Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Sau Khi Bị Từ Hôn, Ta Trở Thành Bảo Bối Trong Lòng Bàn Tay Của Tĩnh Vương
Chương 11
“Thẩm tiểu thư, tiếp chỉ.”
Ta vội vàng quỳ xuống.
“Chiếu theo: ái nữ của Trấn Quốc Công Thẩm Kình, Thẩm thị Tri Vi, tính tình nhu hòa, phẩm hạnh đoan trang, giữ mình cẩn trọng… đặc sắc phong siêu phẩm cáo mệnh, hưởng bổng lộc thân vương, cho phép đội cửu huê tứ phượng quan, đại hôn cử hành, toàn bộ lễ nghi đều theo chế thân vương tối cao, khâm thử!”
Siêu phẩm cáo mệnh.
Bổng lộc thân vương.
Cửu huê tứ phượng quan.
Hôn lễ theo chế thân vương tối cao!
Từng đạo ân thưởng liên tiếp như sấm sét giáng xuống, khiến đầu óc ta choáng váng.
Đây đã không còn là ân sủng thông thường, mà gần như là vinh sủng vượt khuôn phép.
Đặc biệt là cửu huê tứ phượng quan, đó vốn là quy chế chỉ hoàng hậu và thái tử phi mới được dùng!
Bệ hạ… rốt cuộc là có ý gì?
Thái giám tuyên chỉ trao thánh chỉ vào tay ta, hạ thấp giọng, cười nói thêm một câu:
“Thẩm tiểu thư, à không, Tĩnh Vương phi, bệ hạ có dặn, Tĩnh Vương kiên quyết như vậy, ngài… xứng đáng nhận.”
Là Tiêu Diễn.
Chính là chàng đã cầu xin những ân điển này từ bệ hạ.
Chàng dùng cách này để nói với toàn thiên hạ rằng, Tiêu Diễn cưới ta Thẩm Tri Vi, là coi trọng đến nhường nào, là vinh quang đến mức nào.
Chàng đang dùng một phương thức rực rỡ hơn, hiển hách hơn, đem tất cả tôn nghiêm và thể diện mà ta từng mất đi vì cuộc hủy hôn trước kia, bù đắp lại cho ta gấp bội.
Ta nắm chặt thánh chỉ nặng trĩu trong tay, hốc mắt từng đợt nóng lên.
Phụ thân và mẫu thân cũng xúc động không thôi, phụ thân càng là lệ già tuôn rơi, liên tục quỳ xuống dập đầu tạ ơn hoàng ân.
Tiễn vị thái giám tuyên chỉ rời đi, ta trở về Lãm Nguyệt Các, nhìn người trong gương, người nữ tử sắp sửa đội lên cửu huê tứ phượng quan, trong lòng trăm mối ngổn ngang.
Tiêu Diễn…
Chàng đối đãi với ta như vậy, Thẩm Tri Vi ta, đời này còn có thể lấy gì để báo đáp?
10
Ngày đại hôn, trời còn chưa sáng, ta đã bị mẫu thân và toàn phúc ma ma gọi dậy từ trong chăn gấm.
Tắm gội.
Xông hương.
Khai diện.
Trang điểm.
Toàn bộ quá trình giống như đang chìm trong một giấc mộng hoa lệ mà dài dằng dặc.
Tỳ nữ, gia nhân qua lại bận rộn, trên mặt ai nấy đều mang theo vẻ hân hoan như được vinh dự lây.
Mẫu thân đứng bên cạnh, lúc thì giúp ta chỉnh lại vạt áo, lúc lại lặng lẽ lau đi giọt lệ nơi khóe mắt, nhưng khóe môi từ đầu đến cuối vẫn treo nụ cười an tâm và mãn nguyện.
Khi chiếc cửu huê tứ phượng quan nặng trĩu được toàn phúc ma ma cẩn thận đội lên đầu ta, ngay cả bà – người đã chứng kiến không biết bao nhiêu hôn lễ vương thất – cũng không nhịn được mà khẽ thốt lên một tiếng kinh ngạc.
