SAU KHI HÒA LY, TA KHUYNH ĐỘNG KINH HOA

Chương 2



Trong lời nói của hắn tràn ngập sự sỉ nhục.

Ta nhìn hắn, ánh mắt lạnh lẽo.

“Cố Yến, ngươi không thấy mình làm như vậy rất khó coi sao?”

“Kẻ vội vàng đuổi ta đi là ngươi.”

“Kẻ bây giờ không cho ta đi cũng là ngươi.”

“Rốt cuộc ngươi muốn thế nào?”

Hắn bị ta hỏi đến nghẹn lời.

Sắc mặt càng thêm khó coi.

“Ta chỉ là không muốn thể diện của Hầu phủ bị tổn hại vì ngươi!”

Hắn tìm ra một lý do đường hoàng.

“Còn chưa hòa ly với Hầu phủ đã tái giá vào phủ Trấn Quốc Công, ngươi bảo người đời sẽ nhìn ta thế nào?”

“Nhìn An Viễn Hầu phủ chúng ta thế nào?”

Ta hất tay hắn ra.

“Đó là chuyện của ngươi, không liên quan tới ta.”

“Lúc trước khi ngươi lợi dụng Thẩm gia ta, sao không nghĩ tới thể diện?”

“Hiện giờ ngươi vì một Liễu Nhược Tuyết, mà muốn dồn ta vào đường ch /ế/t, sao lúc đó ngươi lại không nghĩ tới thể diện?”

Sắc mặt Cố Yến lúc đỏ lúc trắng.

Hắn nhìn ta, ánh mắt vô cùng phức tạp.

Có phẫn nộ, có không cam lòng, còn có một tia hoảng loạn mà chính hắn cũng chưa nhận ra.

“Ngươi cho rằng Hầu phủ này, là nơi ngươi muốn tới thì tới, muốn đi thì đi sao?”

Giọng hắn lạnh như băng.

“Người đâu!”

Hắn quát lớn một tiếng.

“Khóa cổng viện lại!”

“Không có lệnh của ta, phu nhân không được phép bước ra ngoài dù chỉ một bước!”

03 Công phủ

Cổng viện bị khóa lại bằng một sợi xích sắt nặng nề.

Mấy tên gia đinh cao lớn đứng canh trước cửa, gương mặt vô cảm.

Cố Yến đứng trước mặt ta, mang theo tư thái của một kẻ chiến thắng.

“Thẩm Tĩnh Thù, ta cho ngươi cơ hội cuối cùng.”

“Đi tới nha môn, hủy bỏ việc ghi hồ sơ hòa ly.”

“An phận thủ thường ở yên trong viện của ngươi.”

“Ta có thể coi như chuyện tối nay chưa từng xảy ra.”

Hắn cho rằng, hắn vẫn có thể giống như trước đây mà khống chế ta.

Hắn cho rằng, ta vẫn là Thẩm Tĩnh Thù luôn nghe lời răm rắp của hắn.

Ta nhìn hắn, bỗng nhiên cảm thấy có chút mệt mỏi.

Dây dưa với loại người như vậy, thực sự chỉ là lãng phí sinh mệnh.

“Hầu gia mời về đi.”

Ta xoay người, đi về phía trong phòng.

“Ta mệt rồi, cần nghỉ ngơi.”

Cố Yến không ngờ ta lại có phản ứng như vậy.

Hắn đứng tại chỗ, sắc mặt âm trầm đến mức dường như có thể nhỏ ra nước.

“Được, rất tốt.”

Hắn giận quá hóa cười.

“Ta thật muốn xem xem, ngươi rốt cuộc có bao nhiêu bản lĩnh.”

“Ba ngày sau, kiệu hoa của phủ Trấn Quốc Công, rốt cuộc có thể tiến vào cổng lớn Hầu phủ của ta hay không!”

Hắn phất tay áo bỏ đi.

Tiếng bước chân mang theo cơn phẫn nộ ngút trời.

Xuân Hòa từ trong phòng đi ra, gương mặt đầy lo lắng.

“Phu nhân, bây giờ phải làm sao?”

“Hắn đã nhốt chúng ta lại rồi.”

Ta bước vào phòng, ngồi xuống trước bàn trang điểm.

Trong chiếc gương đồng phản chiếu một gương mặt bình tĩnh.

