Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
SAU KHI HÒA LY, TA KHUYNH ĐỘNG KINH HOA
Chương 5
Xuân Hòa đỡ ta xuống xe.
Một tòa phủ đệ khí thế hùng vĩ hiện ra trước mắt.
Hai con sư tử đá trước cổng, còn lớn hơn của Hầu phủ tới hai vòng.
Trên cửa phủ, bốn chữ “Trấn Quốc Công phủ” hiện lên mạnh mẽ, cứng cáp.
Trước cổng đèn đuốc sáng trưng, hai hàng người hầu đứng chỉnh tề.
Người đứng đầu là một vị phu nhân dung mạo cao quý đoan trang.
Bà được chăm sóc rất tốt, nhìn qua chỉ khoảng hơn bốn mươi tuổi.
Giữa hàng lông mày mang theo một phần khí chất anh khí.
Khi bà nhìn thấy ta, trên mặt lập tức nở nụ cười ôn hòa.
“Là Tĩnh Thù phải không?”
Giọng bà vô cùng thân thiết.
“Mau vào đi, bên ngoài lạnh.”
Ta nhận ra bà.
Là phu nhân Trấn Quốc Công, mẫu thân của Tiêu Bắc Thần.
Ta vội vàng tiến lên hành lễ.
“Tĩnh Thù bái kiến phu nhân.”
Bà thân thiết kéo tay ta lên.
“Đứa nhỏ ngoan, còn gọi phu nhân làm gì nữa.”
“Cứ gọi ta là bá mẫu là được.”
Bà nắm tay ta đi vào trong, vừa đi vừa nói.
“Con đó, chịu ủy khuất lớn như vậy, sao không nói với chúng ta sớm hơn?”
“Nếu không phải Bắc Thần lanh trí, sớm sắp xếp trước, tối nay còn chưa biết sẽ thành ra thế nào nữa.”
Trong giọng bà tràn đầy sự xót xa.
Trong lòng ta chợt ấm lên.
Loại quan tâm lâu rồi không có này, đến từ trưởng bối, khiến ta có chút muốn khóc.
Ta gả vào Hầu phủ đã ba năm.
Mẫu thân của Cố Yến, vị Hầu lão phu nhân kia, chưa từng cho ta một sắc mặt tốt.
Trong mắt bà, ta chỉ là con gái của thương nhân, không xứng với nhi tử của bà.
Cho dù tiền tài của Thẩm gia ta đã giúp Cố Yến trải con đường thanh vân…
Mà lúc này đây, bên trong An Viễn Hầu phủ.
Một mảnh hỗn loạn.
Cố Yến đã đập phá sạch sẽ tất cả những thứ có thể đập trong thư phòng.
Liễu Nhược Tuyết quỳ trên mặt đất, khóc đến mức nước mắt như hoa lê dính mưa.
“Yến ca ca, huynh đừng như vậy, muội sợ…”
Cố Yến thở hổn hển, đôi mắt đỏ ngầu nhìn nàng.
Lửa giận trong lòng hắn không có chỗ phát tiết.
Cuối cùng, hắn đem toàn bộ oán khí trút hết lên người Liễu Nhược Tuyết.
“Nếu không phải vì nàng!”
Hắn một tay túm lấy cổ áo Liễu Nhược Tuyết.
“Nếu không phải nàng nhất quyết đòi quay về!”
“Thẩm Tĩnh Thù sao có thể rời đi!”
“Nàng ta sao có thể gả cho Tiêu Bắc Thần!”
Liễu Nhược Tuyết sợ đến toàn thân run rẩy.
“Yến ca ca, muội… muội không biết sẽ thành ra thế này…”
“Ngậm miệng!”
Cố Yến đẩy mạnh nàng ra.
“Đồ vô dụng! Ngoài khóc ra nàng còn biết làm gì nữa!”
Lúc này hắn mới hậu tri hậu giác nhận ra.
Nhận ra đây là bài của b’anh.m`y.o’t
Sự rời đi của Thẩm Tĩnh Thù, mang đi không chỉ riêng bản thân nàng.
Mà còn mang đi tài lực giàu có ngang quốc khố của Thẩm gia.
Còn có những mối quan hệ trải khắp triều đình và dân gian của ngoại tổ phụ nàng.
Những thứ đó, đều là vốn liếng giúp Cố Yến năm xưa có thể một bước lên mây.
