SAU KHI HÒA LY, TA KHUYNH ĐỘNG KINH HOA

Chương 3



Trong lòng hắn dậy lên sóng to gió lớn.

Một khả năng mà hắn chưa từng nghĩ tới, giống như một con rắn đ /ộc quấn chặt lấy trái tim hắn.

“Chuẩn… Thế tử phi?”

Giọng Cố Yến khô khốc, khàn đặc.

Hắn giống như không nhận ra nổi mấy chữ này.

Trên mặt Tiêu bá không có lấy một tia cảm xúc.

Ông ta chỉ hơi gật đầu, giọng nói cung kính nhưng xa cách.

“Hầu gia không nghe nhầm.”

“Hôn sự này do chính Quốc Công gia đích thân định đoạt.”

“Ba ngày sau, Thế tử nhà ta sẽ nghênh cưới cô nương Thẩm vào cửa.”

“Đêm nay đặc biệt tới đón cô nương Thẩm hồi phủ chuẩn bị xuất giá.”

Mỗi một chữ, đều giống như một nhát búa nặng.

Hung hăng n /ện xuống trái tim Cố Yến.

Hắn lảo đảo một bước, gần như đứng không vững.

Những hạ nhân xung quanh Hầu phủ, tất cả đều sững sờ.

Bọn họ nhìn ta, trong ánh mắt tràn đầy sự không thể tin nổi.

Vị phu nhân vừa bị Hầu gia vứt bỏ.

Người phụ nữ mà bọn họ tưởng rằng sẽ vừa khóc vừa rời đi.

Chỉ trong chớp mắt, lại sắp trở thành Thế tử phi của phủ Trấn Quốc Công?

Chuyện này quả thực còn ly kỳ hơn cả những vở hí kịch người ta thường diễn.

Cố Yến nhìn chằm chằm vào ta.

Trong ánh mắt hắn có kinh ngạc, có phẫn nộ, càng có cả sự đố kỵ không thể kìm nén.

“Thẩm Tĩnh Thù, ngươi từ khi nào lại với hắn…”

Hắn chưa nói hết câu, nhưng ta hiểu ý hắn.

Ta khẽ cười.

Tiếng cười vang lên trong màn đêm tĩnh lặng, nghe đặc biệt trong trẻo.

“Hầu gia quên rồi sao?”

“Chính ngươi là người đích thân đưa hưu thư cho ta.”

“Chính ngươi bảo ta biết điều một chút, tự mình cút đi.”

“Sao vậy?”

“Hiện giờ ta cút rồi, ngươi lại không vui nữa sao?”

Ta từng bước từng bước đi về phía hắn.

Đứng trước mặt hắn, trực tiếp nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ ngầu của hắn.

“Ta tái giá vào cao môn, ngươi cưới người trong lòng của ngươi.”

“Chẳng phải đó chính là điều ngươi mong muốn sao?”

“Hay là Hầu gia cảm thấy, ta chỉ xứng đáng bị ngươi đuổi ra khỏi cửa, sau đó sống một đời thê thảm khốn đốn?”

“Không được phép sống tốt hơn ngươi?”

Những lời ta nói giống như một lưỡi dao sắc bén, đâm thủng chiếc mặt nạ giả dối của hắn.

Hắn muốn ta rời đi.

Nhưng điều kiện tiên quyết là ta phải rời đi như một con ch /ó mất nhà.

Hắn có thể vứt bỏ ta, nhưng ta lại không được phép phản bội hắn.

Cho dù là thứ hắn không cần nữa, cũng không thể để người khác nhặt đi.

Đặc biệt càng không thể để Tiêu Bắc Thần nhặt được.

“Ngươi đang trả thù ta!”

Cố Yến nghiến răng, từng chữ từng chữ bật ra từ kẽ răng.

“Ngươi cho rằng gả cho Tiêu Bắc Thần, thì ngươi có thể thắng được ta sao?”

Ta lắc đầu.

“Hầu gia nghĩ nhiều rồi.”

“Ta chưa từng nghĩ tới việc phải so đo điều gì với ngươi.”

“Bởi vì… ngươi không xứng.”

