SAU KHI HÒA LY, TA KHUYNH ĐỘNG KINH HOA

Chương 1



Khi Hầu gia đưa hưu thư tới trước mặt ta, ta đang xỏ nốt sợi kim tuyến cuối cùng.

Chiến bào suốt ba năm, hôm nay rốt cuộc cũng hoàn thành.

Hắn nói: “Bạch nguyệt quang của ta đã trở về, nàng nên biết điều một chút, cầm hưu thư rồi rời đi đi.”

Ta nhìn hắn, kim chỉ trong tay vẫn chưa từng dừng lại.

“Đổi thành hòa ly đi, ta sẽ tái giá vào cao môn, ngươi cũng tiện cưới người trong lòng của ngươi.”

Hắn sững người, giống như hoàn toàn không ngờ ta lại có thể nói ra những lời như vậy.

“Nàng điên rồi sao? Nàng cho rằng rời khỏi Hầu phủ, nàng còn có thể gả cho ai?”

Ta cười, đem chiến bào gấp gọn gàng, đặt trước mặt hắn.

“Ba ngày sau, kiệu hoa tám người khiêng của phủ Trấn Quốc Công sẽ dừng ngay trước cổng Hầu phủ.”

“Đến lúc đó Hầu gia nhớ tránh đường một chút, đừng chắn đường ta xuất giá.”

Sắc mặt hắn lập tức trở nên tái xanh như sắt, hắn xé nát tờ hưu thư kia.

Đáng tiếc, đã muộn rồi.

Giấy hòa ly, ta đã sớm sai người đưa tới nha môn…

01 Chiến bào

Khi Hầu gia Cố Yến đưa hưu thư tới trước mặt ta, ta đang xỏ nốt sợi kim tuyến cuối cùng.

Chiến bào suốt ba năm, hôm nay rốt cuộc cũng hoàn thành.

Sợi kim tuyến dưới ánh nến lấp lánh ánh sáng yếu ớt, giống như trái tim đã tắt lịm của ta.

Hắn nói: “Liễu Nhượt Tuyết…à à không Liễu Nhược Tuyết đã trở về.”

“Nàng nên biết điều một chút, cầm hưu thư rồi rời đi đi.”

Trong giọng nói của hắn không có lấy một tia dao động, cứ như hắn chỉ đang xử lý một món đồ cũ không còn cần nữa.

Ta tên Thẩm Tĩnh Thù.

Là Hầu phu nhân mà Cố Yến cưới hỏi đàng hoàng bằng sính lễ đầy đủ.

Cũng chính là món đồ cũ nên biết điều trong lời hắn.

Ta nhìn hắn, kim chỉ trong tay vẫn chưa từng dừng lại.

Mũi kim cuối cùng hạ xuống, ta cúi đầu cắn đứt sợi chỉ.

Động tác dứt khoát, lưu loát.

“Hưu thư thì không được.”

Giọng ta vô cùng bình tĩnh.

Cố Yến nhíu chặt mày, rõ ràng cực kỳ không hài lòng với phản ứng của ta.

“Thẩm Tĩnh Thù, đừng có không biết tốt xấu.”

“Nhược Yến thân thể yếu ớt, ta không muốn để nàng ấy phải chịu bất kỳ ủy khuất nào.”

Ta ngẩng mắt lên, lặng lẽ nhìn hắn.

Ánh nến chiếu lên gương mặt hắn, vẫn tuấn tú như năm nào.

Nhưng lại xa lạ đến mức khiến người ta cảm thấy đáng sợ.

Ba năm trước, hắn dẫn binh xuất chinh, bị trọng thương.

Là ta ngày đêm không ngủ, không nghỉ, tự tay kéo hắn trở về từ Quỷ Môn Quan.

Hắn từng nói, đời này nhất định sẽ không phụ ta.

Thì ra đời này mà hắn nói, cũng chỉ có ba năm.

“Đổi thành hòa ly đi.”

Ta khẽ mở miệng.

“Ta sẽ tái giá vào cao môn, ngươi cũng tiện cưới người trong lòng của ngươi.”

Cố Yến hoàn toàn sững lại.

Hắn giống như vừa nghe được một chuyện cười hoang đường nhất trên đời.

“Nàng điên rồi sao?”

Sự châm chọc trong mắt hắn sắc bén như kim, đ /âm thẳng vào người.

“Nàng cho rằng rời khỏi Hầu phủ, nàng còn có thể gả cho ai?”

“Một người phụ nữ bị nhà phu quân đuổi ra khỏi cửa, còn ai sẽ muốn nàng chứ?”

Ta cười.

Nhưng ý cười không hề chạm tới đáy mắt.

Ta cẩn thận gấp lại chiến bào do chính tay mình khâu từng mũi từng chỉ, đặt trước mặt hắn.

Nền vải đen huyền, kim tuyến thêu đồ đằng kỳ lân, từng đường kim mũi chỉ sống động như thật.

Đó là chiến bào ta đặc biệt chuẩn bị cho hắn để xuất chinh tái bắc.

Chỉ là hiện tại xem ra, đã không còn cơ hội dùng tới nữa.

“Ba ngày sau.”

Ta đứng dậy, nhẹ nhàng chỉnh lại ống tay áo.