Phượng điểu bằng xích kim chạm trổ tinh xảo giương cánh như sắp bay lên, chín chuỗi đông châu rủ xuống trước trán, lưu quang lấp lánh, hoa lệ đến mức không gì sánh nổi.
Ân thưởng vượt quy chế này, là Tiêu Diễn vì ta mà giành lấy chỗ dựa, cũng là lời tuyên cáo không tiếng động của chàng với cả thiên hạ.
Bộ giá y do Nội Đình Thượng Y Cục ngày đêm gấp rút may thành, vải vân cẩm đỏ thắm, dùng chỉ vàng thêu nên đồ án loan phụng hòa minh phức tạp, vạt váy kéo dài chạm đất, trải ra như ráng chiều rực rỡ nhất nơi chân trời.
Người trong gương, mày mắt như họa, môi điểm chu sa, dưới ánh châu quan hà bội, lại mang theo vài phần diễm lệ lạ lẫm đến mức khiến người ta kinh tâm động phách.
Đây thật sự là ta sao?
Là Thẩm Tri Vi, người chỉ một tháng trước còn vì bị hủy hôn mà lòng nguội lạnh như tro tàn?
“Tiểu thư… không, Vương phi, người thật sự rất đẹp…”
Giọng Bích Ngọc nghẹn ngào, hốc mắt đỏ hoe.
Bên ngoài vang lên tiếng trống chiêng, kèn sô na dậy đất rung trời.
Đội ngũ nghênh thân đã tới.
Mẫu thân giúp ta chỉnh lại búi tóc lần cuối, rồi nhẹ nhàng phủ lên đầu ta chiếc khăn hỷ đỏ thêu uyên ương hí thủy.
Tầm nhìn lập tức bị sắc đỏ hỷ sự bao trùm, thế giới trở nên mơ hồ mà tĩnh lặng, chỉ còn lại nhịp tim của chính mình, đập dồn dập như trống trận.
Ta được huynh trưởng cõng trên lưng, từng bước một đi ra khỏi nơi đã sinh sống hơn mười năm.
Không, bây giờ đã không còn là Trấn Bắc Hầu phủ, mà là Trấn Quốc Công phủ.
Tiếng pháo nổ vang trời, tiếng hoan hô, chúc tụng cuồn cuộn như thủy triều.
Ta có thể cảm nhận được vô số ánh mắt đang dõi theo mình.
Hiếu kỳ có.
Ngưỡng mộ có.
Đố kỵ… cũng có.
Cho đến khi được đưa vào kiệu hỷ rộng rãi hoa lệ, khoảnh khắc rèm kiệu buông xuống, những ồn ào náo nhiệt bên ngoài mới bị ngăn cách đi vài phần.
Kiệu khẽ lay động rồi vững vàng khởi hành, tiếng kèn trống rộn ràng suốt dọc đường, hướng thẳng về Tĩnh Vương phủ.
Ta ngồi trong kiệu, hai tay siết chặt vào nhau, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay, cố gắng dùng chút đau đớn mong manh ấy để xác nhận rằng tất cả trước mắt không phải một giấc mộng hư ảo.
Không biết đã trôi qua bao lâu, thân kiệu bỗng khẽ chấn động rồi dừng lại.
Rèm kiệu được vén lên.
Một bàn tay thon dài, đốt ngón rõ ràng, mạnh mẽ mà vững chãi đưa vào trong, nắm chặt lấy tay ta đang vì hồi hộp mà khẽ run.
Là Tiêu Diễn.
Bàn tay chàng ấm áp, khô ráo, mang theo một sức mạnh khiến người ta an tâm.
Ta được chàng dắt ra khỏi kiệu, từng bước cẩn trọng.
Bên tai là tiếng người càng thêm sôi động, lễ nhạc vang dội.
Dưới chân là thảm đỏ mềm mại kéo dài vô tận.
Những nghi lễ sau đó, rườm rà mà trang nghiêm.
Bái thiên địa.
Bái cao đường.
Hoàng đế và hoàng hậu không thân lâm, do trưởng bối trong tông thất thay mặt tiếp lễ.
Phu thê đối bái.
Ta như một con rối tinh xảo, dưới sự chỉ dẫn của toàn phúc ma ma, hoàn thành từng động tác một cách chuẩn mực.