Câu nói này, hoàn toàn châm ngòi cơn phẫn nộ o.t/c-ay của Cố Yến.

“Láo xược!”

Hắn đột ngột giơ tay lên, một cái tát hung hăng đánh về phía ta.

Ta không né.

Bởi vì ta biết, hắn không đánh trúng được ta.

Một bàn tay già nua nhưng mạnh mẽ, vững vàng giữ chặt cổ tay Cố Yến.

Là Tiêu bá.

Không biết từ lúc nào, ông đã đứng chắn trước mặt ta.

“An Viễn Hầu, xin tự trọng.”

Ánh mắt Tiêu bá trở nên lạnh lẽo.

“Cô nương Thẩm hiện giờ là người của Quốc Công phủ chúng ta.”

“Làm nàng bị thương, ngươi không gánh nổi hậu quả đâu.”

Cổ tay Cố Yến bị bóp đến đau nhói.

Hắn muốn giãy ra, nhưng phát hiện bàn tay của Tiêu bá giống như một chiếc kìm sắt.

Sức lực của một võ tướng như hắn, trước mặt Tiêu bá, vậy mà lại hoàn toàn vô dụng.

“Buông tay!”

Cố Yến gầm lên.

Tiêu bá hừ lạnh một tiếng rồi buông tay.

Ông chắn ta ở phía sau, giống như một ngọn núi không thể vượt qua.

“Hầu gia, giờ cũng không còn sớm nữa.”

“Chúng ta nên đưa cô nương hồi phủ rồi.”

“Còn mong Hầu gia tạo điều kiện.”

Lời ông nói là thỉnh cầu.

Nhưng giọng điệu của ông lại là mệnh lệnh.

Sắc mặt Cố Yến tái xanh, lồng ngực phập phồng dữ dội.

Hắn nhìn ta, rồi lại nhìn những gia đinh khí thế hùng hổ phía sau Tiêu bá.

Hắn biết, đêm nay hắn không thể giữ ta lại được.

Đúng lúc này, một giọng nói yếu ớt vang lên từ phía sau hắn.

“Yến ca ca…”

Liễu Nhược Tuyết không biết từ lúc nào đã bước ra.

Nàng mặc một bộ bạch y mỏng manh, thân hình run rẩy trong làn gió đêm.

Trên mặt còn vương nước mắt, nhìn vô cùng đáng thương.

Nàng bước nhanh tới bên cạnh Cố Yến, đỡ lấy cánh tay hắn.

“Yến ca ca, huynh đừng tức giận, đều là Nhược Tuyết không tốt.”

“Tỷ tỷ muốn đi, thì cứ để tỷ ấy đi đi.”

“Chỉ cần có thể ở bên cạnh huynh, Nhược Tuyết không cần bất kỳ danh phận nào.”

Những lời này của nàng, nói ra vô cùng tình sâu nghĩa nặng.

Nếu là lúc bình thường, có lẽ Cố Yến sẽ cảm động.

Nhưng lúc này, hắn chỉ cảm thấy vô cùng bực bội.

Hắn hất tay Liễu Nhược Tuyết ra.

“Chuyện ở đây không liên quan tới nàng, quay về đi!”

Liễu Nhược Tuyết sững người.

Nàng không ngờ Cố Yến lại dùng giọng điệu như vậy nói chuyện với mình.

Nàng tủi thân cắn môi, nước mắt lại càng rơi dữ dội hơn.

Ta nhìn cảnh này, chỉ cảm thấy buồn cười.

Đây chính là bạch nguyệt quang mà hắn ngày đêm nhớ nhung.

Ngoài biết khóc ra, còn biết làm gì nữa?

Ta lười không muốn xem bọn họ tiếp tục diễn trò.

“Tiêu bá, chúng ta đi thôi.”

Ta xoay người, đi về phía cổng phủ.

“Đứng lại!”

Cố Yến gầm lên phía sau ta.

Ta không dừng bước.

“Thẩm Tĩnh Thù! Ta ra lệnh cho ngươi đứng lại!”

“Chỉ cần một ngày ta chưa ký giấy hòa ly, thì một ngày ngươi vẫn là phu nhân của An Viễn Hầu ta!”

Chương trước Chương tiếp
Loading...