“Kiệu hoa tám người khiêng của phủ Trấn Quốc Công sẽ dừng trước cổng Hầu phủ.”

Biểu cảm trên gương mặt Cố Yến lập tức cứng đờ.

Ta nhìn gương mặt tràn đầy kinh ngạc của hắn, tiếp tục nói.

“Đến lúc đó, còn mong Hầu gia tránh đường cho ta.”

“Đừng chắn mất con đường xuất giá của ta.”

Huyết sắc trên mặt hắn rút sạch trong nháy mắt, sắc mặt trở nên tái xanh.

“Thẩm Tĩnh Thù! Ngươi dám!”

Hắn đột nhiên vươn tay, chộp lấy tờ hưu thư kia, xé nát thành từng mảnh.

Những mảnh giấy vụn rơi xuống như tuyết.

Đáng tiếc…

Đã muộn rồi.

“Hầu gia quên rồi sao, đây là hòa ly.”

Ta đi tới cửa, rồi quay đầu lại nhìn hắn.

“Giấy hòa ly cần có sự đồng ý của hai người.”

“Nhưng việc ghi hồ sơ, chỉ cần một người là đủ.”

“Trước khi ngươi cầm hưu thư tới để sỉ nhục ta, người của ta đã mang giấy hòa ly đưa tới nha môn rồi.”

02 Cựu mộng

Con ngươi của Cố Yến đột nhiên co rút lại.

Hắn nhìn chằm chằm vào ta, giống như một con thú bị dồn vào đường cùng đang nổi cơn thịnh nộ.

“Không thể nào!”

Hắn nghiến răng, từng chữ từng chữ nói ra.

“Không có sự cho phép của ta, ai dám làm thủ tục hòa ly cho nàng!”

Ta không thèm để ý tới cơn gào thét o.t/c'ay của hắn nữa.

Xoay người, đẩy cửa, bước ra ngoài.

Ánh trăng lạnh lẽo chiếu xuống sân viện.

Nha hoàn Xuân Hòa đang sốt ruột đứng đợi bên ngoài.

Thấy ta đi ra, nàng vội vàng bước tới đón.

“Phu nhân…”

Hai mắt nàng đỏ hoe, rõ ràng đã nghe thấy cuộc cãi vã bên trong.

“Thu dọn đồ đạc.”

Ta thản nhiên dặn dò.

“Chúng ta về nhà.”

Xuân Hòa khựng lại một chút, sau đó lập tức gật đầu thật mạnh.

“Vâng, phu nhân!”

Nàng quay người đi vào phòng, bắt đầu nhanh nhẹn thu dọn hành trang của ta.

Ta đứng dưới hành lang, nhìn vầng trăng lạnh nơi chân trời.

Ba năm trước, khi ta gả vào Hầu phủ, cũng là một đêm trăng như thế này.

Khi ấy, Cố Yến vẫn chỉ là một thứ tử không được sủng ái.

Chỉ có cái danh công tử Hầu phủ, nhưng ở đâu cũng bị người khác chèn ép, bài xích.

Là ta, dùng tài lực của Thẩm gia ta, trải đường cho hắn.

Là ta, dùng các mối quan hệ của ngoại tổ phụ ta, giúp hắn thông suốt các quan hệ trong quân.

Hắn lĩnh binh xuất chinh, lương thảo là do Thẩm gia ta chuẩn bị.

Hắn bị thương trúng độc, thần y là do ta mời tới.

Hắn từng nắm tay ta, hứa hẹn cả đời chỉ có một thê một phu.

Hắn nói, Thẩm Tĩnh Thù, nàng chính là mạng sống của ta.

Ta đã tin.

Cho nên suốt ba năm qua, ta vì hắn mà rửa tay vào bếp, tự mình nấu canh nấu cơm.

Vì hắn mà kết giao với gia quyến các quan trong triều.

Vì hắn mà hiếu thuận với vị bà mẫu cay nghiệt.

Ta đã từng cho rằng, ta có thể sưởi ấm trái tim hắn.

Nhưng hóa ra, trái tim hắn từ lâu đã trao cho người khác.

Liễu Nhược Tuyết.

Bạch nguyệt quang mà hắn giấu tận nơi đầu tim.

Người nữ tử đã từng cho hắn một cái bánh màn thầu khi hắn còn là một thiếu niên sa sút.

Hắn một bước lên mây, trở thành An Viễn Hầu chiến công hiển hách.

Việc đầu tiên hắn làm, chính là tìm lại bạch nguyệt quang của hắn.

Còn ta, người thê tử đã cùng hắn đi qua những tháng ngày bùn lầy gian khổ, lại trở thành một tảng đá vướng mắt trên con đường của hắn.

Thật đúng là nực cười.

Trong phòng truyền ra giọng nói của Cố Yến đang cố nén cơn giận.

“Thẩm Tĩnh Thù, ngươi vào đây cho ta!”

Ta không hề nhúc nhích.

Hắn rất nhanh đã xông ra ngoài, một tay chộp lấy cổ tay ta.

Lực tay lớn đến mức giống như muốn b /óp n /át x /ương ta.

“Ai cho ngươi lá gan này? Là Tiêu Bắc Thần sao?”

Hắn nhắc tới tên của thế tử phủ Trấn Quốc Công.

“Ngươi cấu kết với hắn từ khi nào?”

Chương tiếp
Loading...