Khăn hỷ che kín tầm nhìn, ta chỉ có thể trông thấy khi cúi lạy, trước mặt là bóng dáng cao lớn của chàng, cũng khoác trên mình cát phục đỏ rực, đứng thẳng nghiêm trang.
Cho đến khi được đưa vào động phòng, xung quanh mới thực sự lắng xuống.
Ta đoan chính ngồi bên mép giường trải chăn uyên ương đỏ thắm, nhịp tim vẫn dồn dập đến mức không sao trấn tĩnh.
Bích Ngọc cùng vài nha hoàn của Tĩnh Vương phủ lặng lẽ đứng hầu một bên.
Thời gian từng chút trôi qua, ngoài phòng thấp thoáng vọng lại tiếng yến tiệc náo nhiệt.
Không biết đã bao lâu, ngoài cửa cuối cùng cũng vang lên tiếng bước chân trầm ổn, cùng giọng bọn hạ nhân cung kính vấn an.
“Tham kiến Vương gia.”
Tim ta lập tức nhấc lên tận cổ họng.
Cửa phòng được đẩy mở, mang theo hơi men nhàn nhạt hòa lẫn mùi hương tùng mộc lạnh quen thuộc lan tỏa khắp không gian.
Đôi ủng gấm viền chỉ vàng, màu mực đen quen thuộc, dừng lại ngay trước mặt ta.
Bọn nha hoàn lặng lẽ lui ra ngoài, khép cửa lại một cách chu đáo.
Trong phòng, chỉ còn lại hai người chúng ta, cùng với tiếng nến hồng cháy khẽ phát ra những âm thanh tí tách rất nhỏ.
Chàng đứng yên một lát.
Sau đó, chậm rãi vươn tay, dùng một cây ngọc như ý, nhẹ nhàng khều lên khăn hỷ trên đầu ta.
Trước mắt bỗng chốc sáng rõ.
Ta theo phản xạ ngước mắt lên, lập tức chạm phải một đôi mắt sâu thẳm như đêm tối.
Hôm nay chàng cũng được chuẩn bị vô cùng kỹ lưỡng, tóc đen đội kim quan, càng tôn lên dung mạo tuấn mỹ vô song.
Vẻ lạnh lùng ngang tàng thường ngày đã bị sắc đỏ của hỷ phục làm dịu đi vài phần, khiến chàng mang thêm chút hơi thở nhân gian ấm áp.
Giờ khắc này, chàng không chớp mắt nhìn ta, ánh mắt rực cháy, mang theo sự kinh diễm không hề che giấu, cùng dục chiếm hữu rõ ràng.
Ta bị ánh nhìn ấy làm cho hai má nóng bừng, vội vàng cụp mắt xuống.
Chàng khẽ bật cười, giọng nói vì đã uống rượu mà mang theo chút khàn khàn lười biếng.
“Trốn cái gì?”
“Để cô hảo hảo nhìn cho rõ.”
Chàng ngồi xuống bên cạnh ta, khoảng cách gần đến mức hơi thở ấm áp khẽ lướt qua vành tai.
Chàng vươn tay, đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt qua những viên đông châu lạnh mát trên chiếc cửu hủy tứ phượng quan, rồi men theo đường nét gương mặt ta, chậm rãi trượt xuống, cuối cùng dừng lại nơi cằm, khẽ dùng lực, buộc ta phải ngẩng đầu lên đối diện với ánh nhìn của chàng.
“Vương phi của ta,” đầu ngón tay chàng khẽ miết lên làn da mịn màng dưới cằm ta, ánh mắt dịu dàng chuyên chú, tựa như đang ngắm nhìn một báu vật hiếm hoi vừa tìm lại được sau bao năm thất lạc, “hôm nay, rất đẹp.”
Lời tán thưởng thẳng thắn và nóng bỏng ấy khiến vành tai ta cũng nóng rực lên.
“Vương gia…” ta theo bản năng muốn né tránh ánh nhìn quá mức cháy bỏng kia.
“Gọi tên ta.” Chàng cắt lời, giọng nói mang theo mệnh lệnh dịu dàng không cho phép khước từ, “Tiêu Diễn.”