“Đừng vội.”

Ta nói với Xuân Hòa.

“Cứ chờ là được.”

Xuân Hòa khó hiểu nhìn ta.

Ta mở hộp trang sức ra, lấy ra một miếng ngọc bội trông không mấy bắt mắt.

Ngọc bội là loại Hòa Điền ngọc thượng hạng, phía trên khắc một chữ “Tiêu”.

Đây là tín vật mà thế tử phủ Trấn Quốc Công Tiêu Bắc Thần đưa cho ta.

Hắn từng nói, nếu gặp nguy nan, chỉ cần cầm miếng ngọc bội này, có thể điều động toàn bộ thế lực của Quốc Công phủ tại kinh thành.

Ta đưa ngọc bội cho Xuân Hòa.

“Từ cửa ngách phía hậu viện mà ra.”

“Tìm tới khách điếm Duyệt Lai ở phía đông thành, giao thứ này cho chưởng quầy.”

“Hắn biết phải làm gì.”

Ánh mắt Xuân Hòa lập tức c-ay/o.t sáng lên.

Nàng dùng sức gật đầu, nhận lấy ngọc bội, cẩn thận giấu vào trong ngực.

“Phu nhân yên tâm, nô tỳ nhất định sẽ đưa tới nơi!”

Nàng xoay người, nhanh chóng biến mất trong màn đêm.

Ta lặng lẽ ngồi trước gương, chờ đợi.

Cố Yến cho rằng, hắn nhốt lại chỉ là một con thỏ ngoan ngoãn.

Hắn không biết, ta từ lâu đã không còn là tiểu cô nương ngây thơ của ba năm trước nữa.

Ba năm này, hắn bận rộn lập công lập nghiệp.

Còn ta bận rộn vì hắn mà lo liệu hậu phương, đồng thời cũng âm thầm để lại cho mình vô số con đường lui.

Mỗi một góc trong An Viễn Hầu phủ, mỗi một mật đạo, ta đều nắm rõ như lòng bàn tay.

Người của hắn có thể khóa được cửa, nhưng không khóa được ta.

Một canh giờ sau.

Cổng lớn Hầu phủ bị người từ bên ngoài đập đến vang trời.

Quản gia hốt hoảng chạy đi bẩm báo với Cố Yến.

“Hầu gia, không xong rồi!”

“Quản gia của phủ Trấn Quốc Công đã dẫn người bao vây cổng lớn!”

Lúc này Cố Yến đang ở thư phòng sinh muộn khí.

Nghe thấy lời này, Cố Yến đột ngột đứng bật dậy.

“Cái gì?”

Hắn bước nhanh về phía cổng lớn.

Chỉ thấy bên ngoài Hầu phủ, đuốc sáng rực trời đêm.

Gia đinh của phủ Trấn Quốc Công người nào người nấy đều cầm gậy trong tay, khí thế hùng hổ.

Người đứng đầu chính là lão quản gia mà Trấn Quốc Công tín nhiệm nhất, Tiêu bá.

Tiêu bá nhìn thấy Cố Yến, ngay cả lễ cũng lười hành.

Ông ta mặt không biểu cảm, chỉ giơ nhẹ thứ đang cầm trong tay lên.

Đó chính là miếng ngọc bội ta đã đưa cho Xuân Hòa.

“An Viễn Hầu.”

Giọng Tiêu bá không lớn, nhưng lại rõ ràng truyền tới tai từng người.

“Phụng mệnh Quốc Công gia.”

“Đến đây đón chuẩn Thế tử phi, hồi phủ chuẩn bị xuất giá.”

04 Kinh biến

Sắc mặt Cố Yến trong nháy mắt không còn một giọt máu.

Ánh mắt hắn chăm chăm dán chặt vào tay Tiêu bá.

Miếng ngọc bội đó, hắn nhận ra.

Không… hắn không dám nhận.

Đó là tín vật của thế tử phủ Trấn Quốc Công.

Là vật tùy thân mà Tiêu Bắc Thần chưa từng rời khỏi người.

Tại sao Thẩm Tĩnh Thù lại có mà truyền tin ra?

Nàng từ khi nào lại có quan hệ với Tiêu Bắc Thần?

Chương trước Chương tiếp
Loading...