Mà bây giờ, những vốn liếng ấy, lại sắp chuyển sang phía Tiêu Bắc Thần.
Hắn không chỉ mất đi một người thê tử.
Mà còn tự tay dựng lên cho mình một kẻ địch mạnh nhất.
Ngoài cửa, quản gia vội vàng chạy tới.
“Hầu gia, trong cung có người tới!”
“Hoàng thượng gấp triệu ngài nhập cung!”
Trong lòng Cố Yến chấn động.
Đã muộn thế này mà Hoàng thượng còn triệu kiến, chắc chắn không phải chuyện tốt.
Hắn ép mình phải bình tĩnh lại.
Chỉnh lại y bào đang xộc xệch, sải bước đi ra ngoài.
Hắn có linh cảm rằng…
Rắc rối thật sự, chỉ mới bắt đầu.
06 Ván cờ
Ta được Quốc Công phu nhân dẫn vào một gian noãn các thanh nhã.
Địa long trong phòng đốt rất ấm, cả gian phòng ấm áp như mùa xuân.
Trên bàn bày vài món điểm tâm tinh xảo cùng trà nóng.
“Ăn chút gì đó lót dạ trước đi.”
Quốc Công phu nhân nhìn ta bằng ánh mắt đầy từ ái.
“Có chuyện gì thì ngày mai hãy nói.”
Bà không truy hỏi đúng sai giữa ta và Cố Yến.
Cũng không dò hỏi vì sao ta lại có ngọc bội của Tiêu Bắc Thần.
Điều bà cho ta…
Là sự tin tưởng và thấu hiểu trọn vẹn. Bà mặc nhiên biết rằng đây là bài của o.t/c.ay, lên duy nhất tại b’anh/m`y/o’t.
Sự tôn trọng này khiến trái tim ta hoàn toàn an định.
Xuân Hòa được sắp xếp ở gian nhĩ phòng bên cạnh.
Có nha hoàn và bà tử hầu hạ, chu đáo cẩn thận.
Ta uống nửa bát trà nóng, liền cảm thấy có chút mệt mỏi.
Ba ngày này, ta gần như chưa từng c.ay/o-t chợp mắt.
Mưu tính hòa ly, liên lạc Quốc Công phủ, sắp xếp đường lui.
Mỗi một việc đều tiêu hao tâm lực cực lớn.
Quốc Công phu nhân nhìn ra sự mệt mỏi của ta.
“Ta đã cho người chuẩn bị nước nóng, con đi tắm một chút rồi ngủ một giấc cho ngon.”
“Cứ coi nơi này như nhà mình, đừng câu nệ.”
Ta gật đầu, trong lòng đầy cảm kích.
Rửa sạch bụi trần một thân, thay bộ tẩm y sạch sẽ mềm mại.
Ta nằm trên chiếc giường xa lạ, vậy mà lại ngủ một đêm không mộng mị.
Đây là giấc ngủ yên ổn nhất của ta trong ba năm qua.
Ngày hôm sau, khi ta tỉnh lại, mặt trời đã lên cao.
Bên ngoài cửa sổ ánh nắng rực rỡ, chim hót hoa thơm.
Mở cửa ra, là một tiểu viện tinh xảo.
Trong viện trồng mấy gốc mai, nụ hoa còn đang chờ nở.
Một thân ảnh cao gầy đang đứng dưới gốc cây.
Hắn mặc một thân trường bào màu mực, dáng người thẳng tắp như cây tùng.
Nghe thấy tiếng mở cửa, hắn quay đầu lại.
Đó là một gương mặt tuấn mỹ vô song.
Lông mày như tranh vẽ, đôi mắt như sao trời.
Sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng khẽ mím.
Khí chất của hắn thanh lãnh thoát tục, lại mang theo một loại quý khí bẩm sinh.
Hắn chính là Tiêu Bắc Thần.
Thế tử phủ Trấn Quốc Công.
Cũng là vị hôn phu tương lai của ta.
Hắn nhìn thấy ta, khẽ gật đầu, coi như chào hỏi.
Ánh mắt hắn rất bình tĩnh, không có dư thừa cảm xúc.
Giống như giữa chúng ta không phải là đôi vị hôn phu thê sắp thành thân.
Mà chỉ là hai người xa lạ lần đầu gặp mặt.
Ta cũng đáp lễ.