Ta khẽ mở miệng, hai chữ ấy lăn qua lăn lại nơi đầu lưỡi, lại nhất thời khó thốt ra.
Chàng cũng không vội, chỉ kiên nhẫn nhìn ta, trong mắt mang theo sự khích lệ và chờ đợi.
“… Tiêu Diễn.”
Cuối cùng, ta khẽ gọi thành tiếng, nhỏ đến mức như tiếng muỗi kêu.
Trong mắt chàng lập tức dâng lên ý cười thỏa mãn, tựa như băng xuân tan chảy, ấm áp lan tràn.
Chàng nắm lấy tay ta, nâng chén hợp cẩn, đưa đến trước mặt.
Cánh tay đan xen, rượu trôi qua cổ họng, vừa cay nồng lại vừa ngọt dịu.
Nghi thức này dường như mang theo một sức mạnh huyền diệu, đem số phận của hai con người, gắn chặt vào nhau, không thể tách rời.
Đặt chén rượu xuống, chàng vẫn không buông tay ta, ngược lại còn siết chặt hơn.
Ngọn hồng chúc trong phòng lép bép cháy, bầu không khí chợt trở nên mờ ám và căng thẳng đến nghẹt thở.
Chàng cúi người sát lại, thân hình cao lớn hoàn toàn bao trùm lấy ta, trong đôi mắt sâu thẳm ấy, tình ý và d/ụ/c v/ọ/n/g không hề che giấu cuộn trào mãnh liệt.
“Tri Vi,” chàng gọi ta, giọng nói khàn thấp, mang theo sức mê hoặc khiến lòng người run rẩy, “lần này, sẽ không còn ai quấy rầy nữa.”
Lời còn chưa dứt, đôi môi nóng rực đã lần nữa phủ xuống, mạnh mẽ hơn, dữ dội hơn lần trước, mang theo sự áp đặt không cho phép khước từ, hoàn toàn cướp đi hơi thở của ta.
Tấm hồng trướng chẳng biết từ lúc nào đã buông xuống, ngăn cách trong ngoài.
Y phục rơi xuống đất, châu quan khẽ va chạm, phát ra tiếng leng keng rất nhẹ.
Trong cơn mê loạn, ta chỉ cảm nhận được thân nhiệt nóng bỏng của chàng, cùng tiếng thở dài trầm thấp, thỏa mãn vang lên bên tai.
“Cuối cùng… cũng hoàn toàn có được nàng rồi.”
11
Trong hồng trướng, ánh nến lay động, sắc đỏ tràn ngập.
Nụ hôn của chàng mang theo sự cường thế không thể nghi ngờ, nhưng trong từng chi tiết nhỏ lại lộ ra sự trân trọng dè dặt, tựa như đang nâng niu một bảo vật mong manh vừa tìm lại sau bao năm đánh mất.
Y phục không biết đã cởi bỏ từ lúc nào, da thịt kề sát, nhiệt độ nóng rực của chàng gần như khiến ta không chịu nổi.
Ta vụng về tiếp nhận tất cả, bị cuốn theo cơn sóng tình xa lạ mà mãnh liệt chàng mang đến, lúc chìm lúc nổi, chỉ có thể yếu ớt bám lấy cánh tay rắn chắc của chàng, như kẻ đuối nước nắm lấy chiếc phao duy nhất.
Trong cơn mê loạn tình ý, đôi môi nóng rực của chàng luyến lưu nơi cổ ta, để lại những xúc cảm dày đặc và bỏng rát.
Giọng nói trầm khàn, mang theo tình động nồng đậm và một sự thỏa mãn gần như tiếng thở dài, vang lên bên tai ta.
“Cuối cùng, đã hoàn toàn có được nàng rồi.”
Câu nói ấy như một tiếng sét, bổ thẳng vào tâm trí, xé toạc tia hỗn độn cuối cùng còn sót lại.
Mười năm chờ đợi, từng bước tính toán, mạnh mẽ xông vào cuộc đời ta, kéo ta ra khỏi vũng bùn nhơ nhớp, che chở dưới đôi cánh của mình… tất cả hình ảnh lướt nhanh trước mắt, cuối cùng dừng lại trong đôi mắt sâu thẳm như biển của chàng, nơi chỉ phản chiếu duy nhất bóng dáng ta.
