của ta.

Chính ông ta đã chồng thêm một tầng lửa lên kế hoạch của ta.

Ông ta tính chuẩn Hoàng hậu sẽ ch/ế/t, tính chuẩn Hoàng đế sẽ kinh hãi, nên nhân cơ hội ấy kích phát thứ mạn độc đã sớm được chôn sâu trong cơ thể Hoàng đế.

Mũi tên này, đâu chỉ bắn ch/ế/t mỗi Hoàng hậu?

Một mũi, chặt đứt căn cơ của Giang gia.

Hai mũi, phế đi thần hồn của Hoàng đế.

Ba mũi, đem oan án Huyền Giáp quân trở lại trước mắt thiên hạ, bằng một cách ly kỳ và rúng động nhất.

Quả là một chiêu “nhất tiễn tam điêu”!

Ta thu tay lại, đứng dậy, nhìn ra ngoài điện nơi Thẩm Ngọc Án và Tiêu Viễn đang nóng ruột chờ đợi, chậm rãi lắc đầu, giọng nặng nề.

“Hoàng thượng kinh hãi quá độ, tâm thần tổn hại, e rằng… đã phát điên.”

26

Hoàng đế điên rồi.

Tin này còn mang tính hủy diệt hơn cả việc Hoàng hậu cùng thị vệ tư thông rồi …ch/ế/t trên long sàng.

Thẩm Ngọc Án là người phản ứng đầu tiên.

Hắn bước nhanh vào điện, trước tiên thăm dò hơi thở của Hoàng đế, rồi nhìn đôi mắt vô thần tán loạn kia, cuối cùng mới quay sang ta.

“A Huỳnh cô nương, có cách cứu chữa không?”

Ta lắc đầu.

“Tâm bệnh phải dùng tâm dược mà trị. Hoàng thượng là bị oan hồn đòi m/ạ/ng, dọa vỡ mật. Chuyện này không phải thuốc thang có thể cứu. Trừ phi… có thể giải oan cho ba vạn vong hồn hai mươi năm trước, bằng không thần tiên cũng khó cứu.”

Ta đem tất cả đổ cho “oan hồn Huyền Giáp quân”.

Hoàng đế không phải điên vì trúng độc.

Mà là điên vì lương tâm cắn rứt, vì oan hồn đòi m/ạ/ng mà phát cuồng.

Một nước cờ này khiến án Huyền Giáp quân không còn ai dám trì hoãn, không ai dám thiên vị.

Minh oan cho Mông gia sẽ trở thành con đường duy nhất để “bình thiên nộ”, cứu long thể.

Tiêu Viễn siết chặt nắm tay.

Giang Hoàng hậu, đ /ộc phụ kia, rốt cuộc cũng nhận được báo ứng xứng đáng.

Còn Giang Thận, ngày ch/ế/t của hắn, đã ở trước mắt.

“Thẩm tướng, Tướng quân, nơi này đã không còn việc của ta. Phần còn lại là chuyện triều đường.”

Nói xong, ta xách hòm thuốc, thong thả bước ra khỏi điện Càn Nguyên.

Đêm trong hoàng cung vẫn thâm trầm như cũ.

Khi ta trở về y quán, trời đã tờ mờ sáng.

Sư phụ đang ngồi giữa đại sảnh, ung dung nhấp một ấm trà mới.

Ông không đeo mặt nạ.

Trên gương mặt tuấn mỹ mà tái nhợt kia, thấp thoáng một nụ cười nhàn nhạt.

“Về rồi?”

“Thủ đoạn của sư phụ, quả thật khiến đồ nhi mở rộng tầm mắt.”

“Con chẳng phải cũng chơi rất vui sao?”

Sư phụ rót cho ta một chén trà, hơi nóng lượn lờ.

“Nếu không có ‘Thôi Tình Dẫn’ của con làm mồi, vở kịch này của ta cũng không thể diễn vang dội như vậy.”

“Độc trong cơ thể Hoàng thượng… là do sư phụ hạ?”

“Ừ.”

Ông thừa nhận gọn gàng dứt khoát.

“Đã hạ năm năm rồi.”

Tim ta chấn động.

Năm năm trước, ta thậm chí còn chưa quen biết ông.

“Vì sao?”

“Con bé, con còn nhớ ta từng nói với con, thống soái Huyền Giáp quân – Mông Nghị – có một huyết mạch duy nhất, đã phá vòng vây thoát thân không?”

Tim ta hụt một nhịp.

Một suy đoán vừa hoang đường vừa hợp lý điên cuồng nảy sinh trong đầu.

Sư phụ nhìn vẻ kinh ngạc của ta, chậm rãi từng chữ một:

“Ta chính là đứa trẻ đó.”

“Bản danh của ta… là Mông Huyền.”

Chương trước Chương tiếp
Loading...