Tim ta bỗng run lên dữ dội, một cảm giác chua xót xen lẫn rung động khó gọi thành tên dâng nghẹn nơi cổ họng.
Ta nhắm mắt lại, bàn tay vốn đặt trước ngực chàng, mang theo chút kháng cự yếu ớt, cuối cùng cũng chậm rãi buông ra, rồi nhẹ nhàng vòng lấy vòng eo rắn chắc của chàng.
Sự đáp lại nhỏ bé ấy, tựa như châm ngòi cho kíp nổ cuối cùng.
Thân thể chàng rõ ràng khựng lại trong khoảnh khắc, ngay sau đó, những động tác vốn còn giữ lại một tia kiềm chế, bỗng trở nên mãnh liệt và tràn đầy chiếm đoạt.
Cơn đau xa lạ cùng khoái cảm cuồn cuộn như thủy triều luân phiên ập đến, hoàn toàn nhấn chìm ta.
Những tiếng rên khe khẽ bị nuốt trọn, chỉ còn tiếng nến đỏ lép bép, hòa cùng nhịp thở ngày một gấp gáp trong trướng…
Không biết đã bao lâu trôi qua, gió dừng, mưa tạnh.
Ta mềm nhũn toàn thân, cuộn mình trong vòng tay chàng, gò má áp lên lồng ngực còn vương mồ hôi, vẫn phả ra hơi nóng dồi dào, đến cả đầu ngón tay cũng lười nhúc nhích.
Cánh tay rắn chắc của chàng ôm chặt lấy ta, cằm khẽ tựa lên đỉnh đầu ta, động tác vuốt ve nhè nhẹ, lúc có lúc không.
“Có đau không?” chàng thấp giọng hỏi, âm thanh mang theo vẻ lười biếng khàn khàn sau khi hoan ái, bàn tay lại dịu dàng vuốt dọc sống lưng ta, nơi vẫn còn lấm tấm mồ hôi.
Hai má ta đỏ bừng, vùi mặt sâu hơn vào lòng chàng, lắc đầu, rồi lại khẽ gật đầu.
Chàng bật cười khẽ, lồng ngực rung lên theo tiếng cười đầy thỏa mãn.
Chàng không hỏi thêm nữa, chỉ siết chặt vòng tay, như muốn ép ta hòa vào xương máu mình.
“Ngủ đi.”
Chàng hôn nhẹ lên mái tóc ta.
“Ngày mai còn phải vào cung tạ ơn.”
Mệt mỏi như thủy triều dâng lên, trong hơi thở quen thuộc khiến người ta an tâm của chàng, ta rất nhanh đã chìm vào giấc ngủ sâu.
Sáng hôm sau tỉnh lại, trời đã sáng rõ.
Bên cạnh trống không, nhưng hơi ấm còn vương.
Ta vừa cựa mình, đã không nhịn được hít nhẹ một hơi, toàn thân đau nhức như thể vừa bị bánh xe nghiền qua.
“Vương phi, người tỉnh rồi ạ?”
Bích Ngọc dẫn theo mấy nha hoàn mặt mày cung kính, bưng đồ rửa mặt bước vào, trên mặt không giấu được ý cười.
Được các nàng hầu hạ đứng dậy, nhìn nữ tử trong gương đồng, nơi khóe mày ánh mắt còn vương chút mệt mỏi, nhưng lại lộ ra một vẻ kiều diễm khó nói thành lời, như được tư nhuận sau mưa, hai má ta lại nóng bừng lên.
Sau khi sửa soạn y phục chỉnh tề, bước ra khỏi nội thất, liền thấy Tiêu Diễn đã đợi sẵn trong đại sảnh.
Chàng thay một thân thường phục của thân vương, tóc đen đội ngọc quan, thần sắc sáng sủa, đang thong thả dùng bữa sáng.
Thấy ta, chàng đặt đôi đũa bạc xuống, ánh mắt lướt qua gương mặt ta một vòng, khóe môi nhếch lên một nụ cười đầy thâm ý.
“Lại đây dùng bữa.”